Nếu Vu Cát là mặt trời thì Vũ Trụ Phong là mặt trăng.
Khi mặt trời lặn ở đằng tây thì cũng là lúc mặt trăng nhô dần lên từ phía đông. Mặt trăng lúc nào cũng đuổi theo mặt trời nhưng không bao giờ đuổi kịp.
Một lần, Vũ Trụ Phong đang trên đường đuổi theo Vu Cát thì bị Vu Cát dùng kế “ve sầu thoát xác” đột nhiên trời xoay đất chuyển, trước mắt là một màn đen mờ mịt. Đợi đến khi Vũ Trụ Phong định thần lại thì đã không thấy Vu Cát đâu nữa.
Vũ Trụ Phong đuổi theo một hồi, vẫn không thấy bóng dáng Vu Cát đâu.
Ở phía trước có một cửa tiệm nhỏ. Vũ Trụ Phong nghĩ: “Mình thử vào cửa hàng đó nghe ngóng xem, biết đâu lại tìm ra manh mối gì.”
Đúng lúc Vũ Trụ Phong đang mải mê nghĩ thì đột nhiên có cái gì đó bay vèo qua trước mặt. Cô liền đưa tay ra bắt chặt lấy vật thể lạ. Hóa ra là một đôi tất nam.
Đôi tất này bốc mùi khủng khiếp. Quanh đây không thấy ai, nhất định nó phải là của một ai đó có nội công thâm hậu vứt lại từ phía xa.
Vũ Trụ Phong vội vàng vứt đôi tất thối đi, chửi rủa: “Đúng là không ra sao, ta mà biết đôi tất này của ai thì ta phải nhét vào mồm người đó!”
Vũ Trụ Phong bước tới chỗ cửa tiệm nhỏ. Hóa ra là một cửa tiệm chuyên bán tất.
Chủ tiệm nhìn thấy Vũ Trụ Phong để chân trần có vẻ thất vọng, nhưng rồi ông ta nói: “Tôi vẫn hoan nghênh quý khách vào xem tất. Quý khách không cần đi tất nhưng quý khách có thể mua tất cho người nhà.”
Vũ Trụ Phong nói: “Ông chủ, tôi chỉ muốn hỏi thăm ông một chút, ông có nhìn thấy pháp sư Vu Cát đi qua đây không?”
Chủ tiệm nói: “Là anh chàng pháp sư đẹp trai phải không? Hôm nay tôi không gặp anh ta.”
Vũ Trụ Phong hỏi tiếp: “Thế ông gặp anh ấy khi nào?”
Chủ tiệm nói: “Một năm trước. Khi đấy anh ta đến chỗ tôi mua tất. Anh ấy mua 365 đôi tất.”
“Mua nhiều thế cơ à?”
“Anh ta mỗi ngày đi một đôi tất, khi nào tất bốc mùi thì vứt đi. Anh ta nói nếu như đi lại tất đã giặt thì không ra dáng minh tinh nữa.”
Chủ tiệm chỉ vào giá hàng: “Anh ta chỉ mua tất hiệu này, một lạng bạc 10 đôi.”
Vũ Trụ Phong nghĩ đến đôi tất lúc nãy bay qua chỗ cô, hình như là hiệu này thì phải.
Đột nhiên Vũ Trụ Phong hít hít ngửi ngửi: “Ông chủ, sao tiệm của ông có mùi gì lạ thế?”
Chủ tiệm nói: “Là mùi của tất!”
“Không phải, mùi này như kiểu mùi tất đã bốc mùi.”
“Tiệm của tôi cũng có bán tất cũ!”
Chủ tiệm lấy ra một vài chiếc hộp có thiết kế tinh xảo.
Vũ Trụ Phong mở một chiếc hộp ra, một mùi lờm lợm khiến người khác buồn nôn bay xộc vào mũi.
Chủ tiệm giới thiệu: “Đây đều là những đôi tất mà các minh tinh đã từng dùng, là do tôi đặc biệt sưu tầm.”
Vũ Trụ Phong hỏi: “Có phải là sau khi được các minh tinh dùng, giá của những đôi tất này cũng tăng lên đáng kể?”
“Đúng vậy, giá trị của những đôi tất được minh tinh dùng thường tăng lên 10 lần. Giá tôi mua vào đã là một lạng bạc một đôi.”
“Thế ông mua những đôi tất này về chắc cũng không chỉ để sưu tầm nhỉ?”
“Dĩ nhiên là không phải”, chủ tiệm cười: “Tôi chuyên bán tất, tôi sẽ bán những đôi tất này với giá cao hơn.”
“Giá cao hơn là bao nhiêu?”
“Ít nhất cũng phải 10 lạng một đôi.”
Vũ Trụ Phong lè lưỡi: “Ông thật là xấu bụng! Ông lấy của người ta bao nhiêu tiền như thế mà cũng không chịu giặt những đôi tất này cho sạch sẽ một chút!”
Chủ tiệm nói: “Không được giặt. Phải để như thế này thì mới còn nguyên dư vị, mới có giá trị!”
Vũ Trụ Phong tò mò: “Ông có thể ngửi mùi của tất mà đoán ra được minh tinh nào đã dùng nó không?”
“Dĩ nhiên là tôi có khả năng này, có thể nói đây là khả năng tối thiểu của những người làm ngành này!”
Chủ tiệm vừa nói vừa giới thiệu từng đôi tất trong bộ sưu tập quý giá của ông ta: “Đây là tất của Tào Tháo, ông ta thích uống rượu, xem hát nên tất của ông ta có mùi hương của rượu Đỗ Khang. Đôi tất này cũng là của Tào Tháo nhưng còn quý hơn nữa. Đây là đôi tất mà Tào Tháo mang trong trận Xích Bích, vì bị cháy nên có mùi thịt hun khói. Tất của Gia Cát Lượng là đắt nhất, 100 lạng bạc một đôi. Đồ càng hiếm càng đắt mà. Gia Cát Lượng rất tiết kiệm, tất của ông ấy thường vá đi vá lại chằng chịt, dùng mười mấy năm mới vứt đi. Đôi tất này cũng không phải là ông ấy vứt đi mà là do một tên trộm nghĩ trăm phương ngàn kế mới lấy được.”
“Thôi được”, Vũ Trụ Phong nói, “tôi muốn mua tất cả tất của Vu Cát mà ông có!”
“Quý khách đúng thật là fan cuồng nhiệt của Vu Cát! Nhưng mà…”
“Nhưng mà sao?”
“Tiếc rằng tất của Vu Cát bán rất chạy, hiện nay tiệm của chúng tôi đã hết hàng. Hay là quý khách chọn thử loại khác?”
“Không!” Vũ Trụ Phong nói, “Chỉ có mùi hôi của Vu Cát là tôi có thể chấp nhận được.”
Đúng lúc này có một người từ bên ngoài xồng xộc chạy vào.
“Ông chủ, có hàng rồi!”
Người này tay cầm một đôi tất. Vũ Trụ Phong liếc nhìn, đúng là đôi tất mà lúc nãy cô quẳng đi.
Vũ Trụ Phong giương mắt nhìn ông chủ mua lại đôi tất của Vu Cát với giá một lạng bạc, sau đó đóng gói vào một cái hộp trông rất đẹp mắt.
Chủ tiệm đưa chiếc hộp đựng đôi tất cho Vũ Trụ Phong: “Đến sớm không bằng đến đúng lúc. 10 lạng bạc, đôi tất này đã thuộc về quý khách!”
Vũ Trụ Phong lẩm bẩm: “Lúc nãy đôi tất này rơi vào tay tôi, tôi còn không thèm. Bây giờ tự dưng lại mất đến 10 lạng bạc…”
Chủ tiệm giảng giải: “Không giống nhau! Thứ lúc nãy quý khách vứt là đồ bỏ đi, còn bây giờ quý khách mất tiền mua lại một đôi tất quý. Ví dụ quý khách nói với bạn rằng: ‘Tôi nhặt được một đôi tất thối, có ai muốn xem không?’ thì người ta sẽ khuyên cô nên đi khám bác sĩ vì tưởng rằng cô bị thần kinh. Nhưng nếu quý khách nói: ‘Tôi vừa mua một đôi tất thối với giá 10 lạng bạc’ thì người ta sẽ nói: ‘Cho tôi ngửi thử xem nào, chắc chắn là mùi thối này rất đặc biệt!’”
Vũ Trụ Phong cảm thấy ông chủ tiệm nói rất có lý, liền vui vẻ mua đôi tất với giá trên trời rồi rời khỏi cửa tiệm.
Một lát sau, lại có một cô gái trẻ bước vào cửa tiệm bán tất.
Chủ tiệm hỏi: “Quý khách muốn mua tất?”
“Không”, cô gái trẻ nói, “tôi đến đưa tất.”
“Được”, chủ tiệm vui vẻ nói, “Để tôi xem hàng nào!”
Cô gái trẻ lấy ra một đôi tất. Đôi tất này cùng hiệu với đôi tất lúc nãy, cũng cùng một mẫu mã.
Chủ tiệm giơ đôi tất lên ngửi, ngửi mãi một lúc lâu.
Cuối cùng ông ta trau mày hỏi: “Đôi tất này của cô ở đâu ra?”
Cô gái nói: “Tôi nhặt được.”
“Cô có nhìn thấy là ai vứt không?”
“Không, đôi tất này bay từ xa tới!”
Chủ tiệm tự lẩm bẩm: “Hình như đúng là kiểu của Vu Cát. Nhưng mà hôm nay anh ta đã vứt một đôi tất rồi cơ mà nhỉ?”
Chủ tiệm lại hỏi: “Cô nhặt được đôi tất này lúc nào?”
“Hôm qua.”
“Uhm, thế mới đúng. Nhưng mà tại sao hôm qua cô không mang tới đây?”
“Hôm qua tôi đem đôi tất này đi giặt, đợi hôm nay khô rồi mới mang tới.”
“Hả, hả, cái gì cơ?” Chủ tiệm thất sắc, “Cô…, cô giặt đôi tất này rồi à?!”
Cô gái trẻ nói: “Vâng. Đôi tất này rất thối, tôi phải giặt mấy lần mới hết mùi.”
Chủ tiệm thở dài nói: “Thật là đáng tiếc! Quá đáng tiếc! Đôi tất này mà mất mùi thì không bán được nữa!”
Cô gái trẻ nói: “Nhưng mà tôi không muốn bán nó!”
“Vậy…???”
“Tôi muốn trả lại đôi tất này cho người đã vứt nó đi. Đôi tất mới như thế này, chỉ cần giặt đi là có thể dùng lại, tại sao lại phải vứt đi? Tôi nghĩ rằng người nào vứt đôi tất này đi nhất định sẽ phải mua tất mới. Vì vậy tôi mang đôi tất này đến chỗ bán tất, đợi lúc anh ta đến mua tất, nhờ ông…”
Người cuối cùng ghé qua cửa tiệm bán tất ngày hôm nay là vị khách vip của cửa tiệm: Pháp sư đẹp trai Vu Cát.
Chủ tiệm mừng rỡ: “Mặc dù lâu lắm không gặp ngài nhưng mỗi ngày nhìn thấy những đôi tất mà ngài vứt đi, tôi cũng đều có cảm giác rất thân quen.”
Vu Cát nói: “Hôm nay chúng ta bắt buộc phải gặp nhau, nếu không thì tôi cũng chẳng còn tất mà đi nữa.”
Chủ tiệm nói: “Ngài yên tâm, 365 đôi tất dùng cho cả năm đã được chuẩn bị đầy đủ.”
Vu Cát rút tiền ra trả. Chủ tiệm nói với Vu Cát:
“Hôm nay có hai cô gái đến tìm ngài.”
“Ồ, vậy hả? Hai cô gái nào vậy?”
“Một cô gái lớn tuổi một chút muốn sưu tầm tất cả các đôi tất của ngài.”
Vu Cát kiêu ngạo nói: “Những cô gái kiểu này thì chỉ có thể để cho cô ta thấy tất của tôi, không thể để cho cô ta gặp tôi.”
“Tại sao?”
“Như thế mới có thể duy trì cảm giác bí hiểm.”
“Một cô gái khác, trẻ hơn một chút”, chủ tiệm kể tiếp, “cô ấy mang đến một đôi tất bị ngài vứt đi mà cô ấy nhặt được và giặt sạch sẽ.”
Vu Cát có đôi chút ngạc nhiên nhìn đôi tất vừa quen thuộc lại vừa xa lạ này. Hình dáng thân quen nhưng mùi tất thì thật lạ lẫm.
Chủ tiệm nói: “Cô gái này lại còn định dạy tôi cách giặt bít tất như thế nào nữa chứ!”
“Thế là ý gì?”
“Cô ấy dạy tôi cách giặt bít tất để khi nào tôi gặp ngài thì dạy lại ngài.”
Vu Cát hỏi chủ tiệm: “Vậy là ngài đã biết cách giặt bít tất?”
“Không, tôi đã từ chối cô ấy.”
“Tại sao?”
“Nếu tôi học được cách giặt bít tất và dạy lại cho ngài, thì lúc ngài giặt bít tất cũng là lúc ngài cuốn trôi luôn cả tài lộc của tôi đi, bởi vì ngài không cần mua nhiều tất đến như vậy nữa.”
Vu Cát mỉm cười suy nghĩ một lát rồi nói: “Tôi nghĩ có lẽ cô gái này đã cuốn trôi cả sự ngạo mạn của tôi nữa.”
“Hả???”
“Tôi phải đi tìm cô ấy để học cách giặt bít tất.”
“Ngài định tìm cô ấy như thế nào.”
“Dễ thôi!”
Vu Cát thay đôi tất mà cô gái kia đã giặt sạch rồi nói: “Những thông tin lưu lại trên đôi tất sẽ mang tôi tới chỗ cô ấy.”
“Roạt” một tiếng, Vu Cát đã độn thổ. Chủ tiệm ngơ ngác nhìn cái hố xuất hiện trên mặt đất!