Hôm nay thi. Tào Hùng không thích thi cử. Chỉ có những người có thành tích xuất sắc như Tào Thực, anh của Tào Hùng, mới thích thi cử vì thành tích thi cử tốt có thể làm cho họ càng nổi bật hơn.
Nhưng những người thích thi cử và những người không thích thi cử đều buộc phải tham gia thi.
Tào Hùng xem qua một lượt đề thi vừa mới phát, thở dài một tiếng. Những câu không biết làm còn nhiều hơn cả những câu làm được.
Tào Hùng nhìn quanh, mọi người đều có vẻ rất căng thẳng.
Tài nữ Sái Văn Cơ ngồi phía trước Tào Hùng vừa làm bài thoăn thoắt vừa kín đáo che bài làm của mình.
Đừng hòng có ai nhìn được đáp án của cô ta.
Tào Hùng ngồi sau lưng Sái Văn Cơ, lầu bầu khinh rẻ: “Ai thèm nhìn trộm bài làm của cô!”
Anh mắt của Tào Hùng lướt qua lướt lại, đột nhiên nhìn thấy mấy vết tàn nhang trên mặt một cô gái bên ngoài cửa sổ.
Cô gái mặt đầy tàn nhang này nháy mắt với Tào Hùng.
Tào Hùng cũng hướng về phía cô gái giật giật chiếc mũi.
Sau đó, ngón tay của cô gái mặt tàn nhang hướng về phía Sái Văn Cơ vẽ vẽ gì đó một hồi trong không trung.
Sái Văn Cơ lập tức giơ tay: “Thưa thầy, em muốn đi vệ sinh.”
“Được rồi, em đi đi!”
Sái Văn Cơ để bài làm vào ngăn bàn rồi rời khỏi chỗ.
Sái Văn Cơ vừa rời khỏi lớp học thì Tào Hùng nghe thấy tiếng “rẹt” một cái, trên bàn của cậu tự dưng xuất hiện một tờ giấy.
Tào Hùng liếc nhìn, là một tờ bài thi, trên có ghi tên của Sái Văn Cơ.
“Ủa, tại sao bài thi của cô ta lại ở trên bàn của mình nhỉ?”
Tào Hùng vừa định giơ tay để đưa cho thầy giáo tờ bài thi này thì không ngờ thầy giáo đã ở sau lưng của cậu.
“Tào Hùng”, thầy giáo đưa tay ra, “đưa đây tôi xem nào!”
Tào Hùng đưa bài thi của Sái Văn Cơ cho thầy giáo.
Thầy giáo lập tức chau mày: “Bài thi của Sái Văn Cơ sao lại ở chỗ em?”
“Vâng, em đang định hỏi thầy đây ạ.”
“Em còn định hỏi tôi?!” Thầy giáo cố kìm chế cơn tức giận, “Em nói đi, copy bài của bạn nên xử như thế nào?”
Tào Hùng kêu oan: “Em không copy bài của người khác!”
Thầy giáo liếc nhìn bài làm của Tào Hùng ở trên mặt bàn, trên giấy vẫn chưa viết chữ nào.
“Uhm, em vẫn chưa kịp copy thì đã bị tôi phát hiện. Nhưng em lấy trộm bài làm của người khác, không cần biết là đã kịp copy hay chưa cũng đều tính là gian lận”, thầy giáo nói.
Tào Hùng nước mắt rưng rưng giải thích: “Em không lấy trộm bài làm của người khác!”
Thầy giáo đau lòng giơ bài thi đang cầm trong tay ra: “Em không lấy? Chẳng nhẽ bài thi của Sái Văn Cơ tự chạy đến chỗ em à?”
Lúc này, Sái Văn Cơ đã trở về chỗ ngồi. Sái Văn Cơ cảm thấy rất kỳ lạ: “Thưa thầy, bài thi trong tay thầy không phải là của em. Bài thi của em vẫn ở trong ngăn bàn.”
Thầy giáo sững sờ: “Rõ ràng là…”
Thầy giáo nhìn kỹ lại bài thi cầm trong tay. Ơ, là tên của Tào Hùng! Bài làm của Tào Hùng ở trên bàn cơ mà. Nhưng khi thầy giáo nhìn lại mặt bàn thì đã không thấy bài thi của Tào Hùng đâu nữa.
Tào Hùng cũng nghi hoặc. Cậu quay đầu nhìn ra cửa sổ. Cô gái mặt tàn nhang đang làm mặt xấu với cậu.
Tan học, trên đường về nhà, Tào Hùng nhìn thấy cô gái mặt tàn nhang đang dùng gạch vẽ một đường thẳng trên mặt đường. Tào Hùng bước đến chỗ vạch ngang nhưng làm thế nào cũng không thể bước qua được cái vạch ngang đó.
Cô gái vỗ tay cười.
Tào Hùng cũng cười hỏi: “Cậu là tiên nữ à?”
Cô gái nói: “Tớ là con gái của pháp sư Tả Từ.”
“Thế cậu tên là gì?”
“Tớ tên là Tả Tước Ban.”
“Tại sao lại đặt cái tên này…”, nhưng Tào Hùng chợt hiểu ra, mặt của cô gái này bên trái toàn tàn nhang nên tên là Tả Tước Ban.
Tào Hùng nói: “Vừa nãy chính cậu đã biến bài thi của Sái Văn Cơ đến chỗ tớ có đúng không?”
Tả Tước Ban nói: “Tớ thấy cậu khổ sở nên muốn giúp cậu thôi.”
“Tớ thà thi trượt còn hơn là copy bài của người khác.”
“Cậu đúng là hảo hán!”
“Nhưng suýt chút nữa thì đã bị quy tội gian lận.”
“Thì cuối cùng không phải chính tớ đã cứu cậu đấy sao?”
Tào Hùng hỏi Tả Tước Ban: “Sao cậu lại đứng ở trước cửa sổ lớp tớ? Cậu không đi học à?”
Tả Tước Ban nói: “Tớ muốn đi học, nhưng chẳng có trường nào chịu nhận tớ cả.”
“Tại sao?”
“Chỉ tại cha mẹ tớ là pháp sư nên từ nhỏ tớ đã bị ảnh hưởng, đi đến đâu cũng gây ra phiền phức.”
“Cậu đã gây ra phiền phức gì ở trong trường?”
Tả Tước Ban nhớ lại: “Giáo viên dạy tớ ở trường Đông Thành là một cô giáo. Tớ thích thầy giáo hơn nên đã yêu cầu hiệu trưởng đổi thành một thầy giáo nhưng thầy hiệu trưởng không đồng ý. Thế là tớ chỉ còn biết tự nghĩ cách. Đợi lúc cô giáo bước vào lớp học, tớ liền dùng pháp thuật biến giọng nói thanh nhẹ của cô ấy trở thành ồm ồm và còn làm cho cô ấy mọc râu quai nón. Như thế là cũng gần giống với thầy giáo rồi.
Ai ngờ cô ấy khóc ầm ĩ. Tớ không biết cách dùng pháp thuật để cho cô ý ngừng khóc nên chỉ còn biết biến cho cô ấy trở về nguyên dạng, thế là cô ấy không khóc nữa. Nhưng cô ấy nói cô ấy nhất quyết không làm việc ở một trường học có học sinh như tớ. Để giữ cô giáo này lại, hiệu trưởng đành khuyên tớ chuyển trường.
Nhưng mà các bạn học sinh thì vẫn mong muốn trong trường có một người có thể dùng chút pháp thuật đối với các thầy cô giáo.”
“Sau đó cậu chuyển đến trường nào?”
“Tớ chuyển đến trường Nam Thành. Cậu biết đấy, tớ rất thích giúp đỡ người khác. Tớ nhìn thấy một cậu học sinh chơi trượt băng trên con đường đá ở trường học. Tớ nói với cậu ta: ‘Chơi như thế này thì có gì mà hay, trượt băng thì phải có băng thật mới đã.’ Cậu ta nói: ‘Ở đâu ra băng thật?’ Lúc đó đã sắp sang mùa hè.
Tớ liền đổ nước vào một cái mũ cối cũ, sau đó đọc thần chú rồi buộc chiếc mũ vào đuôi của một con chó to.
Con chó này kéo cái mũ chạy khắp trường, nó chạy đến đâu là mặt đất đóng băng đến đó. Thế là học sinh trong trường có thể thoải mái trượt băng. Nhưng cũng có nhiều người bị trượt ngã. Người đầu tiên bị trượt ngã là thầy hiệu trưởng. Ông ấy liền nói với tớ: ‘Tả Tước Ban, đề nghị em lập tức chuyển trường! Em vào trường thế nào thì cũng mời em chuyển khỏi trường như thế. Nhưng trước khi rời khỏi trường, đề nghị em giải quyết đống băng này đi đã.’”
“Sau đó cậu lại chuyển đến trường Tây Thành à?”
“Đúng vậy. Lúc chuyển đến trường mới, mẹ tớ dặn: ‘Tả Tước Ban, nếu con muốn nghịch pháp thuật thì có thể nghịch ở nhà. Nếu đến trường mà dùng pháp thuật thì sẽ gây họa.’ Tớ nghe lời mẹ dặn, không dám để lộ thân phận là con gái của pháp sư nữa. Nhưng có một lần, tớ dậy muộn, không kịp ăn sáng đã chạy vội đến trường. Tớ nghĩ người chưa ăn sáng muốn ăn sáng thì cũng là chuyện hiển nhiên. Tớ muốn ăn một bát mì bò. Chủ tiệm mì nhìn thấy tiền rơi từ trên trời xuống chắc hẳn là rất ngạc nhiên và vui mừng. Nhưng sau đấy thì ông ấy chỉ còn cảm thấy ngạc nhiên chứ chẳng vui mừng tẹo nào vì mấy bát mì bò mà ông ấy vừa nấu xong bỗng dưng thiếu mất một bát. Bát mì bò này lúc được chuyển đến lớp học vẫn còn nóng hôi hổi.
Tớ vừa nghe giảng, vừa xì xụp ăn mì, khỏi phải nói, ngon tuyệt vời! Nhưng cuối cùng thầy hiệu trưởng của trường Tây Thành vẫn đuổi học tớ. Việc này phải trách bát mì thơm phức khiến cho thầy giáo không tập trung giảng bài được mà học sinh thì cũng chẳng có tâm trí đâu mà nghe giảng.”
Tào Hùng hỏi: “Thế tại sao trường Bắc Thành cũng đuổi cậu?”
Tả Tước Ban nói: “Vẫn là do tớ quá nhiệt tình giúp đỡ bạn bè. Tớ đã ngoan ngoãn học ở trường Bắc Thành được gần một học kỳ, đến thi cũng xong rồi. Có một vài bạn thi trượt khóc sưng hết cả mắt. Các bạn ấy bảo là nếu cha mẹ các bạn ấy mà nhìn thấy bảng điểm thì các bạn ấy sẽ bị đánh nhừ đòn. Trong số đó có một bạn không biết nghe được ở đâu là tớ biết dùng pháp thuật, liền đề nghị tớ giúp sửa điểm. Tớ nói: ‘Sửa điểm? Việc này không phải quá dễ dàng sao? Người không biết pháp thuật cũng có thể làm được!’ Các bạn ấy nói: ‘Nói chung là bạn phải làm sao để chúng tớ về nhà không bị đánh đòn.’ Tớ hỏi bọn họ: ‘Bình thường cha mẹ các bạn thường đánh vào đâu?’ Họ nói: ‘Đánh vào mông.’ Tớ liền lấy một cái bút lông chấm vào nước lã và vẽ một dấu x lên mông của mỗi người. Kết quả là lúc bọn họ bị đánh thì không hề cảm thấy đau. Ngược lại mông của cha mẹ họ lại bị đau nhói. Sau đó tin tức bị lộ ra ngoài, cha mẹ họ biết tớ sử dụng pháp thuật liền phản ánh với hiệu trưởng nên tớ lại đành phải thôi học.”
Tào Hùng rất đồng cảm với Tả Tước Ban: “Cậu không được đi học nữa nên chỉ còn biết đứng ở ngoài cửa sổ nhìn bọn tớ học?”
Tả Tước Ban: “Tớ vẫn đi học nhưng mà là học ngay tại nhà. Chỉ là không đông vui náo nhiệt như các cậu học ở trường thôi.”
“Cậu lên lớp ở nhà?”, Tào Hùng không tưởng tượng ra lên lớp ở nhà là như thế nào.
“Cậu có muốn đến nhà tớ xem không?”
“Muốn!”
Tào Hùng dĩ nhiên là rất có hứng thú đi thăm nhà của một pháp sư.
Tả Tước Ban đưa Tào Hùng đến trước một bảng quảng cáo có dán đầy chữ.
Tả Tước Ban tìm một hồi trong đống giấy quảng cáo dán ở đó, lẩm bẩm: “Không biết tờ quảng cáo cho thuê nhà đó biến đi đâu mất rồi!”
Tào Hùng hỏi: “Cậu muốn thuê nhà à?”
“A, đây rồi!” Tả Tước Ban đưa tay xé một tờ giấy quảng cáo thuốc giả vừa được dán lên, để lộ ra tờ giấy quảng cáo cho thuê nhà mà cô bé cần tìm.
“Tào Hùng”, Tả Tước Ban nói, “cậu nhìn xem chữ ‘nhà’ này bên trên là bộ gì?”
“Bộ ‘Hộ’, Tào Hùng nói.
“‘Hộ’ có nghĩa là gì?”
“‘Hộ’ có nghĩa là cái cửa.”
“Đúng vậy, cậu nhìn thẳng vào cái ô vuông trên bộ ‘Hộ’, không được chớp mắt, cứ nhìn thế cho đến khi nào nhìn thấy cái cửa to ra là cậu có thể vào nhà rồi.”
Tào Hùng nhìn chăm chú vào cái ô vuông mà Tả Tước Ban bảo.
Quả nhiên, cái ô vuông đó dần dần to ra. Tả Tước Ban nắm chặt tay của Tào Hùng, rồi cùng nhảy vào cái ô vuông đó.
Tào Hùng có cảm giác như bị một miếng vải đen bịt vào mắt.
Bóng đêm dần dần tan biến. Tào Hùng thấy mình đang ở trong một căn phòng.
Kỳ lạ là, căn phòng này hoàn toàn trống rỗng, không có một thứ đồ đạc gì cả.
Tào Hùng hỏi Tả Tước Ban: “Đây là nhà cậu á?”
Tả Tước Ban nói: “Đây chính là nhà tớ.”
Tào Hùng kinh ngạc: “Nhà cậu nghèo đến thế sao?”
Tả Tước Ban nói: “Nhà tớ không nghèo, nhà người khác có gì thì nhà tớ cũng có nấy.”
“Sao tớ chẳng thấy một chiếc ghế hay một chiếc giường nào cả?”
“Tất cả đồ đạc của nhà tớ chỉ khi nào cần mới xuất hiện. Ví dụ, khi cậu cần ngồi thì cái ghế sẽ xuất hiện.”
Tả Tước Ban bảo Tào Hùng đừng sợ ngã, cứ ngồi xuống.
Tào Hùng cũng thử ngồi xuống, quả nhiên là có một cái ghế tự dưng xuất hiện ở phía dưới.
Tào Hùng đứng lên thì cái ghế cũng biến mất.
“Thật là thú vị!”
Tào Hùng thử nằm xuống. Lần này không phải xuất hiện một cái ghế mà là một cái giường cực kỳ êm ái.
Tào Hùng không ngớt lời khen: “Không gian nhà cậu thật là rộng rãi, vì tất cả mọi đồ đạc đều không chiếm diện tích.”
“Đúng vậy”, Tả Tước Ban nói, “Căn phòng này vừa có thể làm phòng ngủ, vừa có thể làm nhà bếp, cũng có thể làm lớp học tại nhà.”
“À, đúng rồi”, Tào Hùng hỏi: “Cậu nói cậu đi học ở nhà, vậy thì có giáo viên không? Có sách giáo khoa không?”
Tả Tước Ban nói: “Cha mẹ tớ chính là giáo viên.
Sách học của tớ do cha tớ soạn.”
Tào Hùng tỏ vẻ nghi ngờ: “Cha mẹ cậu chắc chỉ biết đọc thần chú. Họ cũng có thể làm giáo viên sao?”
Tả Tước Ban nói: “Sách mà cha tớ soạn đúng thật là rất giống thần chú nhưng mọi thứ mà những đứa trẻ khác cần học đều có trong đó.”
Tả Tước Ban xòe hai tay ra. Lúc mà cô bé cần sách thì quyển sách cũng xuất hiện trong tay.
Tào Hùng cầm lấy quyển sách của Tả Tước Ban và lật đến một trang:
“Một hai ba bốn năm Kim mộc thủy hỏa thổ Thiên cẩu nuốt mặt trăng Mèo mù bắt chuột Mèo mù bị trượt ngã Trượt đến tận Mông Cổ Mông Cổ gió to Mèo mù thật đau khổ.”
Tào Hùng cười haha: “Cái thứ loạn tùng bậy gì đây? Đây mà cũng gọi là bài văn à?”
Tả Tước Ban giải thích: “Một hai ba bốn năm là Toán học, Kim mộc thủy hỏa thổ là Hóa học.”
“Thế còn Thiên cẩu nuốt mặt trăng?”
“Là Thiên văn học.”
“Mèo mù bắt chuột?”
“Sinh học.”
“Tớ biết rồi”, Tào Hùng nói: “Mèo mù bị trượt ngã là Vật lý, Trượt đến tận Mông Cổ là Địa lý, Mông Cổ gió to là Khí tượng học. Nhưng tớ không đoán được Mèo mù thật đau khổ là môn học gì!”
Tả Tước Ban nói: “Thế mà cũng không đoán ra. Là Tâm lý học.”
Tào Hùng lại hỏi: “Cậu học ở lớp học tại nhà như thế này có viết Tập làm văn không?”
Tả Tước Ban trả lời: “Có chứ.”
Tả Tước Ban lại xòa hai bàn tay ra, quyển vở bài tập lại xuất hiện.
Tào Hùng đọc được bốn bài văn trong quyển vở bài tập của Tả Tước Ban.
Bài văn thứ nhất: Anh trai của tôi
Anh trai của tôi tên là Tả Sẹo, là một tướng quân bách chiến bách thắng. Nếu không có vết sẹo đáng sợ trên má trái thì anh tôi nhất định là một anh chàng rất đẹp trai.
Nghe cha tôi kể, lúc nhỏ anh tôi rất nghịch ngợm. Nhà hàng xóm có nuôi một con rồng. Trong một lần họ dắt rồng đi chơi, anh tôi tiến lại trêu nó, kết quả là bị móng rồng cào vào mặt.
Năm nay tôi muốn tặng anh tôi một món quà nhân dịp năm mới. Tôi nhờ pháp sư chỉnh hình Hoa Loa xóa vết sẹo trên mặt anh tôi trong lúc anh ấy đang ngủ. Không ngờ anh tôi sau khi trở nên đẹp trai lại thường bại trận.
Hóa ra là các đối thủ của anh tôi vì sợ vết sẹo trên mặt anh ý nên mới mất đi ý chí chiến đấu. Thế là tôi chỉ còn cách nhờ pháp sư Hoa Loa trả lại vết sẹo trên mặt anh tôi.
Bài văn thứ hai: Chị gái của tôi
Chị gái của tôi có rất nhiều mụn ở trên mặt nên được gọi là Tả Trứng Cá.
Cuộc thi “Hương sắc thanh xuân” sắp diễn ra. Tôi biết chị tôi rất muốn trở thành quán quân của cuộc thi này nhưng lại không dám đăng ký. Thế là tôi liền đăng ký hộ chị.
Hôm chị tôi lên biểu diễn, tôi giúp chị ấy hóa trang. Trên mỗi nốt mụn của chị ấy tôi đều vẽ một bông hoa mai.
Chị tôi giành giải nhất. Thế là cách trang điểm “hoa mai” của tôi trở thành trào lưu mới. Rất nhiều cô gái không có mụn cũng vẽ hoa mai lên mặt.
Bài văn thứ ba: Em gái của tôi
Em gái của tôi tên là Tả Bím Tóc. Bím tóc của nó thường được mẹ tết hộ.
Có một lần mẹ tôi đi tham gia khóa huấn luyện pháp sư (không phải là người khác huấn luyện mẹ tôi mà là mẹ tôi huấn luyện người khác). Mẹ nói với tôi: “Con giúp em tết tóc nhé!” Thế là mẹ tôi dạy tôi cách tết bím tóc, còn dặn tôi phải nhớ buộc chun cho thật chặt.
Khi mẹ tôi vừa bước ra khỏi nhà, tôi nói với Tả Bím Tóc:
“Nào, để chị tết tóc cho em.” Tôi rất đảm đang, bím tóc tôi tết cho em đẹp hệt như của mẹ tết.
Tết tóc xong, em tôi liền chạy ra ngoài chơi. Nhưng chỉ khoảng một lúc sau đã thấy nó chạy về nhà. Chết dở!
Chiếc chun buộc tóc màu vàng không thấy đâu. Tóc của em tôi vốn chỉ dài một thước, nay đã mọc dài quét đất.
Hóa ra phải buộc chặt chun buộc tóc, nếu không tóc của em tôi sẽ mọc dài mãi không thôi.
Tôi liền cuống cuồng đi tìm chun buộc tóc. Nhưng cho đến giờ vẫn không tìm thấy. Mẹ tôi phải 10 ngày nữa mới về. Lúc đó thì tóc của em tôi đã mọc dài ra đến tận ngoài cổng. Cả con đường ngoài nhà sẽ trải đầy tóc của em tôi…
Bài văn thứ tư: Em trai của tôi
Em trai của tôi tên là Tả Tai. Không phải là em trai tôi chỉ có tai trái không có tai phải mà là bởi vì tai trái của em tôi rất thần kỳ, có thể nghe hiểu ngôn ngữ của cây cỏ.
Có một lần, em tôi nói với cha: “Cha ơi, cái ghế gỗ kêu than với con là cha không tôn trọng nó.”
Cha tôi nói: “Cha không đá nó, cũng không đập nó, sao nó lại bảo là cha không tôn trọng nó?”
Em tôi nói: “Cha thường đánh hơi khi ngồi trên cái ghế đó.”
Để thể hiện sự tôn trọng đối với cái ghế, từ đó, hễ khi nào đánh hơi là cha tôi lại phải đứng lên.
Tào Hùng nói với Tả Tước Ban: “Tớ thật là ngưỡng mộ cậu. Nhà tớ mặc dù cũng có bốn anh em trai nhưng không vui như nhà cậu.”
Tả Tước Ban nói: “Tớ mới ngưỡng mộ cậu.”
“Ngưỡng mộ tớ cái gì cơ?”
“Ngưỡng mộ nhà cậu có bốn anh em trai.”
“Ủa”, Tào Hùng cảm thấy kỳ lạ, “nhà cậu còn đông anh em hơn nhà tớ, tất cả có năm anh chị em.”
Tả Tước Ban lắc đầu: “Cha mẹ tớ chỉ có mỗi một mình tớ, rất cô đơn.”
“Nhưng cậu viết về Tả Sẹo, Tả Trứng Cá, Tả Bím Tóc, Tả Tai trong bài văn của cậu mà?”
“Là do tớ tưởng tượng ra thôi!”