“Anh ơi, anh có về nhớ đến nhà em nha…” Chắc Thụy gửi thư hay quà. Khi có dịp cô thường gửi thư tay.
Mẹ Thụy ra mở cửa. Vừa trông thấy nó, bà đã nói:
- Con đến trễ rồi, em nó vừa mới đi hôm qua.
- Anh Thụy đi rồi hả bác?
Nó hỏi một câu thừa với vẻ tiếc nuối.
- Con vô nhà uống nước đi con. Con về lâu chưa con?
- Dạ con cảm ơn, mới sáng nay thôi ạ.
Bà rót ly nước lọc như Thụy vẫn rót mọi khi. Nó ngồi chỗ chiếc bàn gỗ chạm khắc hoa văn lên nước đen bóng mọi khi. Mọi thứ đều quen thuộc.
- Anh Thụy về ở nhà có được lâu không bác?
- Chưa được một tuần con à. Em nó có việc đột xuất phải qua chứ chân chưa được lành hẳn.
- Anh Thụy bị sao vậy bác?
- Em nó bị tai nạn. Hai bác không dám cho em nó ra ngoài đường vì sợ em nó đi xe máy không quen. Đi cẩn thận quá cũng bị người ta ủi từ phía sau… À, em nó có gửi cho con cái này, con ngồi chờ bác đi lấy.
- Dạ.
★
“Em xin lỗi vì mấy ngày nay không liên lạc lại với anh được. Về đây đi lại em thấy cũng hơi khó khăn vì bố mẹ em không cho em đi xe ra ngoài. Em cũng chưa dám chạy vì bây giờ anh của em toàn mua xe tay ga trong khi lúc trước em chỉ quen chạy xe số. Em chạy không vững, em lại chưa có bằng lái xe máy nữa.
Hôm nọ em đi biển vào buổi chiều tối, nhìn ra xa, trời tối lắm nhưng vẫn có vài ngọn đèn lẻ loi, nhấp nháy… làm em nghĩ đến anh. Em cứ muốn một lần có thể ở ngoài khơi, nhìn bầu trời tối mịt, xung quanh im ắng, không một tiếng động nào ngoài tiếng sóng biển cùng tiếng gió. Lúc đó chắc lòng mình sẽ lắng lại, màn đêm đóng lại nhưng có lẽ một thế giới mới sẽ mở ra.
Em không biết khi nào anh mới được về. Lần này em về cũng hơi đột xuất nên không ở nhà được lâu. Mấy bữa nay đường dây Internet nhà em bị lỗi. Hôm nọ mở mạng viết thư cho anh nhưng mất mạng, em liền đem giấy bút ra. Thời gian cứ bị ngắt quãng, thôi thì mỗi ngày em lại viết cho anh mấy dòng… Mấy hôm sau em bị đau chân không đi lại được, viết thư tay lại hóa ra lại hay.
Mong anh khỏe và trái đất tròn…”.
Nó dắt xe ra ngõ. Có ai đó đang chở Anh Thụy chạy qua…