Trông Lên Rất Đẹp

Lượt đọc: 21 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Bảy

❊ ❊ ❊

Chương Bảy

Đúng như lãnh tụ vĩ đại của nhân dân Việt Nam đã nói: không có gì quý hơn độc lập tự do. Tôi ở trên giường mình, nhảy tưng tưng, người thẳng đơ, hai tay kẹp sát, tưởng tượng mình đang đứng trên ván nhảy cao mười mét thả người xuống. Nhảy chán rồi lại kiễng chân say sưa nhìn các bạn nô đùa vui vẻ bên ngoài cửa sổ, nhìn chán thì lại nhảy. Trong không khí, tôi học đếm được từ 1 đến 54. Đó là số giường kê trong phòng. Tôi nhìn thấy chổi và xẻng hót rác giấu trong góc tường phía xa, thấy những vết bẩn trên trần nhà trắng toát. Cả căn phòng ngủ thênh thang lúc nào cũng chỉ một mình tôi. Ban đầu tôi còn thấy vui vẻ, tự tạo cho mình một vài hoàn cảnh nguy hiểm, những thời điểm đầy ý nghĩa. Mỗi sớm, khi cô nuôi đưa các bạn ra ngoài hết, tôi lập tức bận rộn trên giường mình: lấy chăn làm địa đạo, chui vào lần mò trong tăm tối, mai phục trong chăn rồi bất thần xông lên; xếp gối lên thành giường làm châu mai, bắn một phát lại di chuyển vị trí, nhanh nhẹn lăn mình tránh đạn, trúng đạn trọng thương vẫn nghiến răng bóp cò. Một mình tôi gần như đánh hết mười mấy năm chiến trường gian khổ của quân giải phóng, tiêu diệt tất cả kẻ địch trong nước và ngoài nước mà tôi có thể nghĩ ra. Ngay sau đó là cảm nhận sự trống rỗng sau chiến thắng, cảm giác vô vị sau trận khải hoàn. Vinh hoa phú quý bất quá chỉ như sương khói vô định.

Tôi bước từ giường này sang giường khác, chân đạp lên hai thành giường kê sát nhau như đi dây thép, hai tay vung vẩy giữ thăng bằng, nhiều lúc ngả nghiêng như máy bay sắp rơi, bay chẳng được bao xa đã rơi uỳnh xuống giường người khác. Những mặt giường phẳng phiu của các bạn trong lớp đều bị tôi giày xéo nhàu nhĩ. Tôi phát hiện trên giường cô nuôi có rất nhiều bí mật. Dưới gối, trong chăn đều có những dải vải hình thù kỳ lạ và những tờ giấy thấm gấp to bản. Tôi cầm đống dây vải rũ rũ mấy cái, tìm cách đeo lên người. Có hai khối hình chóp tròn có vẻ dễ đoán để làm gì, khoác lên vai làm chiếc ba lô nhỏ, đóng giả lính dù, hoặc có thể làm máy bộ đàm gọi về bộ chỉ huy: 851, 851 tôi là Diên An. Còn thừa ra một sợi dây nghiên cứu mãi vẫn mù tịt, đeo vào đâu cũng thừa, đành quàng tạm vào chân. Giấy thấm thì không phải nói, dùng lau nước mũi, hút khá là nhanh. Từ khi phát hiện trên người cô nuôi hóa ra còn lắm thứ linh ta linh tinh, tôi càng thấy coi thường. Rõ ràng bọn họ thật kỳ quặc, dị dạng, không hề bình thường, chẳng trách người nào người nấy hung hăng nóng nảy.

Cô Đường đối xử với tôi bằng thái độ nhẹ nhàng hơn cô I ý. Cô còn có thể dùng lời nói bình thường để trao đối với tôi, cho tôi ăn đúng giờ, hầu như lần nào cũng chấp thuận yêu cầu đi vệ sinh của tôi. Nhiều lúc tôi còn được cô chăm sóc nhiều hơn. Tôi là người ăn cơm sau cùng trong lớp, bánh bao bánh nếp nguội thừa cô đều gắp cho tôi, ăn đồ xào cô cũng múc cho tôi cả nước cả cái, dôi ra tới hơn một nửa. Tôi luôn được ăn đầy đủ hơn các bạn. Gặp những hôm ăn ngon đại loại bánh bao nhân thịt thì sự ưu đãi đó càng khiến mọi người hâm mộ, không ít đứa bụng to ăn nhiều cố tính kiếm cớ lui tới loanh quanh chỗ tôi ngồi, không quên mút ngón tay. Tôi trâng tráo hưởng thụ, không để lại cho các bạn một miếng nào. Vu Sảnh Sảnh đã từng thay tôi đếm, chứng kiến tôi nuốt trôi mười một chiếc bánh bao nhân bắp cải thịt lợn, òa khóc ngay tại chỗ.

Tôi như một tên hải tặc bị kết án tử hình, được các tù phạm bình thường trong ngục tỏ lòng tôn kính. Tôi cũng dùng hành động để chứng minh “phong độ” của mình, ngày ngày nghênh ngáo đi lại không thèm nhìn ai, nói với cô cũng chếch mặt đi, mắt nhìn xa xa. Ai cầm trong tay thứ gì mà tôi thấy thích lập tức tôi tiến lại thò tay giật lấy. Người bị giật không dám kêu một tiếng, chỉ đành dùng mắt tiễn đưa. Có lần Uông Nhược Hải muốn cưỡi tôi, tôi cõng cậu ta lên, chẳng nói chẳng rằng đâm sầm vào tường, rồi nhằm cạnh tường, khung cửa mà đập, khiến cậu ta khóc ré không thôi, hai mông phải mất mấy ngày mới khôi phục hình bán cầu. Đi kiện với cô nuôi còn bị phê bình: ai bảo cháu tiếp xúc với bạn ấy làm gì? Từ đó hễ gặp tôi, mặt mũi cậu ta lập tức có vẻ nịnh bợ.

Trần Bắc Yến hoàn toàn rơi vào kiếp nô lệ. Buổi tối, hễ tôi thò chân sang lập tức cởi tất cho tôi; sáng sớm tôi còn chưa tỉnh, cô bé đã đi tất sẵn sàng vào hai chân tôi. Tôi thích vừa bẹo mặt cô bé vừa ngủ, cô cứ để mặc, lắm lúc ngủ say rồi tay tôi vẫn ở trên mặt cô bé.

Có một lần tôi gặp Trần Nam Yến. Lúc đó, tôi bắt đầu lợi dụng lúc cô nuôi đưa các bạn nhỏ ra sân đi dạo, lén lút trốn ra khỏi lớp, lang thang khắp dẫy vườn trẻ, thị sát qua tất cả các lớp. Đúng góc rẽ ở cầu thang lên tầng hai, tôi đụng mặt Trần Nam Yến cũng đang thậm thụt mò xuống. Chắc cô bé cũng mắc lỗi gì đó bị phạt không cho ra khỏi lớp. Xung quanh chẳng có ai khác, cả dãy hành lang lặng yên như tờ, hai đứa đều đang âm thầm làm những chuyện sau lưng mọi người. Thoắt một cái mọc ra kẻ thứ hai, đôi bên thất kinh, phản ứng đầu tiên là quay người định chuồn. Liền đó lại kịp trấn tĩnh, trợn mắt nhìn nhau. Trần Nam Yến nhìn tôi trừng trừng, tiếp tục dấn bước xuống cầu thang, sắp tới bậc thang cuối cùng, tức là đến trước mặt tôi, tôi bắt đầu “quay” Ba ba quyền.

Tôi chỉ đứng tại chỗ mà quay, nắm đấm không hề trúng người cô bé, vẫn cách xa gần nửa mét. Trần Nam Yến nghiêng mặt nhíu mày như thể bỗng có gió bụi nổi lên. Có thể cô đang tìm kiếm kẽ hở để lao qua, nhưng hai tay tôi quay Ba ba quyền kín mít, giọt nước cũng khó lọt, tiến lên thực sự hết sức khó khăn. Cô tính đi vòng qua, nhưng bước tới đâu tôi hướng Ba ba quyền ra tới đó.

Đừng có mà làm liều - cô thận trọng cảnh cáo tôi.

Tôi càng làm thinh, cứ thế quay, quay tới mức chính tôi cũng nhìn không rõ cô bé nữa.

Cô không hề muốn đánh lại tôi, đứng từ trên nhìn xuống như người bề trên. Nhìn chán lại đổi chân cho đỡ mỏi.

Được một lúc, tôi dấn lên một bậc cầu thang.

Đừng có mà liều - cô lại nói, nhưng bản thân vẫn lui lên một bậc.

Tôi lại bước lên một bước nữa, cô chợt khom người gằm mặt lao xuống, không phải đối địch mà là xuyên qua bức tường phong tỏa của đối phương.

Nắm tay của tôi đập rào rào vào đỉnh đầu, vai cô bé, có một đòn sợt qua trán, một đấm khác trúng luôn tai. Cũng chẳng phải tôi thực sự muốn hại cô bé, nhưng võ công thi triển đến lúc cao trào, không dừng lại được, hai đòn sau cùng đó cũng đã nương nhẹ rất nhiều.

Cô dừng bước ở vế cầu thang dưới. Tôi nhìn qua tay vịn xuống, thấy cô đang hai tay ôm tai, nước mắt chảy dài.

Nhìn thấy nước mắt của cô bé, tôi cũng chẳng khác cây bút chì rơi xuống nền nhà cứng, bề ngoài trông lành lặn nhưng bên trong đã đứt ra từng khúc. Tôi nghĩ, sẽ chẳng còn ai tốt với cái thằng Phương Thương Thương hư hỏng này nữa.

Tôi cảm thấy các phòng của vườn trẻ đều quá rộng, lớn đến mức thấy mình như ở giữa biển, bốn bề sông nước mênh mông. Các căn phòng lại còn rất sâu, như những cái đầm sâu thăm thẳm. Ở trong phòng như ngồi dưới đáy, hai tai bị một áp lực rất lớn, kêu u u. Ngồi lâu nghe tiếng người khác ngay trước mặt mà như xa vô cùng hoặc đang cách một tấm kính dày.

Có khi rất rất lâu cũng không nghe thấy một âm thanh nào, tôi thấy sợ hay là mình bị điếc rồi, liền ra sức gào lên. Âm thanh chói tai bỗng dưng dội lên khiến chính tôi giật mình bạt vía, lại thành ra sợ sệt nín thinh.

Cô nuôi đưa học sinh về lớp rất hay bắt gặp Phương Thương Thương mất hút. Các cô huy động toàn lớp tiến hành truy tìm khắp trong ngoài, cuối cùng cũng phát hiện ra tôi trốn dưới gầm giường kê sát chân tường. Tôi co quắp hai chân, tay ôm đầu gối, mở to mắt nhìn về phía trước. Các cô tưởng là tôi bất tỉnh, ra sức huơ tay trước mặt tôi, bảo tôi đếm số. Trong lòng tôi cười thầm: trò trẻ con quá. Tôi đã đếm không biết bao nhiêu lần con số 216 cái chân giường. Còn bây giờ thì đang bổ sung số lượng lò xo dưới mỗi chiếc giường. Họ đang cản trở những tính toán của tôi, khiến tôi hết sức bực dọc.

Phó chủ nhiệm Trương tìm tôi trao đổi thêm vài lần nữa. Yêu cầu của cô đã giảm xuống còn: chỉ cần tôi thừa nhận lỗi lầm, mọi chuyện coi như xong. Tôi cũng làm gì có hơi sức lôi thôi với cô, mãi vẫn không tìm được tổng số lò xo dưới các chiếc giường của cả lớp khiến tôi bực ghê gớm. Cứ đếm đến 300 là tôi bắt đầu lẫn lộn. Hai con số 298, 299 làm tôi sắp nổi điên. Trong đầu tôi như có người đặt kí hiệu lặp lại, cứ đếm đến 298, 299 là không tiến thêm được nữa. Đếm tiếp lại thành ra 201, 202… Tôi đã thử cả đếm chậm, đếm nhanh, mỗi câu chỉ đếm một số và đếm một hơi thật dài, tất cả đều vô ích. Số 300 trở thành cực điểm của tôi, thành một thứ giới hạn, một thứ số mệnh, không thể đạt tới vì đồng thời với nó sẽ là sự đứt đoạn, biến dạng, bắt đầu một vòng luân hồi lặp lại. Một dãy spps ngắn ngủi xiết lên đầu tôi như vòng kim cô, thít đến mức tôi khó thở, duỗi không nổi chân tay, tầm mắt nhìn ra đến 300 mét cũng chỉ còn là một quầng mơ hồ, đành co quắp nằm lại dưới gầm giường.

Họ cho phép tôi tham gia các hoạt động tập thể. Lần đầu được phép bước ra khỏi vườn trẻ, vừa nhìn thấy cây đào tôi liền vùng chạy. Tựa như tôi đã nhìn thấy chúng trong kiếp trước, xếp những hàng ngay ngắn, nghìn vạn năm trước chúng đã đứng như vậy, đơm đầy trái thơm. Tôi là con khỉ con, cưỡi lên cành hái quả mà ăn, lẹ làng chuyền lên chuyền xuống, bàn tay bị những chiếc lông ráp trên quả đào đâm ngứa ngáy. Tôi đã có một kiếp trước thật đẹp đẽ, chỉ đến khi trèo lên cành đào mới có thể hồi tưởng lại.

Nhìn thấy tôi tự tiện bỏ đội ngũ, chẳng có bạn nào báo cáo cô nuôi. Trong lớp dường như đã hình thành một sự công nhận chung, tôi có đặc quyền không tuân thủ kỉ luật, hay có thể nói, tôi không còn thuộc về cái tập thể đó nữa.

Những mầm non mơn mởn đầy cành không còn nữa, lá đào dường như sum suê hơn. Những mẩu trời xanh gợi về những cảm giác mơ hồ nào đó khó diễn tả thành lời. Khi vẫn còn đang là một người lớn, tôi đã chỉ huy cả đoàn quân hành quân qua đây, tôi có một khẩu súng lục. Lòng thấy trầm tư, tôi không nhớ bao tháng năm cuộc đời chinh chiến đã trôi qua như thế nào, quên cả rốt cuộc mình đã thắng trận hay là thua, quên mình đã kiên gan chiến đấu cho điều gì. Tôi không còn một sĩ quan tham mưu nào trong tay nữa, những nỗi niềm uẩn khúc trong lòng không biết nói cùng ai. Kẻ địch mạnh gấp nhiều lần đang mai phục phía trước, biết rõ trận này không thể đánh, vẫn buộc phải tiến vào vòng vây. Tôi nhớ đến cha mẹ mình, họ ở xa cuối chân trời, bên kia bờ của vô vàn con sông dòng suối, sau những ngọn núi cao trong bóng chiều tím đỏ xác xơ, hình ảnh của họ vẫn như xưa, mờ nhạt, chỉ còn là hai chấm đen nhỏ cuối chân trời, không ngựa nào phi tới được. Tôi khát khao được trở lại vòng tay của cha mẹ, được sống lại tháng ngày đồng ấu vô tư. Đến đây tôi ý thức được họ đã qua đời từ lâu, không còn trên thế gian này nữa. Gia đình ở nhà số 42 chỉ là một cái hộp rỗng, một cái bẫy. Chỉ cần tôi quay lại, kẻ địch mai phục sau những bức tường sẽ lập tức nhất tề khai hỏa, bắn chết tôi ngay giữa nhà mình. Cho nên bọn chúng đã giết anh tôi trước, phái một thằng giả làm Phương Siêu. Nghĩ đến người thân mình không còn một ai, lòng tôi đau như dao cắt. Tôi hiểu mình chính là mầm mống bất hạnh của chiến tranh liên miên, tôi giết người quá nhiều, cho dù đem tất cả quân đội ra đầu hàng cũng không bao giờ được miễn tội chết. Chắc chắn tôi sẽ bị tử hình. Trẻ thế này mà đã phải chết, quả thực tôi không cam lòng. Sớm biết có ngày này, thì đã nương nhẹ với mấy thằng trước đây lỡ rơi vào tay mình, tha cho chúng một lần. Nếu chị em Trần Nam Yến còn sống, khi tôi bị bắt chắc họ sẽ nói đỡ cho tôi ít nhiều. Thật là hoài niệm những ngày tháng mới dấy quân, mọi người thân thiết đến nhường nào.

Khi cô Đường tìm thấy Phương Thương Thương giữa những cây đào, phát hiện cậu đang khóc lặng đau đớn, bế lên người vẫn không lên tiếng, nước mắt tuôn như suối, cơ thể co giật dữ dội, cổ họng nấc nghẹn liên hồi. Cô Đường lo cậu bị đứt hơi, ra sức vỗ nhẹ sau lưng, đi vài bước lại bắt cậu khạc một bãi đờm.

Cô Đường cảm thấy người Phương Thương Thương nóng rực, bác sĩ trạm y tế đến đo nhiệt độ, quả nhiên đang sốt nhẹ, bèn kê mấy viên Aspirin và Tetracycline cho cậu uống. Buổi chiều ngủ dậy, Phương Thương Thương càng nóng tợn, vật vã bất an. Đến chiều, trên mặt mọc lên những bọng nước tròn vo, trên trán, bên tai, sau gáy đều có. Cô Đường nhìn thấy lập tức trở nên căng thẳng, cô biết đó là bệnh thủy đậu, bắt buộc phải cách li ngay, nếu không sẽ mau chóng lây sang số trẻ còn lại.

Cô Đường bế Phương Thương Thương đến nhà cách li, cô Lý ôm một cuộn chăn gối của cậu bước theo sau. Phòng khách của nhà một vị tướng bỏ trống, bốn bề kéo rèm kín mít, u ám, nồng nặc mùi nước sát trùng Lysol. Một vài đứa bé bị thủy đậu đã nằm ở đó từ lúc nào, có một cô nuôi già trông nom. Cô Lý trải chăn đệm ra chiếc giường trống, đón lấy Phương Thương Thương từ tay cô Đường, cẩn thận đặt cậu xuống giường, giắt mép chăn thật kín. Cả quá trình đó tôi rất tỉnh táo, cô Lý giắt mép chăn xong còn xoa đầu tôi. Cô còn mang cả túi thuốc nhỏ của tôi sang đây, dặn dò cô nuôi trực phòng cách li từng tí một. Cả cô lẫn cô Đường có vẻ như không tin tưởng lắm đối với cô nuôi già, nhắc đi nhắc lại chỗ thuốc phải chia làm mấy lần, lúc nào thì uống, mỗi lần uống mấy viên. Bị ốm dù sao cũng tốt hơn. Mọi người không còn ghê gớm với mình nữa.

Trước lúc đi, hai cô còn dặn dò tôi: nhất định không được gãi tay lên mặt, ngứa đến mấy cũng không được gãi. Bọc nước mà vỡ là sẽ đóng sẹo, lớn lên sẽ không đẹp.

Chiều tối, cô Đường lại đến thăm tôi, vừa lúc cơm bệnh nhân được chuyển tới. Cô đút tôi ăn bát mì sợi, từng miếng từng miếng. Lần nào cũng dùng miệng thổi thổi rồi mới đút cho tôi, còn gạt sạch những chỗ dính trên cằm. Tòi thấy mình có lỗi với cô, ăn xong một miếng lại cúi đầu, trong lòng muốn quy hàng.

Ăn xong bữa tối, phòng cách li đã tắt đèn. Người tôi nóng hừng hực, gan bàn chân toát mồ hôi, bèn thò cả tay lẫn chân ra khỏi chăn. Cô nuôi trông nom đi kiểm tra phát hiện ra, lại nhét tôi vào hết trong chăn. Bên ngoài còn chưa tối hẳn, dường như nghe thấy tiếng người nói lao xao văng vẳng phía xa. Tôi thiếp đi một lúc, bị ngứa mặt tỉnh lại, không khác gì kiến bò. Định lấy tay gãi, phát hiện ra tay đã bị buộc vào thành giường. Tôi nhớ lời cô dặn, không được gãi, phải cố gắng. Lần này tôi nhất định phải ngoan, để các cô thấy thực ra tôi là một đứa bé biết vâng lời, nếu các cô cho tôi được đầu hàng, các cô sẽ biết tôi trung thành và rất dũng cảm. Tôi ngứa phát khóc, mấy bạn xung quanh có người khóc theo, xuýt xoa kêu cha kêu mẹ. Tư lệnh không được khóc. Tư lệnh mà khóc thì tướng tá bên dưới sẽ coi thường, về sau sẽ không phục tùng chỉ huy nữa. Tôi vừa khóc vừa tự khuyên nhủ. Quân mình bị tiêu diệt rồi, tìm cơ hội vùng lên rất khó khăn. May mà bị ốm. Cần phải trốn ra trước khi bình phục. Ra khỏi phòng cách li là bức tường xám ngăn đường biên giới, lợi dụng bóng đêm không ai thấy, trèo qua bức tường sang khu hải quân là không ai bắt được nữa. Có hải quân giữ chốt, người bên khu nhà tôi sẽ không thể đuổi theo sang. Tôi có thể đóng giả trẻ con nhà hải quân, khiến họ không thể biết tôi làm gì, đường hoàng qua mắt được người lớn bên khu của họ, lẫn vào đám hải quân để lên tàu, đi tìm quân giải phóng trong thành phố. Tôi dập dềnh nghiêng ngả trên đầu sống, chiếc giường biến thành con thuyền nhỏ, liên tục đưa tôi từ đáy nước lên đầu con sóng, mỗi lần lại đến sát trần nhà hơn. Cứ thế này chắc tôi sẽ bị đập đầu. Con quái vật đen lại xuất hiện trên trần nhà, thân hình to lớn nặng nề áp xuống người tôi. Có lẽ nó đè tôi chết mất rồi. Cảm giác sau khi chết không đáng sợ như vẫn tưởng, vẫn cử động được, ý thức vẫn tồn tại. Tôi không thể để mọi người nhận ra mình chưa chết. Phải giả vờ. Xem ra tôi thực sự khác thường, mọi người chết cả, riêng tôi không thể chết. Bí mật này không được để lộ, kẻo mọi người sẽ tập trung dồn vào tôi, người khác bị một phát súng, tôi phải ăn nguyên băng đạn. Có được khả năng bất tử này rất quan trọng, tương lai có thể làm quan to trong quân giải phóng. Mỗi lần vào trận tôi đều giả chết, đánh xong lại lặng lẽ trở về, chủ tịch Mao Trạch Đông chắc chắn vô cùng kinh ngạc.

Đèn bừng sáng, tôi thấy cô Đường, cô Lý, phó chủ nhiệm Trương, một phụ nữ trẻ uốn tóc và hai vị bác sĩ trạm xá đang đứng vây quanh giường tôi, xầm xì to nhỏ điều gì đó. Tôi giả chết, không hề nhúc nhích, nhịn cả thở. Mọi người thay nhau dùng tay sờ trán tôi, không hề phát hiện ra tôi chưa chết, chỉ bảo: lại nóng rồi.

Mọi người lật tôi ra, cởi quần, nhét một đoạn gì đó lạnh lạnh, trơn trơn vào đít tôi. Ban đầu tôi ngỡ là tay ai đó, sau mới nhớ ra cái nhiệt kế. Thật khó chịu, nhưng tôi cố gắng kiềm chế, không có thái độ gì. Hễ mở miệng thì không còn giống xác chết nữa. Khi họ rút nhiệt kế ra, tôi xì theo một phát rắm, tự thấy rất bẽ bàng, mọi cố gắng có lẽ đã phí hoài. Quả nhiên bọn họ dùng ngay chiêu độc địa nhất để kiểm tra tôi. Chỉ nghe thấy tiếng thủy tinh vỡ gọn, mông tôi cứng lại, ăn một mũi kim, nhói buốt da thịt. Muốn gào lên cho thỏa, nghĩ lại thôi, chỉ cần họ không lôi dậy thì tôi sẽ giả vờ đến cùng. Sau này còn gặp phải nhiều loại kẻ thù, có thủ đoạn độc ác nào chúng không sử dụng? Nếu không đủ nghị lực không biết sẽ bị đem bắn bao nhiêu lần.

Tôi bị lật trở lại, nghẹo đầu, mồm sùi bọt trắng. Nghe có tiếng cười: Không sao, còn giả chết nữa kìa.

Hiểu ra mình hơi quá lố.

Trong phòng cách li, ban ngày cũng buông rèm, Phương Thương Thương ngủ lẫn cả đêm ngày, nhầm cơm tối với bữa sáng, để lại một đoạn hồi ức tối tăm về những ngày điều trị. Ngày nào cũng có những đứa trẻ mới phát bệnh được đưa vào. Một sáng tỉnh dậy, Phương Thương Thương thấy Trần Nam Yến đang ngủ giường bên cạnh, sốt mê man, vừa khóc vừa ú ớ, trên mặt chấm đầy thuốc tím trông như trái táo sâu.

Cuối cùng, Phương Thương Thương hết sốt, cô nuôi già cho phép mấy đứa đã phát hết thủy đậu được phép ra chơi ngoài hiên nhà cách li. Trước hiên cây cối um tùm, lúc lỉu những trái bồ kết, Phương Thương Thương tưởng là đậu cô ve lớn. Trần Nam Yến và mấy cô bạn bệnh nhân tính hái xuống một ít chơi trò gia đình. Phương Thương Thương chủ động làm giá đỡ, quỳ dưới cột gỗ cho Trần Nam Yến đứng lên lưng, lên đầu để với tay hái. Trần Nam Yến hỏi cậu có đủ sức đứng lên không. Phương Thương Thương nghiến răng đứng dậy, tay đỡ khuỷu chân Trần Nam Yến, loạng choạng bước dưới bóng nắng loang lổ. Đến khi hạ xuống, cậu hơi nhũn chân, cả hai đổ nghiêng. Trần Nam Yến trượt từ trên vai xuống hai tay ôm chặt lấy cổ cậu, cả hai lăn ra đất tay vẫn chưa buông. Hai đứa bé nằm ngẩn tò te, khúc khích cười. Bồ kết vương đầy đất.

Phương Thương Thương chơi với mấy bạn gái rất vui vẻ. Ai sai gì cũng nghe, bảo đi lấy nước liền đi lấy nước, bảo nhặt cỏ liền đi nhặt cỏ, chạy đi chạy lại, bận rộn nhưng lấy làm vui vẻ. Cũng vì thế cậu được các cô quý mến, sau lúc lao động vất vả cũng được ôm em bé một tí. Dưới ảnh hưởng của cậu, mấy đứa con trai trong nhà cách li cũng tranh nhau làm tùy tùng cho bọn con gái. Số người tình nguyện nhiều lên, mấy bé gái bắt đầu lựa người hầu nam cho mình, đi đến đâu dắt theo đến đó, chuyện gì cũng sai người hầu làm, người khác không được lớ rớ xen vào.

Trần Nam Yến chọn hầu trai, có liền mấy đứa ra sức thể hiện hòng lọt mắt xanh. Phương Thương Thương giơ tay thật cao, tí nữa chọc vào mắt cô bé. Trần Nam Yến vừa thụt lùi vừa chọn, hẫng chân ngã lăn xuống bậc cấp. Cuối cùng Trần Nam Yến cũng chọn cậu, Phương Thương Thương không cả kịp cười, vội dạ ran, bắt đầu tận tụy làm việc, chạy đôn chạy đáo, nhất nhất vâng lời. Đến mức Dương Đồng phát bực, cãi nhau với Trần Nam Yến, nói mình “là người đầu tiên phát hiện ra cậu ta”. Trần Nam Yến cũng không chịu lép, nói “cậu ta vốn là do tớ bồi dưỡng phát triển không tin hỏi thì biết.” Hai cô bé chí chí chóe chóe cả buổi trưa. Phương Thương Thương đứng bên cạnh xuôi tay cung kính, chẳng nói lời nào, trong lòng cực kì khoan khoái.

Trần Nam Yến rất mực quan tâm và chăm sóc kẻ dưới, dạy cậu ta chơi lò cò, đá cầu. Phương Thương Thương đá cầu hơi kém, động tác không chuẩn, nhưng lò cò thì tạm được, tay ném, mũi chân nhảy khá chính xác. Mấy lần các cô bé tổ chức thi tài cho bọn hầu trai, cậu đều thắng cuộc. Mấy cô bé ngày nào cũng thi nhảy dây, nhảy đôi - nữ chủ nhân và thằng hầu. Đây là trò Phương Thương Thương rất thích. Mỗi lần cậu và Trần Nam Yến đứng đối diện chuẩn bị, lại sướng cười khơ khơ. Trần Nam Yến rất nghiêm nghị. Khuôn mặt đang bớt dần những vết chàm tím căng ra, hai mắt dán chặt vào mắt Phương Thương Thương, miệng hô đanh gọn: Chuẩn bị - Nhảy! Hai tay cô bé vung mạnh ra trước, sợi dây bắt đầu quay, hai đứa cùng nhịp nhàng nhảy lên. Tiếng dây sàn sạt qua dưới chân như roi vút, hai người đồng thanh đếm: 1, 2, 3, 4,… Đếm đến 200, cả lũ đứng xung quanh đều đếm theo, càng lúc hét càng to: 298, 299, 300… Lúc này, giọng Phương Thương Thương to hơn hết thảy, cậu gào lên con số 300 không một chút trở ngại nào. Kỉ lục nhảy một mình của Trần Nam Yến tới năm trăm năm mươi lần. Nhưng đối với Phương Thương Thương, con số 300 đồng nghĩa với sự vượt qua chính mình, khiến cho cậu phấn khởi lạ thường, đôi mắt sáng rực lên. Trần Nam Yến cũng lây tâm trạng đó của cậu, nhoẻn cười. Hai đứa cùng đếm, cùng cười, hai đôi mắt nhìn thẳng vào nhau, đồng tâm hiệp lực cùng nhảy, cùng tránh từng lần từng lần vút qua của sợi dây. Phương Thương Thương nhìn thấy trong mắt Trần Nam Yến hình ảnh của mình và dãy hành lang sau lưng. Tất cả tất cả được thu nhỏ vào một bức tranh màu nâu: Bóng hoa, ánh sáng, cửa sổ, những bạn nhỏ khác. Cho đến mấy chục năm sau, tôi vẫn tin rằng có một bức ảnh chụp đúng như thế. Lúc tranh luận với Trần Nam Yến, tôi còn mô tả một cách rất có căn cứ: ảnh chụp bằng máy ảnh 135, lúc đó đã hơi có tí màu ngả vàng, lấy cảnh từ chỗ dưới giàn cây leo, chụp một lũ trẻ đứng dưới hành lang xem hai chúng mình nhảy dây. Trần Nam Yến lúc nào cũng bảo tôi tưởng tượng. Cô ấy căn bản không hề nhớ chúng tôi đã từng ở cùng trong nhà cách li của vườn trẻ. Không hề nhớ chúng tôi đã từng đánh lộn, không nhớ tôi từng leo lên giường cô, không nhớ cô đã từng cởi quần áo cho tôi. Trong kí ức ấu thơ của cô, tôi chẳng hề có một vai trò gì rõ rệt, chỉ là một thằng em rất bé của Phương Siêu. Khi tôi kể lại cho cô những cảm nhận của mình, cô bảo: mất dạy.

Phương Thương Thương cứ ngỡ mình là người thân thiết nhất của Trần Nam Yến. Chuyến này chắc phải vượt cả Trần Bắc Yến. Mọi việc đã diễn ra đúng như cậu mong ước. Cậu luẩn quẩn xung quanh Trần Nam Yến như một thứ mùi khó chịu, suốt ngày suốt đêm lẽo đa lẽo đẽo, dính sát tới mức liên tục giẫm phải gót chân cô bé, khiến cô đi chẳng được mấy bước lại thụp xuống kéo lại giày. Không được gọi là “cái đuôi” chắc cậu còn chưa yên lòng.

Buổi trưa lũ trẻ không ngủ được, khắp phòng râm ran tiếng thì thào. Trần Nam Yến và Phương Thương Thương nằm trên giường nói chuyện, rất lâu, chuyện nọ xọ chuyện kia. Trần Nam Yến đã từng đi rất nhiều nơi, nhớ được lỗ mỗ, đem kể cho Phương Thương Thương nghe. Di Hòa Viên, công viên Bắc Hải, Hương Sơn. Cô kể về những nơi đó như cõi tiên giữa đời trần, có rất nhiều rất nhiều đình đài, những dãy hành lang đầy tranh đẹp, có chỗ bơi thuyền, ngồi trên thuyền uống nước ngọt, ăn bánh mì. Đó là những nơi hoàng đế từng ở. Rõ ràng hoàng đế là người ham chơi, nhân dân quả là nuông chiều ông ta quá, để ông ta xây nhà như một cái công viên. Sau này chị sẽ làm một hoàng hậu, Trần Nam Yến khẽ bảo. Cô sợ Phương Thương Thương chưa hiểu, bèn hỏi: Em biết hoàng hậu là gì không?

Biết ạ - Phương Thương Thương gật đầu - là người của hoàng đế, bắt buộc phải là phụ nữ.

Đúng - Trần Nam Yến xác nhận kiến thức của cậu - là vợ của hoàng đế. Ví dụ giống như hoàng đế là bố, hoàng hậu là mẹ.

Vậy thì em sẽ làm hoàng đế. Phương Thương Thương hồ hởi.

Thế không được. Trần Nam Yến không đồng tình. Hoàng đế còn phải đi đánh trận, nên phải là người lớn. Em làm sao được.

Phương Thương Thương muốn cãi mình từng làm tư lệnh, đã từng đánh trận. Chưa kịp nói ra lại thấy nghi ngờ trí nhớ của mình, bất giác trầm ngâm: rốt cuộc là có thật hay chỉ là một giấc mơ?

Lúc đó em có thể đến nhà chị chơi, không cần mua vé. Chị sẽ mặc rất đẹp, mời em ăn kem, uống nước ngọt thỏa thích - Trần Nam Yến say sưa mường tượng - em muốn đi làm ở nhà chị cũng được.

Còn Trần Bắc Yến thì sao? Phương Thương Thương không chịu, hỏi.

Là công chúa chứ sao. Trần Nam Yến trả lời: em gái chị đương nhiên là công chúa.

Không đúng, chỉ làm con mới gọi là công chúa. Phương Thương Thương hăm hở cãi.

Em gái cũng được. Trần Nam Yến tìm cách thuyết phục cậu: Vậy là em còn chưa hiểu. Hay thế này, em làm thái tử của chị.

Em hiểu chứ. Em gái nhất định là không được, trừ phi chị đẻ ra nó. Phương Thương Thương một tấc không lùi.

Thôi mình đừng cãi nhau nữa, đi hỏi Dương Đồng ấy. Trần Nam Yến nhỏm dậy gọi: Dương Đồng, bạn nói em gái có được làm công chúa không hả?

Dương Đồng nhô đầu lên từ một chiếc giường khác: Được. Chị gái em gái đều được. Con gái thì gọi là quý phi.

Dương Đồng nói như đinh đóng cột. Phương Thương Thương chẳng biết làm sao.

Thế em có làm thái tử hay không?

Không làm. Phương Thương Thương cáu. Đã làm thì phải làm đại tướng. Thái tử là làm cái gì?

Thái tử ấy à? Là người ngày ngày đi chơi với hoàng hậu. Em không định đi chơi với chị nữa à?

Phương Thương Thương vừa không nỡ không chơi với Trần Nam Yến, lại vừa ghen tức vì địa vị mình thấp hơn công chúa, nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng đành bằng lòng: thế thì vừa làm thái tử vừa làm đại tướng.

Trần Nam Yến hỏi Phương Thương Thương: Nhà em từ đâu đến.

Phương Thương Thương đáp: Nhà em ở ngay đây.

Trần Nam Yến đắc ý nói: Không phải. Nhà bọn mình trước đây đều không phải ở số 29 này, tất cả đều chuyển từ nơi khác đến.

Nơi khác nào thế? Lần này Phương Thương Thương hoàn toàn bối rối.

Là nơi rất xa, phải đi tàu hỏa mới tới được. Chị không biết nhà em ở đâu, nhà chị ở Nam Kinh. Nhà Dương Đồng cũng ở Nam Kinh. Hai nhà bọn chị đi cùng tàu hỏa đến đây. Chị quen chị ấy từ trên tàu, cả em chị ấy nữa. Chắc chắn em cũng đi tàu đến đây, nhưng mà em quên rồi. Người trong khu nhà này đều đi tàu đến. Cậu gầy gầy như con khỉ đằng kia kìa, Cao Tấn ấy, là anh trai Cao Dương lớp em, chỉ có nhà cậu ấy là đi máy bay đến đây. Trần Nam Yến chỉ tay cho Phương Thương Thương thấy.

Phương Thương Thương nghe kể, lòng chợt mơ hồ, cố gắng hồi tưởng lại chuyến tàu quá khứ. Chỉ có những dấu vết mờ nhạt giữa mênh mông trắng xóa, khi có khi không. Một chiếc mũ lưỡi trai màu trắng bay lơ lửng trong kí ức của cậu, bay mãi không rơi. Dường như cậu nhìn thấy dòng sông cuồn cuộn với muôn vàn phù sa. Không biết đó là xứ nào, sao nước lại bẩn thế, sao mình lại ở trên sông. Cậu nghĩ có lẽ không phải là sự thật, là lấy từ câu chuyện của Trần Nam Yến mà ra. Từ xa đến đây - ý tưởng này thật hấp dẫn. Rõ ràng tôi đã sớm biết mình không phải là đứa bé bình thường, trước khi ở đây, tôi đã có một quá khứ phức tạp, tăm tối. Tôi từng rất khổ cực, thập tử nhất sinh, đã trải qua rất nhiều thử thách gian khó và những giờ phút đầy căng thẳng. Lần này đến đây, chắc chắn phải mang theo một sứ mệnh lớn lao, nếu không đã chẳng cần phải có “tôi”. Trong vườn trẻ đầy lũ mặt rô, nào Trương, nào Lý, cần gì lãng phí thêm một Phương Thương Thương đội lốt giả danh để yểm trợ? Chính là tôi, trong những ngày tháng đờ đờ đẫn đẫn trong vườn trẻ đã quên mất sứ mệnh của mình. Cũng có khả năng như thế là vì sự an toàn của tôi, đợi lúc lớn lên mọi thứ tự nhiên sẽ sáng sủa rõ rệt. Cái vỏ bọc Phương Thương Thương này quả thực nhỏ bé yếu ớt. Nếu kẻ địch của tôi biết lúc này tôi bé nhỏ thế này, chúng sẽ tìm đến, dễ dàng bóp chết tôi - chỉ cần Phương Thương Thương chết, mọi kế hoạch của tôi đều bị đảo lộn. Mọi việc sẽ phải làm lại từ đầu.

Ai đã phái tôi đến đây?

Và sao mình lại phải đến ở số 29 này? Tôi hỏi Trần Nam Yến.

Cô bé đã ngủ, trán gí chặt lên cạnh giường. Tôi nhìn thấy trên trán cô từng đường hằn đỏ.

Tôi thở dài, nằm ngửa ra, lim dim chuẩn bị thiếp đi, chợt bừng tỉnh: vị quân nhân và người phụ nữ tóc uốn xoăn đang bám cạnh nhau ngoài cửa sổ nhìn vào phòng. Tôi nhỏm dậy. Người phụ nữ lập tức cười thật tươi ra sức vẫy tay với tôi, để lộ những chiếc răng cửa và mặt đồng hồ sáng loáng.

Tôi quay đầu đi, trên tường, trên trần nhà xuất hiện những đốm sáng chấp chới vụt qua vụt lại.

Dịch giả: Nguyễn Xuân Nhật
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Vương Sóc

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.