Anh à, là em đây!
Mấy tuần rồi em thi giữa kỳ, khối đại học cũng thi nên em vừa ôn bài vở của mình vừa giúp sinh viên nên công việc cứ chồng chất.
Em vừa thi xong đã dễ thở hơn chút xíu rồi, giờ vẫn còn nhiều thứ phải lo nhưng cũng có chút thời gian để đọc sách. Hôm kia em đi mua vài tiểu thuyết, đọc một quyển tiểu thuyết hơn ba trăm trang trong vòng hai ngày. Khi đọc, em mới cảm nhận được thời gian không đi học trôi qua thật chậm. Trong năm học em luôn cảm thấy khó chịu vì cảm giác như không có đủ thời gian để làm tất cả điều mình muốn nhưng khi nghĩ lại, vấn đề có lẽ không phải thời gian mình sử dụng hai mươi bốn giờ thế nào. Em vẫn còn phải học cách sắp xếp và sử dụng thời gian một cách hiệu quả nhất.
A, mẹ nuôi có nhắn cho biết quà anh gửi cho em đã đến nơi mà em vẫn chưa có dịp về, có lẽ trong tuần sắp tới em sẽ về thăm bà. Em cảm ơn anh nhiều lắm nhưng anh đừng gửi quà cho em chi cho tốn kém, nghe anh kể chuyện em vui rồi. Hôm nay em cũng nhận được quà của bố mẹ em từ Pháp gửi qua, chủ yếu đồ ăn. Bố mẹ em đang đi công chuyện bên đó. Thức ăn toàn các loại em thích: khô mực, khô bò, tôm khô, kẹo mè,… Anh ở đây em sẽ chia cho anh một phần. Em thích ăn đồ ngọt nhưng chừng một năm trở lại đây em không dám ăn nhiều. Lí do… không nói được. hihi. Thay vào đó em uống nhiều cà phê hơn. Thật ra cà phê ở đây không đậm đặc như cà phê ở mình. Gần chỗ em có quán cà phê Starbucks, nơi em rất thích đến. Ở đó có rất nhiều loại cà phê, loại nước uống em rất thích. Có lúc em đi với bạn bè, có khi muốn đọc sách em chỉ đi một mình với quyển sách. Không gian ở đó rất gần gũi và dễ chịu.
Khi nào tàu anh cập cảng nhớ cho em biết với nha. Em cứ thắc mắc không biết thủy thủ trên tàu tập thể dục thế nào, chơi môn thể thao gì? Anh biết không, ở đây trên TV thường có những buổi chiếu về nhà cửa của người giàu có, nổi tiếng nhất hành tinh. Một trong số đặc điểm để so sánh sự giàu có của các người này là hồ bơi trong biệt thự của họ nhưng em nghĩ, nếu đó là tiêu chuẩn của sự giàu sang có lẽ thủy thủ các anh giàu có nhất vì bể bơi của thủy thủ không hề có giới hạn.
Em chợt thích bể bơi chắc do thời tiết ở đây nóng quá Lúc trước, khi đi thực tập em thường chỉ ở trong phòng làm việc suốt ngày không phải ra ngoài nên không cảm nhận được cái gắt của nắng buổi trưa. Bây giờ đi học lại rồi giữa giờ có thời gian em về nhà ăn uống nghỉ ngơi; đi nắng một ngày thôi hôm nay em bị cháy nắng rồi nè. Em không biết thời tiết ở bên mình có nắng nóng như vậy không nữa.
À, em quên cảm ơn anh đã gửi quà sinh nhật cho em. Ngày sinh nhật đó tuy có hơi mệt nhưng rất vui, có lẽ ngày sinh nhật vui nhất đối với em từ khi em sang bên này. Mọi người ở công ty tổ chức sinh nhật cho em rồi em cũng nhận được nhiều lời chúc từ gia đình và bạn bè. Đôi lúc em cảm thấy cuộc sống này dành cho em quá nhiều ưu đãi, đôi lúc em sợ mất nó, đôi lúc em lại chỉ nghĩ đến những gì nó đã lấy đi, thật không công bằng phải không anh…
Bận bịu quá, em cũng chưa có dịp kể cho anh nghe. Trước kỳ thi em có đi công tác ở Atlanta, Georgia. Em đi chỉ hơn một tuần, hội nghị lớn nhất ở công ty em nên cũng có rất nhiều việc để chuẩn bị, về rồi cũng phải sắp xếp lại giấy tờ để đóng hồ sơ. Bố mẹ em cứ giục, bảo em thu xếp về nhà nghỉ ngơi ít lâu chứ ông bà nhớ em, em cũng nhớ bố mẹ lắm rồi. A, đúng ra chỉ có mẹ thôi vì bố em cứ lo em về nhà lại thích chạy xe ra ngoài đường, nguy hiểm.
Lúc đầu em dự định làm xong hội nghị ở Atlanta sẽ chạy xuống Orlando, Florida để nghỉ một vài ngày nhưng có công việc ở nhà nên em phải bay về lại, có lẽ tuần tới đây em sẽ có dịp để đi cắm trại cùng với một vài người bạn.
Còn trước đó nữa em đi công tác ở nhiều tiểu bang và thành phố, em đi qua Chicago, Kansas City, Minneapolis, Denver, New York, Key West và Las Vegas, theo đúng trình tự như vậy. Chuyến đi của em kéo dài hơn bốn tuần cũng mệt nhưng vui lắm, đi để học hỏi mở rộng tầm mắt. Để dịp khác em sẽ kể cho anh nghe về chuyến đi hấp dẫn này.
Sau đó em về Texas cùng mấy người bạn sống ở đó, đi vài thành phố ở Texas và Louisiana. Cơn bão K. tàn phá lúc trước thật khủng khiếp. Người dân ở đó vẫn còn đang khắc phục, xây dựng lại nhà ở và các công trình. Chuyến đi này không được lên kế hoạch trước, thứ hai vừa rồi ngày lễ, cuối tuần rồi em nghỉ từ thứ Bảy nên nghỉ được đến ba ngày. Lúc đầu tụi em chỉ có ý định chạy qua Houston ăn uống thôi nhưng lên đến đó rồi mới cao hứng muốn đi biển Galveston cũng cách đó không xa, chỉ hơn một tiếng chạy xe. Đến đó vẫn chưa muốn về, tụi em chạy sang New Orleans ở Louisiana cách Houston khoảng sáu tiếng lái xe. Không xem trước bản tin dự báo thời tiết nên giữa đường mới biết có một cơn bão đi ngang qua New Orleans. Không biết sao năm nay bão lại hay ập vào vùng này vậy. Cũng may bão không khủng khiếp như cơn bão K. vào cuối tháng Tám năm rồi. Mưa suốt nửa đoạn đường tụi em đến New Orleans, đường sá vắng hoe, chắc nghe bão đến người ta đã núp hết cả rồi. Mưa tầm tã từ đêm hôm trước qua suốt ngày hôm sau và cả khi em trở lại Houston, trời cứ mưa trên suốt chặng đường về.
Về đến Houston tụi em lại quyết định đi Port Aransas, cách Houston khoảng ba tiếng hơn. Tự nhiên lúc đó tụi em thích đi, chắc lâu ngày bạn bè mới gặp nhau nên có một chuyến đi chơi thả ga. Em cũng thường đi biển ở đây vì có lẽ là bãi biển gần nơi em ở nhất. Dù bỏ ra đôi tiếng đồng hồ lái xe ra biển chỉ để hít thật sâu mùi biển em đã thấy xứng đáng lắm. Tuy biển ở đây không đẹp nhưng cũng đủ để làm dịu đi nỗi nhớ một chút.
Lúc này em hay nhớ nhà, nhớ nhiều hơn trước không hiểu vì sao. Tháng Sáu em dự định trở về thăm nhà, sẽ ở lại khoảng gần một tháng. Em rất mong đến ngày về. Lâu quá rồi em không về nhưng về lại không ở được lâu, em sẽ đi du lịch một chuyến khắp nơi trên đất nước mình. Em hy vọng thời gian đó anh cũng đang ở nhà. Em mong mọi điều sẽ tốt với anh và sớm nghe tin anh.
“Dream as if you’ll live forever.
Live as if you’ll die today.”
Hãy mơ như sẽ sống đời đời, hãy sống như hôm nay ngày cuối nha anh!