Sóng

Lượt đọc: 164 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
15
Cảng Goa ngày hè cháy chỉ

❊ ❊ ❊

Qua khỏi mấy hòn đảo phía Tây Bắc Indonesia rẽ vào Ấn Độ Dương mới không còn lo cướp biển. Ấn Độ Dương sóng biển bất thường, không phải mùa mưa bão mới có sóng, nắng rát da nhưng biển đầy sóng. Sóng bắt đầu từ gió, chỉ đúng một phần. Chẳng có một cơn gió mảy may nào, từng hòn sóng lừ lừ đội lên từ lòng biển cao hàng chục mét. Con tàu bị sóng nâng lên rớt thùm xuống, lặn hụp, lắc lư. Lúc tàu giật mạnh, đồ đạc sổ sách rơi cả xuống sàn, bàn ăn dù có thanh chắn cũng không ăn thua. Hiện cắt thêm tấm nilon mềm trải lên bàn, chén đĩa đặt lên ịn chặt. Ghế đã móc khoen xích dưới sàn, ngồi ăn một tay ghì chặt bàn giữ đĩa thức ăn. Sóng lên lùa chén đĩa ra một góc, người ngã dồn, cơm canh đổ hết vào người. Ngoài trời vẫn nắng chang chang, con tàu dẫu to lớn bao nhiêu cũng nhỏ nhoi trước biển cả mênh mông.

Sóng lừng. Đầu ong ong nhưng nhức, cơm chẳng ăn được lại ói hết ra. Ói mật xanh mật vàng, ói không còn gì để ói, lả người nằm bẹp dúm một góc. Nằm trên giường chèn hai ba chiếc gối, có người mang chăn mền xuống sàn nằm cho chắc, khỏi sợ u đầu mẻ trán.

Sóng lắc, đồ đạc trong phòng dọn sạch vẫn nghe tiếng cút ca cút kít. Rèm cửa sổ trượt qua trượt lại phải tháo đi. Trong phòng không còn thứ gì có thể lăn được nhưng đêm đêm vẫn còn tiếng động. Tiếng động từ trên trần, gỡ trần ngó quanh chẳng tìm ra thứ gì. Rõ ràng tiếng động phía trên trần, chắc từ phòng tầng trên. Người tầng trên đang đi ca phải chờ hết ca về tìm cũng chẳng có vật lăn nào. Đêm thanh vắng đồ đạc cứ lăn sòng sọc, người tầng dưới lại bị mất ngủ.

Đêm dài, ngày lê thê. Không ăn được thêm mất ngủ như tàu lá mềm oặt. Bò đi không nổi vẫn phải làm việc, không thể bỏ ca kíp. Sóng gió máy móc thường hư hỏng cần xử lý kịp thời, hư máy sóng có thể nhấn chìm con tàu xuống đáy đại dương.

Thiếu rau xanh, tóc ai nấy rụng từng nhúm. Rau xanh chỉ để được có mấy ngày còn lại chỉ toàn bắp cải. Bắp cải cà rốt trường kỳ. Bắp cải luộc, canh. Bác Cúc xì, rau nào chẳng là rau.

Thuyền trưởng thông báo thủy thủ mang hết sách báo, tranh ảnh có dính dáng khỏa thân nhạy cảm lên nộp. Đến cảng Ấn và mấy nước Hồi giáo, không được mang theo tranh ảnh phim sex siếc, nếu bị phát hiện sẽ phạt nặng.

Thuyền trưởng Hyeong mở cửa kho bên hông buồng lái, anh em thủy thủ mang tranh ảnh lên bỏ vào đó niêm phong lại. Hiên ôm cả một chồng, sách báo Hiên xin được từ khách sạn lúc còn ở Nhật, thấy phòng ai có cũng cầm về rồi chẳng trả. Máy ba Kiệt có mấy tấm ảnh trên tường, anh dùng dao nhọn gỡ cẩn thận từng chút băng keo cho khỏi rách gói lại bằng một tờ giấy khác. Trước lúc mang đi nộp, anh giấu lại một tờ dưới tấm nệm giường dày cả tấc.

Thuyền viên còn khai vào tờ khai hải quan: Tổng số tiền, vàng bạc máy móc mang theo. Thủ tục bắt buộc này nhằm tránh tình trạng buôn lậu buôn lủng.

Goa, cảng miền Tây Ấn Độ. Xe ôm vào cảng lên tàu, ai đi đâu sẽ chở chỉ dăm ba đô. Xe kềnh càng giống loại Minsk chuyên chạy vùng miền núi. Mấy xe ôm Ấn to thô, lông tay lông chân xoắn vào làn da đen kịt, ở trần phơi bụng tròn da dày. Một anh xoa bụng trái bí cùng cái rốn lồi có chòm lông mọc ngược cười khề khề, nháy mắt bắt chuyện:

- Ở nước tôi đàn ông bụng bự mới sang.

- Còn đàn bà bụng bự? Nó hỏi.

- Đàn bà bụng bự có gan… hiếp chồng.

Ở Ấn, to béo biểu hiện sự giàu sang còn ốm yếu là nghèo hèn. Một anh chóp chép nhai trầu nhổ phẹt, vuốt khóe miệng quẹt sau váy Dhoti vải ca rô lửng xoắn thành từng lọn, giắt mí sau lưng giống vị thần khỉ Hanuman.

Chuyện một hồi, chừng quen quen họ bắt đầu xin đồ. Đầu tiên cây bút kiếng bảo hộ trên túi áo, dần dần thứ gì họ cũng xin: khăn giấy, kem đánh răng, xà bông tắm. Người Ấn thích xà bông tắm.

Nó dạo lòng vòng quanh chân cầu thang làm quen hơi đất, đầu chợt quay cuồng. Mấy ngày dài chịu sóng lừng, cơ thể quen với sóng nay lên đất liền bị say. Vịn cầu thang từng bước lên tàu, mặt xanh ngắt. Mong tới bờ, tàu cập cảng lại không dám xuống đất.

Mùa hè miền Tây Ấn nóng khủng khiếp, nhiệt độ có ngày gần 50 độ bách phân, cây cối xơ xác phủ một lớp bụi vàng úa. Chẳng có gì ngoài xoài, quạ bay từng bầy đậu ngọn xoài cao kêu gào khào khào, âm thanh từ cuống họng khàn đục.

Bớt nắng, nó cùng phó ba Việt đi bờ. Ngoài cổng cảng một đoạn gặp đám người ốm tong teo tụm năm tụm ba, quần áo rách rưới bẩn thỉu, chỉ có đôi mắt to đen láy biết cử động.

- Sao họ không ở nhà, trưa nắng ra ngồi gốc cây làm chi?

- Họ làm gì có nhà, ăn mày đó chú.

Ăn xin nhưng họ không ngửa tay khi thấy khách đi qua, người già chỉ nhìn với đôi mắt cầu khẩn tội nghiệp. Đám trẻ mải vọc đất cát. Dọc con đường nhỏ hướng ra chợ, người ăn xin ngồi đầy dưới tán cây, họ tụ tập có khi cả gia đình vài ba thế hệ. Đói sức đâu đẻ lắm thế không biết. Có khi nào họ thuê người hay chăn dắt? Trông họ có nét giống nhau và tình cảm với nhau lắm. Họ bắt chí cho nhau, người mẹ vá quần áo cho các con, mang xuống con mương nước bẩn giặt giũ phơi phóng trên mấy bụi cây ven đường.

Phó ba Việt dừng lại mở ba lô lấy mấy bộ áo quần trẻ con, anh nhặt nhạnh trong bao giẻ trên boong. Nó quay mặt đi, nước mắt chực ứa ra. Trên boong có bao nhiêu giẻ đâu, để có được chừng này anh phải nhặt nhạnh cả tháng trời. Sao anh không nói sớm, áo quần này trong buồng máy có đầy. Được cho áo quần, người già trẻ nít cảm ơn lia lịa. Áo quần, nơi làm giẻ lau chỗ không có để mặc.

Nó móc đồng lẻ bỏ vào lòng bàn tay đứa nhỏ đứng gần cổng chợ. Bỗng đâu cả đám con nít khác quây lại, nó cùng phó ba Việt bỏ chạy trối chết. Tới cổng chợ bên kia đám con nít mới chịu buông tha. Chúng lủi thủi quay lại bởi đằng này có thêm một đám con nít khác.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.