Cái thằng Tình thủy thủ, không đi vệ sinh ở bất cứ đâu trừ nhà vệ sinh ở tầng trệt.
Hiền bếp phát hiện ra điều lạ đời nói oang oang như loa công cộng. Mọi người tìm hiểu sao có chuyện lạ vậy, so sánh chỉ duy nhất nhà vệ sinh tầng trệt khi ngồi mới mặt quay về phía mũi tàu các nhà vệ sinh khác ngược lại. Không biết do kiêng cữ hay mê tín Tình đã chọn nhà vệ sinh tầng trệt. Tình mấy năm lẹt đẹt đi thủy thủ bảo quản, trong khi bạn học cùng lớp đã lên Sĩ quan boong.
Tay chân Tình to vụng về làm việc chậm chạp lại không khéo ăn nói, Hiên hay nhắc:
- Mày cứ lờ đờ như lươn trong lờ suốt đời chỉ làm thủy thủ mà thôi.
- Số em nó thế, cố quá thành quá cố.
Hiên bếp còn biết được một bí mật đời Tình. Hiên cười hi hí hí:
Thời sinh viên, Tình trọ gần trường, dãy nhà trọ trong con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo xóm dân lao động. Bên con hẻm có cặp vợ chồng trẻ thuê trọ, chồng xe ôm hay đậu xe ngã tư bên kia con hẻm, vợ không biết nghề may vá gì ngày ở nhà nhiều hơn ngày đi làm. Căn nhà trọ trống hoác trống huơ đôi vợ chồng trẻ chẳng ý tứ gì, làm tình bất kể ngày đêm tiếng rên đầy khoái lạc ngay cả giờ sinh viên tan trường. Đám sinh viên nam nữ đi ngang tò mò dòm qua khe vách, trong đó có Tình. Được coi phim heo “miễn phí”, ai chẳng thích. Hóa ra ở trọ trong xóm nhỏ gần trường này lại gặp may.
Một trưa hè cắp vở đi học ngang phòng trọ của đôi vợ chồng trẻ, Tình nghía qua cửa sổ khép hờ. Chị vợ kia đang nằm dưới sàn, mặc chiếc áo thun trắng mỏng sát da, chiếc quần lót hồng nhỏ xíu. Chị nằm nghiêng quay mặt vô tường eo thon càng tôn thêm mông tròn đầy khiêu khích. Chiếc quạt bàn để phía chân quay lờ đờ, cót két. Tình liếm môi đứng dòm trộm một chặp, chỗ dưới bụng cứng ngắc bèn đưa tập vở ra phía trước, rồi đi.
Ra đầu hẻm dòm sang bên kia chẳng thấy anh chồng ngồi yên xe chờ khách như mọi khi, Tình ngó quanh chắc anh chồng đang chở khách. Chàng sinh viên như bỏ quên tập vở hay bút viết gì đó ở nhà hoặc đi học quên đóng cửa phòng trộm khoắng bèn quay lại.
Rón rén dòm qua khe cửa sổ khép hờ, lúc này khe cửa sổ mở rộng hơn một chút, chắc tại gió. Chị vợ vẫn còn nằm đó. Giờ chị nằm ngửa, áo thun kéo lên phía cổ để lộ cặp vú căng tròn thây lẩy. Hai tay chị nắn bóp bầu ngực chân duỗi đạp xuống sàn một cách bức bối. Chị rên ư ử như chú chó con khát sữa đầy vẻ khoái lạc… Anh sinh viên đưa tay lên ngực trấn an, máu chạy rần rần khắp người nóng bừng, chỗ đó cứng ngắc.
Lấm lét nhìn quanh, như sợ ai đó bắt gặp, Tình phát hiện ra tấm cửa hông không chốt bên trong chỉ khép hờ bèn khẽ mở cửa hông nhè nhẹ bước thụt lùi vào nhà. Tình nhào tới vò hai bầu ngực thây lẩy xoa lấy xoa để, nắn bóp. Chị vợ trẻ hít hà rên rỉ dạng hai tay khao khát như mời gọi như đón nhận cuộc làm tình đầy thỏa mãn, đôi mắt chị nhắm nghiền càng làm Tình thêm phấn khích. Tình giật phăng chiếc quần lót hồng nhỏ xíu. Lần đầu tiên anh chàng sinh viên thấy cái đó… Tình tụt quần áo trong tích tắc.
Tình vừa đổ người xuống cơ thể phụ nữ, cánh cửa bỗng vụt mở. Anh chồng xuất hiện với con dao sáng loáng trên tay. Chứ không phải anh ta đang chạy xe chở khách ở một nơi nào đó à? Anh ta ở trần, thân hình đầy mực vằn vện.
- Đ.m mày dám hiếp vợ tao. Tao cắt!
Mặt Tình cắt không còn xíu máu, tay bụm hạ bộ, đang cứng như đá bỗng mềm nhũn con trùn chỉ. Tình vái như tế sao.
- Em lỡ dại. Xin đại ca tha cho.
- Tha là tha thế nào!
- Em xin đại ca tha, đại ca nói gì em cũng xin chịu.
- Dễ thôi, mày phải ghi giấy mày nợ tao.
- Nợ gì đây anh?
- Sinh viên sao mày ngu. Mày phải trả mỗi tháng chừng này…
Anh chồng đưa bàn tay, xòe các ngón ra hiệu, mỗi ngón tương ứng với một số tiền không hề ít.
Lúc này bao nhiêu Tình cũng chịu miễn được sống, miễn đừng bị cắt, miễn trường đừng biết đừng bị đuổi học. Tình vò đầu bứt tai, không kìm nén ham muốn thành đứa ngu thật. Tập vở đó Tình run run rứt một tờ đôi viết giấy nợ. Tay xe ôm đứng dí dao, Tình đâu dám trái lệnh. Hóa ra ở xóm trọ gần trường đại học này may ít rủi nhiều…
Vừa nhận giấy chứng nhận tốt nghiệp tạm thời Tình nộp đơn đi tàu, đi càng xa càng tốt, tránh xa môi trường đầy cám dỗ thanh niên mới lớn dễ mắc phải.
Bếp trưởng Cúc không ưa Tình, có lẽ Tình hay ăn quá nhiều trứng gà. Bữa ăn sáng nếu nấu mì tôm hay bánh đa cua bếp trưởng để cả vỉ trứng gà ra kệ, người khác lấy ba bốn trứng chẳng sao, Tình bốc quả thứ hai đã bị bác Cúc:
- Xì, mày mập ú ăn trứng gà cho lắm thêm lú.
- Em lấy giùm… cho anh Lẫm.
- Thẳng Lẫm nó vừa ăn xong.
Tình đành trả trứng lại vỉ. Tình bốc hai quả trứng chứ có cho hết vào tô mì đâu, một quả để dành. No dồn đói góp thiếu thốn, thèm, gặp vỉ trứng gà Tình lảng vảng vò vè thế nào cũng bốc cho được một quả giấu trong túi về cất ngăn kéo gầm giường, cứ để dành đó cũng không nhớ lúc nào sẽ nấu. Có lần trứng nở, gà con kêu chiêm chiếp. Đang nằm ngủ Tình chợt nghe tiếng gà con kêu, tưởng mình mơ ngủ. Không thể nào mơ ngủ được, có tiếng gà mổ gầm giường đòi ăn. Tình vùng dậy kéo hộc giường, bầy gà con vàng ươm chui ra chạy khắp phòng.
Mấy ngày sóng lớn, trứng gà lăn lóc bể lúc nào không hay. Cả phòng Tình thúi hoắc. Cái thứ trứng gà ung ngấm gỗ tanh tưởi không gì tả nỗi, cuộn vào điều hòa bay khắp các tầng. Sóng lên gặp mùi ấy chỉ có nước ói. Tình lấy nước lau sàn xịt lau, chà thêm xà phòng thơm cả tuần vẫn chưa hết mùi Cũng tại bếp trưởng Cúc, cứ để Tình ăn uống thoải mái đi việc gì phải mang trứng gà về phòng cất để dành, cả tàu phải chịu mùi kinh khủng ấy…
Từ Brisbane bang Queensland ở phía Đông, tàu chạy vòng xuống phía Nam Australia vòng lên Adelaide thuộc bang Nam Australia. Ngược dòng lịch sử, Autsralia vốn vùng đất người thổ dân làm chủ. Các nhà thám hiểm Hà Lan khám phá ra châu lục này đầu thế kỷ mười bảy sau đó người Anh cũng thám hiểm rồi đổ bộ lên châu lục hoang vắng cắm cờ tuyên bố chủ quyền. Thổ dân Australia vốn ít ỏi càng khó khăn hơn trong việc giành lại đất của tổ tiên họ bị người da trắng xâm chiếm.
Người Anh phân chia Autsralia thành các bang bằng cách gióng ngang sổ dọc tọa độ không theo địa hình sông suối núi non như ở châu Á. Ranh giới luôn cố định dù cho núi lở sông suối đổi dòng. Diện tích Autsralia lớn gấp chừng hai mươi ba lần diện tích Việt Nam trong khi dân số chỉ chưa bằng một phần tư. Đâu đâu cũng thấy bãi cỏ xanh thoáng đãng, thổ dân vạ vật ngoài bãi cỏ bắt đền người da trắng chiếm đất của họ. Gặp thủy thủ người Việt, thổ dân đưa tay ra hiệu xin thuốc lá. Tình liệng cho họ một gói mới hút có mấy điếu.
★
Chị bán hàng nhỏ nhắn xinh xắn vừa thối tiền vừa hỏi:
- Các bạn có phải người Việt không?
Chị hỏi cho chắc vậy thôi chứ thủy thủ Việt đi với nhau thường chuyện trò, càng đông càng ỏm tỏi. Có người nói người Việt mình ra nơi công cộng nổi tiếng về sự ồn ào, chỉ xếp sau người Tàu. Khi trước thủy thủ có tiếng “đi nhanh ít nói luôn cười, hay mua đồ cũ là người X.co”. Có nhiều dị bản, người của công ty nào cứ việc thay tên công ty đó vào chữ “X”, đọc lên chính thị mình. Đi nhanh vì thời gian đi bờ có hạn, đi nhanh để còn mua hàng cũ hay lượm lặt đồ người ta bỏ cho được nhiều. Đồ Nhật, đồ Hàn phế phẩm mang về nước mình hàng xa xỉ phẩm, thời kỳ đất nước chưa mở cửa, cũ người mới ta, thứ đồ cũ họ thải ra về mình bán gấp ba gấp mười. Ít nói luôn cười, tận dụng tối đa trí óc năng lượng vào việc nhặt đồ cũ. Khi có người nước ngoài hỏi cứ phải nhe răng ra cười. Cười tỏ vẻ thân thiện, cười trừ vì đâu biết ngoại ngữ.
Nay đã khác, thế giới phẳng hàng hóa khắp nơi trên thế giới, chênh lệch giá cả không nhiều. Mang vác cho nặng, thay người bằng đường hàng không, tàu cũng đâu có về nước. Thủy thủ đi bờ để thư giãn ngắm nghía giải trí.
- Đúng rồi, đúng rồi. Đám thủy thủ trả lời đồng thanh.
Ở Autsralia đi đâu cũng gặp đồng hương. Người Việt ở Autsralia chừng trăm ngàn người. Chị Thảo quê miền Trung qua đây lúc còn nhỏ xíu xìu xiu. Lúc đó đóng vàng vượt biên, qua đây hai bàn tay trắng giờ đã có nhà cửa quán bán buôn.
Nó lại trụ thẻ điện thoại móc bóp lấy thẻ. Thấy thế chị Thảo bước lại nói:
- Vô nhà chị gọi bằng điện thoại bàn không tốn xu mồi.
Chị hướng dẫn cách nạp mã số gọi bằng tài khoản thẻ. Nó gọi xong, Việt, Tình cũng gọi nhờ. Thẻ 10 đô Autsralia gọi về Việt Nam được mười mấy phút, cũng chiếc thẻ đó gọi đi Mỹ, Anh, Canada sẽ được ba tiếng ròng. Nếu ba thủy thủ gọi người thân ở một trong ba nước kia có nước cháy điện thoại.
Tình gọi chưa đã thèm, mua thêm một thẻ nữa ngay chỗ chị Thảo. Tình nói:
- Hai người cứ về trước đi cho kịp đi ca kíp, chút nữa gọi xong em về sau cho mát cũng được.
- Chú gọi nhanh rồi về, coi chừng đi lạc. Phó ba Việt cười hì hì.
- Anh khỏi lo. Tình ngoác miệng cười.
Hai người về tàu một lúc, đại lý lên làm thủ tục sớm cả mấy tiếng đồng hồ. Phó ba Việt ngạc nhiên cứ hỏi sao vậy sao vậy? Đại phó Hài nói kế hoạch thay đổi, tàu rời cảng sớm hơn so với thời gian dự kiến bốn tiếng đồng hồ.
Làm thủ tục sớm, sao Tình về cho kịp. Nó ra ngoài boong, hướng mắt về phía bờ, có bóng người đi nhưng không phải Tình mập lùn. Cái thằng, mải mê gọi điện thoại không chịu về, về trễ giờ làm thủ tục sẽ bị phạt nặng lắm.
Sáng qua Đại phó dạo ngoài boong, dừng lại chỗ ống nước bơm dằn tàu bị rò rỉ chợt nhíu mày, đứng trầm ngâm một lúc. Đúng đoạn ống bị nước lúc tàu ở Qinhuangdao không mở bù lon xả hết, nước trong ống đông đá dãn nở phá nứt toác ống. Đại phó ngồi tréo mảy ở văn phòng tàu rung đùi, cái đầu gật gật vẻ đắc ý.
Ai cũng lo cho Tình, đại lý lên tàu bắt đầu làm thủ tục. Đại lý rời tàu Tình vẫn chưa về. Về trễ có khi tàu chạy mất, sẽ bị gửi về bằng đường hàng không. Lúc đó, làm cả năm đóng tiền phạt không đủ.
Làm thủ tục xong nhưng tàu vẫn nằm trong cảng. Tình vẫn chưa về. Nhất định Tình sẽ bị phạt, coi như cả năm nay Tình làm công quả.
Ba giờ sau, hoa tiêu lên tàu đưa tàu rời cảng. Tình vẫn chưa về. Ngoài những người tham gia việc điều động tàu, tất cả ai nấy ra ngoài boong ngóng Tình. Chẳng thấy bóng dáng Tình đâu.
Hoa tiêu rời tàu, tàu chạy hết máy tốc độ biển. Đại phó sai thủy thủ Thăng xuống mở cửa phòng Tình, biết đâu Tình về rồi nhưng ngủ quên hoặc chốt cửa trong trốn làm. Cửa phòng khóa. Đại phó dùng chìa khóa chủ mở, không có Tình bên trong chỉ có một bức thư để lại.
Đại phó Hài xé phong bì, mở ra đọc lướt. Tình viết dài lắm, rằng trên tàu ai cũng hiếp đáp Tình từ sai vặt tới chui két trèo cao, ăn một quả trứng gà cũng phải cất giấu. Tình không chịu nổi…
Sao mày không nói sớm phải viết “tâm thư”? Đại phó trợn mắt khi gặp dòng chữ: “ĐỪNG TÌM CHI CHO MẤT CÔNG, TÔI ĐÃ TRỐN LẠI ÚC. Tạm biệt.”. Tình cố tình viết hoa, dòng chữ như trêu ngươi. Đại phó Hài vò lá thư ném vào góc phòng, chửi thề:
- Mẹ… Mày giẫm nước đái thằng Mạnh. Trốn lại có đi hái táo!
Sẵn chân Đại phó đá chiếc nón bảo hộ đang úp trên ghế nệm dài. Chiếc nón văng xuống sàn lăn lông lốc, bung quai.