Sóng

Lượt đọc: 164 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
36
Nhận thư ở Brisbane

❊ ❊ ❊

Tối qua tàu lại đổi giờ, lùi một giờ. Đổi giờ thường vào lúc mười hai giờ khuya, cuối ca của Phó ba Việt, mười hai giờ khuya lùi lại thành mười một giờ. Cứ đà này khi về tới Australia, con tàu sẽ chạy đủ một vòng quanh trái đất, sẽ cộng tới hai mươi bốn giờ đồng hồ. Các ca khác ngủ thêm mỗi giờ một buổi tối, tổng cộng trong hai mươi bốn đêm. Ca 8-12 hơn các ca khác hai mươi bốn giờ đồng hồ, ba ngày ròng. Làm ba ngày ròng nhưng chỉ tăng được một ngày khi qua kinh tuyến 180. Một ngày trên biển dài lê thê. Đi biển, một năm quá ngắn một ngày sao quá dài. Không được trả lương trong hai mươi bốn giờ nhưng đi được một vòng quanh trái đất vẫn lời chán.

Cả năm rồi mới quay về Australia, tàu cập cảng Brisbane thuộc bang Queensland. Thành phố thung lũng với nhiều cây cầu bằng sắt xám tro khung chắc chắn uốn lượn tuyệt đẹp.

Anh Đ. người gốc Sài Gòn qua đây từ nhỏ. Mấy năm đi phụ bán nước cho người ta anh để ý học cách quản lý từ các chủ của mình, dành dụm có chút vốn liếng vay mượn thêm bạn bè mở quán. Quán có mấy bạn sinh viên, cả học sinh phổ thông làm thêm. Các bạn sinh ra ở Australia làm thêm kiếm tiền trang trải việc học. Ở Australia trẻ được dạy cách kiếm tiền và tiêu tiền. Người kiếm ra tiền ắt biết tiêu tiền hợp lý.

Anh lấy xe chở thủy thủ về tàu giùm, anh còn mua rượu lên tàu nhậu với anh em, khuya ngủ lại tàu hôm sau mới về. Thủy thủ tranh thủ thả rọ bắt cua, anh nói:

- Coi chừng! Ở Australia chỉ được bắt con cua lớn, chiều ngang theo gạch cua kích thước tối thiểu theo quy định. Mình không nhớ rõ lắm chứ cũng chừng hai lăm đến ba mươi centimet, nếu nhỏ hơn sẽ bị phạt.

- Sao vậy anh?

- Để không bắt cua em bé, dù cua to đến mấy nếu đang mùa sinh sản cũng không được bắt.

- Mấy bữa tàu neo ngoài biển cua to nhiều lắm, không biết có đang mùa cua sinh sản không nữa. Bỏ đùi gà vô rọ thả một chặp kéo lên được cả rổ cua biển đó anh. Trong cảng này ít hơn, chỉ toàn con nhỏ thôi. Chắc mỗi khi tàu cập cảng, thủy thủ thả rọ bắt nên cua không kịp lớn.

Xuống tàu, anh gặp người thân quen như được trở về quê nhà. Anh chở anh em lên đỉnh núi Coot-tha ngắm thành phố Brisbane vào ban đêm. Đêm gần sáng núi Coot-tha chìm trong sương mù, thành phố thung lũng Brisbane dưới chân núi mờ ảo ánh đèn vàng. Mấy cây cầu bắc qua dòng sông Brisbane lung linh huyền ảo. Sương càng khuya càng dày.

Se lạnh trời khuya, anh trải lòng mình. Anh đi khi còn bé xíu. Chuyến đi gặp sóng lớn ghe chìm, một tàu hàng ngang qua cứu kịp một ít người. Ngày nhỏ vất vưởng xứ người càng thấm thía một miếng khi đói bằng gói khi no, anh mở quán ăn uống cũng là một cách được phục vụ mọi người, có điều kiện giúp lại người gặp cùng cảnh ngộ, một phần đền đáp nơi đã cưu mang mình.

Bây giờ anh có cảm tình với người đi tàu. Mấy bữa liền anh giao quán cho nhân viên trông coi, lấy xe chở nhóm thủy thủ đi chơi ngắm cảnh. Anh kể ngày trước chưa có xe, anh rong ruổi bằng xe gắn máy khắp nơi trên đất nước Australia, từ Nam chí Bắc từ Đông sang Tây. Nhiều ngày ba lô bánh mỳ thịt nguội cưỡi xe qua sa mạc mênh mông bang Western Australia hay len lỏi giữa cánh đồng nho bạt ngàn vùng núi Blue ở tiểu bang New South Wales không gì thú vị bằng. Nhiều khi cưỡi xe ra bờ biển, dựng xe trên cát trắng nhìn biển bao la, từng cơn sóng trắng xô bờ, cha mẹ anh đã nằm lại phía ấy. Giá như không có chiến tranh… Mắt anh đỏ hoe. Nó quay đi chỗ khác, tránh chạm tới nỗi đau thầm kín.

Xuống núi Coot-tha, anh lái xe qua mấy cây cầu với khung sắt ghép. Anh nói anh thích mấy cây cầu sắt xám cổ kính ở thành phố này không rõ lí do. Còn sớm, anh ra phía bờ sông Brisbane xuống xe châm lửa hút. Nó ra mép sông khoát nước rửa tay, anh gọi giật ngược:

- Đừng! Coi chừng cá mập. Cá mập sông Brisbane này khủng khiếp lắm, năm nào cũng có người bị thương và chết do cá đớp.

Nó giật mình lùi lại. Đằng kia nước sủi tăm, cá mập thở. Anh rủ mai mốt đi lặn biển ngắm san hô, cũng không xa lắm đâu. Nó nói tàu sắp chạy rồi, tiếc quá.

Trước lúc tàu rời cảng, đại lý mang xấp thư lên tàu:

- Xin thành thật xin lỗi vì thư đến chậm. Tôi chạy co giò mới mang thư lên kịp cho các bạn đây.

- Có thư có thư anh em ơi.

Mấy người nhao nhao. Đại lý mang thư lên câu lạc bộ, trao tận tay anh em thủy thủ. Nghe có thư ai nấy đều tập trung xem mình có thư không. Người có người không. Ai cũng bất ngờ, hôm nay Tình có một lá thư.

Tuấn râu trêu:

- Có ai gửi nhầm thư cho Tình không hay Tình gửi thư cho ai không đúng địa chỉ bị trả về?

- Chú mày cứ xem thử nét chữ con gái hay con trai?

Hiên đế thêm một câu. Tuấn giật phong thư từ tay Tình đọc tên người nhận. Rõ ràng người nhận: Nguyen Van Tinh. Lần đầu tiên Tình có người gửi thư cho mình. Tuấn nhìn kỹ: Từng con chữ tròn tròn líu ríu dính nhau, nét chữ của Tình chứ của ai. Tình nhào tới giằng lấy lá thư.

Tình viết thư tự gửi cho mình.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.