Giá Của Bít Tất Thối

Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
GIA CÁT LƯỢNG DỰNG ĐÀI KIM TƯỚC
GIA CÁT LƯỢNG DỰNG ĐÀI KIM TƯỚC

❊ ❊ ❊

Hôm nay, khi Gia Cát Lượng vừa mới đi làm, Trương Phi đã chạy đến bẩm báo:

“Thưa tiên sinh, có người muốn gặp ngài.”

“Ai vậy?”

“Là một người dân nước ta, anh ta nói đại diện cho 10 hộ dân muốn đến phản ánh tình hình với ngài.”

“Cho anh ta vào.”

Vị đại biểu nhân dân đến trước mặt Gia Cát Lượng.

Gia Cát Lượng hỏi: “Ngươi từ đâu đến?”

Người đó nói: “Tôi sống tại một huyện thành cách đây khoảng trăm dặm, tên là Bách Hưng.”

“Ngươi muốn phản ánh tình hình gì?”

“Là một vụ tranh chấp hàng xóm thưa ngài.”

Trương Phi tức giận xen vào: “Tiên sinh thì bận trăm công nghìn việc, đến đi vệ sinh còn phải chạy, ngươi lại đến đây lấy chuyện tranh chấp hàng xóm ra làm phiền tiên sinh? Chuyện ở huyện các ngươi thì có huyện lệnh quản, hà cớ gì phải chạy đến tận đây?”

Bách Hưng nói: “Chúng tôi đã tìm đến huyện lệnh rồi, nhưng huyện lệnh cũng không giải quyết được.”

“Thôi được, nói chuyện của ngươi đi.” Gia Cát Lượng nói, “Có thể ta sẽ giải quyết được.”

Bách Hưng liền nói: “Có một nhà phú ông sống ở phía nam nhà 10 hộ dân chúng tôi, ông ta tên là Tiền Lẻng Xẻng. Tiền Lẻng Xẻng có rất nhiều tiền, không hiểu sao ông ta có nhiều tiền đến vậy. Ông ta nghe nói Tào Tháo bên nước Ngụy cho xây Đài Đồng Tước có một không hai, nên muốn dùng tài sản của mình để so bì với Tào Tháo. Ông ta còn nói: ‘Đài Đồng Tước thì có gì là ghê gớm? Ta còn xây hẳn Đài Kim Tước cho xem.’”

Gia Cát Lượng hỏi: “Việc ông ta xây Đài Kim Tước có liên quan gì đến hàng xóm các ngươi?”

“Đương nhiên là có chứ ạ.” Bách Hưng nói, “Nếu như trước cửa nhà chúng tôi có một tòa đài cao hàng trăm thước, chẳng phải sẽ che mất ánh sáng của chúng tôi hay sao?”

“Đúng là có trở ngại trong việc lấy ánh sáng. Các ngươi phản đối Tiền Lẻng Xẻng xây Đài Kim Tước, thế còn huyện lệnh của các ngươi thì như thế nào?”

“Huyện lệnh lại rất lấy làm vui mừng ủng hộ, ông ta nói: ‘Nếu trong huyện chúng ta xuất hiện một kiến trúc hoành tráng có thể sánh ngang tầm ngoại quốc như Đài Kim Tước, không biết sẽ có bao nhiêu khách du lịch đến tham quan…’”

“Nói như vậy tức là huyện lệnh không ủng hộ các ngươi.”

“Không những không ủng hộ, huyện lệnh còn nói:

‘Các hộ dân xung quanh Đài Kim Tước có thể sẽ làm mất sự hài hòa cho toàn thể kiến trúc, vì đại cục, các ngươi phải chuẩn bị cho việc di dời.’”

“Vậy à…” Gia Các Lượng trầm ngâm một hồi, “Ta sẽ đi cùng các ngươi đến hiện trường xem thế nào.”

Gia Cát Lượng để Bách Hưng ngồi lên xe lăn của ngài, không lâu sau đã đến nơi cách đó trăm dặm.

Bách Hưng chỉ vào đống đá và gỗ trước mặt: “Những vật liệu này đều dùng để xây Đài Kim Tước cả.”

Gia Cát Lượng hỏi: “Nhà các ngươi ở đâu?”

Bách Hưng nói: “Dãy nhà sát ngay phía Bắc công trình chính là nhà chúng tôi.”

Gia Cát Lượng bèn đi về hướng Bắc.

Ánh mắt ông bị thu hút bởi một cây bách cổ thụ vừa cao vừa to.

Đi đến dưới gốc cây, Gia Cát Lượng ngước lên ngắm nhìn cây cổ thụ lực lưỡng khác thường này.

Bách Hưng giới thiệu: “Nhà của tôi ở ngay bên cạnh cây. Cây này là do cụ tổ chúng tôi trồng.”

Gia Cát Lượng đoán tuổi cây: “Cái cây này được ngàn năm tuổi rồi phải không?”

Bách Hưng nói: “Cũng phải tầm đó đấy ạ.”

“Ngươi có biết cụ tổ nhà ngươi làm gì không?”

“Biết ạ, trong gia phả có ghi, cụ tổ nhà tôi là một vị võ tướng dưới đời nhà Chu, vì có công giữ nước nên được Chu Vương ban tặng cho một hạt giống cây bách, nhà chúng tôi từ đó mà lấy ‘Bách’ làm họ.”

Gia Cát Lượng nói: “Giá trị du lịch của cây bách nghìn năm tuổi này còn hơn cả Đài Kim Tước kia.

Ngươi có thể lập một tấm bia gỗ dưới cây, đem câu chuyện của tổ tiên ghi vào trong đó, du khách thập phương sẽ tìm đến nhanh thôi.”

Bách Hưng nghe vậy vui lắm: “Nói như vậy là nhà chúng tôi không phải di dời nữa?”

“Đúng vậy.”

“Vậy, Đài Kim Tước cũng không xây nữa?”

“Uhm…” Gia Cát Lượng phẩy nhẹ cây quạt lông vũ, “nếu muốn, thì cũng xây được.”

Bách Hưng giật mình.

“Nhưng không thể để Tiền Lẻng Xẻng xây.” Gia Cát Lượng nói.

“Vậy để ai xây?”

“Ta.”

Gia Cát Lượng hỏi Bách Hưng: “Ngươi biết Bát Trận Đồ của ta chứ?”

Bách Hưng nói: “Người nước Thục ai mà chẳng biết Bát Trận Đồ nổi tiếng của tiên sinh. Tiên sinh bày ra thạch trận tại bến Ngư Phúc, có tám trận môn, hàng ngày hàng giờ đều biến hóa khôn lường. Nếu có kẻ địch tiến vào trận đồ, cuồng phong sẽ nổi dậy, cát chạy đá bay, mịt mù trời đất, không ai có thể tìm được đường ra.”

“Khá đấy.” Gia Cát Lượng nói, “8, 9, 10 đống đá trong bát trận đồ không phải do người ta sắp đặt, mà chính là ta dùng phép vận chuyển di dời mà tạo thành. Cho nên việc xây dựng Đài Kim Tước này đương nhiên cũng không cần nhân công thực hiện.”

“Nhưng…”, Bách Hưng tỏ vẻ chán chường, “Ngài đã nói rằng Đài Kim Tước xây dựng sẽ chắn hết ánh sáng của chúng tôi, cây cối, hoa lá chúng tôi trồng cũng sẽ không có ánh sáng nữa.”

Gia Cát Lượng nói: “Đài Kim Tước mà ta xây sẽ không hề gây ảnh hưởng gì đến dân cư xung quanh cả. Tuy nhiên, việc xây dựng không thể thực hiện ban ngày được, bắt buộc phải thực hiện trong đêm.”

Đêm ngày hôm đó, ánh trăng sáng rọi.

Cây cự bách ngàn năm rủ cành lá xuống như chìm vào giấc ngủ.

Gia Cát Lượng tĩnh tọa dưới bóng cây, mắt nhắm lại tập trung.

Bách Hưng đảm nhiệm vai trò trợ lí cho Gia Cát Lượng, tay cầm một chiếc đuôi bò. Chiếc đuôi bò này được gọi là “bạch mao”, là một pháp khí quan trọng.

Trong vòng trăm bước, gió không thổi, cỏ không động, tất cả chìm trong tĩnh lặng. Có thể nhìn thấy lá cây ngoài vòng trăm bước lung lay, nhưng không hề nghe thấy tiếng gió.

Khi Gia Cát Lượng mở mắt, mắt ông sáng rực lên.

Ông cầm chiếc quạt lông vũ chấm vào một bát nước sạch trong, sau đó vung vẩy ngang dọc trong không trung.

Bách Hưng không nhịn nổi hiếu kì bèn hỏi: “Tiên sinh viết gì vậy? Vẽ gì vậy?”

Gia Cát Lượng nói: “Cái này gọi là ‘thư bay dấu hiệu’, để hình thành trường pháp lực.”

Sau đó, Gia Cát Lượng đưa cho Bách Hưng cây quạt và cầm lấy chiếc bạch mao.

Bách Hưng kinh ngạc nhìn thấy một hòn đá lớn trong đống đá dưới sự điểm chỉ của chiếc bạch mao nhẹ nhàng lướt đến trung tâm của công trường, trở thành viên đá nền đầu tiên của Đài Kim Tước.

Tiếp đó, tất cả các viên đá, các phiến gỗ đều lần lượt, nhẹ nhàng bay lên, xếp chồng lên nhau, nâng đỡ cho nhau… Một kiến trúc hùng vĩ được làm từ đá và gỗ dần dần hiện ra trên mặt đất.

Bách Hưng hỏi Gia Cát Lượng: “Tổng cộng phải xây mấy tầng?”

Gia Cát Lượng nói: “Tám tầng.”

“Tại sao lại là tám tầng ạ?”

“Ngươi nên nhớ, bát trận đồ cũng có tám trận môn.”

Bách Hưng không hiểu: “Bố trận thì có liên quan gì đến việc xây nhà?”

“Có đấy.” Gia Cát Lượng giải thích: “Bát trận đồ có tám cửa án theo bát môn Độn giáp là Hưu, Sinh, Thương, Đỗ, Cảnh, Tử, Kinh, Khai, mục đích nhằm tạo sự biến hóa vô thường. Nếu như chỉ có một mô hình không thay đổi, không biến hóa, làm sao có thể làm khó kẻ địch? Bát trận đồ của ta lúc nào cũng biến hóa khôn lường: Sinh môn biến Tử môn, Cảnh môn biến Kinh môn, Khai môn biến Đỗ môn, Hưu môn biến Thương môn… làm kẻ địch hoa mắt chóng mặt, mất đi phương hướng và khả năng phán đoán. Ta xây Đài Kim Tước cũng giống như bố trận, lấy tầng trệt làm tầng Hưu, tầng hai làm tầng Sinh, tầng ba làm tầng Thương… Mục đích cũng là nhằm tạo biến hóa.”

Bách Hưng đoán: “Đến lúc đó, tầng ba sẽ biến thành tầng năm, tầng bảy biến thành tầng bốn phải không thưa tiên sinh?”

Gia Cát Lượng lắc đầu: “Kiểu biến hóa ấy thì để làm gì?!”

“Vậy, ngài nói biến hóa thế nào?”

“Ngày mai ngươi sẽ rõ.”

Sáng hôm sau, khi Bách Hưng tỉnh dậy thì phát hiện Gia Cát Lượng đã bỏ đi.

Khi mở cửa, anh vô cùng kinh ngạc – tòa đài tám tầng được xây dựng đêm qua đã không cánh mà bay!

Trên công trường vẫn ngổn ngang đống vật liệu đầy đá và gỗ, hôm qua thế nào thì hôm nay vẫn y thế ấy.

Bách Hưng lẩm bẩm: “Chẳng nhẽ mình nằm mơ?”

Lúc ấy, chàng nghe thấy trong đống đá có tiếng người vọng ra: “Chẳng nhẽ mình nằm mơ?”

Hóa ra là Tiền Lẻng Xẻng, ông ta vừa đi loanh quanh trong khu công trường vừa lẩm bẩm một mình.

Bách Hưng hỏi Tiền Lẻng Xẻng: “Ông mơ thấy gì?”

Tiền Lẻng Xẻng nói: “Khi trời chưa sáng, ta tỉnh dậy đi vệ sinh, không ngờ lại trông thấy Đài Kim Tước!

Nó đứng sừng sững dưới ánh trăng, có tám tầng tất cả, trông cực kỳ hoành tráng.”

Bách Hưng lẩm nhẩm: “Đúng là có tám tầng.”

“Nói là mơ, nhưng lại không giống mơ.” Tiền Lẻng Xẻng nói tiếp, “Ta còn hào hứng trèo lên trên, trèo lên đến tận tầng tám. Lúc trước chưa kịp đi vệ sinh, ta còn đành phải đứng trên lầu giải quyết nữa…”

Bách Hưng khẽ giật mình, chàng liền dùng mũi khịt khịt ngửi chỗ này rồi chỗ kia, cuối cùng cũng tìm thấy vết tiểu tiện trong đống đá.

Thế là Bách Hưng đã hiểu ý “biến hóa” mà Gia Cát Lượng nói: Đài Kim Tước được xây dựng bằng pháp thuật là một tòa đài chỉ tồn tại trong đêm. Ban ngày nó sẽ biến trở lại thành đống vật liệu, như vậy sẽ không ảnh hưởng đến nguồn ánh sáng của hàng xóm nữa.

Còn ý tưởng thu hút khách du lịch mà huyện lệnh đưa ra cũng được đáp ứng. Ngoài việc tham quan cây cổ bách ngàn năm tuổi, du khách cũng có thể tham quan Đài Kim Tước vào ban đêm. Rõ ràng Đài Kim Tước không phải là bản sao của Đài Đồng Tước, nó giống như một giấc mơ xuất hiện vào ban đêm và biến mất vào ban ngày. Quả là một kỳ quan thiên nhiên thế giới!

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.