Hạ Hầu Kiên Cường ủ rũ trèo lên một cây to và ngồi một mình trên đó.
Trên cành cây gần đó có một cánh diều đứt dây đang bị mắc vào. Không khí xung quanh thật là ảm đạm!
Hạ Hầu Kiên Cường vừa mới cãi nhau với Tư Mã Kiều Nhu. Thực ra chuyện cũng chẳng có gì liên quan đến Hạ Hầu Kiên Cường cả.
Tào Chương đi ngang qua chỗ Tư Mã Kiều Nhu, bị Tư Mã Kiều Nhu gọi lại: “Này, Tào Chương, cậu định cứ thế mà đi đấy à?”
“Thì sao?”, Tào Chương nói: “Chẳng nhẽ phải trả tiền mãi lộ à? Cậu định làm nữ tướng cướp thì cũng còn phải luyện tập nhiều.”
Tư Mã Kiều Nhu nói: “Tiền mãi lộ thì khỏi cần, nhưng cậu phải xin lỗi tớ.”
“Dựa vào cái gì mà tớ phải xin lỗi cậu?”
“Cậu dẫm lên cái bóng của tớ.”
Tào Chương nổi giận: “Hơ, dẫm vào cái bóng của cậu đã phải xin lỗi, vậy nếu dẫm lên chân cậu chắc tớ phải đền mạng cũng nên.”
Đúng lúc này, Hạ Hầu Kiên Cường đi tới, Tư Mã Kiều Nhu nói: “Hạ Hầu, cậu là bạn của tớ, cậu đến đây nói một câu công bằng xem nào.”
Tào Chương cũng nói: “Hạ Hầu, cậu cùng một phe với tớ, cậu nói xem nào!”
“Thôi mà”, Hạ Hầu Kiên Cường nói, “các cậu nể mặt tớ…”
Tư Mã Kiều Nhu và Tào Chương cùng đồng thanh:
“Như thế nào?”
“Tào Chương, cậu để Tư Mã Kiều Nhu dẫm lại cái bóng của cậu được không?”
Tào Chương đang định chấp nhận điều kiện đình chiến này của Hạ Hầu Kiên Cường nhưng Tư Mã Kiều Nhu không đồng ý: “Tớ không cần dẫm vào cái bóng thối của cậu ta, tớ muốn cậu ta xin lỗi.”
Hai bên lại bắt đầu kích động. Hạ Hầu Kiên Cường đứng ở giữa cảm thấy rất khó xử.
Cuối cùng, Tư Mã Kiều Nhu nói với Hạ Hầu Kiên Cường: “Vì giúp đỡ bè đảng mà hy sinh cả bạn thân!
Cậu không cần phải cảm thấy khó xử nữa đâu.”
Hạ Hầu Kiên Cường chỉ còn biết trèo lên cây cao cho những đợt gió to thổi bay mọi sự ưu phiền của cô bé.
Trong lúc đang chờ những phiền muộn cuối cùng tan biến, tự dưng Hạ Hầu Kiên Cường bị một cái gì đấy đập vào sau đầu.
Hạ Hầu Kiên Cường quay đầu lại nhìn, hóa ra là cánh diều đứt dây lúc nãy bị gió quạt tới.
Cô gỡ cánh diều ra khỏi cành cây, đang định thả đi thì bỗng nghe thấy có người nói: “Đừng!”
Hạ Hầu Kiên Cường định thần nhìn lại, thấy một cô gái dáng vóc nhỏ nhắn đang nằm trên cánh diều.
Cô gái này dặn dò Hạ Hầu Kiên Cường: “Quấn lại dây diều vào cành cây và rời khỏi chỗ này, đừng làm phiền tôi.”
Hạ Hầu Kiên Cường hỏi: “Chị là pháp sư Vũ Trụ Phong có phải không?”
Vũ Trụ Phong giật mình: “Sao cô biết tôi?”
Hạ Hầu Kiên Cường nói: “Ở liên hoan pháp thuật, em và một cô bạn gái khác từng đến tìm chị nhờ chị giúp đỡ.”
Vũ Trụ Phong biến mình lớn hơn một chút, hỏi:
“Nhờ tôi giúp gì nhỉ?”
Hạ Hầu Kiên Cường nói: “Nhờ chị giúp xóa chữ ký của Vu Cát trên cánh tay bạn em.”
“Đừng có mà nhắc đến cái tên đó nữa!” Vũ Trụ Phong ngay lập tức thay đổi sắc mặt.
“Ơ!” Hạ Hầu Kiên Cường cảm thấy kỳ lạ, “Em tưởng hai anh chị quan hệ thân thiết lắm cơ mà?”
Vũ Trụ Phong lại lớn hơn một chút, thở dài:
“Nhưng mà không biết anh ta trốn đi đâu mất rồi, tôi không tìm thấy anh ta. Trước đây anh ta cũng trốn ở khắp nơi nhưng tôi luôn tìm được anh ta qua chiếc sa bàn tìm kiếm. Một người trốn, một người tìm, rồi lại trốn, rồi lại tìm, cứ như thế cũng rất vui. Nhưng mà bây giờ tôi tìm anh ta theo chỉ dẫn của con giun thì không thấy anh ta đâu cả, chỉ thấy một mảnh giấy anh ta để lại: ‘Tiếp tục cố gắng!’ Anh ta chắc chắn đã mầy mò ra một hệ thống chống tìm kiếm, có thể giúp anh ta trốn biệt mà không bị tôi tìm thấy. Việc này làm tôi rất buồn!”
“Vì buồn nên chị mới biến mình thành tí hon và trốn vào chiếc diều đứt dây này để người khác không dễ gì phát hiện ra, đúng không?”
“Đúng thế. Hơn nữa tôi thấy chiếc diều đứt dây này rất giống tôi, số mệnh của nó cũng như tôi vậy.”
“Chị đừng đau lòng như thế”, Hạ Hầu Kiên Cường an ủi Vũ Trụ Phong, “Có lẽ Vu Cát cứ trốn như thế tự anh ta cũng cảm thấy mệt. Chị không đi tìm anh ta nữa, không thấy chị đâu, anh ta có lẽ cũng cảm thấy lạ và đi tìm chị chăng?”
Vũ Trụ Phong nghĩ: “Uhm, cũng có thể lắm chứ.”
Hai cô gái tiếp tục ngồi trên cây nói chuyện.
Hạ Hầu Kiên Cường hỏi Vũ Trụ Phong: “Ngoài Vu Cát ra, chị không còn người bạn nào khác à?”
Vũ Trụ Phong cúi đầu lí nhí: “Tôi rất ít bạn…”
“Nhưng mà…”, Vũ Trụ Phong tiếp, “cho dù tất cả mọi người đều quay lưng lại với tôi thì cuối cùng tôi vẫn còn 20 người bạn trung thành.”
“Vậy thì chị cũng đâu có ít bạn đâu.” Hạ Hầu Kiên Cường nói với vẻ ngưỡng mộ, “Chị còn nhiều bạn hơn em nhiều.”
Vũ Trụ Phong cười nói: “Cô có biết 20 người bạn của tôi ở đâu không?”
“Em làm sao mà biết được.”
Vũ Trụ Phong giơ hai bàn tay và hai bàn chân ra.
Vũ Trụ Phong không đi giày. Hạ Hầu Kiên Cường nhìn thấy 10 ngón tay và 10 ngón chân của Vũ Trụ Phong.
Trên mỗi đầu ngón chân, ngón tay đều vẽ hình mặt người, cũng giống như kiểu mặt trong kinh kịch, có mặt đen, mặt đỏ, mặt vàng, mặt xanh… Hóa ra, những người bạn trung thành nhất của Vũ Trụ Phong chính là các đầu ngón chân và đầu ngón tay của cô ấy.
Hạ Hầu Kiên Cường hỏi: “Chúng có tên không?”
“Dĩ nhiên là có”, Vũ Trụ Phong nắn từng đầu ngón tay và ngón chân giới thiệu: “Đây là Phụ Huynh, đây là Đấu Sĩ, đây là Khoai Tây Chiên, đây là Bíp Bíp, McDonalds, Nữ Yêu, Thế Lực Hắc Ám…”
Hạ Hầu Kiên Cường bắt đầu cảm thấy ngưỡng mộ Vũ Trụ Phong. Cô bỏ giầy ra, để 10 đầu ngón tay và 10 đầu ngón chân cạnh nhau: “Em cũng có thể có 20 người bạn.”
Vũ Trụ Phong nói: “Có nhiều khi tôi không muốn kết bạn với người khác, nhưng lại muốn ngón chân, ngón tay của mình kết bạn với ngón chân, ngón tay của người khác.”
“Vậy thì…” Hạ Hầu Kiên Cường vội vàng đề nghị:
“Để ngón chân của em kết bạn với ngón chân của chị được không?”
“Được chứ!” Vũ Trụ Phong nói: “Ngón chân của cô muốn kết bạn với ngón chân nào của tôi?”
“Gạo”, Hạ Hầu Kiên Cường chỉ vào ngón chân út bên phải của Vũ Trụ Phong.
“Vậy Gạo của tôi sẽ kết bạn với ai?”
“Chuột”, Hạ Hầu Kiên Cường lắc lắc ngón chân cái bên trái của mình, “Chuột yêu Gạo!”
Vũ Trụ Phong nói: “Tôi phải đi đây, đành để Gạo tạm thời rời xa Chuột vậy.”
Hạ Hầu Kiên Cường nói: “Có lẽ tình bạn cũng cần có lúc chia xa!”
Vũ Trụ Phong lái cánh diều bay vào không trung và nói với Hạ Hầu Kiên Cường: “Tôi không muốn trốn nữa. Nếu đúng như cô nói, Vu Cát đang tìm tôi thì tôi phải để cho anh ấy dễ dàng tìm ra tôi một chút.”
Nói xong, Vũ Trụ Phong bay đi mất. Lúc này, Hạ Hầu Kiên Cường nhìn thấy Tư Mã Kiều Nhu đang hớt hải đi tới.
Hạ Hầu Kiên Cường rất muốn mình bé lại như Vũ Trụ Phong và nhìn Tư Mã Kiều Nhu lo lắng tìm kiếm khắp nơi. Nhưng Tư Mã Kiều Nhu vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Hạ Hầu Kiên Cường, còn phát hiện ra Hạ Hầu Kiên Cường để chân trần, trên ngón chân cái bên trái còn vẽ hình mặt chuột.
Một vài ngày trôi qua. Một hôm, thầy giáo dạy quá giờ nên tan học muộn. Lúc ra khỏi lớp mọi người hơi có ý chen lấn nhau. Hạ Hầu Kiên Cường bị một ai đó đẩy từ phía sau. Một tiếng kêu “ái” vang lên. Hạ Hầu Kiên Cường dẫm phải chân của người khác. Người bị dẫm vào chân là Tư Mã Kiều Nhu.
Hạ Hầu Kiên Cường đưa chân ra và nói với Tư Mã Kiều Nhu: “Cho cậu dẫm lại nè!”
Tư Mã Kiều Nhu ngạc nhiên: “Tớ không cần dẫm lại chân của cậu. Cậu xin lỗi tớ một câu là được. Tớ nghĩ, nếu là Tào Chương dẫm lên chân của cậu, chắc cậu không cần cậu ta nói xin lỗi, cậu dẫm lại lên chân cậu ta là hòa, đúng không?”
“Không”, Hạ Hầu Kiên Cường nói, “Nếu Tào Chương vô ý dẫm phải chân của tớ, dẫm rồi thì thôi.
Tớ không dẫm lại chân của cậu ta, cũng không yêu cầu cậu ta xin lỗi, đến một tiếng ‘ái’ cũng không kêu.”
Tư Mã Kiều Nhu đang định nói gì đấy thì bỗng nhiên thấy Hạ Hầu Kiên Cường kêu lên một tiếng “Ái!”
Tư Mã Kiều Nhu vội vàng thanh minh: “Tớ không dẫm lên chân của cậu!”
Hạ Hầu Kiên Cường nói: “Tớ biết không phải cậu.”
Tư Mã Kiều Nhu: “Cũng không thấy ai dẫm lên chân của cậu cả.”
Hạ Hầu Kiên Cường cố chịu đau, cởi chiếc tất bên chân trái ra… Tư Mã Kiều Nhu hỏi: “Cậu đau ở đâu?”
Hạ Hầu Kiên Cường lắc lắc đầu ngón chân: “Tớ đau ở đầu ngón chân có vẽ hình mặt chuột.”
Kỳ lạ là đầu ngón chân này không sưng không tấy, không có vẻ gì là bị đau cả.
“Có khi nào…”, Hạ Hầu Kiên Cường nói líu ríu:
“Gạo xảy ra chuyện gì rồi chăng?”
“Gạo thì có liên quan gì?”
“Tớ đã từng kể với cậu, ngón chân của tớ kết bạn với ngón chân của Vũ Trụ Phong, ngón chân của tớ tên là Chuột, ngón chân của chị ấy tên là Gạo. Nghe nói bạn bè với nhau có thần giao cách cảm. Gạo là ngón chân của một pháp sư, chắc là cảm giác sẽ càng rõ rệt.”
“Vậy thì cậu mau đi nghe ngóng xem.” Tư Mã Kiều Nhu đề xuất: “Tả Từ là pháp sư chuyên đưa tin tức, ông ta chắc biết Vũ Trụ Phong và ngón chân của chị ấy đã xảy ra chuyện gì.”
“Tớ không quen biết gì với Tả Từ…”, Hạ Hầu Kiên Cường ái ngại, “Nhưng mà Tào Chương có quen với con gái của Tả Từ là Tả Tước Ban. Tớ sẽ nhờ Tào Chương giúp.”
Ngày hôm sau khi lên lớp, Tư Mã Kiều Nhu hỏi Hạ Hầu Kiên Cường: “Cậu hỏi thăm được chưa?”
Hạ Hầu Kiên Cường nói: “Tớ hỏi thăm được rồi.
Không phải là ngón chân của Vũ Trụ Phong có vấn đề mà là ngón chân của bạn của Vũ Trụ Phong có vấn đề.”
Tư Mã Kiều Nhu lại hỏi: “Cậu có quen với người bạn này của Vũ Trụ Phong không?”
“Không quen!”
“Thế tại sao cậu lại có cảm giác đau?”
“Là thế này: Người bạn này của Vũ Trụ Phong nuôi một con sói cưng. Con sói này trong lúc nô đùa với chủ đã cắn vào đầu ngón chân của chủ. Đáng lẽ ra răng nanh của sói cần phải được mài giũa mỗi ngày cho bằng phẳng nhưng hôm qua vị chủ nhân này lại quên mài răng cho sói. Kết quả là con sói này đã cắn đứt đầu ngón chân của chủ. Ngón chân bị sói cắn này có tên là Thóc. Thóc là bạn của Gạo, ngón chân út bên phải của Vũ Trụ Phong.”
“Đợi đã!” Tư Mã Kiều Nhu ngắt lời Hạ Hầu Kiên Cường, “Gạo là bạn của Chuột cơ mà?”
“Nhưng mà có ai quy định Gạo chỉ được kết bạn với mỗi Chuột đâu!”
“Uhm, cũng đúng!”
“Vì vậy, khi Thóc bị thương thì Gạo cũng bị đau.
Gạo bị đau thì…”
“Thì bạn của Gạo là Chuột cũng sẽ bị đau.”
“Đúng, đúng thế!”
Một vài ngày trôi qua.
Tư Mã Kiều Nhu đang trên đường đi học thì gặp một nữ pháp sư đi chân trần vội vàng lướt tới. Vị pháp sư này là Vũ Trụ Phong.
Vũ Trụ Phong hỏi Tư Mã Kiều Nhu: “Cô là bạn của Chuột đúng không?”
“Nói chính xác thì em là bạn của Hạ Hầu Kiên Cường, người có ngón chân cái tên là Chuột.“ Vũ Trụ Phong không có thời giờ bàn cãi, cô lấy ra một gói giấy nhỏ đưa cho Tư Mã Kiều Nhu và dặn:
“Đây là thuốc bột trị bệnh nấm chân. Cô dặn cô ấy mỗi ngày rắc vào chân ba lần.”
Tư Mã Kiều Nhu ngạc nhiên: “Hạ Hầu Kiên Cường bị nấm chân? Em còn chưa biết chuyện này!”
“Nhưng mà tôi thì không thể không biết”, Vũ Trụ Phong nói, “Gạo và Chuột có thần giao cách cảm!”
“Được rồi, em sẽ đưa thuốc cho Hạ Hầu Kiên Cường.”
“Mỗi ngày ba lần, đừng quên đấy!”
“Chị có vẻ quan tâm đến bạn ấy nhỉ!”
“Nếu chân của cô ấy không khỏi thì chân của tôi ngày ngày cũng sẽ bị ngứa theo!”