Giá Của Bít Tất Thối

Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
THUẬT CHỈNH HÌNH
THUẬT CHỈNH HÌNH

❊ ❊ ❊

Con trai của Tào Tháo là Tào Phi cả ngày nay tâm trạng nặng nề, ủ rũ.

Nỗi băn khoăn lớn nhất của anh ta là, trong bốn anh em, Tào Tháo sẽ chọn ai làm người kế vị.

Một hôm, đang ngồi ăn bữa sáng với quẩy và bánh nướng, Tào Tháo nói với các con trai: “Ai có thể làm một bài thơ về quẩy và bánh nướng?”

Người con thứ ba là Tào Thực xuất khẩu thành thơ:

“Bánh nướng nói mình giống mặt trăng Quẩy nói: Không giống Bánh nướng không thể chiếu sáng đêm rằm Bánh nướng không thể lơ lửng trong không trung.

Nhưng mà bánh nướng hình tròn Mặt trăng đôi lúc cũng hình tròn Bánh nướng và mặt trăng đúng là cũng giống nhau đôi chút.”

Tào Tháo cười ha ha khen: “Được, Tào Thực tứ thơ nhạy bén, giống ta.”

Nghe xong câu nói này, Tào Phi khó chịu đến mức không nuốt nổi bữa sáng. Về sau hễ nhìn thấy bánh nướng và quẩy là bị dị ứng.

Một đêm khác, trộm tìm đến nhà Táo Tháo. Chỉ nghe thấy tiếng “binh binh, bang bang” hỗn loạn.

Đợi đến khi Tào Phi thắp được đèn thì em hai là Tào Chương đã bắt gọn tên trộm.

Tào Tháo nói: “Được! Tào Chương thân thủ phi phàm, giống ta. Lúc ta còn nhỏ, cứ hễ có trộm vào nhà là đều được ta ‘nghênh tiếp’, dĩ nhiên là bọn chúng không nhận được gì tốt đẹp.”

Nghe xong câu nói này của Tào Tháo, Tào Phi bực tức đá cho tên trộm mấy cái, trong lòng chửi rủa: “Ai bảo mi làm hỏng việc của ta!”

“Phụ thân, xin phụ thân giao tên trộm này cho con xử lý!”, Tào Phi khẩn cầu.

“Được.”

Tào Phi lôi tên trộm về phòng của mình.

Nhân lúc Tào Phi còn chưa ra tay, tên trộm nuốt vội mấy viên thuốc.

Tào Phi hỏi: “Mi uống thuốc gì thế?”

Tên trộm trả lời: “Là thuốc giảm đau. Tôi phải chuẩn bị sẵn sàng để gánh chịu trận đòn nhừ tử của ngài.”

Tào Phi an ủi tên trộm: “Ta không đánh ngươi. Ta chỉ muốn nói chuyện trước với ngươi thôi. Lần sau, nếu ngươi đến trộm đồ của nhà ta thì ngươi hãy đến tìm ta trước.”

“Tìm ngài làm gì?”

“Ngươi muốn lấy thứ gì thì cứ liệt kê ra rồi đưa danh sách cho ta, ta sẽ đáp ứng nguyện vọng của ngươi.”

Tên trộm cảm thấy vô cùng ngạc nhiên: “Như thế thì… làm ăn trộm thật quá dễ dàng, thế này không phải là không làm mà vẫn có ăn sao? Không được, như thế thì ngại lắm!”

Tào Phi nói: “Ngươi đừng ngại, ta chỉ không muốn em hai của ta có cơ hội thể hiện ‘thân thủ phi phàm’ của nó thôi.”

Trong bốn anh em thì em út Tào Hùng là ham chơi nhất, thành tích cũng kém nhất. Tào Hùng không phải là mối đe dọa đối với Tào Phi.

Một hôm, thầy giáo của Tào Hùng tìm đến nhà.

“Cha của Tào Hùng à, ngài phải quản thúc Tào Hùng cẩn thận!”

Tào Tháo hỏi: “Thế đứa con út của tôi làm sao ạ?”

Thầy giáo nói: “Tào Hùng cứ tan học là lại trèo lên một cái cây to ở gần trường. Trên cây có một tổ ong vò vẽ.”

“Ồ, nó chọc tổ ong à?”

“Không, nó muốn huấn luyện ong vò vẽ.”

“Nhưng mà…, ong vò vẽ lợi hại thế, làm sao ngoan ngoãn chịu để cho nó huấn luyện?”

“Lúc mới đầu thì lũ ong không chịu, Tào Hùng bị đốt mấy lần.”

“Ý của thầy là, bây giờ lũ ong không đốt Tào Hùng nữa?”

“Đúng vậy. Bây giờ lũ ong đã quen với Tào Hùng, bắt đầu chịu để cho Tào Hùng huấn luyện.”

“Thế Tào Hùng huấn luyện ong để làm gì?”

“Trong sách giáo khoa có bài Gia tộc nhà ong, Tào Hùng nói với tôi, khi học đến bài này sẽ cho mấy trăm con ong vò vẽ của nó bay vào lớp học. Nó nói như thế có thể giúp cho các bạn hiểu kỹ hơn về bài học.

Tào Tháo vỗ đùi: “Ý kiến hay!”

Thầy giáo ngạc nhiên: “Ngài còn khen nó?”

Tào Tháo nói: “Thằng này ham chơi, giống tôi!

Nhưng mà hồi bé tôi toàn nghịch ngợm linh tinh.

Không ngờ Tào Hùng bây giờ lại có thể nghịch ra trò trống.”

Cảm giác bất an bao trùm lấy Tào Phi.

Tào Tháo từng nói thằng hai, thằng ba, thằng bốn “giống tôi” nhưng chưa từng nói “thằng cả mưu ma chước quỷ giống tôi”. Tào Tháo chưa bao giờ nói như thế!

“Không được!”, Tào Phi nghĩ, “ta cần phải giống phụ thân hơn Tào Thực, Tào Chương, Tào Hùng thì mới có thể trở thành người kế vị.”

Thế là Tào Phi quyết định đi tìm pháp sư chỉnh hình.

Cũng có thể tìm bác sĩ chỉnh hình nhưng phẫu thuật chỉnh hình quá nguy hiểm, chẳng thà tìm pháp sư chỉnh hình, an toàn, tiện lợi lại nhanh chóng, “chớp mắt gà mái biến thành vịt!”

Hoa Loa, em của thần y Hoa Đà là pháp sư chỉnh hình nổi tiếng nhất trong giới. Cũng giống anh của mình, Hoa Loa phiêu bạt nay đây mai đó, bốn biển là nhà. Đúng đợt này, Hoa Loa phiêu bạt đến nước Ngụy.

Tào Phi tìm đến phòng làm việc tạm thời của Hoa Loa. Vừa mới đẩy cửa bước vào đã kinh hãi nhìn thấy một người đàn ông treo cổ trên xà nhà.

Tào Phi nhìn kỹ lại, lẩm bẩm: “Hình như không phải treo cổ. Nếu là treo cổ thì dây thừng phải cuốn quanh cổ mới phải, còn đây dây thừng lại buộc vào tóc.”

“Thì đúng là không phải treo cổ”, người đàn ông treo trên xà nhà nói, “Ta đang luyện công!”

Người đàn ông đó tiếp tục treo như thế một lúc rồi mới đưa tay lên gỡ nút thắt ở trên đầu và đáp xuống sàn nhà.

Tào Phi hỏi: “Ngươi là ai?”

Người đàn ông nói: “Ta là pháp sư Hoa Loa, trên tấm biển ngoài cửa có ghi rõ.”

“Tôi có quen biết với thần y Hoa Đà, nếu ông là em của ông ấy thì tướng mạo cũng phải giống đôi phần, đằng này chẳng giống chút nào hết cả.”

Hoa Loa nói: “Hai anh em ta vốn rất giống nhau nhưng sau này thì không giống nữa rồi.”

“Là sao?”

“Chúng ta là hai anh em sinh đôi nên người khác rất khó phân biệt. Việc này đem lại khá nhiều phiền phức. Có một tên đạo tặc muốn chỉnh hình để làm lại cuộc đời lại đến tìm Hoa Đà. Có một bà không sinh được con thì lại đến tìm ta. Để tránh cho mọi người khỏi nhầm lẫn, ta chỉ còn cách dùng pháp thuật chỉnh hình đối với chính bản thân. Kết quả là sau khi chỉnh hình, ta hoàn toàn không giống anh trai ta nữa. À, đúng rồi, quý khách đến có việc gì không?”

Tào Phi nói: “Tôi thấy là tôi chưa đủ giống phụ thân tôi nên muốn nhờ ông chỉnh hình, tốt nhất là chỉnh sao cho giống y như đúc.”

Hoa Loa cảm thấy khó hiểu: “Tại sao lại phải chỉnh giống y như đúc? Cậu không muốn có chút cá tính riêng à?”

Tào Phi nặng mặt: “Ông chỉ phụ trách chỉnh hình, không cần phải hỏi nhiều!”

“Được rồi, ta tôn trọng sự riêng tư của quý khách.”

Hoa Loa nói: “Quý khách yêu cầu chỉnh giống y như đúc, nhưng mà là chỉnh cho cậu giống phụ thân cậu y như đúc hay chỉnh cho phụ thân cậu giống cậu y như đúc?”

Tào Phi nói: “Dĩ nhiên là chỉnh cho tôi giống phụ thân tôi rồi.”

Hoa Loa bàn với Tào Phi: “Hay là cứ chỉnh cho phụ thân cậu giống cậu y như đúc đi!”

Nhưng Tào Phi cảm thấy không cần bàn cãi thêm:

“Ông nhận tiền của tôi thì phải làm theo ý tôi chứ!”

Hoa Loa nói: “Có lúc tôi có thể không cần lấy tiền, thậm chí là đưa tiền cho khách để thuyết phục khách hàng làm theo ý tôi.”

Tào Phi hỏi: “Thế ông nói xem, tại sao ông không muốn chỉnh hình tôi mà lại muốn chỉnh hình phụ thân tôi?”

Hoa Loa nói: “Chỉnh cho cha giống con thú vị và sáng tạo hơn là chỉnh cho con giống cha.”

Tào Phi nghĩ: “Nếu từ chối làm theo ý của Hoa Loa thì hôm nay ta cũng đừng mong làm khách hàng của ông ấy nữa. Còn nếu làm theo ý của ông ta thì…, ta giống phụ thân hay phụ thân giống ta cũng vậy cả.

Thế là Tào Phi đồng ý với đề nghị của Hoa Loa.

Hoa Loa liền dùng dây thừng buộc chặt lấy tóc của Tào Phi và treo lên xà nhà.

Tào Phi bị treo lơ lửng trong không trung, hỏi: “Tại sao lại phải treo tôi lên như thế này?”

Hoa Loa nói: “Không cần hỏi nhiều, đây là bí mật nghề nghiệp!”

Treo được một lúc, Hoa Loa hỏi Tào Phi: “Cậu cảm thấy thế nào?”

Tào Phi nói: “Tôi thấy đầu mình như một nồi lẩu, còn tóc của tôi như những sợi miến nhúng trong nồi lẩu đó.”

Hoa Loa: “Vậy thì được rồi.”

Hoa Loa thả Tào Phi xuống và nói: “Phụ thân cậu ngày nào cũng tắm chứ?”

Tào Phi nói: “Đúng vậy, ông ấy ngày nào cũng tắm.”

Hoa Loa dặn dò Tào Phi: “Cậu cần phải làm một việc: Trước khi phụ thân cậu tắm, hãy bỏ một sợi tóc của cậu vào bồn nước tắm. Tóc của cậu sau khi được hóa phép đã thu thập đầy đủ dữ liệu của cậu. Những dữ liệu này sẽ tác động đến cơ thể của phụ thân cậu và làm cho ông ấy ngày càng giống cậu.”

Hôm đó, sau bữa tối… Tào Phi hỏi Tào Tháo: “Cha đi tắm bây giờ ạ?”

Tào Tháo: “Uh!”

Tào Phi nói: “Để con đi kiểm tra nhiệt độ nước tắm giúp cha, nước phải không quá nóng và cũng không quá lạnh!”

Tào Tháo vui mừng: “Con trai cả của ta đúng là rất biết quan tâm đến cha!”

Tào Phi vào phòng tắm. Trong phòng tắm có một chiếc bồn tắm, hình dạng như chiếc bồn đựng nước.

Tào Phi liền nhổ một sợi tóc thả vào trong bồn rồi đi ra.

“Cha, nước rất vừa, cha yên tâm.”

“Tốt, tốt!”

Tào Tháo sẽ bị sợi tóc pháp thuật trong bồn tắm tác động. Tào Phi đứng ở bên ngoài buồng tắm, vừa phấn khích lại vừa hồi hộp.

“Cha ta sẽ trở nên rất giống ta sao?”

Cửa phòng tắm cuối cùng cũng được mở ra. Tào Tháo giống như một chiếc bánh bao vừa ra khỏi lồng hấp, bốc hơi ngùn ngụt đứng trước mặt Tào Phi.

Thấy con trai dán mắt nhìn mình, Tào Tháo cảm thấy kỳ lạ: “Con sao đấy? Ta bị làm sao à?”

Tào Phi nói: “Con… con cảm thấy… hình như cha…”

“Làm sao?”

“Hình như cha trẻ ra một chút.”

“Có thật không?” Tào Tháo ngạc nhiên vui mừng:

“Không phải chứ?”

Tào Phi nói: “Cha đừng động đậy, để con đếm xem…”

“Đếm gì cơ?”

“Đếm nếp nhăn. Nếu ngày mai nếp nhăn của cha ít hơn hôm nay thì đúng là cha ngày càng trẻ ra.”

Tào Tháo ngoan ngoãn đứng yên một chỗ để Tào Phi đếm nếp nhăn.

“Một, hai, ba…”

Đếm kỹ rồi, tất cả có sáu nếp nhăn.

Ngày hôm sau.

Lại đến lúc Tào Tháo đi tắm. Tào Phi lại vào phòng tắm kiểm tra nước.

Đợi Tào Tháo tắm xong, Tào Phi vội vàng đếm lại số nếp nhăn.

“Một, hai, ba, bốn, năm! Chỉ còn có năm nếp nhăn!”

Tào Phi đếm đi đếm lại vài lần, đúng là chỉ có năm nếp nhăn.

Tào Phi nghĩ bụng: “Thành công rồi. Ta còn trẻ, còn cha đã già. Nếu muốn cha giống ta thì đương nhiên là cha phải trẻ ra. Đến cuối cùng thì cha ta sẽ trở nên giống ta như đúc. Ông ấy sẽ nói: “Các ngươi xem, chỉ có thằng cả là giống ta nhất, nó là người kế vị ưng ý nhất của ta.” Tào Phi mở cờ trong bụng.

Buổi tối, Tào Phi vui mừng đến mức không ngủ được, trở mình trằn trọc ở trên giường nghĩ về việc tốt lành sắp xảy ra. Suy nghĩ một hồi, bỗng dưng Tào Phi ngồi bật dậy hét lớn: “Không được!”

Tào Phi tự nói một mình: “Nếu như cha ngày càng trẻ ra thì ngày kế vị của ta không biết bao giờ mới tới.” Tào Phi lại rơi vào ưu tư phiền muộn!

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.