Giá Của Bít Tất Thối

Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
THUẬT ĐIỀU KHIỂN ĐỒNG THỜI
THUẬT ĐIỀU KHIỂN ĐỒNG THỜI

❊ ❊ ❊

Từ sau khi Hữu Lão Sư nhận công việc giúp việc theo giờ tại nhà Tào Tháo, bà thường vừa làm việc vừa nói chuyện với anh em họ Tào.

Tào Hùng hỏi Hữu Lão Sư: “Cô Hữu ơi, ngoài việc dùng phép thuật để dọn dẹp nhà cửa, giặt quần áo, nấu cơm giúp người khác ra, cô còn làm việc gì nữa không?”

Hữu Lão Sư trả lời: “Ta còn chăm sóc người bệnh.”

Tào Hùng nói: “Chắc chắn cô không chăm sóc bệnh nhân theo cách thông thường.”

“Đương nhiên. Ví dụ như, nếu bệnh nhân không còn sức ngồi dậy ăn, người giúp việc bình thường sẽ làm gì?”

“Sẽ dìu họ dậy, bón cho người bệnh từng miếng, từng miếng một.”

“Ta thì khác đấy. Ta sẽ không dìu anh ta, cũng không bón cho anh ta, mà ta sẽ tự ăn đồ ăn của mình.”

“Tại sao cô có thể làm như thế được?”

“Đó chính là ‘Thuật điều khiển đồng thời’. Ta sẽ đặt một chiếc giường bên cạnh giường của bệnh nhân, rồi nằm lên giường giống hệt người bệnh. Khi ta ngồi dậy, người bệnh sẽ ngồi dậy theo. Khi ta ăn cơm, người bệnh cũng sẽ ăn cơm theo, ta ăn canh, người bệnh cũng ăn canh, dạ dày của ta tiêu hóa thức ăn, dạ dày của người bệnh sẽ cũng tiến hành co bóp. Người bệnh tự ăn uống được sẽ sớm hồi phục.”

“Thế…” Tào Phi ngồi bên cạnh nãy giờ không nhịn được bèn hỏi, “Nếu người bệnh ngủ, cũng có thể ăn cơm, uống canh giống cô à?”

“Đúng”, Hữu Lão Sư khẳng định, “Não anh ta ngủ, nhưng không ảnh hưởng đến việc điều khiển các bộ phận khác trên cơ thể.”

“Quá tuyệt!”

Tào Hùng kiến nghị: “Cô Hữu này, nếu cô chỉ giúp việc thôi thì tiếc quá, cô hoàn toàn có thể kiêm nhiệm nhiều việc cùng một lúc.”

Hữu Lão Sư hỏi: “Cháu bảo ta có thể kiêm nhiệm việc gì?”

Tào Hùng trả lời: “Làm gia sư này. Mấy anh em bọn cháu đều rất thích pháp thuật, cô có thể dạy chúng cháu.”

Hữu Lão Sư xua tay: “Pháp thuật không phải bạ ai cũng dạy được.”

“Khó lắm ạ?”

“Không phải vấn đề khó hay dễ, mà người học pháp thuật phải có cái tâm, phẩm chất ngay thẳng. Các cháu thử nghĩ xem, nếu ta đem pháp thuật dạy cho một kẻ có tâm địa tà ác, hậu quả sẽ thật khôn lường.”

Tào Phi vội vàng lên tiếng thanh minh: “Bọn cháu đều là những người ngay thẳng, đặc biệt là cháu!”

“Thôi được”, Hữu Lão Sư nói, “ta có thể dạy thử trước một đoạn, nếu như ta phát hiện ra ai trong các cháu có ý xấu, ta nhất định sẽ tịch thu hết phép thuật lại.”

“Vậy thì,” Tào Phi nói, “Nếu cô thu lại phép thuật của chúng cháu, cô cũng sẽ phải ‘nhả’ lại học phí rồi?”

Hữu Lão Sư nói: “Ta thà mất công vô ích, còn hơn để bại hoại danh tiếng của ta, các cháu đã rõ chưa?“ Bốn anh em đồng thanh: “Rõ!”

Hữu Lão Sư liền hỏi: “Ta muốn biết các cháu muốn học loại phép thuật nào?”

Tào Chương thích tập võ liền nói: “Cháu thấy bài Domino của nước ngoài rất hay, chỉ cần lật đổ quân đầu tiên, hàng trăm hàng ngàn quân tiếp theo sẽ đồng loạt đổ theo. Trong phép thuật có ‘Thuật Domino’ không ạ?

Nếu có, khi đánh trận cháu chỉ cần đánh gục tên đứng đầu tiên là có thể đánh gục tất cả các tên còn lại rồi.”

Hữu Lão Sư nói: “Có phép thuật này. Uy lực tuy lớn, nhưng thao tác lại không hề phức tạp.”

Tào Thực - con người suốt ngày đắm chìm trong thơ ca thì hỏi: “Cô Hữu ơi, trông những cánh hoa phải lìa cành cháu thấy rất buồn. Cô có thể dạy cho cháu một phép thuật nào đó khiến cho những cánh hoa kia trở lại cành, để chúng có thể rực rỡ như thuở ban đầu được không ạ?”

Hữu Lão Sư trả lời: “Loại phép thuật quay ngược thời gian này phải tốn rất nhiều công lực đấy.”

Tào Hùng - con người chỉ suốt ngày say mê với điêu khắc hỏi: “Cô Hữu ơi, có loại phép thuật nào ‘biến đá thành vàng’ không?”

Hữu Lão Sư nói: “Có, cháu muốn kiếm tiền ư?”

Tào Hùng trả lời: “Cháu không có lòng tham đó.

Cháu chỉ nghĩ, nếu như có thể biến đá thành vàng, thì cũng có thể biến đá thành thứ khác đúng không ạ?

Hoặc ngược lại, biến những thứ khác thành đá?”

Hữu Lão Sư thắc mắc: “Biến đi biến lại, rốt cuộc là cháu muốn làm gì?”

Tào Hùng giải thích: “Cháu nghĩ rằng, khi trời nóng, đồ ăn dễ bị hư hỏng. Ví dụ như cá, hôm nay ăn không hết, ngày hôm sau sẽ bị hỏng. Nếu như có thể biến những đồ ăn thừa đó thành đá, thì sẽ không bị hỏng nữa. Ngày mai muốn ăn, lại biến trở lại, thế thì hay biết mấy?”

Hữu Lão Sư mỉm cưởi: “Đây cũng là một cách bảo quản thực phẩm rất hay. Được, biến đá thành vàng, cá thành đá, đây đều là thuật biến đổi trong ngũ hành.”

“Cô Hữu”, Tào Phi mở miệng, “Cháu không quan tâm hoa rơi lá rụng, cũng chẳng muốn đem người ra để chơi bài. Cháu chỉ muốn học ‘Thuật điều khiển đồng thời’ mà cô vừa nói thôi, để khi nào phụ thân bệnh nằm trên giường, cháu có thể tận hiếu với ông.”

Hữu Lão Sư cảm động vì tấm lòng của người học trò hiếu thảo liền nói: “Thôi được, chúng ta sẽ bắt đầu học từ ngày mai.”

Kể từ hôm đó, Hữu Lão Sư ngoài giúp việc nhà còn kiêm luôn làm gia sư trong Tào phủ. Bốn anh em họ Tào rất thích thú khi được học các phép thuật mà mình yêu thích, họ đều tiến bộ rất nhanh.

Tào Phi, Tào Thực, Tào Hùng đều cố gắng tránh mặt Tào Chương, vì không muốn trở thành vật thí nghiệm cho “Thuật Domino” của anh này. Bởi mỗi lần gặp phải Tào Chương, chỉ cần một cái chỉ tay, không chỉ bản thân mình bị ngã, mà còn cả người phía sau, sau nữa, sau nữa nữa, sau nữa nữa nữa… đều bị ngã theo.

Người gặp phải Tào Chương thì xui xẻo, còn hoa gặp phải Tào Thực cũng xui xẻo theo. Chắc các bạn sẽ cảm thấy khó hiểu: Tào Thực muốn hoa trở lại cành để lại tươi tắn, rực rỡ như thuở ban đầu, đáng nhẽ phải mang lại may mắn cho hoa mới phải. Thế nhưng giờ là lúc các loài hoa vừa nở, mới chỉ lác đác mấy bông rụng xuống, nhưng thuật quay ngược thời gian có độ khó cao, để luyện tập pháp thuật này, Tào Thực đành phải ép hoa rụng bằng cách can thiệp nhân tạo – ngắt hoa tươi, vứt xuống đất! Người thì có thể tránh Tào Chương, nhưng những cánh hoa tội nghiệp thì không tránh nổi Tào Thực, chúng chỉ còn cách mong cho Tào Thực mau chóng “công thành danh toại” để kết thúc những tháng ngày ác mộng này.

Tào Hùng bắt đầu áp dụng linh hoạt thuật chuyển đổi ngũ hành. Đầu tiên cậu học cách biến cá thành đá, biến đá thành màn thầu… Sau đó, cậu chàng lại nghĩ: “Có thể biến người thánh đá chăng?”

Một lần, chàng bỗng gặp anh hai Tào Chương.

Nhân lúc Tào Chương chưa kịp giơ ngón tay, Tào Hùng vội niệm câu thần chú biến Tào Chương thành một hòn đá. Tào Hùng cài đặt thêm chức năng hẹn giờ, để Tào Chương có thể trở lại thành người trước bữa ăn trưa.

Từ đó trở đi, Tào Chương không bao giờ dám thực hành thuật Domino với Tào Hùng nữa.

Tào Hùng và anh ba Tào Thực sống cùng phòng.

Bình thường Tào Hùng ngủ rất ngon, đặt lưng là ngủ đến sáng. Nhưng đêm nay Tào Hùng đột nhiên tỉnh dậy, cậu chàng muốn đi vệ sinh.

Đi vệ sinh xong, khi về phòng, Tào Hùng thấy anh ba cũng ra khỏi giường, nhưng không phải đi vệ sinh, mà lại xấp xấp ngửa ngửa đi về phía bàn viết.

Tào Hùng nghĩ bụng: “Chắc mình đã làm anh ba thức giấc, bỗng nhiên lại có ý tưởng để viết thơ đây mà. Tên bài thơ có lẽ là Tiểu đệ đi vệ sinh.

Trong bóng tối, Tào Hùng nhìn thấy Tào Thực ngồi xuống ghế. Nhưng qua một lúc mà vẫn không thấy Tào Thực thắp đèn lên.

Sao thế nhỉ? Anh ba muốn sáng tác thơ trong bóng tối ư?

Tào Hùng lấy làm lạ, liền cất tiếng gọi: “Anh ba ơi!”, nhưng Tào Thực vẫn không hề có phản ứng gì.

Tào Hùng tiến lại gần, đánh đá thắp lửa lên, chỉ thấy Tào Thực mắt vẫn đang nhắm nghiền, còn khe khẽ ngáy. Nếu nói ngủ rồi, thì tại sao tay vẫn còn mài mực? Nhưng đáng lẽ phải mài vào nghiên mực thì Tào Thực lại mài ra ngoài!

“Hay anh ba mộng du?” Tào Hùng không dám kinh động Tào Thực, cậu chỉ ngồi một bên lặng lẽ quan sát.

Sau một hồi mài mực, Tào Thực nhấc bút chấm mực. Do không có mực nên bút lông của Tào Thực chỉ ‘kịch, kịch’ vài tiếng, sau đó Tào Thực bắt đầu chấp bút ‘loằng ngoằng’ trên giấy. Trên giấy tuy không lưu lại vết tích gì, nhưng Tào Hùng nhìn ra, anh ba vẽ một con rùa.

Tào Thực đặt bút xuống và trở về giường.

Tào Hùng thổi tắt đèn, chợt phát hiện bên phòng anh cả Tào Phi vẫn còn sáng đèn. Nhưng ngay lập tức, ánh đèn trong phòng Tào Phi cũng tắt dụi.

Sáng sớm ngày hôm sau, Tào Hùng thức dậy, lúc cậu và Tào Thực còn chưa ra khỏi giường thì Tào Phi đã đến “xông phòng”.

Vừa bước vào cửa, Tào Phi đã hỏi Tào Thực: “Này, hôm qua cậu lại làm thơ à?”

Tào Thực nói: “Đâu có”

Tào Hùng nói: “Anh ba không làm thơ, chỉ vẽ một con rùa thôi.”

Tào Phi háo hức: “Đâu đâu, cho anh xem nào.”

Nói xong Tào Phi bước đến bàn viết, chỉ nhìn thấy một tờ giấy trắng.

Tào Hùng nói: “Anh ba đêm qua bị mộng du, nhắm mắt mài mực nên mài hết ra ngoài nghiên…”

“Thế à?” Tào Phi nheo mày như đang suy nghĩ điều gì.

Tào Hùng hỏi Tào Phi: “Anh cả, hôm qua anh cũng làm thơ à?”

“Anh á? Đâu có!”

“Nửa đêm phòng anh vẫn còn sáng đèn… À, chắc anh cũng bị mộng du rồi?”

“Chắc thế… Có lẽ anh cũng bị mộng du.”

Sáng ngày hôm đó, Tào Phi lên phố mua đồ.

Sau bữa trưa, Tào Phi lấy trong túi ra hai cây bút được trang trí rất tinh xảo.

“Đây là sản phẩm mới, tên gọi là Bút mực.” Tào Phi giới thiệu.

Tào Chương giật lấy bút, mở nắp thì một mùi tanh xộc lên mũi. “Mùi gì mà tanh thế?” cậu hỏi Tào Phi.

Tào Phi giải thích: “Chiếc bút này được bơm mực tự nhiên, tức là mực của cá mực. Tuy hơi nặng mùi, nhưng ưu điểm của nó là rất tiện dụng vì không cần phải mài mực. Anh mua hai chiếc để tặng cho phụ thân và Tào Thực.”

Tào Chương và Tào Hùng tỏ ra bất mãn: “Tại sao không tặng cho bọn em?”

Tào Phi nói: “Thì bởi phụ thân và Tào Thực là nhà thơ, họ làm thơ rất tùy hứng. Chiếc bút này còn kèm theo một quyển vở, có thể đeo trên cổ, nửa đêm mà có ý tưởng gì thì viết ngay ra được.”

Tào Tháo rất vui mừng: “Anh cả các con nghĩ thật chu đáo. Bây giờ ta muốn làm ngay một bài thơ đây!”

Tào Tháo lập tức ngâm mấy câu thơ:

Bút mực treo trên cổ,

Muốn viết, viết được ngay.

Mực thối, bút không thối,

Bút thối viết thơ hay!

Nửa đêm, Tào Hùng lại bất giác tỉnh dậy.

Nhưng lần này không phải là đi vệ sinh, mà cậu chàng bị một mùi thối khủng khiếp làm cho thức giấc.

Rất nhanh, cậu nhận ra, đây chính là mùi của “nước mực tự nhiên” mà ban ngày đã ngửi thấy.

Trong bóng tối, Tào Hùng trông thấy Tào Thực ngồi trên giường, chắc chắn là dùng cái “bút thối” kia viết gì đó rồi.

Tào Hùng hỏi: “Anh ba định làm thơ à?”

Tào Thực không trả lời.

“Anh có nghe thấy em nói gì không?”

Tào Thực vẫn không trả lời.

Tào Hùng nghĩ bụng: “Anh ba lại mộng du rồi!”

Đoạn Tào Hùng ra khỏi giường, bật đèn dầu lên, cầm đèn bước đến bên cạnh giường Tào Thực.

Cậu thấy Tào Thực nhắm mắt, đang cầm bút mực treo trên cổ viết thơ vào cuốn vở Tào Phi tặng.

Nhìn kỹ hơn, ý, tam ca không sáng tác, mà đi chép lại một bài cổ thơ:

Quan quan thư cưu,

Tại hà chi châu.

Yểu điệu thục nữ,

Quân tử hảo cầu.

Kỳ lạ thật! Văn chương thuộc hạng lai láng như anh ba, sao lại đi chép thơ người khác nhỉ?! Dù cho có là mộng du đi chăng nữa...

Mùi thối của mực nồng nặc đến nỗi Tào Hùng không chịu nổi, nhưng Tào Thực thì chẳng có cảm giác gì. “Đúng rồi!”, bút mực đã nhắc nhở Tào Hùng, “anh cả từ trước đến nay vẫn coi anh ba như cái gai trong mắt, lo anh ba cướp mất vị trí thừa kế, hôm nay sao bỗng dưng lại đi tặng bút cho anh ba nhỉ?”

Tào Hùng không sao lí giải được.

Cậu quay đầu lại và vô tình nhìn thấy đèn trong phòng Tào Phi vẫn sáng.

Anh cả đang làm gì nhỉ? Làm thơ chăng? Anh cả vốn không thích thơ. Luyện công ư? Luyện “Thuật điều khiển đồng thời” ư?

Máu hiếu kỳ nổi lên, Tào Hùng khẽ mở cửa, nhẹ nhàng tiến đến bên cửa sổ phòng Tào Phi.

Cậu nhìn thấy Tào Phi ngồi trên giường, dùng bút mực viết gì đó lên vở. Tư thế này giống hệt Tào Thực!

Chỉ khác là Tào Thực mắt nhắm ngủ ngon lành, còn Tào Phi thì vẫn tỉnh như sáo sậu.

“Lẽ nào...”, Tào Hùng giật mình, “anh cả đang dùng ‘Thuật điểu khiển đồng thời’ điều khiển anh ba?“ “Nhưng tại sao lại điều khiển người khác nửa đêm thức dậy viết thơ cổ nhỉ? Đúng rồi, anh cả đang tập dượt cho lần điều khiển chính thức đây.”

“Vậy, lần điều khiển chính thức anh cả sẽ làm gì nhỉ?”

Tào Hùng bỗng nhiên nhớ ra: Anh cả mua hai cây bút, chiếc kia tặng cho phụ thân...

Phụ thân mới là đối tượng chính của anh cả ư?

Tào Hùng thấy mọi thứ đều trở nên có lý. Có thể, anh cả hứng thú với “Thuật điều khiển đồng thời”, chẳng phải hy vọng báo hiếu gì cho phụ thân, mà chỉ mong đến lúc phụ thân lâm bệnh nặng có thể thao túng ông viết thứ gì đó? Nhưng đương nhiên không phải viết thơ, mà là viết di chúc thừa kế... và để kỹ thuật được thành thạo, tránh xảy ra sai sót, anh cả đành thử nghiệm trước đối với anh ba. Nếu như cuộc thử nghiệm trong đêm nay thành công, đêm mai anh cả sẽ thử trên đối tượng chính...

Tào Hùng quyết định: Phải nói cho Hữu Lão Sư biết chuyện này.

Đã đến giờ làm, nhưng Hữu Lão Sư vẫn chưa đến.

Cô Hữu từ trước đến nay chưa bao giờ đến muộn cả.

Tào Hùng khẽ giật mình!

Cậu chỉ tay vào một con cóc ghẻ và đọc chú... chú cóc không hề biến thành đá!

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.