Sắp đến bữa cơm tối. Con trai cả của Tào Tháo là Tào Phi về đến nhà.
Tào Tháo giật mình nhìn Tào Phi, trên người Tào Phi từ đầu đến chân dính đầy cà chua.
Tào Tháo nói: “Ở nước ngoài có lễ hội cà chua. Mỗi khi đến ngày này, mọi người đều dùng cà chua để ném nhau. Tào Phi, các con cũng đang học tập nước ngoài à?”
“Không phải thế!” Tào Phi ủ rũ nói: “Con lên diễn thuyết bị khán giả ném cà chua vào người.”
Tào Tháo hỏi Tào Phi: “Con diễn thuyết về chủ đề gì?”
Tào Phi: “Tại sao anh cả lại xuất sắc hơn em ba?”
“Con diễn thuyết như thế nào?”
“Con nói có sách, mách có chứng. Con đã dẫn ra những người anh cả xuất sắc nhất và những người em thứ ba bạc nhược nhất trong lịch sử.”
“Con không dẫn ra những người anh cả bạc nhược nhất và những người em ba xuất sắc nhất trong lịch sử sao?”
“Không ạ, vì như thế sẽ không chứng minh được vấn đề.”
“Vậy thì tại sao con chứng minh được vấn đề mà khán giả vẫn ném cà chua vào con?”
Tào Phi nói: “Chết nỗi là không phải tất cả khán giả đều là con cả. Chỉ có 1/ 5 số khán giả là con cả, vẫn còn 1/5 số khán giả là con thứ ba.”
“Vậy thì vẫn còn 3/5 số khán giả không phải là con cả mà cũng chẳng phải là con thứ ba sao?”
“Đúng vậy. 1/5 số khán giả là con cả không ném cà chua. Nhưng 3/5 số khán giả không phải con cả cũng chẳng phải con thứ ba cũng ném cà chua vào con cùng với 1/5 số khán giả là con thứ ba. Cha nói như thế có xui xẻo không chứ!”
Tào Tháo cười: “Con à, con đừng ủ rũ nữa. Ta thấy con như vậy là còn khá may mắn rồi.”
“Gì cơ ạ? May mắn?”
“Đúng là may mắn. Con nghĩ xem, nếu toàn bộ khán giả là con thứ ba thì con đã bị chôn vùi trong đống cà chua rồi.”
“Uhm, cũng phải!”
“Hơn nữa, nếu như họ không ném cà chua mà ném thứ khác thì còn tồi tệ hơn.”
“Ném thứ khác?”
“Ví dụ như ném trứng gà thối.”
“Thế thì khó ngửi chết đi được.”
“Ném cốc trà?”
“Thế thì con sẽ bị vỡ đầu mất!”
“Nếu mà ném sâu róm thì sao?”
“Ôi mẹ ơi!”, Tào Phi nhảy dựng lên, “con sợ nhất là sâu róm!”
“Thế nên”, Tào Tháo tổng kết, “khán giả không ném sâu róm, không ném cốc trà hay trứng thối vào con, như thế là con đã quá may mắn rồi. Con có biết kinh khủng nhất là gì không?”
“Kinh khủng nhất?”, Tào Phi vắt óc suy nghĩ, “kinh khủng hơn cả sâu róm sao?”
“Đúng vậy.”
“Con không nghĩ ra.”
Tào Tháo nói: “Kinh khủng nhất là họ không ném gì hết cả.”
Tào Phi: “Con không hiểu.”
“Diễn thuyết kiểu như con thì kiểu gì cũng bị ném một thứ gì đó. Nếu như không có ai ném gì tức là không hề có người nghe. Nếu một bài diễn thuyết không có người nghe thì chẳng phải là càng kinh khủng hơn sao?”
Tiếp đó, Tào Chương bước vào phòng.
“Ngày hôm nay đúng thật là sao thái bạch chiếu, xui xẻo hết mức!”, Tào Chương càu nhàu.
“Sao thế?”, Tào Tháo hỏi Tào Chương, “Không phải là con đi đấu võ sao?”
“Đúng ạ!”
“Bị thua à?”
“Không ạ. Con chỉ dùng ba quyền hai cước là đã lấy được vị trí đài chủ.”
“Ồ, đây là một việc đáng vui mừng đấy chứ!”
“Nhưng mà đài chủ thì vẫn cứ phải nhận lời thách đấu của người khác.”
“Thế con không bảo vệ được vị trí đài chủ à?”
“Con 10 lần liên tiếp bảo vệ thành công vị trí đài chủ. Nhưng đến lần thứ 11 thì một cô gái bước lên đài.”
“Con đã nhường cô ta?”
Tào Chương nói: “Con định nhường cô ta một quyền một cước nhưng ai ngờ cô ta ép con về phía mép đài. Nếu không phải là cô ấy kéo con thì con đã rơi xuống dưới đài rồi.”
Tào Tháo cười lớn.
Tào Chương xấu hổ nói: “Thật là mất mặt. Hôm nay con đã nhận nỗi nhục lớn!”
“Ta không thấy thế”, Tào Tháo nói, “Hôm nay là ngày may mắn của con mới phải.”
“Tại sao?”
“Thứ nhất, cô ta chỉ dừng lại ở đó, không làm con bị thương đúng không?”
“Vâng.”
“Thứ hai, cô ta không sỉ nhục con, không bắt con gọi cô ta là “chị” hoặc là “cô”, đúng không?”
“Không!”
“Cho nên so với những thằng con trai phải gọi con gái là cô, là chị thì con vẫn còn may mắn chán!”
Người con trai thứ ba của Tào Tháo là Tào Thực cũng vừa về đến nhà.
Tào Thực cũng gặp phải chuyện rắc rối với con gái.
“Hôm nay đúng là bị ma ám!”, Tào Thực nói, “Trước đây nếu con muốn kết bạn với cô gái nào thì chỉ cần làm một bài thơ là được. Con chỉ cần đi bảy bước là có thể làm được một bài thơ. Nhưng hôm nay có một cô gái rất cành cao. Con theo sau cô ấy 49 bước mà vẫn…”
Tào Tháo hỏi: “Con làm bảy bài thơ à?”
“Vâng, đúng thế”, Tào Thực thở dài, “nhưng mà cô ấy chẳng thèm để ý đến con, thậm chí còn chẳng thèm liếc nhìn con nữa.”
Tào Tháo nói: “Con thật là may mắn!”
Tào Thực không hiểu: “Con không hiểu!”
Tào Tháo giải thích: “Nếu cô gái này để ý đến con, theo đuổi con, quấn lấy con, đòi con chơi với cô ta cả ngày thì con còn thời gian mà làm thơ không?”
“Thế thì chẳng còn thời gian nữa!”
“Đối với một nhà thơ hoặc một người muốn trở thành nhà thơ mà nói, những vấp váp về mặt tình cảm chính là nguồn cảm hứng bất tận.”
“Nếu nói như vậy thì…”, Tào Thực suy xét, “một thi nhân lớn được tạo nên bởi vô số các lần thất tình?”
“Đúng vậy, đúng thế!”
“Vậy thì phụ thân cũng trải qua vô số các lần thất tình ạ?”
Tào Hùng là người về nhà cuối cùng, cũng mặt mày ủ rũ.
Tào Tháo hỏi Tào Hùng: “Thế con lại làm sao thế?”
Tào Hùng nói: “Phụ thân biết con là trưởng nhóm ‘tài lẻ’ chứ?”
“Ta biết.”
“Nhưng mà hôm nay trong nhóm có người đề xuất vị trí nhóm trưởng phải do mọi người luân phiên đảm nhiệm.”
“Thế nên con không vui?”
“Vâng, đương nhiên là con không vui rồi. Cái nhóm này là do con lập ra. Còn ai muốn làm nhóm trưởng thì tự đi mà thành lập nhóm mới chứ!”
“Con à”, Tào Tháo khuyên Tào Hùng, “ai muốn làm nhóm trưởng thì con cứ để người đó làm. Nếu người đó làm không tốt thì mọi người tự khắc sẽ lại để con làm nhóm trưởng.”
“Nếu mà người đó làm tốt thì sao?”
“Thế thì đó là may mắn của cả nhóm, cũng là may mắn của mỗi người trong nhóm. Con phải cố gắng học tập vị trưởng nhóm mới này, để đến lúc đến phiên con làm nhóm trưởng thì con có thể làm tốt hơn nữa.”
Sau bữa tối, bốn anh em cùng nhau ngồi thảo luận.
Tào Chương nói: “Em không hiểu, sao phụ thân lại có thể suy nghĩ tích cực coi họa là phước như vậy được nhỉ?”
Tào Phi nói: “Các em còn nhớ trận Xích Bích không?
Hao binh tổn tướng, người ngựa kiệt sức. Trong tình thế khó khăn như vậy mà phụ thân còn cười to ba tiếng. Phụ thân bản tính lạc quan.”
“Em không tin trong bất kỳ hoàn cảnh nào phụ thân cũng đều có thể lạc quan như vậy”, Tào Thực nói.
Tào Hùng nói: “Chúng ta có thể thử xem.”
Tào Hùng đi tìm Tả Tước Ban nhờ giúp đỡ.
Tả Tước Ban nói: “Em cần khăn mặt của cha anh.”
Tào Hùng liền lén lấy trộm khăn mặt của Tào Tháo. Tả Tước Ban hóa phép cho chiếc khăn mặt của Tào Tháo.
Sáng hôm sau, Tào Tháo dùng chiếc khăn mặt này để rửa mặt. Rửa mặt xong, Tào Tháo cảm thấy một bên mặt bị ngứa. Lúc đi làm, Tào Tháo vừa ra lệnh cho cấp dưới, vừa liên tục gãi mặt.
Tưởng Cán khuyên Tào Tháo: “Ngài nên tìm bác sĩ khám xem sao.”
Tào Tháo nói: “Không sao! Ta đã rất may mắn rồi, chỉ ngứa một chút thôi chứ không bị đau.”
Mấy anh em quyết định tiếp tục nhờ Tả Tước Ban giúp.
Tả Tước Ban lại hóa phép chiếc khăn mặt của Tào Tháo.
Ngày thứ ba, Tào Tháo vừa xoa mặt vừa nói với cấp dưới: “Không sao. Vẫn còn may. Chỉ hơi đau thôi chứ chưa bị sưng.”
Chắc mọi người đều đoán được, ngày thứ tư sau khi Tào Tháo rửa mặt, mặt của Tào Tháo bắt đầu sưng lên.
Nhưng Tào Tháo vẫn nói: “Ta rất may mắn…”
Tưởng Cán liền nói: “Chỉ hơi sưng thôi chứ chưa bị dập.”
Ngày thứ năm, mặt Tào Tháo không dập, không sưng, không đau, cũng không ngứa, hoàn toàn trở lại như bình thường.
Các con của Tào Tháo quyết định ngừng việc thử thách Tào Tháo, họ hoàn toàn bái phục vị cha già may mắn của mình.