Sóng

Lượt đọc: 180 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
10
Đức tin

❊ ❊ ❊

Hoa tiêu Australia rất chi thoải mái, cứ mặc quần cộc áo thun, cắp cặp da đựng chiếc máy tính nhỏ xíu cùng mấy đĩa hướng dẫn. Thuyền trưởng Hyeong yêu cầu đích danh vị hoa tiêu dẫn tàu cập cảng hôm nọ, an toàn cho tàu, đôi bên cùng vui. Trước khi rời tàu hoa tiêu cảm ơn thuyền trưởng, rằng nhờ tàu anh tôi mới có việc làm, đại ý là vậy. Khi tàu qua đây đừng quên gọi cho tôi nhé. Hẹn gặp lại! Viên hoa tiêu vẫy tay chào Thuyền trưởng Hyeong, phó ba cùng thủy thủ đi ca.

Hoa tiêu rời, tàu chạy gần một ngày vẫn chưa có lịch trình. Cứ chạy thẳng ra khơi, biết được lịch trình chuyển hướng mấy hồi. Cuối ngày phó ba cũng nhận được điện. Tàu sẽ tới Port Land, một cảng nữa ở Australia, nhận đầy hàng sau đó trả hàng ở đâu, chưa biết.

Thêm một cảng Australia. Cứ đi gần cho khỏe, thủy thủ đi lại tự do như dân bản địa lại có nhiều thời gian lên bờ. Mới trả đất xong tới nhận than đá, chiếc tàu này toàn chở đất đá với than. Phó ba Việt cười hì hì:

- Gì chẳng được, có hàng chở là may rồi, còn hơn chạy gió.

- Chạy gió là sao hả anh?

- Tàu không tải ấy, chỉ có nước dằn tàu thôi.

- Tàu chạy không hay chở hàng có khác gì nhau?

- Khác chứ. Vượt đại dương nếu gặp sóng gió nổi lên, không có hàng sẽ mệt lả người.

Phó ba Việt nói thêm rằng, cảng này đi bộ hơi xa nhưng khi đi bộ băng qua công viên đẹp lắm. Đường rộng thênh thang, vỉa hè lát gạch con sâu rộng rãi chẳng có bóng người. Chẳng có người sao họ làm đường rộng thế không biết. Chẳng bù bên mình, đường chật người đông kẹt xe chẳng chỗ chen chân. Nhìn đừng sá nó cứ chép miệng tấm tắc. Việt nói, khen giao thông ở Australia khen cả ngày không hết.

Anh rẽ vào lối mòn nhỏ, cỏ mọc ngang gối, tiếng chim ríu ra ríu rít. Toàn hoa, chao ơi là hoa, từng luống từng luống thẳng tăm tắp. Thược dược, hướng dương, hoa hồng, tulip,… bạt ngàn. Thược dược cao hơn cả thân người, mấy thanh gỗ vuông vức chôn thẳng đứng từ lúc trồng hoa, hoa chết thanh gỗ đứng bơ vơ. Người ta vẫn để đó chứ không nhổ thanh gỗ đi.

Từng nhóm học sinh chừng lớp năm hay lớp sáu tụm năm tụm ba trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ chắc chắn, có nhóm ngồi bệt trên bãi cỏ. Tất cả học sinh mang khăn quàng, mặc đồng phục. Xa xa giáo viên đang hướng dẫn cho học sinh. Khi hai thủy thủ đi ngang, nhóm học sinh ngồi trên bãi cỏ đứng bật dậy đồng thanh, tiếng chào trong vắt:

- How do you do. Chào các anh các chú!

Cả hai cùng chào lại “Hello” rồi hỏi:

- Các em vào công viên chơi à?

- Không, chúng em vào vườn hoa học thực tế.

- Cho chúng tôi chụp chung với các em một tấm hình được không?

- Okay. Okay.

Các em gật đầu lia lịa, nắm tay đứng thành hàng trước luống hoa thược dược, đưa hai ngón tay làm dáng, cười tươi. Phó ba Việt biểu nó chụp lẹ để còn đi, chút nữa về có thời gian sẽ vào đây tiếp, lên phố sớm kẻo siêu thị đông lắm. Trời cái gì anh cũng biết, lối đi tắt qua công viên anh cũng biết, biết cả giờ giấc của người đi siêu thị.

Việt mua một mớ hàng hóa, túi lớn túi bé, tay xách nách mang, nếu xách được nữa chắc anh sẽ mua thêm. Anh đứng chỗ ngã tư chờ. Đúng hẹn quay lại, nó nói với anh:

- Từ từ hãy về, hãy còn sớm lắm. Đi dạo thêm một lúc…

- Về sớm thôi, tí nữa anh có chút việc. Có gì ngày mai ta đi tiếp.

Khi tàu làm hàng, phó hai và phó ba phải đi ca mỗi người sáu tiếng. Sáu tiếng đồng hồ nghỉ bao gồm ăn uống tắm rửa đi bờ, thời gian ngủ chẳng được bao nhiêu.

Nó xách giùm đồ đạc bước theo sau Việt. Tới đoạn gần công viên có sân vận động, thiếu niên tụ tập chơi trượt patin, đi xe đạp leo lên các khúc gỗ tròn, đi một bánh vượt địa hình. Thiếu niên phải tập công phu lắm mới đi xe điêu luyện như thế. Cả hai đứng coi một chặp. Không về theo lối cũ, Việt rẽ theo một đường khác.

- Đi đâu vậy anh?

- Anh đi công việc một tí. Chú không đi cùng đứng đây chờ anh hoặc theo đường kia chú về trước.

- Đi có đôi có bạn cho vui.

Việt theo lối mòn nhỏ lên phía ngọn đồi phủ cỏ xanh mượt. Gần phía đỉnh đồi có một ngôi nhà tường đá, đi phía mặt sau ngôi nhà. Việt bước nhanh về phía hông có mái che nhô ra cũng bằng đá. Anh đặt đồ đạc trên bãi cỏ. Nó cũng để đồ xuống đó chạy tuốt lên đồi, đứng trên bãi cỏ vươn vai hít căng lồng ngực. Dưới kia biển xanh thẳm. Có chiếc tàu chuẩn bị cập cảng, tàu lai dắt gồng mình kéo dây, tiếng máy nổ giòn.

Phó ba Việt đang đứng chắp tay đọc kinh. Anh chỉ nhấp môi, không đọc thành tiếng. Hay anh không thuộc? Anh làm dấu Thánh giá. Trước mặt anh, tượng Đức Mẹ trong tà áo xanh ngọc. Nó bước lên phía đồi cỏ nhìn trời ngắm biển.

Khi phó ba Việt ới một tiếng, nó quay lại cùng anh mang đồ đạc về. Trông anh phấn chấn. Anh nói anh vừa nhận năng lượng từ Đức Chúa Trời và Đức Mẹ đồng trinh của anh. Anh đúng là một con chiên ngoan đạo, đức tin làm cho anh thêm mạnh mẽ.

- Lúc nãy anh khấn vái gì thế?

- Cầu nguyện chứ khấn vái gì đâu.

- Cầu nguyện gì vậy anh?

- Đức Chúa Trời.

- Chúa ở đâu anh cầu?

- Chúa ở khắp mọi nơi…

Anh giảng giải rằng Chúa Trời của anh tạo ra muôn loài… Anh nói say sưa, lắm lúc làm nó bật cười. Khi con người còn hoài nghi lúc ấy tôn giáo còn tồn tại. Tôn giáo như chất men và người có đức tin không thể nào dứt bỏ. Một cô gái có thể bỏ gia đình bỏ chồng bỏ con chứ không thể từ bỏ tôn giáo của mình. Vậy đó.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.