Mỗi Ngày Nhìn Lại

Lượt đọc: 117 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày thứ 6000

❊ ❊ ❊

Đã đến lúc Roger Wilson đi nhà thờ.

Tôi nhanh chóng sửa soạn bản thân trong bộ quần áo đẹp nhất ngày chúa nhật, thứ mà có thể cậu hay mẹ cậu đã chuẩn bị sẵn từ tối hôm trước. Sau đó tôi xuống dưới nhà và dùng bữa sáng với mẹ và ba đứa em gái. Không có bố ở đây. Không cần phải kết nối nhiều mới biết là ông ấy đã bỏ đi sau khi đứa con gái bé nhất ra đời, và đó là cả một cuộc tranh đấu gian khổ với mẹ cậu hơn bao giờ.

Chỉ có một máy tính trong nhà, và tôi cần phải đợi cho đến khi mẹ Roger sửa soạn sẵn sàng cho mấy cô bé rời nhà trước khi tôi có thể nhanh chóng khởi động máy và tạo ra một cái email mà tôi đã cho Rhiannon địa chỉ tối qua. Tôi chỉ có thể trông mong rằng em đã không cố liên lạc với tôi.

Tên của Roger đã được xướng lên - đến lúc đi nhà thờ rồi. Tôi đăng xuất, xóa lịch sử, và nhập cuộc cùng mấy đứa em trên xe. Tôi tốn mất mấy phút để phân biệt được rõ ràng giữa các cái tên - Pam lên mười một, Lacey mười, và Jenny chín. Chỉ mỗi Jenny là trông có vẻ hào hứng khi đi nhà thờ.

Khi chúng tôi tới nơi, mấy cô bé đi thẳng đến trường Chúa Nhật, trong khi tôi cùng mẹ Roger gia nhập nhóm mộ đạo chính. Tôi tự chuẩn bị cho nghi thức rửa tội báp-têm, và cố nhớ cái gì khiến nó khác với những lễ nghi nhà thờ khác mà tôi từng đến.

Tôi đã từng tham dự kha khá nghi thức tôn giáo trong ngần ấy năm qua. Từng nơi tôi tham gia chỉ giúp củng cố ấn tượng chung của tôi rằng các tôn giáo có nhiều, nhiều hơn điểm chung thông thường mà họ muốn thừa nhận. Niềm tin thì hầu như luôn luôn giống nhau; chỉ mỗi lịch sử là có khác biệt. Mỗi người đều muốn tin vào một năng lực cao hơn. Mỗi người đều muốn thuộc về một thứ gì lớn lao hơn bản thân mình, và mỗi người đều muốn có một giáo đoàn giúp họ làm việc ấy. Họ muốn có một sức mạnh của cái thiện trên trái đất này, và họ muốn một mối khích lệ để bản thân trở thành một phần của sức mạnh đó. Họ muốn mình có đủ khả năng để chứng tỏ niềm tin và sự sở hữu của mình, thông qua những nghi thức và sự hiến dâng. Họ muốn chạm vào sự lớn lao.

Duy vấn đề tối ưu hơn khi nó bắt đầu phức tạp và dễ gây tranh cãi, sự bất lực trong việc nhận ra rằng dẫu cho tôn giáo hay giới tính chúng ta khác biệt thế nào hay sắc tộc hay nền tảng địa lý ra sao, tất thảy chúng ta đều có gần chín mươi tám phần trăm giống nhau. Vâng, sự khác biệt giữa nam và nữ nằm ở sinh lý, nhưng nếu bạn nhìn vào sinh lý dưới dạng tỷ lệ phần trăm, thì đấy không hề là một sự khác biệt lớn lao gì. Sắc tộc thì khác nhau đơn thuần là bởi cấu trúc xã hội, không phải một sự khác biệt cố hữu. Và tôn giáo - cho dù bạn tin vào Chúa trời hay Ngài Yahweh hay Đức Allah hay một cái gì đi chăng nữa, phần nhiều là tự trong tâm bạn cùng nhau trông mong vào một thứ. Dù bất kỳ lý do gì, chúng ta chỉ thích chú trọng vào hai phần trăm khác nhau kia, và hầu hết những xung đột trên thế giới này đến từ đấy.

Cách duy nhất tôi có thể định hướng cho cuộc đời mình là nhờ vào chín mươi tám phần trăm mà mỗi đời sống đều giống nhau ấy.

Tôi nghĩ về điều này khi lần lượt cử hành những nghi thức của một sáng chúa nhật tại nhà thờ. Tôi không ngừng nhìn mẹ Roger, bà trông thật mệt mỏi. Tôi cảm nhận được một niềm tin cậy lớn lao ở bà ấy như tôi tìm thấy ở Chúa trời - tôi tìm thấy sự kiên trung từ trong nghị lực của loài người, kể cả vũ trụ kia có không ngừng ném cho ta muôn vàn thách thức trên con đường ta đi. Có lẽ đó cũng là điều mà tôi đã nhìn thấy ở Rhiannon - nghị lực sống đầy khao khát của em.

Sau khi đi nhà thờ, chúng tôi tiến đến nhà bà Roger dùng bữa tối ngày chúa nhật, ở đấy không có cái máy tính nào cả, và thậm chí nếu đây không cách em ba giờ lái xe, tôi cũng không cách nào liên lạc được với Rhiannon. Nên tôi đành xem hôm nay như ngày xả hơi vậy. Tôi chơi mấy trò cùng các cô em gái và vòng tay với những người còn lại trong gia đình khi đến giờ cầu nguyện.

Màn tranh luận duy nhất đến khi chúng tôi đang trên đường về nhà và màn đấu đá nảy sinh ở băng ghế sau. Là những người chị em gái với nhau, không chừng họ có đến chín mươi chín phần trăm giống nhau, nhưng họ không định nhận ra điều đó. Họ thà là tranh cãi nhau về giống thú cưng họ sẽ nuôi còn hơn… dẫu cho tôi chẳng nhận ra bất cứ một ý định nào từ mẹ họ rằng sẽ có thú cưng trong một tương lai gần. Đó là cuộc tranh cãi cho lợi ích của riêng họ thôi.

Về đến nhà, tôi kiên nhẫn chờ trước khi cất tiếng hỏi rằng tôi có thể dùng cái máy tính không. Nó ở một nơi vô cùng thông thoáng, và tôi sẽ cần mọi người đều ở trong một phòng khác để có thể kiểm tra email của mình. Khi ba cô em chạy giỡn vòng quanh, tôi lánh về phòng Roger và làm bài tập cuối tuần cho cậu ấy một cách tốt nhất có thể. Tôi đang liệu rằng có lẽ Roger sẽ lên giường trễ hơn mấy đứa em, và về mặt này thì tôi đúng. Sau bữa tối chúa nhật, các cô bé có thêm một giờ xem ti vi trong cùng căn phòng chứa máy tính. Sau đó mẹ Roger tuyên bố rằng đã đến giờ leo lên giường rồi đấy. Có kha khá sự phản đối, nhưng đổi lại là nước đổ lá khoai mà thôi. Đây là một loại lễ nghi riêng ở nhà, và mẹ luôn thắng.

Trong khi mẹ Roger đang giúp các cô bé mặc bộ đồ ngủ và lấy ra những áo quần cho ngày hôm sau, tôi dành được cho mình vài phút ít ỏi. Tôi vội vã kiểm tra hộp thư mình đã tạo ban sáng, và chưa có thư gì từ Rhiannon cả. Tôi cho rằng sẽ không có gì quá lớn lao khi chủ động trong trường hợp này, nên tôi gõ địa chỉ em và bắt đầu một lá thư điện tử trước khi có thể kiềm chế bản thân.

Chào Rhiannon,

Anh chỉ muốn nói với em rằng thật tuyệt khi được gặp gỡ và nhảy với em tối qua. Thật tiếc khi cảnh sát đến và chia rẽ chúng ta. Dẫu cho em không phải kiểu anh thích, về mặt giới tính, thì bạn bè chắc chắn là kiểu anh thích về mặt con người. Giữ liên lạc nhé.

N

Có vẻ đủ an toàn cho tôi. Khéo léo, nhưng không tự tán dương mình. Chân thành, nhưng không phô trương. Chỉ vài dòng là thế, nhưng tôi đọc đi đọc lại phải đến hàng tá lần trước khi nhấn gửi đi. Tôi để những từ những chữ trôi đi và băn khoăn trong lòng những chữ những từ nào sẽ xuôi về. Nếu có.

Có vẻ như cần một ít thời gian để thực đến giờ đi ngủ - nghe như một cuộc tranh cãi rằng chương sách nào họ đã đọc lên thành tiếng rồi - nên tôi tải lại hộp thư cá nhân.

Chỉ là một cử chỉ thông thường. Một cú nhấn chuột, và sự xuất hiện phút chốc của hộp thư, với tất thảy những hàng lối quen thuộc của nó.

Nhưng lần này tôi có cảm giác như bước chân vào một căn phòng và nhận ra cả một quả bom ngay chính giữa không gian.

Đó, ngay dưới tiệm sách online, là một tin nhắn đến từ không-ai-khác-ngoài Nathan Daldry.

Dòng tiêu đề là CẢNH CÁO.

Tôi đọc:

Ta không biết ngươi là ai hay ngươi là cái gì hay ngươi đã làm gì với ta hôm qua, nhưng ta muốn ngươi biết ngươi sẽ không trốn thoát được đâu. Ta sẽ không để ngươi chiếm hữu ta hay hủy hoại đời sống ta. Ta sẽ không im lặng đâu. Ta biết cái gì đã xảy ra và ta biết ngươi sẽ phải chịu trách nhiệm theo một cách nào đó. Để ta yên. Ta không phải vật chủ của ngươi.

“Con không sao chứ?”

Tôi quay lại và nhìn thấy mẹ Roger ở ngưỡng cửa.

“Dạ con ổn,” tôi đáp, dịch chuyển mình án ngữ phía trước màn hình.

“Thế, được rồi. Con có thêm mười phút nữa, sau đó mẹ muốn con giúp lấy đồ từ máy rửa bát và lên giường đi ngủ. Chúng ta có một tuần dài phía trước đấy.”

“Dạ vâng, mẹ. Con sẽ có mặt trong mười phút nữa.”

Tôi quay lại với bức thư. Tôi không biết phải phản hồi ra sao nữa, hay là tôi có thực sự nên phản hồi gì không. Tôi hồi tưởng lại những mảng ký ức mơ hồ khi bị mẹ Nathan cắt ngang lúc tôi còn đang dùng máy tính - có vẻ như tôi đã đóng máy mà quên xóa lịch sử mất rồi. Vậy nên khi Nathan tải lại hộp thư cậu ta, có lẽ địa chỉ thư tôi đã hiện ra. Nhưng cậu ta có biết mật khẩu tôi đâu, nên tài khoản phải được an toàn. Chỉ là để phòng ngừa, dẫu thế, tôi biết tôi cần đổi mật khẩu và di chuyển tất cả những bức thư cũ của mình, thật nhanh.

Ta sẽ không im lặng đâu.

Tôi băn khoăn không biết nó nghĩa là gì.

***

Tôi không thể chuyển toàn bộ thư cũ trong vòng mười phút được, nhưng tôi bắt đầu làm nó trống hoác đi.

“Roger!”

Mẹ Roger gọi và tôi biết mình cần phải đi thôi. Nhưng việc xóa lịch sử và tắt máy không thể khiến tôi dừng mạch nghĩ suy. Tôi nghĩ về Nathan thức giấc bên vệ đường. Tôi cố tưởng ra cảm giác cậu ta thế nào. Nhưng sự thật là, tôi không biết. Liệu cậu ấy có cảm thấy mình đã vướng vào một cái gì không? Hay cậu ấy sẽ lập tức biết được có chuyện gì không ổn đã diễn ra, rằng một người nào khác đã chiếm đoạt cậu? Liệu cậu ấy có chắc chắn hơn về suy nghĩ đó khi cậu dùng máy tính và nhìn thấy địa chỉ email của tôi?

Cậu ta nghĩ tôi là ai đây?

Cậu ta nghĩ tôi là cái gì đây?

Tôi bước vào bếp và mẹ Roger lại nhìn tôi bằng một ánh mắt lo lắng. Bà ấy và Roger thân thiết với nhau, tôi có thể thấy được điều ấy.

Bà biết cách đọc vị con trai mình. Qua ngần ấy năm, họ đã ở đấy vì nhau. Cậu giúp đỡ mấy đứa em gái. Và bà chăm lo cho cậu.

Nếu tôi quả thật là Roger, tôi có thể thổ lộ với bà mọi thứ. Nếu tôi quả thật là Roger, dẫu cho câu chuyện có khó hiểu ra sao, bà vẫn sẽ luôn đứng về phía tôi. Mãnh liệt. Và vô điều kiện.

Nhưng tôi không thật sự là con trai bà, hay là đứa con trai của bất cứ ai. Tôi không thể tiết lộ cái gì khiến Roger phiền lòng hôm nay, bởi nó sẽ chẳng ảnh hưởng gì nhiều đến con người cậu ta hôm sau. Thế là tôi đành gạt sang bên sự lo lắng của mẹ anh chàng, nói với bà chẳng gì nhiều nhặn đâu, và giúp bà lấy bát đĩa ra khỏi máy rửa. Chúng tôi làm việc trong sự yên lặng thân thuộc cho đến khi nhiệm vụ hoàn thành, và giấc ngủ gọi tên.

Trong một lúc, dẫu thế, tôi chẳng thể chợp mắt. Tôi nằm trên giường, nhìn chăm chăm vào trần nhà. Mỉa mai thay: kể cả khi tôi thức giấc trong một cơ thể khác vào mỗi sáng, tôi vẫn cảm nhận được theo một cách nào đó rằng tôi đang nắm quyền.

Nhưng giờ tôi chẳng còn cảm nhận được sự kiểm soát ấy nữa.

Giờ đã có một ai khác dính dáng vào.

Nguyễn Lan Anh dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.