[Tại nước Ngô]
Khi Đại Đô đốc Chu Du về nhà ăn cơm tối, cô vợ Tiểu Kiều thỏ thẻ: “Anh à, anh có biết ngày mai là ngày gì không?”
Chu Du nghĩ một lúc rồi nói: “Mai là đến ngày trả lương cho gia sư của con trai chúng ta.”
Tiểu Kiều nói: “Để anh đoán trăm lần chắc cũng chẳng đoán ra. Nhưng nếu như chị em không nói, em cũng chẳng đoán được.”
“Đại Kiều nói gì với em?”
“Mai là ‘ngày Valentine’ tức là ngày Lễ tình nhân.
Đây vốn là ngày lễ của nước ngoài, nhưng giờ đã du nhập vào nước ta.”
“Điều này thì có liên quan gì đến chúng ta?” Chu Du không hiểu, “Anh không có tình nhân. Thế em có tình nhân à?”
“Không phải cứ người có tình nhân mới được đón Lễ tình nhân”, Tiểu Kiều giải thích, “thanh niên nam nữ đón Lễ tình nhân để phát triển tình cảm, còn vợ chồng đón Lễ tình nhân là để củng cố tình cảm.”
Chu Du hỏi: “Thế em nghĩ chúng ta nên đón Lễ tình nhân thế nào?”
Tiểu Kiều nói: “Chúng ta có thể du sơn ngoạn thủy, cùng nhau trải qua những giờ phút thật lãng mạn…”
Chu Du nói: “Tiếc là anh không có thời gian.”
“Vậy chúng ta cũng có thể bày tỏ tình cảm bằng cách tặng quà cho nhau.”
“Thế em định tặng anh quà gì?”
“Em không thể nói cho anh được, nói trước cho anh thì còn gì là thú vị nữa.”
“Vậy thì, anh nên tặng em quà gì đây?”
Tiểu Kiều khẽ bĩu môi: “Tại sao cứ bắt em phải nói ra? Anh không thể chu đáo một chút, tặng em một món quà khiến em cảm động hay sao?”
Chu Du lắc đầu nói: “Khó lắm. Đến lúc đấy em không thích món quà anh tặng, rất có thể mất tiền mà lại chẳng được lòng, có khi lại bị em mắng một trận cũng nên. Vì thế tốt nhất em cứ nói cho anh biết, phòng cháy hơn chữa cháy.”
Nghe vậy, Tiểu Kiều đành nói: “Anh tặng em hoa đi vậy.”
Chu Du nói: “Được.”
Tiểu Kiều không yên tâm: “Anh có biết Lễ tình nhân nên tặng hoa gì không đấy?”
“Sao anh biết được?”
“Hoa hồng! Phải màu đỏ, chứ không được màu trắng, nhớ chưa?”
“Nhớ rồi.”
[Vào ngày Valentine]
Chu Du mang một bó hoa hồng đỏ về nhà.
“Tiểu Kiều ơi, tặng em bó hoa này!”
Hoa hồng đỏ ánh lên khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc của Tiểu Kiều.
“Còn sự ngạc nhiên em dành cho anh đâu?” Chu Du háo hức.
Tiểu Kiều mang hoa cắm vào trong bình, sau đó nàng cầm một hộp quà được gói và buộc nơ cẩn thận đặt vào tay Chu Du.
Chu Du bóc gói quà xinh xắn ra, ở trong là một chiếc thắt lưng.
Chu Du khẽ lẩm nhẩm: “Thứ này… hình như không khiến anh cảm động được.”
Tiểu Kiều nói: “Em không muốn nó làm anh cảm động, mà muốn nó giữ chặt anh lại.”
[10 ngày sau]
Tiểu Kiều nói với Chu Du: “Anh này, anh có phát hiện ra không, hoa hồng tình nhân nhà người khác đều đã khô héo hết cả.”
Chu Du nói: “Đúng vậy, nhà Lỗ Túc cũng vứt đi từ lâu rồi.”
“Nhưng hoa hồng nhà chúng ta thì vẫn tươi tắn…”
“... không khác gì lúc mới mua.”
“Anh không cảm thấy có gì bất thường sao?” Nét mặt Tiểu Kiều trở nên nghiêm túc.
Chu Du lí giải: “Chắc là do giống hoa hồng anh mua tốt, giá tiền cũng đắt hơn loại bình thường rất nhiều.”
Tiểu Kiều lấy trong bình ra một cành hoa và chăm chú quan sát, đột nhiên mặt nàng biến sắc.
“Sao vậy?” Chu Du hỏi, chàng thấy có đôi chút bất an… Tiểu Kiều cười nhạt, nàng dứt ra một cánh hoa làm bằng lụa mỏng: “Hừ, là đồ giả!”
Hoa giả có chỗ hay của hoa giả, nhưng không thể tặng hoa giả trong ngày Lễ tình nhân.
Tuy nhiên Chu Du không cố ý, chàng mua nhầm phải đồ giả, bởi mắt bị cận thị nặng.
Thế nhưng Tiểu Kiều rất đau khổ: “Phụ nữ nhận được một bó hoa giả vào ngày Lễ tình nhân chắc chỉ có mình tôi, sao tôi lại bất hạnh thế này cơ chứ!”
Từ hôm đó, nàng không thèm để ý đến Chu Du nữa.
Chu Du cũng đành phải ngắm lưng Tiểu Kiều thay vì gương mặt như hoa như ngọc của nàng.
Chu Du không biết trong lòng Tiểu Kiều nghĩ gì, bất luận hỏi thế nào nàng cũng không chịu nói.
Một hôm, Chu Du ghé vào một sạp xem bói.
Vị thầy bói hỏi Chu Du: “Quý khách muốn xem gì? Sự nghiệp hay tuổi mệnh?”
Chu Du nói: “Đều không phải.”
“Vậy là xem tình cảm rồi.” Thầy bói nhìn Chu Du mặt mày ủ rũ, bèn nói: “Quý khách đang phải trải qua một cuộc khủng hoảng về tình cảm.”
“Khủng hoảng ư?” Chu Du không dám tin, “Nhưng cô ấy vừa tặng tôi một món quà mà.”
“Là quà gì?”
“Một chiếc thắt lưng.”
Vị thầy bói phân tích: “Thắt lưng không phải là thứ tốt. Lưng thuộc phần giữa của người, nên tượng trưng cho sự đứt đoạn, chia cắt.”
“Ý ông nói, nàng muốn dùng thắt lưng để tỏ ý muốn chia tay với ta?”
“Quý khách hãy tự suy xét lấy. “ Khi gặp pháp sư chuyên trách Vu Cát của mình, Chu Du hỏi không lấy làm vui vẻ cho lắm: “Nghe nói Gia Cát Lượng đã phát minh ra ‘Độc tâm thuật’, có thể đọc thấu tâm can người khác, có thật kỳ diệu như vậy không?”
Vu Cát nói: “Đó là sự thật. Có một lần Gia Cát Lượng ra phố, đọc được một người mắc bệnh tâm thần đang định chém người, liền thu lại đao của anh ta, vì thế mà tránh được một trận thảm sát.”
“Vậy ông ta có thể đọc được kẻ trộm muốn trộm đồ?”
“Đúng thế, nước Thục giờ đây đã không còn kẻ cắp nữa. Những tên kẻ cắp người thì chuyển nghề, người thì xuất ngoại, vì Gia Cát Lượng lên tiếng tuyên bố sẽ dùng ‘Độc tâm thuật’ vào việc trị nước.”
Chu Du nói: “Vu Cát à, ‘Độc tâm thuật’ ở nước Ngô vẫn còn là một dấu hỏi, là pháp sư chuyên trách của nước Ngô, cậu không cảm thấy hổ thẹn chút nào sao?”
Vu Cát liền đỏ mặt.
“Được”, Chu Du nói, “như vậy là cậu biết xấu hổ rồi đấy, vậy thì mau đi nghiên cứu đi.”
Vu Cát quyết tâm lấy danh dự về cho nước Ngô.
Để ủng hộ Vu Cát, Chu Du đích thân tình nguyện làm đối tượng thử nghiệm cho anh chàng.
Vu Cát làm một con búp bê trai bằng vải, đằng sau lưng viết tên của Chu Du, sau đó cất nó vào trong bụng mình.
Vu Cát để Chu Du ngồi yên trước mặt chàng.
Sau đó đọc câu chú:
Tâm niệm giấu trong tim, Chỉ cách một lớp da, Độc tâm độc tâm thuật, Hiểu rõ người và ta.
Vu Cát nhắm mắt lại và nói với Chu Du: “Chu Đô đốc, ngài có thể nghĩ về bất cứ điều gì. Tôi bắt đầu đọc ý nghĩ của ngài, ngài xem tôi đọc có đúng không nhé.”
“Được.”
Vu Cát nói: “Ngài đang nghĩ, giá Gia Cát Lượng lâm một trận bệnh nặng thì hay biết mấy.”
Chu Du nói: “Không phải.”
“Giá Gia Cát Lượng biến thành tên ngốc thì hay biết mấy?”
“Không đúng!”
“Hy vọng điểm thi của con gái Gia Cát Lượng kém hơn con trai ngài?”
Chu Du phẫn nộ hét lên: “Chẳng lẽ trong tim ta chỉ có Gia Cát Lượng thôi à?!”
Lúc này, có một người ở bên cạnh nói với Vu Cát:
“Anh đang đọc hay đang đoán ý nghĩ đấy?”
Đó chính là Vũ Trụ Phong - nữ pháp sư luôn lấy việc theo đuổi Vu Cát làm mục tiêu chính của cuộc đời, không biết từ lúc nào, nàng đã xuất hiện ngay bên cạnh Vu Cát.
Vu Cát phẩy tay như đuổi ruồi: “Tôi đang tĩnh tâm làm việc, cô đừng có đến làm phiền tôi!”
Vũ Trụ Phong nói: “Nếu em đến không phải để làm phiền anh mà là để giúp anh thì sao?”
“Giúp thế nào?”
“Em biết anh gặp khó khăn trong việc nghiên cứu ‘Độc tâm thuật’, nên đã lặng lẽ chịu khó tìm tòi một chút.”
“Tôi không tin là cô có thể tìm ra thứ gì hay ho.”
“Vậy chúng ta thử xem.”
Vũ Trụ Phong chỉ vào một con búp bê gái bằng vải và nói: “Anh viết tên em vào sau lưng nó.”
“Cái này tôi biết.” Vu Cát viết tên Vũ Trụ Phong vào sau lưng con búp bê.
Vũ Trụ Phong cầm con búp bê lên, tách bỏ sợi chỉ ở ngực và nhét vào đó một thứ.
Vu Cát, Chu Du cùng hỏi: “Cô nhét cái gì vậy?”
Vũ Trụ Phong trả lời: “Là một viên kẹo hình trái tim.”
Sau đó nàng lại khâu lại ngực cho búp bê và nói với Vu Cát: “Anh đọc lại câu chú đi.”
Vu Cát liền cất búp bê vào trong bụng và đọc câu chú “tâm niệm giấu trong tim…” một lần nữa.
Vũ Trụ Phong dặn dò Vu Cát: “Anh bỏ viên kẹo ở trong ngực ra.”
Vu Cát tháo bỏ chỉ và lấy viên kẹo ra.
“Anh ăn đi.” Vũ Trụ Phong nói.
Vu Cát ăn viên kẹo hình trái tim.
“Được rồi, bây giờ anh hãy nhắm mắt lại và cảm nhận…”
Vu Cát nhắm mắt lại, tất cả là một màu đen… Và trong màn đen đó, chàng nghe thấy một giọng nói ngọt ngào, đó chính là giọng nói của Vũ Trụ Phong… “Anh… là người… em… yêu nhất…”
Vu Cát giật mình mở choàng mắt.
Vũ Trụ Phong hỏi Vu Cát: “Anh nghe thấy tiếng lòng của em rồi chứ?”
Vu Cát yếu ớt trả lời: “Nghe thấy rồi.”
Chu Du hỏi: “Nghe thấy cái gì?”
Vũ Trụ Phong vội lấy tay bịt mồm Vu Cát: “Đây là chuyện riêng của hai chúng ta.”
Nhưng bất kể thế nào, thử nghiệm cũng đã thành công, Vu Cát và Chu Du đều rất vui mừng.
Nhưng họ không chú ý rằng, tiền đề để thành công là người đọc ý nghĩ và người bị đọc ý nghĩ đều phải là pháp sư. Chính vì Vũ Trụ Phong có phép thuật nên Vu Cát mới nghe được tiếng nói từ sâu thẳm trái tim nàng… Học được ‘Độc tâm thuật’ của Vu Cát, Chu Du vội vàng chạy về nhà. Anh ta đã viết tên của Tiểu Kiều lên sau lưng con búp bê vải để có thể đọc được tâm tư của vợ mình.
Con búp bê vải là của Vu Cát đưa cho anh ta, nhưng Vu Cát nói: “Loại kẹo hình trái tim đó chỗ tôi không có, nên ngài phải tự đi mua thôi.”
Chu Du đến hiệu bánh kẹo và mua về một viên kẹo hình trái tim.
Về đến nhà, chàng phát hiện ra Tiểu Kiều đã đi ra ngoài.
Tiểu Kiều không ở nhà, chàng đành phải làm công tác chuẩn bị. Trong thư phòng, anh ta tách con búp bê ra, nhét viên kẹo trái tim vào, rồi lại khâu lại… Vì là lần đầu tiên làm việc khâu vá này, nên Chu Du làm không được khéo léo cho lắm.
Cuối dùng việc chuẩn bị cũng hoàn thành, anh nghe thấy bên ngoài vọng lại tiếng bước chân của Tiểu Kiều đang lại gần.
Chu Du vội cất con búp bê vào trong bụng, khẽ đọc câu chú “Tâm niệm giấu trong tim…”
Đọc xong, anh lấy viên kẹo trong búp bê ra và nuốt vào bụng.
Sau đó, Chu Du ngồi ngay ngắn trong thư phòng, mặt hướng về phía Tiểu Kiều và nhắm mắt lại.
Anh tập trung hết sức để lắng nghe… Nhưng anh chỉ nghe thấy những tiếng ồn mơ hồ, những tiếng ồn không có giá trị… Tiểu Kiều bước vào thư phòng, Chu Du giật mình!
Chàng giả vờ ngủ gật, rồi ti hí mắt để quan sát Tiểu Kiều. Anh thấy Tiểu Kiều đang tìm một thứ gì đó trong phòng… Cuối cùng mới biết nàng đang tìm kim chỉ. Tiểu Kiều cầm lấy kim chỉ mà Chu Du vừa dùng xong và đi ra khỏi thư phòng.
Tiểu Kiều bước vào phòng ngủ, đóng cửa lại.
Chu Du rón rén bước đến cửa phòng của nàng, từ khe cửa nhìn vào trong phòng.
Anh thấy Tiểu Kiều đang cầm một con búp bê trai bằng vải trên tay, chính là con búp bê mà Vu Cát làm ra! Hóa ra Tiểu Kiều cũng đã đến chỗ Vu Cát học ‘Độc tâm thuật’.
Chu Du nghĩ bụng: “Nàng cũng cần đọc suy nghĩ ư? Đọc suy nghĩ của ai?”
Tiểu Kiều khẽ đọc câu chú, rồi lấy viên kẹo trong bụng búp bê đưa vào mồm.
Nàng vá lại búp bê, đem để vào trong lòng rồi nhắm mắt lại hướng về phía thư phòng.
Chu Du giật mình: “Hóa ra nàng muốn đọc suy nghĩ của ta. Chứng tỏ nàng vẫn còn quan tâm đến ta?!”
Chu Du nghĩ đi nghĩ lại, rồi bỗng lẩm bẩm một mình: “Nhưng tại sao cô ấy không thể tha thứ cho mình vì đã mua nhầm đồ chứ? Có thể cô ấy cũng giống mình, có thể cô ấy cũng đã đi tìm lão thầy bói kia? Ông lão đó nói cô ấy tặng ta dây lưng là để cắt đứt tình cảm, chắc cũng sẽ nói với cô ấy ta tặng hoa giả là không chân thành?...”
Thưởng thức vị ngọt của viên kẹo, nghe suy nghĩ của Chu Du trong bóng tối vọng lại, Tiểu Kiều nghĩ:
“Độc tâm thuật này linh nghiệm thật!”
Chu Du giật mình: “Hóa ra nàng muốn đọc suy nghĩ của ta. Chứng tỏ nàng vẫn còn quan tâm đến ta?!”