Sóng

Lượt đọc: 187 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
26
Nụ hôn Mexico

❊ ❊ ❊

Tàu tới Coatzacoalcos vào một buổi sáng mùa thu. Bên ngoài cầu cảng, bồ nông sếu cò sải cánh bay là là mặt nước. Thủy thủ hướng mắt về phía bờ, có người đi biển nào không háo hức khi tàu sắp cập cảng. Càng háo hức khi được tới Mexico, đất nước vừa nằm ở Trung Mỹ vừa ở Bắc Mỹ. Bồ câu, chao ơi bồ câu, chưa ở đâu bồ câu nhiều đến thế. Bồ câu bay rợp cả một vùng trời, chao lượn đậu trên mái nhà kho. Nóc nhà kho, bồ câu chen nhau đứng sắp hàng dài. Trong lúc bốc dỡ, xe tải chở hàng ra ngoài, ngũ cốc rơi vãi bồ câu tha hồ nhặt.

Thủy thủ xuống bến cảng dạo loanh quanh lấy hơi đất. Suốt ngày lênh đênh trên biển cũng thèm hơi đất. Hiện dạo một lúc đã quay lên:

- Chú mầy có cao su không?

- Đầy ruột xe trong xưởng, chi vậy?

- Làm cho anh mầy cái ná. Hai anh em mình đi bắn chim.

Mấy phút sau đã có ná. Hiên rủ nó xuống dãy nhà kho. Nó cầm theo xô nhựa luôn tiện lấy ít đất lên trồng cây, bỏ thêm đất cho chậu hoa Nhật lâu nay chỉ bón bã trà, cây tốt lá thân không khỏe. Trong khoảnh sân quanh nhà kho chỉ có đất không có hòn sỏi hay gạch vụn nào. Có đạn Hiến hí hửng tiến lại đuôi mái ngói nhà kho, bồ câu đậu dày. Chuẩn bị giương ná lên lại có xe tải chạy ngang, Hiên đành giấu ná sợ tài xế thấy báo cảnh sát. Dòm trước ngó sau không có xe chạy ngang, Hiên bắn nhanh một phát. Bồ câu rơi nhưng rơi vào bên trong nhà kho. Rút kinh nghiệm, Hiên lựa con nào đứng chồm ra phía ngoài mới bắn.

Hiên bắn ba bốn phát, có phát bắn được tới hai con, bồ câu Mexico to con lớn xác. Nó mượn ná, Hiên ra điều kiện:

- Chú mầy đưa anh hai hòn đạn anh cho bắn một phát.

- Ná đó em làm cho anh.

- Bây giờ là ná của anh mầy.

- Thôi cho luôn đạn anh nè, em về trước đây.

- Khoan khoan, anh bắn xong phát này sẽ tới lượt chú.

Hiên bắn phát nữa, một con cắm đầu xuống bãi cỏ. Số chim đứng bên trong hoảng loạn chui ra bay rần rật, lấn mấy con chim khác rơi xuống vạt cỏ tốt trong đó có một chú bồ câu chưa ra ràng, lông mới lún phún. Nó lật đật mang chú bồ câu non về nuôi.

Hiên đang vặt lông chim rô ti làm mồi nhậu, thấy nó liền hỏi:

- Chim non lúc nãy đâu rồi, chú đem cho anh mầy làm thịt luôn cho khỏi lạc bầy.

- Nuôi cho đủ lông đủ cánh đã chứ…

- Chú mầy chẳng biết gì, bồ câu non mới ngon mới bổ.

Nó cười bỏ đi tìm thép đan lồng nuôi chim. Mươi phút đã được chiếc lồng xinh xắn, có cửa chui ra chui vào. Gác nhánh cây ngang giữa lồng, chim đứng ị phân sẽ không bị dính vào lông bụng. Đế lồng lót giấy báo sạch sẽ, nóc lồng có móc cong cong. Treo lồng chỗ cửa sổ, ánh sáng rọi cho chim mau lớn.

Nó tìm tiệm rửa hình. Phim chụp ở Cape Town tới châu Mỹ mới đi bờ rửa. Dọc đường vào quầy đổi tiền Peso, người Mexico vốn không ưa đồng USD mấy dù hai nước có chung đường biên giới hơn ba ngàn kilomet, xấp xỉ chiều dài bờ biển Việt Nam. Có tiền Peso, nó ghé quầy điện thoại gọi điện. Tiếng chuông reo hồi lâu Thụy mới cầm máy.

- Hallo. Là anh hả?

- Anh đây. Anh đã tới nước có cùng múi giờ với em rồi nè. Em có khỏe không?

- Cảm ơn anh, em khỏe. Anh đến Mễ rồi à? Nhìn mã vùng điện thoại gọi đến em mừng quá, mừng nhưng cũng lo, ở bên đó anh đi đâu cũng cẩn thận nha. Em nghe nói ở Mễ dữ lắm, buôn ma túy, bắt cóc buôn người nữa đó anh.

- Không sao đâu em. Người Mexico hiền lành thân thiện lắm em ơi, thân thiện hơn anh tưởng.

- Em cứ lo xa vậy thôi, người ở đây qua Mễ về hay nói vậy chứ em cũng chưa được sang đó. Chắc mấy tỉnh thành sát biên giới an ninh mới không đảm bảo. Anh đến nơi nào của Mễ vậy anh? Bang em đang ở ngày xưa cũng của Mễ nên người Mễ ở bang này đông lắm, chưa kể người Mễ di dân hằng năm theo diện đoàn tụ gia đình và cả vượt biên. Anh ở đó có lâu không, ước chi tàu anh được sang đây, để anh em mình gặp nhau nói chuyện thật nhiều. Giờ em phải vào lớp giảng bài rồi, để tối em sẽ gọi lại anh có được không?

- Em vào lớp đi kẻo sinh viên chờ, có gì anh sẽ liên lạc lại em sau. Điện thoại công cộng, em không gọi lại được đâu.

- Anh đừng có buồn nha. Em vào lớp đây.

Ra khỏi hộp điện thoại, nó nhảy chân sáo trên nền gạch con sâu hướng về phố. Lên phố rửa ảnh. Lên phố sẽ có tiệm ảnh. Người Mexico sử dụng tiếng Tây Ban Nha còn đông gần gấp ba lần số người Tây Ban Nha bản quốc. Không biết tiếng Tây Ban Nha, tìm người để hỏi tiếng Anh không dễ chút nào. Cô nhân viên quầy ảnh ghi phiếu, nhận tiền trước, hẹn năm giờ chiều quay lại lấy.

Lang thang gặp tiệm đánh giày, thấy lạ nó thử một lần cho biết. Bác đánh giày cầm tay dìu nó bước lên ngồi trên ghế, đỡ lưng cho khách ngả người ra sau. Nó cúi xuống định mở dây giày, bác thợ ra hiệu không cần cởi, cứ để nguyên đó. Điều khác lạ, khách cứ mang giày trong chân chứ không cần cởi ra. Khách như thế mới thượng đế. Ở mình, thợ đánh giày đem đôi dép xốp cho khách mang đỡ, nhận đôi giày đi đánh xi. Lát sau thợ quay lại giao giày lấy tiền công cùng đôi dép hai quai. Có khi khách bị lừa, đôi giày tốt đổi về một đôi dép đứt. Thợ trốn mất, thành phố đông đúc biết tìm giày nơi nao. Cuối cùng giày không mất, chỉ mất tiền chuộc.

- Xin mạn phép hỏi Quý ngài, chiếc giày nào sẽ được đánh xi trước đây ạ?

- Chiếc nào chẳng được.

- Quý ngài cho tôi được phép làm chiếc bên phải trước nhé.

Trời đất, đánh chiếc giày nào trước cũng hỏi khách. Lịch sự hết chỗ nói. Nó chìa bàn chân phải ra. Với người thuận chân phải, chiếc giày phải cũ hơn bên trái.

- Quý ngài có đọc sách báo hay thích nghe nhạc vậy?

- Cảm ơn. Cho tôi một tờ báo cũng được.

Nó không biết chữ Mexico, giở báo chủ yếu xem hình. Nhạc không lời được mở vừa cho khách trên chiếc ghế ấy nghe, êm dịu réo rắt. Bác thợ quỳ hai gối, hai tay nâng chân mang giày của nó đặt lên giá, dùng chổi tỉ mẩn quét lớp bụi bẩn. Chiếc chổi như bàn chải đánh răng quét sạch từng khe, ngóc ngách trên thân giày cả dưới đế.

- Đế giày đi dưới đất không cần làm sạch lắm đâu.

- Thợ chúng tôi sẽ làm cho đôi giày không còn một vết bẩn, sạch như giày mới mới hoàn tất.

Các công đoạn đánh giày trên thế giới này chắc cũng na ná nhau, làm sạch bụi, đánh xi làm bóng… Nếu khác nhau chỉ ở sự phục vụ, lòng yêu nghề và cách xử sự với khách. Người thợ đánh giày Mexico tỉ mỉ tận tụy, quỳ suốt trong thời gian đánh giày. Chiếc ghế dành cho khách cao đẹp như tác phẩm điêu khắc và cách phục vụ khách. Đánh giày không đơn thuần chỉ là một nghề.

Hai ba chiếc ghế cạnh đó, khách đọc báo. Có khách ngoẹo cổ ngáy khò khò.

Chưa tới năm giờ chiều. Mấy trung niên đội nón Chombrero rộng vành vác đàn Vihuela. Đàn Guitarron Mexicano to lưng cong gồ lên như rùa hồ Gươm, có chiếc đàn Bajo Sexto hơn cả chục dây. Họ tập trung dưới căn nhà dù với các hàng ghế quây tròn so dây, bắt đầu tấu những bản nhạc. Ghi ta Mexico hòa quyện cùng tiếng đàn Bajo Quinto, Bajo Sexto nhiều dây cất giai điệu lên bổng xuống trầm. Có lúc điệu nhạc quen quen như ở chỗ bác thợ đánh giày.

*

* *

Mải mê nghe đàn, nó đến tiệm ảnh suýt trễ. Cô nhân viên cầm phiếu lục bì đựng ảnh, kéo ngăn tủ lấy xấp tiền trả lại vừa nói tíu tít bằng tiếng… Tây Ban Nha. Nó tròn mắt. Cô giải thích bằng cách xua xua các ngón tay, ý nói không có ảnh. Nó cầm cuộn phim kéo ra: Phim trắng.

Không có hình chụp ở Cape Town. Phim bị trượt. Thế mà mọi người mất công tạo dáng trước núi Table, cười méo cả miệng.

Tiu nghỉu về, nó ghé câu lạc bộ thủy thủ ở cổng cảng. Các cô gái mũi cao da nâu giòn uống nước hát karaoke. Trò chuyện một hồi, các cô ôm hôn thủy thủ rất tự nhiên. Nụ hôn Mexico cháy bỏng.

Các cô gái bốc lửa cùng nụ hôn quyến rũ, mấy thủy thủ lên taxi về nhà các cô, khỏi thuê khách sạn nhà nghỉ tốn chi phí. Tư Bình không phải đi ca kíp, ngủ luôn lại nhà cô gái hôm sau mới về. Sáng ra cô gái đãi Tư Bình món bánh nướng Quesadillas. Xong bữa cô ta còn gói mấy cái bánh cho anh mang về.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.