Dạo này Tào Tháo ngủ không được ngon giấc.
Đã nửa đêm mà ông vẫn trằn trọc không sao ngủ được. Bước đến bên chiếc tủ, Tào Tháo lấy ra một cuốn sách, đó là một bức tranh. Ông treo bức tranh này lên đầu giường.
Đây là bức tranh tự họa của Quản Lộ, pháp sư chuyên trách của Tào Tháo. Cả giấy và màu sắc đều được làm từ nguyên liệu của pháp thuật và được vẽ bởi kỹ thuật của pháp sư. Trong bức tranh, Quản Lộ đang ngủ say trên sập, đầu quay vào trong, chỉ để lộ gáy ra ngoài. Quản Lộ nói với Tào Tháo: “Ngoài thời gian làm việc, nếu ngài có việc muốn tìm ta, có thể thổi ba cái vào người trong tranh.”
Tào Tháo bắt đầu thổi vào gáy Quản Lộ. Thổi một hơi, người trong tranh trở mình. Thổi hơi thứ hai, người trong tranh vươn mình một cái. Thổi hơi thứ ba, Quản Lộ từ trong tranh nhảy phắt ra ngoài.
Quản Lộ tay dụi mắt hỏi Tào Tháo: “Tào Tháo, ngài không muốn ngủ ư?”
Tào Tháo nói: “Muốn ngủ nên ta mới gọi ông đến, ông biết Thuật thôi miên chứ?”
Quản Lộ gật đầu: “Không thành vấn đề. Ngài đi tìm một chiếc chậu, một cái lọ, trong lọ chắt đầy nước lại đây.”
“Được.”
Tào Tháo bước ra khỏi phòng ngủ, không lâu sau bê vào một chiếc chậu, tay mang một cái lọ bên trong đựng đầy nước.
Quản Lộ bảo Tào Tháo ngồi xuống.
Ông thổi tắt hết đèn trong phòng, chỉ để lại một ngọn.
Quản Lộ khẽ vung tay về phía chiếc lọ, chiếc lọ lập tức bay lơ lửng trên không trung, từng giọt, từng giọt nước rơi xuống chậu nước.
Tiếng nói của Quản Lộ thì thào thì thào, như vọng lại từ một nơi rất xa: “Ngài hãy thả lỏng toàn bộ cơ thể… mắt nhìn lên ngọn lửa…”
Ngọn lửa chập chờn, lập lòe, hòa với tiếng nước giỏ xuống chậu - toong, toong, toong… “Hơi thở của ngài bắt đầu chìm xuống, mắt ngài dần dần mờ đi... cả cơ thể và linh hồn của ngài đang chìm dần vào cõi hư vô… Cởi bỏ tất cả tạp niệm, rũ bỏ tất cả gánh nặng... sắp đến trận chiến Ngụy - Thục, chúng ta nhất định sẽ thắng… sẽ thắng…”
Nước trong lọ chưa rơi được một nửa, Tào Tháo đã chìm sâu vào giấc mộng.
Quản Lộ ngắt dây tâm đèn như ngắt một bông hoa. Tay cầm tâm đèn, Quản Lộ chậm rãi nhảy vào trong tranh.
Trong tranh, ông lại nằm xuống chiếc sập, mặt quay vào trong. Ngọn lửa nhỏ lập lòe, chiếu vào gáy Quản Lộ.
Ngày hôm sau, Tào Tháo tìm Quản Lộ nói chuyện riêng.
“Này Quản tiên sinh, buổi tối ông giúp ta không nghĩ đến chuyện đánh quân Thục, nhưng ban ngày thì sao, ông có làm được không?”
“Ban ngày cũng làm được.”
“Ông có thể thôi miên ta, liệu có thể dùng thuật này áp dụng trên chiến trường không?”
“Ý ngài là, khiến quân địch mê man bất tỉnh, mất đi ý chí chiến đấu, chúng ta có thể chiến thắng một cách dễ dàng?”
“Được vậy thì tốt quá.”
Quản Lộ gãi đầu: “Nhưng thôi miên ngài là ở trong phòng, khá yên tĩnh, nên dễ tạo không khí, còn đánh trận lại ở ngoài, quá ồn ào, tôi sợ hiệu quả không được như ý muốn.”
Tào Tháo nói: “Có thể thử chăng?”
“Vậy thì thử xem sao.”
Một trận chiến mới giữa Ngụy - Thục lại diễn ra theo định kỳ. Binh tướng hai nước đối mặt nhau trên hai chiến tuyến.
Tướng quân nước Thục, Trương Phi, vung cây xà mâu tám thước, chuẩn bị hô quân xung phong thì bỗng có tiếng nói cất lên: “Từ từ!”, đó là tiếng của Tào Tháo, “Quản Lộ tiên sinh của chúng ta có đôi lời muốn nói.”
Quản Lộ đứng đầu chiến tuyến, đối diện với 10 vạn quân Thục, ông khẽ hắng giọng:
“Hãy trật tự và thả lỏng cơ thể. Nghe lời ta nói và đừng nghĩ đến việc gì khác…”
“Người kia nói gì vậy?” Những binh lính đằng sau không nghe rõ lời thôi miên của Quản Lộ, họ bực mình lấy kiếm gõ vào thuẫn.
Quản Lộ tiếp tục: “Ở đây không có lửa, mọi người hãy nhìn lên mặt trời… cảm giác như cơ thể và linh hồn các ngươi đang tan ra thành bùn…”
Trong một đống tiếng đập thuẫn ồn ào, vẫn có một nhóm quân Thục ở gần bị tác động bởi lời thôi miên.
Bọn họ hiếu kỳ ngẩng đầu nhìn lên mặt trời. Dưới tác động của phép thuật, họ nhìn thấy một mặt trời chói chang, các tia nắng giống như ánh lửa trong đêm, lập lòe, lúc tỏ, lúc mờ,… “Hơi thở các ngươi bắt đầu chìm xuống, mắt dần dần mờ đi…”
Đám quân Thục này hoàn toàn bị thôi miên, nằm gục ngay trên chiến trường.
Nhưng số đông binh lính nước Thục còn lại, dưới sự chỉ huy của Trương Phi, vẫn hùng dũng xông lên tấn công quân Ngụy và giành thắng lợi trong trận giao chiến.
Từ người phát ngôn của Bản tin pháp thuật Tả Từ, Vu Cát, pháp sư nước Ngô hay tin pháp sư nước Ngụy là Quản Lộ lần đầu tiên phát minh ra Thuật thôi miên dùng trên chiến trường.
Tả Từ nói: “Tuy Quản Lộ chưa giúp Tào Tháo đánh bại quân Thục, nhưng việc dùng Thuật thôi miên từ dân dụng chuyển sang quân dụng thì chắc chắn sẽ được ghi chép vào lịch sử pháp thuật thế giới.”
Vu Cát nói với Tả Từ: “Những trang vàng lịch sử pháp thuật phải dành nhiều trang cho ta hơn mới đúng.”
Vu Cát suy nghĩ: “Quản Lộ chẳng qua chỉ thôi miên được một vài kẻ địch, ta sẽ mở rộng thêm đối tượng, cùng lúc thôi miên nhiều người mới được…”
Và thế là Vu Cát không ngừng nghiên cứu, làm sao đem Thuật thôi miên bằng ánh lửa, ánh sáng mặt trời mà Quản Lộ sử dụng cải tiến thành Thuật thôi miên bằng mắt.
Vu Cát ra ngoài đường và định thử nghiệm trên người đi đường.
Mấy người đang đi trên đường, bị Vu Cát trừng mắt lướt qua, những người này lập tức rơi vào trạng thái hôn mê, toàn thân mềm nhũn, nằm gục ngay ở giữa đường bất tỉnh nhân sự.
Có tiếng vó ngựa vọng lại. Bốn con ngựa to kéo theo một chiếc xe phóng như bay về phía Vu Cát!
Nhìn xe ngựa có vẻ như muốn dẫm nát người đi đường.
Vu Cát lướt mắt qua phía xe ngựa. “Xòe…” Nhưng ánh mắt như ảo ảnh của anh chàng không dừng ở phía phu xe, nếu phu xe bị thôi miên, xe ngựa mất điều khiển chẳng phải càng nguy hiểm hơn sao?! Đối tượng bị thôi miên chính là bốn chú ngựa lực lưỡng kia, khi ánh mắt của Vu Cát lướt qua, bốn chú ngựa đột nhiên dừng lại như một bức tranh điêu khắc. Ngựa ngủ đứng nên khi ngủ cũng không bị gục xuống.
Người ngồi trên xe ngựa là một bậc đại quan. Thấy xe ngựa đột nhiên dừng lại, đại quan lấy làm lạ liền hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Nhưng chưa kịp biết chuyện gì xảy ra, ánh mắt của Vu Cát khẽ lướt, vị đại quan lập tức chìm vào giấc ngủ.
Con phố bỗng trở nên tắc nghẽn, khung cảnh vô cùng hỗn độn.
Một đám lính tuần tiến lại, bọn họ phụ trách trị an ở thành, cũng quản luôn các vụ tai nạn hay ách tắc giao thông.
Tên lính cầm đầu hét lên: “Là kẻ nào gây sự?
Những kẻ nào ‘mục kích’?”
Một số người đi đường giơ tay: “Tôi, tôi…”
Vu Cát đứng tại chỗ quay một vòng, những người xung quanh gục xuống hàng loạt.
Vu Cát nói với quân lính: “Ta là kẻ gây sự.”
Tên lính cầm đầu nói: “Vậy mời ngài đi cùng chúng tôi một chuyến.”
Vu Cát cười: “Chỉ e các người không đi được nữa thôi.”
Nhìn vào ánh mắt ma lực của kẻ gây sự, đám quân lính cảm thấy đầu nặng trĩu, chân tay mềm nhũn… Trong nháy mắt, con phố ồn ào tấp nập bỗng chìm vào yên lặng. Người nằm ngang dọc lên nhau giống như cảnh trên chiến trường sau trận chiến… Trận chiến Ngụy - Ngô lại sắp sửa bắt đầu.
Tào Tháo hỏi Quản Lộ: “Nghe nói Vu Cát đang nghiên cứu Thuật thôi miên tập thể, định một lần làm gục cả đám, có chuyện này không?”
Quản Lộ nói: “Vu Cát đang không ngừng phá kỷ lục của bản thân. Lúc đầu là một lần gục bốn, sau đó dần dần tăng thêm số lượng lên 10 người, 50 người, 100 người… Nghe nói, đến trận chiến Ngụy - Ngô lần này, Vu Cát còn muốn cùng lúc thôi miên mười vạn người nữa. Ngài tưởng tượng mà xem, dưới ánh mắt của Vu Cát, mười vạn chiến sĩ của chúng ta lần lượt gục như ngả rạ, cảnh tượng mới hoành tráng làm sao!”
Tào Tháo hỏi: “Này Quản tiên sinh, có thuật thôi miên, thế có thuật ‘phản thôi miên’ không?”
“Ý ngài là, tôi muốn làm ngài ngủ, nhưng ngài dùng pháp thuật chống lại, mắt vẫn mở nhưng lại không ngủ phải không?”
“Đúng vậy.”
Quản Lộ nghĩ một hồi rồi nói: “Thế này đi, Tào Tháo, ngài biết làm thơ chứ?”
Tào Tháo nói: “Ta là nhà thơ, nhà thơ biết làm thơ giống như kẻ trộm biết ăn trộm vậy.”
“Được, vậy ngài hãy làm một bài thơ ‘phản thôi miên’. Tôi sẽ căn cứ vào bài thơ của ngài sắp xếp, biên tập theo trình tự pháp thuật, thơ sẽ thành câu chú. Khi đối mặt với sự uy hiếp của thuật thôi miên, ngài chỉ cần đọc bài thơ này thì sẽ không bị gục ngã.”
“Thơ phản thôi miên” của Tào Thào được hoàn thành ngay tức khắc, nhưng công tác biên tập trình tự pháp thuật thì lại cần thời gian… Cũng may là trước đêm trận đại chiến, Quản Lộ cũng kịp hoàn thành công việc biên tập của mình. Tuy không kịp phổ biến trong toàn quân, nhưng chí ít Tào Tháo cũng có thể không chịu ảnh hưởng của thuật thôi miên.
Trận chiến Ngụy - Ngô sắp bắt đầu.
Tào Tháo phất cờ lệnh, mười vạn quân Ngụy ùn ùn xông lên, dũng mãnh như thủy triều dâng.
Đúng lúc này, pháp sư của nước Ngô là Vu Cát xuất hiện.
Vu Cát tuyên bố: “Ta từng tuyên bố, khi hai nước Ngụy - Ngô khai chiến sẽ cùng lúc thôi miên mười vạn người, nhưng hiện nay tình hình có chút thay đổi…”
Tào Tháo hỏi: “Ngươi không thể thôi miên mười vạn người cùng một lúc?”
“Không,” Vu Cát nói, “Ta sẽ lập thêm kỷ lục, bản tin Kỷ lục pháp giới của Tả Từ sẽ đưa tin, trong trận chiến Ngụy - Ngô, Vu Cát lập kỳ tích thôi miên hai mươi vạn người cùng một lúc.”
“Nhưng…” Tào Tháo nói, “Ta chỉ đem theo mười vạn người và ngựa, kém kỷ lục ngươi nói những một nửa.”
“Ta sẽ nghĩ cách.” Vu Cát đáp.
Nói xong, Vu Cát bắt đầu tiến hành Thuật thôi miên tập thể… Thấy ánh mắt như ảo ảnh của Vu Cát lướt từ trái sang phải qua đám lính và ngựa, chưa đến năm vạn lính, ngựa, Tào Tháo vội vàng đọc câu chú phản thôi miên:
Loại bỏ mọi tạp niệm,
Giữ đầu óc tỉnh táo.
Muốn ngủ về nhà ngủ,
Đánh trận tỉnh như sáo.
Câu chú thật hiệu nghiệm, khi mười vạn quân binh của Tào Tháo đã ngã gục hàng loạt trên chiến trường, đến ngựa của Tào Tháo cũng đã ngủ thì ông vẫn giữ được đầu óc tỉnh táo. Ông muốn xem xem Vu Cát sẽ thôi miên cùng lúc hai mươi vạn người thế nào.
“Hay là…” Táo Tháo nghĩ, “hắn đánh thức mười vạn quân Ngụy bị thôi miên rồi lại thôi miên lần nữa, như vậy có thể đạt con số hai mươi vạn… Nhưng cũng không được, Vu Cát nói phải cùng lúc thôi miên hai mươi vạn cơ mà…”

Thực ra, đối với Vu Cát mà nói, đây không phải là một bài toán khó.
Thôi miên xong mười vạn quân Ngụy, Vu Cát lập tức quay người lại phía sau, dùng ánh mắt như ảo ảnh nhìn vào đám quân Ngô… Đừng quên rằng, quân Ngô cũng có mười vạn, cộng thêm đám quân Ngụy chẳng phải đủ hai mươi vạn sao?!
Tạp chí Kỷ lục pháp giới do Tả Từ chủ biên sẽ viết thêm một trang huy hoàng cho Vu Cát như thế này:
“Trong lần giao chiến thứ X giữa hai nước Ngụy - Ngô, pháp sư nước Ngô, Vu Cát, đã cùng lúc thôi miên hai mươi vạn linh một lính (chưa bao gồm ngựa).”
Í? Tại sao lại là “hai mươi vạn linh một lính”?
Hóa ra, để con số kỷ lục thêm phần “vĩ đại”, Vu Cát thôi miên thêm một người nữa, đó là chính mình.
Lúc này, Tào Tháo từ trên ngựa bước xuống, tìm thấy lá cờ nước Ngụy trong đống quân Ngụy nằm ngang ngửa.
Tào Tháo đem cờ nước Ngụy cắm trên trận địa nước Ngô.
“Chúng ta thắng rồi!”
Ngày hôm ấy, Vu Cát lập được kỳ tích trong pháp giới, còn Tào Tháo thì đánh bại quân Ngô.