Nửa đêm có tiếng máy huỳnh huỳnh, con tàu rùng mình rời cảng. Hôm sau nó dậy trễ bỏ cả bữa ăn sáng; khi đi làm, tàu đã trong cảng rồi.
Đêm qua tàu chạy chưa đủ tám tiếng. Ở Ấn nhiều cảng biển, cảng này cách cảng kia không xa. Tàu đã tới một thành phố khác. Thành phố mới chắc cũng không xa Chennai Madras lắm.
Đã qua chiều, trời vẫn nắng như đổ lửa. Nó mang ba lô đầy quần áo trẻ em cùng chiếc máy ảnh quen thuộc. Viên sĩ quan gác cổng cảng đeo súng không vòi vĩnh như ở cổng cảng vừa rồi. Chắc cảng mới người mới, người cảng mới văn minh lịch sự hơn người ở cổng cảng cũ. Với nó, nơi đâu cũng hấp dẫn như thể mới tới Ấn Độ lần đầu. Với người đi tàu, không phải muốn đi nước nào cũng được. Tàu tới được nước nào, cảng nào cũng tùy duyên.
*
* *
Nó thẳng tiến con đường lên phố. Gần trung tâm nó chợt nhận ra có gì đó quen quen. Con đường góc phố này hình như đã đi ngang một lần rồi. Nó đứng lại ngắm nghía. Quen thật. Kiến trúc Ấn Độ hơi giống nhau, Ấn Độ người nào chẳng giống người nào. Nó đi một đoạn đường rồi quay lại như khi đi hôm nọ. Đúng con đường cũ rồi. Hôm qua nó lên phố từ phía đằng kia.
Hóa ra tàu chỉ chuyển cầu. Vẫn còn ở Chennai Madras.