Sóng

Lượt đọc: 164 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
34
Ở lại Tampa

❊ ❊ ❊

Chiếc áo mặc hôm đi thăm Kim Tự Tháp về, giặt mấy lần vẫn còn hương thơm. Treo áo trong tủ cả tủ quần áo thoảng mùi nước hoa. Nước hoa Ai Cập dược liệu hương hoa tự nhiên, thế cứ tưởng cô gái ở cửa hàng bán nước hoa quảng cáo để bán cho được hàng.

Quay về Florida chẳng được đi bờ vi vu như ở đất nước Kim Tự Tháp, cảnh sát đứng canh chân cầu thang mạn. Khi tàu làm hàng chỉ mỗi Đại phó Hài có thể xuống cầu cảng xem mớn nước nhưng không được cách con tàu xa quá hai chục mét. Vượt qua hai chục mét ấy cảnh sát Mỹ có quyền bắt giữ. Lần quay lại này, khi làm thủ tục nhập cảnh chẳng ai háo hức như lần đầu, thủ tục nhập cảnh cũng chẳng khó khăn như lần trước. Tàu đã đạt yêu cầu và tiêu chuẩn vào cảng Mỹ một lần, lần sau dễ dàng. Tàu đậu tít lít ngoài xa, không có xe cảnh sát đậu dưới chân cầu thang nhưng không có giấy đi bờ, chẳng ai đi đâu được.

Lúc mở nắp hầm hàng, Trịnh Mạnh loay hoay làm rơi bộ đàm, với tay chụp nhưng không kịp. Chiếc bộ đàm đập sàn, thân đi đường thân pin đi đường pin, ăng ten râu rụng ren. Mạnh thoăn thoắt trèo cầu thang bộ xuống đáy hầm hàng nhặt từng món lắp lại. Máy hỏng.

Thuyền trưởng Hyeong biết được sẽ trừ vào lương. Cứ trừ, chưa tới ngày phát lương không thể trừ ngay được. Mạnh tự trấn an mình, cứ vui vẻ đi. Vừa hết ca, Tờ-rịnh Mạnh được thuyền trưởng gọi lên phòng quát sa sả:

- Sao cậu làm việc bất cẩn, chiếc VHF chứ có phải hòn bi cây kim chiếc đũa, sao cậu làm rơi được kia chứ? VHF có dây đeo, sao cậu không đeo nó lên vai và cổ, nếu cầm cũng học cách cầm chắc nó chứ. Cậu có tay không? Tay của cậu không cầm nổi chiếc VHF à? Cậu có biết trên tàu này có bao nhiêu chiếc VHF không? Công ty chỉ trang bị vừa đủ để làm việc, mất đi một chiếc ca kíp, làm hàng, nhận dầu mỡ cần liên lạc làm thế nào. Lúc sự cố xảy ra, cậu không thể chạy từ ngoài mũi tàu trở về lái hay xuống tận buồng máy để thông báo, có chiếc VHF có tiện lợi không chứ. Trong lúc cậu cầm VHF cậu không tập trung mới bị rơi, đầu óc cậu để đâu, đầu óc cậu có vấn đề gì không? Trước khi đi tàu cậu có khám sức khỏe không? Cậu có khám thật sự hay dúi tiền cho bác sĩ phê sức khỏe tốt? Rõ ràng thần kinh cậu không được tốt. Từ nay, trước giờ đi làm cậu phải lau chùi toilet công cộng tầng hành lang ca bin đúng một tháng cho nhớ, may ra cho đầu óc cậu tỉnh táo… Nếu đầu óc cậu vẫn chưa tỉnh táo, cậu không thể làm việc trên con tàu này, cậu sẽ bị đuổi việc. Cậu nghe rõ không? Cậu sẽ bị đuổi việc. Cậu sẽ bị đuổi việc.

Thuyền trưởng “gò” cho thủy thủ Mạnh hơn một tiếng rưỡi đồng hồ. Ngôi thứ hai trong tiếng Anh tạm hiểu “cậu” vậy thôi chứ mặt Thuyền trưởng Hyeong phừng phừng, đôi mắt trợn ngược như muốn ăn tươi nuốt sống Mạnh không biết ý của thuyền trưởng gọi bằng thứ xấu xa gì nữa. Mạnh đứng chắp hai tay trước ngực gật đầu vâng dạ. Thuyền trưởng nhắc đi nhắc lại từ “VHF”, không đếm ngay từ đầu nhưng Mạnh đã đếm được 99 lần như thế, thuyền trưởng nói “đuổi việc” tất cả bốn lần. Nếu không phải tới giờ cơm, nếu không đói bụng chắc thuyền trưởng sẽ giáo huấn tiếp không biết tới khi nào.

Nghe mắng chửi, Mạnh no chẳng cần ăn cơm, về phòng chốt cửa trong lầm rầm khấn: “Xin Chúa soi sáng đường cho con, xin Chúa soi sáng đường con đi”. Mấy hôm sau, ngày nào Mạnh cũng lí nhí cầu nguyện. Trong lúc đi ca, chỗ vắng người Mạnh cũng lí nhí khấn như thế…

Tàu đã rời khỏi vùng biển Mỹ, mấy ngày sau Thuyền trưởng Hyeong cũng không thèm đi xuống tầng dưới, cứ ngồi trong phòng đóng chặt cửa, chắc thuyền trưởng còn ám ảnh cái anh chàng công nhân to cao đen hôi ngồi gác chân lên bàn nghe nhạc hip hop gục gặc đầu như tâm thần kia ngày trước còn ở đâu đó trên tàu. Cơm nước đã có phục vụ Hiên bưng bê lên tận phòng, ăn xong cứ để đó Hiên mang xuống rửa ngay tức khắc.

Thuyền trưởng Hyeong đánh đét đùi như chợt sực nhớ ra điều gì liền đứng bật dậy. Ờ đúng rồi, về cái thằng Tờ-rịnh Mạnh. Không biết mấy ngày rồi Tờ-rịnh Mạnh có dọn dẹp toilet theo đúng lệnh trừng phạt không. Thuyền trưởng mở cửa xỏ dép xăm xăm đi xuống tầng dưới. Nếu không đi kiểm tra toilet công cộng hai tầng lầu, ông cũng không ra khỏi phòng của mình.

Thuyền trưởng mở cửa ló đầu dòm toilet tầng hai, chợt nhăn mặt quay đi hắt hơi liên tục. Đó thấy chưa, mấy ngày thuyền trưởng không xuống dưới, thủy thủ Mạnh đã không chịu thực hiện lệnh phạt. Cái thằng này chỉ dạ trước mặt trỗ c. sau lưng…

Thuyền trưởng mang đôi dép quai rộng lẹt bẹt lẹt bẹt như vịt bầu gõ cửa phòng Mạnh. Im ắng. Ngủ à? Giờ này còn ngủ à? Gõ mạnh hơn, cũng chẳng có Mạnh ra mở cửa Thuyền trưởng bấm paging gọi loa thông báo toàn tàu tìm Mạnh. Từ sáng tới chiều, chẳng ai thấy Mạnh ở đâu. Lục tung các kho chẳng tìm ra Mạnh. Lấy chìa khóa chủ mở phòng Trịnh Mạnh, kiểm tra trang thiết bị trong phòng phát hiện chiếc áo phao cứu sinh bị mất.

Thôi rồi, Mạnh đã trốn khỏi tàu rồi. Mạnh đã ôm áo phao cứu sinh nhảy xuống biển bơi vào bờ trốn lại ở Mỹ. Hôm tàu điều động rời cảng Mạnh còn đi ca lái. Mạnh trốn lại khi tàu đã làm xong thủ tục xuất cảnh, nếu không tàu sẽ bị giữ lại và bị phạt. Thuyền trưởng tức tốc thông báo họp toàn tàu, hỏi ai biết trước Tờ-rịnh Mạnh có ý định trốn trốn khi nào không. Thuyền trưởng phát âm vốn rõ ràng như thế, khi xúc động hay giận run như lúc này mới nói lắp Tờ-rịnh Tờ-rịnh Tờ-rịnh… tựa đánh đàn tơ rưng.

Làm gì có ai biết, trốn để người khác biết còn gì trốn. Chắc có người quen đón rồi nên Mạnh mới trốn lại, hay thuyền trưởng khủng bố tinh thần nên Mạnh ức chế tâm lý sợ đủ thứ, trong đó có sợ bị đuổi việc. Hèn chi cách đó mấy bữa, Mạnh rủ rỉ mượn tiền của mấy người bạn trên tàu, mỗi người năm bảy trăm, có người cho mượn cả ngàn đô. Mạnh nói rằng có chuyện gia đình cần gấp, nhờ đại lý gửi giùm.

Không ai biết Mạnh có nhờ đại lý gửi giùm tiền không, chỉ thấy Tình nhờ đại lý gửi một lá thư. Tình có gửi tiền tem nhưng đại lý không lấy.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.