Trông Lên Rất Đẹp

Lượt đọc: 21 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi

❊ ❊ ❊

Chương Hai Mươi

Tuyết lớn đầy trời, đến đêm vẫn tiếp tục rơi, hắt vào trong nhà ánh sáng lành lạnh, nền nhà xi măng lau tối qua vẫn không chịu khô, quần bông áo bông lôi ra nằm trĩu trên chăn đệm như lũ trẻ nghịch chán ngả nghiêng ngủ thiếp đi, trở mình một cái là trượt xuống. Tiếng còi tàu vang lên trong bóng tối gần hơn hẳn mọi ngày, tựa hồ đang chạy đến trước cửa sổ. Trong mơ cái đầu máy đó như con hổ, kéo theo thân mình dài ngoẵng húc đổ dãy tường doanh trại hải quân, chẻ đôi từng dãy nhà trệt, lao thẳng đến dưới nhà 42. Phương Thương Thương giật mình tỉnh cơn ác mộng, không dám hé răng. Từ khi bố không ở nhà, cậu học được cách duy nhất để khắc chế những cơn ác mộng là không ngủ tiếp nữa, chỉ sợ hễ hai mắt nhắm lại là tai nạn khủng khiếp kia lại tiếp tục diễn ra.

Phương Thương Thương tỉnh lại lần nữa đã là sáng sớm, mặt tường sáng trắng, chỗ nào cũng phản chiếu ánh sáng, ngỡ là đang giữa trưa. Âm thanh soàn soạt kỳ lạ trong giấc mơ kéo dài sang tận thế giới hiện thực khiến Phương Thương Thương bất giác tự hỏi có thực đã tỉnh dậy chưa. Khoác tấm chăn đứng trên giường nhìn với qua cửa sổ, mấy con đường bên doanh trại Hải quân đều có người lớn đang ra sức quét tuyết bằng chổi tre. Con đường sau khi quét xong ụ lên mấy ông người tuyết, có người còn dùng xẻng đập đập vỗ vỗ.

Cậu mặc quần bông vào, xuống đất đi vệ sinh. Đứng trước bệ tiểu vạch quần. Nước tiểu màu vàng, sủi bọt. Típ kem đánh răng cả nhà dùng chung đã bị gập đến sát miệng, muốn bóp kem phòi ra phải dùng cả hai ngón tay cái bóp thật chặt. Không thể nào học được cách đánh răng theo lời khuyên của bác sĩ, chải dọc theo chiều răng mọc, bảo vệ chân răng. Lúc nào cũng chải ngang, rào rào một trận, bọt chưa kịp sủi lên đã muốn sặc. Một chút nước đánh răng không cẩn thận chui qua cổ họng, vừa mát lạnh vừa ngọt ngậy, biết thế nào là cảm giác buồn nôn. Tiếng loa ngoài cửa sổ và tiếng đài bán dẫn cùng phát một chương trình, cùng một giọng nói nhưng tốc độ lệch nhau cảm giác như nói lắp, hơn nữa như đang đứng giữa lòng chảo, xung quanh đầy tiếng vọng.

Tiếng của mẹ cũng là một trong các yếu tố ồn ào buổi sáng. Tựa như rất nhiều chim đang bay đi bay lại trong nhà: cổ cổ… tai tai… mắt trái. Phương Thương Thương cảm thấy mẹ thật siêu việt, có con mắt đứng bên kia tường vẫn nhìn thấy mình, muốn lười biếng cũng không thể nào làm được. Cậu liên tục ngắm nghía mình, lắc đầu lắc tai, cảm thấy đứa bé đứng trong gương trông thật trắng trẻo thư sinh.

Phương Thương Thương mặc áo bông, xỏ quần bông, lập tức mang một bộ dạng chắc chắn, khỏe mạnh. Thử bước chân đi cảm thấy đũng quần dày dày có gì đó vướng vướng, ốp chặt. Cũng một bộ dạng nặng nề như thế, Phương Siêu tóm chặt thằng em, chân gạt một cú thật mạnh.

Cài cúc cổ… cài cúc cổ. Mẹ Thương Thương khóa cửa phòng ngủ bước ra, tiếng nói bỗng vọt lên cao thêm mấy quãng, rõ ràng người phụ nữ tề chỉnh này bỗng nhiên căng thẳng vội vã.

Chặt quá! Phương Thương Thương trợn ngược mắt giả tắt thở.

Đừng có vờ vĩnh! Mẹ khiển trách, tay lập tức giơ ra, phảng phất mùi kem chống nẻ. Không được cởi ra, trông giống mấy thằng bụi đời.

Ngày nào bà cũng phải phàn nàn cho đến khi nổi giận bừng bừng, thế mới thấy yên tâm, chắc chắn, đầy đủ, mới thôi. Phương Thương Thương và Phương Siêu đã từng thí nghiệm, thực hiện đầy đủ từng chi tiết, không để cho bà một chỗ hở nào, chỉ vô ích. Bà vẫn càm ràm như nghệ nhân Kinh kịch bắt buộc mỗi sáng luyện giọng. Có lần mẹ quả thực không tìm ra được một lỗi nào dù nhỏ nhất, hai anh em quá hoàn hảo, quá chính xác, không nổi cáu được thành thử lại thần người ra, như diễn viên ra sân khấu bạn diễn không hợp tác, chẳng biết làm sao để rút lui. Kết quả cả nhà bị muộn. Hết cách. Cho nên, một người nếu quen rằng mình lúc nào cũng đúng, người khác tốt nhất nên làm ra một ít sai sót, nếu không hai bên đều khó ăn khó nói.

Cáu xong xuôi có nghĩa là đã ăn xong, mẹ mở cửa phóng xuống như mũi tên. Bà mẹ này hơi “bừng bừng”, biết đâu hồi nhỏ từng bị chó sói rượt, hễ bước đi không bao giờ ngoái lại, chân không dừng, như được lên dây cót cứ thế tiến về phía trước. Nếu có đặt mìn dưới chân bà cũng chẳng thèm ngó nửa mắt. Hai anh em sập cửa thật to, xuống khỏi một vế cầu thang liền đứng giậm chân tại chỗ, tạo cảm giác như đang hối hả chạy xuống, vừa làm vừa cởi cúc áo trên cùng, phanh ra hở cổ… hai đứa đang đợi “phát súng” sau cùng của mẹ.

Nhanh… lên… Mẹ đứng dưới bốn tầng lầu, ngửa cổ hét thêm một câu.

Đến đây mới xong việc, mẹ con hoàn tất nghĩa vụ, ngày hôm nay không ai còn liên quan gì đến ai nữa.

Phương Thương Thương và Phương Siêu đường hoàng xuống đất, trong cầu thang, trên hành lang, người lớn trẻ con qua lại không ngớt, lên lên xuống xuống, đóng cửa mở cửa, có người mua cơm về đến nơi, hộp cơm đầy căng, mặt đỏ bừng, miệng phả khói trắng, vừa đi vừa thông báo: có bánh bột rán, đi nhanh đi.

Hai anh em cùng một lúc co cẳng phóng thật nhanh, nhảy cóc nhiều bậc thang, ra khỏi cửa cầu thang bị không khí lạnh sờ khắp da mặt. Rất nhiều người đi đi về về trên đường, hoặc đứng nói chuyện. Tuyết trên đường được dồn sang hai bên, như thể đào một chiến hào khá rộng. Mặt đường đóng một lớp băng, trẻ con vừa đi vừa trượt, tựa như đang đứng trên băng chuyền tự động.

Phương Siêu ngồi xổm, Phương Thương Thương kéo anh chạy như đua xe trượt tuyết. Cao Tấn kéo Cao Dương vượt qua, Cao Dương quay đầu lại nhìn đắc ý, nghêu ngao: Trên sông băng ba chiếc xe đang chạy…

Cổ họng đau thắt vì khí lạnh xộc vào giống như lúc ăn kem que quá nhanh. Cả doanh trại đâu đâu cũng tuyết trắng tinh như một thứ trang sức lộng lẫy. Người đi giữa “băng thanh ngọc khiết” cũng cảm thấy mình dường như hết sức tốt đẹp.

Phương Thương Thương trợn mắt nhìn chỗ bánh bột rán còn lại trên rá, lại quay sang đếm số người xếp hàng trước mặt, hy vọng thật mong manh. Bánh bột rán của nhà ăn số 29 vô cùng hấp dẫn. Nó khác bánh rán của nhà ăn đạo Hồi ở chỗ nhân không làm bằng bột đậu ngào mà bằng đường đỏ, lại chịu khó rán giòn đến độ hơi cháy một tí, bánh như bọc một lớp vỏ giòn tan bên ngoài, dễ vỡ, nước đường nóng hổi ứa ra một chút, lúc ăn dính lên ngón lên lòng bàn tay, có thể liếm đi liếm lại. Mỗi lần nhà ăn rán loại bánh này, trẻ con cả doanh trại lại xôn xao một trận, kiên nhẫn bám riết hàng người xếp dài dằng dặc, tâm trạng chờ đợi như thể đứng trước lãnh sự quán Mỹ đợi phỏng vấn visa.

Thằng nhỏ hai tay bê bát cháo bột ngô quay ra hả hê đi về dãy bàn ăn, đối mặt với Trần Bắc Yến cũng đang bê một bát cháo bột ngô, hai mắt nhìn nhau một nụ cười, cùng tránh đường rồi đi tiếp. Cao Dương co chân lên ghế vừa nghiến ngấu bánh bột rán, vừa liếc xéo sang Phương Thương Thương đang đặt bát cháo xuống bên cạnh. Mày cười với con gái.

Đâu! Phương Thương Thương “chém đinh chặt sắt” phủ nhận. Cười làm con chó. Nói rồi quay sang nài nỉ: Thử một miếng, một miếng thôi.

Hết rồi. Cao Dương tọng toàn bộ chỗ bánh bột rán vào mồm, phùng mang trợn má trả lời.

Đồ tham lam, được. Phương Thương Thương ngoái đầu ngó về phía bán hàng.

Trong nhà ăn chen lấn ồn ào náo nhiệt hầu hết đều là trẻ con tự đi ăn một mình. Bình thường cũng rất ít thấy người lớn, trừ số đi trường cán bộ, còn có rất nhiều người đi “ủng hộ cánh tả”. Cứ đi - chẳng biết phải làm những cái quái gì. Khu nhà làm việc giờ chẳng có ai, mấy dãy nhà trống vắng lạnh lẽo, bót gác cũng bỏ, phần lớn gia đình đều chỉ có trẻ con gánh vác mọi sự.

Từng đám từng đám trẻ con đi nhà ăn, tụm năm tụm ba một bàn trò chuyện, cũng rôm rả đường hoàng như nước người tí hon. Nhà ăn theo chế độ ghi sổ, mỗi nhà một quyển, mỗi trang là mô tả chi tiết của một bữa ăn, muốn ăn gì ra xem bảng kê món, ghi ra giấy gọi là đặt món. Nhân viên nhà ăn mỗi bữa thu sổ căn cứ vào đó phát vé. Lúc ăn mang vé đi nhận, cuối tháng trừ vào tiền lương những người đi làm trong gia đình. Như vậy là không cần đưa tiền mặt cho trẻ con, cũng không sợ chúng bị bỏ đói, tương đối khoa học.

Bố mẹ định mức cho Phương Thương Thương và Phương Siêu tiêu chuẩn ăn mỗi tháng mười hai đồng, không phải quá rộng rãi, cũng không đến nỗi eo hẹp, tương đương suất ăn một người lính. Có gia đình chỉ cho con ăn sáu đồng, tám đồng mỗi tháng. Được ăn mười hai đồng một tháng khiến Phương Thương Thương có cảm giác mình như một người nhiều tiền. Quan trọng là được tự mình quyết định ăn gì, không ăn gì, cảm giác đó rất khác. Thời đó chỉ là cảm giác đắc ý, bây giờ mới hiểu điều đó gọi là nhân quyền, quyền ăn uống, ngôn ngữ quản lí gọi là quyền được sinh tồn.

So với điều kiện đó, những đứa trẻ phải ăn cơm với bố mẹ quả thực rất đáng thương, chỉ có mỗi quyền vâng lời.

Phía ô bán thức ăn phát ra tiếng “ồ”, mười mấy đứa trẻ đồng thanh thở dài, Phương Thương Thương hiểu đã thực sự hết cơ hội, buồn như cha chết.

Phương Siêu bê một đĩa bánh cán hấp mặn bước lại, đặt cộc lên bàn, chỉ còn mỗi cái này thôi.

Sao bánh cán hấp mè ngọt cũng hết rồi à? Phương Thương Thương nhìn thấy Trần Nam Yến bê một đĩa bánh cán hấp mè ngọt đi qua về phía bàn con gái rồi ngồi xuống.

Hai cái cuối cùng bị nó lấy mất. Phương Siêu cũng ỉu xìu mặt mũi.

Mày cho ít xì dầu vào trong cháo mà ngoáy, có mùi trứng gà đấy. Cao Dương cười hề hề bảo.

Lần sau, thì a…, đừng có hòng xin xỏ. Phương Thương Thương hì hụi cầm chai xì dầu đổ mạnh, quá tay, thành ra mùi như rắm.

Lũ trẻ quanh bàn đang kháo nhau năm tới khôi phục lớp học sẽ phải làm cách mạng, đều rất chán chường, cảm thấy cuộc sống bình thường sẽ bị quấy rối.

Trong lũ trẻ có thêm phong trào tụ tập nói chuyện, thời đó chưa có tên gọi cố định, gọi là “sáo”, cũng gọi là “luân”, vv… Mao Chủ Tịch bảo các cháu phải quan tâm những việc lớn của đất nước, thế nên trẻ con vùng lên hưởng ứng, tất tật chuyện trong nước ngoài nước thật thật giả giả nghe thấy đều ra vẻ nghiền ngẫm, phân tích rất sâu xa. Tình hình phát triển đến cuối cùng đã đẩy trình độ “bình loạn” của người Trung Quốc lên cực cao.

“Hòn núi” thời đó là hình ảnh có tính tượng trưng: “ba hòn núi cao”[1]… đối ứng với “đường lớn khang trang”[2], về sau thấy có một “lão anh hùng”, ngày ngày kiên trì cuốc núi[3]. Người có được tinh thần đến mức độ ấy gọi là cuốc núi không ngừng, cũng ý là “cuốc liều”, “cuốc bừa”, sau được các tay chữ nghĩa gia công chỉnh sửa, biến thành một từ nửa lịch sự nửa thô thiển, khá ghê gớm: “cuốc núi lớn”.

Thứ đó, vào cái thời trường học đóng cửa và chỉ được phát ngôn theo đường lối, cũng có tác dụng tích cực phổ cập giáo dục và truyền bá các loại tin tức, gần như, có thể nói, là môn học ngữ văn hay nhất mà ông thầy cuộc sống vô liêm sỉ mang lại cho mỗi học sinh, khối lượng từ vựng ấy, những quyết tâm thanh trừ cái cũ dọn đường cho cái mới ấy và cái lối vòng vo tam quốc ngựa chạy đứt hơi chết sùi bọt mép ấy, có lẽ mới là phương thức biểu đạt chính thống của tiếng Hán. Phương Thương Thương không bị biến thành cái máy nhận biết mặt chữ, hoặc là một thằng ngốc biềt điều, phải cảm tạ những năm tháng toàn dân tham gia “cuốc núi lớn”.

Khi cậu một lần nữa được trở lại chiếc ghế năm dưới của bậc tiểu học, mới hay trình độ Trung văn của mình sau khi được rèn luyện bởi việc cuốc núi đã trở nên sâu sắc làm sao, tất cả những điều mà thầy cô hay sách vở nói năng úp mở hoặc bôi vẽ linh tinh đều phơi bày như bọn đào ngạch khoét tường ra phố, hoặc phi hành gia gặp kẻ chơi diều, hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.

Phải nói đó là đợt cách mạng thứ hai sau cuộc vận động Bạch thoại[4]. Bất kì từ ngữ nào cũng có thể gán cho những ý nghĩa mới, thậm chí trực tiếp thay đổi hẳn từ loại, loại sách như Tân Hoa từ điển có thể vứt đi được rồi. Nói năng, chỉ là một thứ thái độ, nói những gì không còn ai hiểu nổi, đòi hỏi người nghe phải không ngừng “làm phong phú” đến cùng đến tận mọi ý nghĩa mới tạm kết luận nổi, như một cuộc rượt đuổi không hề có đích sau cùng.

Làm gì còn quy tắc, làm gì còn ngữ pháp, từ ngữ vô cùng linh hoạt, chỉ cần thích lên một từ đồng nghĩa có thể biến thành trái nghĩa, thậm chí trở thành từ trái nghĩa ở cấp độ cao nhất.

Coi một câu, một từ như món ăn, không ngừng thêm mắm gia muối, càng nói càng mất gốc, càng “không biên giới”, thêm vào mục đích gây hoang mang rối loạn, cốt chỉ gãi vào tai người nghe, tôi nghĩ đó hình như chính là cái gọi là văn học.

Có quan niệm văn học cũng tốt chứ sao, không chỉ dừng lại bằng lòng với việc làm rõ đầu đuôi sự việc một cách giản đơn, cắm đầu cắm cổ khai thác chủ đề bằng phân biệt phải trái dữ lành một cách đần độn.

Biết sắp xếp, biết “tu từ”, rượu chẳng say người, người tự say. Tìm một cảm giác đại thể nào đó, “cảm nhận” thấy ý nghĩa nhiều hơn là hiểu thực sự, muốn lấy lòng tôi bắt buộc trước hết phải bằng lòng về cùng một hùa với tôi, cùng hội, cùng thuyền.

Có lúc, đại não con người như những căn phòng đen tối, không thể không đập thật mạnh mới hé ra được một chút ánh sáng, nhìn thấy được đôi chút.

Cái sự cuốc núi mà tốt thì cũng như tác phẩm văn học hay, đều là công việc cuốc lỗ trên đầu người, công việc này làm sao mấy ông thầy ngữ văn tháng tháng lĩnh lương dạy dỗ vớ vẩn có thể làm được.

Bọn trẻ tranh luận sôi nổi, ăn xong không chịu về ngay, từ mấy bàn quây lại thành một vòng, đám con gái ngồi bên cũng dỏng tai hóng hớt. Từ Dương Thành Vũ có biết đánh trận không, đột kích chớp nhoáng cầu Lô Định trận ấy ông ta là trung đoàn trưởng hay chính ủy, cho đến Giang Thanh là nam hay nữ, Diệp Quân đến năm năm lăm được phong thượng tá hay trung tá, cho đến Dương Lực Văn bên dãy nhà 23 ăn cắp của bố mẹ bảy trăm đồng mua mười cái mũ da rái cá, bảy tám chiếc áo choàng nỉ, hơn hai mươi đôi bốt tướng, nếu là tài sản nhà nước chắc chắn tử hình.

Trưa nay ăn gì? Phương Siêu lật cuốn sổ ăn xem từng trang. Nghiên cứu hồi lâu liệt kê món ăn trong ngày đề trên bảng đen, tất cả có bốn món: Thịt xào lăn, thịt xào ngồng tỏi, gốc đỏ xào, cải thảo đậu phụ.

Gốc đỏ là gì thế nhỉ? Phương Thương Thương hỏi.

Thì cà rốt. Cao Dương bảo.

Trừ thịt xào lăn, tất cả đều không thích ăn. Phương Thương Thương nói.

Thế thì một suất một thức ăn, một suất bốn thức ăn nhé. Phương Siêu nắn nót viết vào sổ ăn.

Đóng cửa rồi, đã ăn xong chưa hả, tất cả đi ra, đừng có ngồi lê la ở đây. Các anh lính hậu cần tay kê bàn chân đạp ghế vừa lau sàn vừa tiến lại, quát tháo bọn trẻ đầu này.

Lũ trẻ không nhúc nhích, giả vờ chẳng nghe thấy gì. Một chú lính xách chổi xông đến không hiểu đầu óc làm sao hầm hầm quát lớn: Cút hết!

Tựa hồ như mùa đông miết ngón tay lên lớp kính cửa sổ mờ sương, xoa sạch được một khoảng nhỏ, nhìn thấy rất nhiều thứ bên ngoài: Thịt không đủ ăn, giày bông không đủ ấm chân, anh em cùng giai cấp không hẳn là chỗ dựa, người lính với nhân dân khi chỉ một đối một cũng chẳng lịch sự cho lắm, làm hung với trẻ con thực không hề phù hợp với tính kỉ luật và tự giác chính trị cao độ tẹo nào.

Đặc biệt bất ngờ và kinh ngạc là thái độ của người lớn không hề hiền hậu như tưởng tượng khi còn nhỏ, nhiều người có khuôn mặt dữ, vĩnh viễn chỉ có hai loại trạng thái: lạnh lùng hoặc nổi khùng.

Không hiểu vì sao trẻ con trong doanh trại đều rượt đuổi anh họ của Trần Nam Yến trên đất đầy tuyết. Cậu bé đó ở đường Học Viện, nhà hình như ở trong Học viện gang thép, hằng năm cứ nghỉ hè nghỉ đông lại đến ở nhà Trần Nam Yến, nhiều lúc ngày Chủ nhật cũng đến, quen biết với cả trẻ con trong doanh trại, có khi cùng chơi đùa. Cậu bé này vừa gầy vừa cao, hơi gù gù, đeo cặp kính gọng bằng nhựa trắng, nói năng nhỏ nhẹ, chơi bi rất hay, đặc biệt rất giỏi nẻ bi ra khỏi lỗ. Lúc này cậu ta đang cầm con dao gọt hoa quả, nghiêm trang bước về phía nhà Trần Nam Yến, mấy chục thằng trẻ lớn bao vây cậu ta, dịch chuyển theo, đứa nào đứa nấy tranh thủ vốc tuyết ném vào đầu cậu ta. Tuyết bay rào rào qua đầu, tóc tai cậu ta và cổ áo bám dày một lớp tuyết, mắt kính bị hơi mờ bao phủ trông như người mù, đơn thương độc mã. Trần Nam Yến đi đằng sau cậu ta vừa khóc vừa kêu la, vất vả ngăn trở những đứa định xáp lại gần cậu bé. Trương Ninh Sinh cầm một cục tuyết to như cái hũ xông thẳng lại trước mặt, Trần Nam Yến vội xông tới, bị đẩy một cái trượt ngã trên mặt tuyết. Khối tuyết lớn vỡ tan trên đầu anh họ của cô, như giọt máu cuối cùng chảy ra, mặt chuyển sang trắng bệch. Cạn máu mà chết. Các chiến sĩ buông tay ra, liệt sĩ nằm yên bất động, bị một đá lăn oạch xuống tuyết, chết không nhắm mắt.

Mặt trời ló dần ra, tựa hồ Thượng đế thắp đèn, phút chốc đất trời sáng bừng lên như một ngày chỉ vừa mới bắt đầu.

Từng chú lợn lần lượt bị lôi ra, đè lên ghế, đâm chết. Tiếng kêu thét vang động cả bầu trời rực sáng, đó là tiếng của hơn một trăm đứa trẻ bắt chước lũ lợn kêu rống thảm thiết. Phương Thương Thương nhận ra mình cũng đang kêu, những tiếng gào rống nguyên thủy nối tiếp nhau khiến cậu phấn khích, một cái gì đó đang dâng trào, thật khoái trá, đó là…

Cao Dương cũng như đang lên cơn điên, vác gậy quật lũ lợn thừa sống thiếu chết, vừa vụt vừa đay nghiến: Kêu này, kêu này, có tránh khỏi một dao như thế không mà kêu? Con người còn có sự nghiệp, chúng mày chỉ ăn với ỉa có gì phải tiếc nuối? Chúng mày im mồm ngay cho tao! Nào, cười lên trước cái chết lũ ngu. Cậu ta thở hồng hộc, bảo Phương Thương Thương mẹ nó đáng kiếp.

Thái độ ấy gọi là gì nhỉ. Phương Thương Thương nhìn Cao Dương bất giác chẳng nói được gì - nghiến răng bạnh miệng, lỗ mũi phập phồng, hai mắt thất thần nhưng trông rất khoái chí, miệng không ngừng lải nhải - phải rất nhiều năm sau mới sực hiểu ra, đó là một hiện tượng báng bổ ông cha rất rõ rệt: tìm thấy sự thỏa mãn trong giết chóc dã man.

Lợn cứ thế bị giết cho đến buổi chiều. Con lợn cuối cùng còn sống nhưng cũng không kêu nổi nữa.. Lợn chết la liệt, vấy bẩn từng vũng tuyết lớn, đâu đâu cũng bùn máu bết bê. Một chiến sĩ lấy bơm xe đạp ra bơm lũ lợn chết. Vòi bơm nhét vào dưới miệng vết thương, từng nhát từng nhát, mỗi con lợn đều căng phồng tròn trịa. Bị móc câu móc lên, làm sạch lông, chú nào chú nấy trắng trẻo sáng sủa như nặn bằng sáp, trên mặt vẫn còn nét kinh hoàng. Sau đó, các chú bị phanh bụng, chặt làm nhiều khúc, phân trong ruột bị đùn dần ra ngoài…

Cuối cùng, Phương Thương Thương cảm thấy buồn nôn, giống như bị chóng mặt, ruột gan co thắt, người căng lên tự mình chịu không nổi mình nữa.

Đêm đó nhà ăn số một, số hai đỏ lửa thâu đêm, từ xa vọng đến những tiếng xoong nồi, xào nấu, không gian tỏa đầy mùi thịt được nấu chín thơm. Phương Thương Thương nôn đến gần lả người cũng không cầm được lòng, giữa đêm khoác áo bông ra ban công hít hà không khí thơm ngon. Mùi thơm đó át hẳn mùi hoa và cảm giác trong lành của tuyết, tất cả đều béo ngậy dầu mỡ. Nếu lúc đó hỏi cậu ta hạnh phúc là gì, chắc chắn cậu sẽ chỉ về phía nhà ăn tập thể.

Lợn đã được chế biến thành đủ loại món ăn thơm ngon. Từng chậu tai, lưỡi, tim gan, lòng dồi, móng, sườn, mông, đuôi, tiết đông, da đông… cả thịt vụn cũng thành những chậu băm viên rán vàng, giữa đó còn là mấy chục cái mặt lợn bóng nhẫy hồng hào cười híp tịt cả mắt.

Nền xi măng trước cửa nhà ăn đã xếp một hàng dài uốn lượn toàn các hộp cơm hình thù đủ kiểu, trong hàng còn thấy một vài chiếc ghế con, đó là sở hữu của những bà những cô lắm mưu nhiều mẹo. Nghe nói những người tích cực nhất đã xếp đồ ra đó từ khi trời còn chưa sáng.

Không hiểu sao Phương Thương Thương và Cao Dương thành ra đối đầu. Hình như vì quyền phát minh ra một từ. Mọi người “đàm luận”, nhắc tới một đám người nước ngoài, Cao Dương luôn mồm nói “lão ngoại”. Mọi người thấy cách gọi tắt đó rất sát, rất hình ảnh, liền nhao nhao bắt chước, “lão ngoại” trở nên thịnh hành trong đám trẻ.

Phương Thương Thương đứng cạnh nhắc nhở mọi người: Tớ gọi thế trước tiên đấy.

Cậu nhớ rất rõ, đúng một tuần trước, hai vợ chồng dì lớn mượn danh nghĩa “gặp gỡ trao đổi” đến thăm nhà và đem hai anh em Phương Siêu đi chơi công viên Thiên Đàn. Chỗ tường vọng âm gặp một người da trắng, khá to lớn, tóc vàng ươm, mắt xanh lơ, mặc chiếc quần nay gọi là quần jeans, đang lên phim chụp hình liên tục. Không ai biết dùng từ gì để mô tả một người nước ngoài như thế. Vốn từ vựng để nói về người nước ngoài bây giờ hãy còn ít ỏi: người Liên Xô gọi là ông lông lá, những người da trắng khác quan hệ không hữu nghị đều gọi là “quỷ”, người châu Phi ăn mặc trần trụi - cũng khá thân thiện - gọi là anh cu Đen. Gã nước ngoài này trông rõ ràng là dân thường, có vẻ cũng thân thiện, gặp người Trung Quốc liền cười, còn nháy mắt với trẻ con, chắc chắn là chỗ quen biết với nước mình chứ không thì ai cho đi loăng quăng như thế. Gã không phải “quỷ”, cũng chẳng phải anh cu Đen, không tên không họ, nhưng rõ mười mươi là người nước ngoài, kích thước to lớn hơn bất kì người Trung Quốc nào, Phương Thương Thương thấy khó khăn thực sự, cậu không tìm thấy một từ có sẵn nào trong kho từ vựng tiếng Trung của mình.

Sáng tạo xuất hiện chính là từ đây - một thực tế đáng sợ, kiến thức không đủ dùng - Phương Thương Thương trợn mắt nhìn như thôi miên gã nước ngoài, đầu óc xoay xoay bất ngờ phát ra hai chữ “lão ngoại”.

Dứt lời, bỗng thấy lâng lâng sáng láng, mọi buồn phiền bứt rứt tan biến hết.

Trở về, cậu vội vàng như thể tranh chỗ ngồi trên xe công cộng, thông báo cho Cao Dương: Hôm nay tớ nhìn thấy một “lão ngoại”.

Cao Dương còn giật mình: Ai? Cậu nhìn thấy một cái gì?

Phương Thương Thương bây giờ mới giải thích: Người nước ngoài.

Chưa đắc ý được mấy giây đã bắt đầu hối hận, bởi vì Cao Dương chẳng thèm hỏi thêm gì, gục mặt ra dáng nghĩ ngợi, hai con mắt đảo vòng, thấy ngay là đang nhớ từ mới.

Chẳng mấy chốc, Phương Thương Thương nghe được từ rất nhiều nguồn, rằng Cao Dương phát minh ra từ “lão ngoại”, lập tức gan ruột nóng bừng! Thằng lỏi này quá đáng thật, dối trên lừa dưới, cậy tai dài mồm dẻo giả danh hiền tài. Nó thì khác gì mấy lão đi hốt cứt suốt đời lưng cõng sọt tay cầm xẻng gặp một câu nói, nhìn một chữ viết đang còn nóng nóng đã đút tọt vào sọt của mình. Phải nhịn, Phương Thương Thương tự nhủ, mình không thể hơn thua với nó được, kẻo người ta thấy mình có khác gì nó.

Ngày thứ nhất Phương Thương Thương nghĩ mình thật là phong độ, ngày thứ hai thấy mình độ lượng làm sao, ngày thứ ba thấy mình cao thượng ghê gớm, ngày thứ tư mừng thầm mình có khả năng làm “đại sự”, ngày thứ sáu vừa tỉnh dậy đã thấy oan ức: Cao Dương thật có lỗi với mình, ngày thứ bảy thực không sao nhịn nổi nữa, cơn giận bốc lên đùng đùng. Cũng giống tình cảnh ngửi phải mùi rắm thối nhưng lại không tiện nói ra, trông bình thản vô tư đến mấy thực tế đầu óc vẫn chỉ canh cánh một phát rắm đó, ai đánh rắm, ăn gì mà có mùi như thế, dễ thường văng cứt ra cả đũng quần rồi cũng nên?

… Lần trước mình là người đầu tiên nghe thấy nói Giang Thanh là phụ nữ. Mớ tóc toàn giấu trong mũ, đứng lẫn giữa Diêu Văn Nguyên và Trần Bá trông chẳng khác gì ba gã chiến hữu, cứ tưởng là một kẻ hình mẫu con trai thư sinh xinh xắn Thượng Hải mới nổi lên gần đây. Phương Thương Thương hóng chuyện người lớn mới phát hiện ra sự thật, nói cho Cao Dương hay, cậu ta lập tức lên đường làm loa phóng thanh, coi như một phát hiện lớn của chính mình, lượn hết một vòng quay lại quên luôn ai mới là người đi trước, gặp Phương Thương Thương cũng vênh váo lên giọng: Cậu có biết Giang Thanh là đàn ông hay phụ nữ không? Phương Thương Thương dĩ nhiên bực dọc trả lời: Nữ, nữ.

Thế cậu biết bà ta với ai là hai vợ chồng không? Cậu ta tiếp tục bám riết Phương Thương Thương. Không biết. Cũng không muốn biết. Phương Thương Thương bịt hai tai, co cẳng chạy. Tôi rất giận, nhưng cũng biết lúc này cơn thèm nói của Cao Dương còn cao hơn tính hiếu kì của mình, quyết định cho nó chết vì thèm.

Phương Thương Thương chuẩn bị lên tới tầng bốn, Cao Dương đứng dưới gọi to: Mao Chủ Tịch!

Hôm đó, ba bữa cơm không bữa nào ngon miệng, lòng dạ day dứt: Hỏi, hay là không hỏi? Cao Dương cầm bát cơm ngồi bên cạnh hoặc đối diện, vừa ăn vừa tróc lưỡi, gật đầu với cậu, tìm cơ hội để ánh mắt hai bên gặp nhau. Ăn xong cơm vẫn tiếp tục theo Phương Thương Thương về nhà ngồi không. Phương Thương Thương đi vệ sinh cậu ta tựa cửa hát lẩm nhẩm, liên tục nhìn sang tôi.

Phương Thương Thương không thể nhịn được nữa, quên dội nước, kéo quần lên liền xông ra: Cậu nói đi.

Giây phút đó, tôi giận mình, cũng giận Cao Dương.

Tớ mới gọi “lão ngoại” trước tiên! Lần này tôi quyết không nhượng bộ, phải làm cho ra phải trái trắng đen. Bị người khác cướp mất quyền sở hữu quả thực rất đau đớn.

Cái gì mà cậu gọi trước, tất cả mọi người đã nói từ lâu rồi. Có phải thế không? Cao Dương quay ra xung quanh cười ha ha rồi lại nhìn tôi giễu cợt. Nó thật hèn hạ.

Phương Thương Thương và Cao Dương cãi nhau một trận nảy lửa, tất cả chuyện chổi cùn rẻ rách đều lôi cả ra. Năm nào ngày nào ai ăn của ai một miếng bánh, tháng nào giờ nào ai cho ai hai viên bi, vấn đề chủ yếu là đứa nào chơi không đẹp, thực ra đứa nào mới thực sự cao thượng và đáng cho đứa kia học tập. Lũ bạn đứng quanh nghe phát chán, bảo hai đứa: Bọn mày đánh nhau một trận đi, cãi qua cãi lại không khác gì đàn bà con gái.

Dường như đó là một thứ nhu cầu, tìm kiếm một kẻ đối lập, một mục tiêu để công kích. Không có thì khó chịu, hụt hẫng, cảm giác cuộc sống thiếu sự tích cực. Tìm thấy rồi, tạo ra được rồi, thế là thỏa mãn, yên tâm, tìm thấy hướng đi, giống như người buồn đi tiểu nhìn thấy nhà vệ sinh lập tức lòng dạ bình tĩnh. Có thể nói, trong người tôi có nhu cầu tâm sinh lý về sự thù địch, khinh thường kẻ khác. Cũng thuộc một thứ bản năng sinh ra đã tồn tại trong cơ thể, chỉ cần lớn lên một tí tẹo lập tức bộc phát, sớm hơn mọi sự trưởng thành, thậm chí nhanh hơn, mạnh mẽ hơn, lâu dài hơn và không thể thiếu. Không giấu gì mọi người, rất nhiều lúc tôi đã bù đắp và củng cố tinh thẩn của mình bằng chính nó. Tôi phải công nhận nó rất đáng tin cậy, trung thành, đôi lúc còn vô cùng thú vị. Trong mắt mình người yêu tựa Tây Thi, trong mắt hổ cái gì cũng là đồ nhậu. Sự việc này một khi đã xảy ra thì không bao giờ thay đổi được nữa.

Trẻ con và người già cả doanh trại đều xếp hàng trước cửa nhà ăn đợi mua đồ Tết. Phương Thương Thương và Phương Siêu đầu đội mũ bông, mỗi đứa kéo lê một cây gậy bằng gỗ táo đi qua hàng người. Đàn ông đứng chơi bài tây, chia bài, xuống bài trên đít chậu cơm úp ngược, không những cúi khom người xuống, còn hăng hái hất cẳng chân sau lên. Uông Nhược Hải ôm một nồi nấu sữa trong veo như thủy tinh đựng đầy bột củ sen vừa ăn vừa đi qua đi lại. Miếng nào cũng kéo thành một sợi keo tơ dài rất dẻo. Đám con gái đang nhảy dây chun, Trần Bắc Yến chạy đà, giậm nhảy, hai chân co lên quá đầu, vẫn không trúng, rơi xuống gập chân ngồi thụp xuống đất, đầu gục xuống khá lâu, đứng dậy rồi mắt trợn liếc lên trời khổ sở.

Gió thổi, đám tuyết chưa tan đóng cứng lại thành băng bị người qua xe lại cán thành một lớp xỉn màu với rất nhiều thứ bẩn thỉu bên dưới, hộp thuốc lá, ná cao su, bánh quy, giẻ lau, một chiếc chìa khóa, cảm giác như đang đi trên mặt hồ đóng băng.

Cao Dương Cao Tấn xuất hiện xa xa đằng kia con đường, cũng đội chặt mũ bông, khua gậy như đang đuổi chó.

Mấy bà già ngồi túm tụm thành từng đám nhỏ, thì thà thì thào, nhìn thấy hai tốp trẻ lớn áp đến từ hai phía, ánh mắt lập tức phát ra những tia nhìn cảnh giác.

Nhìn gì mà nhìn mấy mụ ăn rồi rỗi hơi. Một đám quần quần áo áo kia nhìn rõ gian, còn vờ vịt hiền hòa từ tốn cái gì. Đâu ra những dạn dày sương gió, nhìn vào đã thấy nguồn gốc đáng ngờ, mặt nhăn đầu bạc kia đang che giấu không biết bao nhiêu những sự khả nghi và những năm tháng điên đảo. Tóc càng bạc trắng mặt càng hồng hào càng trầm tĩnh càng nói lên mụ già năm xưa lắm trò hung hăng rồ dại, bây giờ sức cùng lực kiệt. Nhất là ba cái chuyện vớ vẩn nói đi nói lại không biết chán của mấy ông già bà già, nghe cái giọng ra điều ta đây đã từng “này nọ” chỉ muốn “đập” lại: Bịa! Lại bịa!

Một loạt suy nghĩ “dữ dằn” bốc lên đầu chỉ để nén cảm giác sợ hãi đang ngày một rõ ràng, phình to. Đi thêm vài bước, bao nhiêu dũng khí của Phương Thương Thương rò rỉ hết như nước trong bồn bị thủng. Cậu bắt đầu lẩy bẩy, răng trên va răng dưới. Cao Dương, Cao Tấn bước trên băng tuyết một cách bình thản như người qua đường, càng lúc càng gần. Không biết nếu là người không quen, không nhìn rõ mắt mũi mồm tai, đừng có gần đến thế này! mà là dùng súng, từ xa lờ mờ nheo mắt ngắm bắn - thì có đỡ hơn chút nào không, có “máu” hơn tí nào không, khỏi phải run thế này… sợ thế này.

Giày bông đế bằng nhựa, vừa đi vừa trượt, chỉ ước sao lúc này có người ra mặt nói hai bên giảng hòa, nhưng bọn trẻ xung quanh đều không lên tiếng, không phải là anh em. Tôi quyết định phải cố gắng - chạy thì không được, không thể để mất mặt đành thể hiện kha khá một tí.

Tại sao máu vẫn chưa bốc lên, đầu óc vẫn chưa trống rỗng? Nghe nói đây là trạng thái cần có khi giết người, giống như nghe thấy tin dữ liền ngất đi - phải như thế mới “cáng” nổi, mới đủ gan xuống tay, cả trúng đạn cũng không thấy đau.

Không những máu không nóng lên, mà tay chân càng lạnh toát, đầu óc càng nghĩ ngợi quay cuồng, tỉnh táo ráo hoảnh, Cao Dương Cao Tấn xông tới, tự mình cũng lao nhanh mấy bước, ra phía sau lưng Cao Dương, gậy vung lên đập xuống đầu cậu ta óc vẫn không ngừng “băn khoăn”: không được đánh sau ót, chỗ đó mỏng quá, không được đập đỉnh đầu người ta sẽ bị ngu, không được đánh vào mặt…

Người trước nhà ăn đều không thấy đâu nữa, trên đất chỉ còn lác đác mấy cái hộp, cặp lồng.

Phương Thương Thương gom hết sức lực vung gậy, đáp xuống đầu Cao Dương nhẹ như bông. Cao Dương vụt quay người lại, tôi hết hồn hết vía, nghĩ trong đầu là xông lên, người lại liên tiếp thụt lùi ngã bệt ra đất. Tôi ngồi giương mắt nhìn Cao Tấn quất một gậy vào cánh tay Phương Siêu, anh chàng lập tức buông rơi gậy của mình, ôm chỗ đau xuýt xoa nhăn nhó ra chiều không chịu nổi.

Trận chiến kết thúc nhanh hơn mong đợi. Nhà ăn bắt đầu bán thức ăn chín, mọi người vội vã cầm cặp lồng lên dồn về trước cửa. Bên trong ồn ào hỗn loạn, vô số bàn tay chỉ vào các chậu thịt màu xì dầu đằng sau quầy bán. Phương Siêu ôm cánh tay, vừa hít hà vừa gọi Cao Dương Cao Tấn, đang xếp hàng ngay trước chúng tôi.

Bì miếng thịt đen bóng, một dao xắn ra, để lộ màu thịt hồng hồng mềm mại, tiếng dao lách cách giòn giã trên mặt thớt. Các chú lính hậu cần mười ngón tay bóng nhẫy liên tục cắt thịt thả lên bàn cân.

Thật nhục nhã, tự hiểu cú ngã đó xét về chủ quan là sự cố ý, trông có vẻ như lỡ trượt chân, kì thực là muốn chạy nhưng sợ mất mặt, thôi thì ngồi luôn ra đất. Lúc bấy giờ máu cũng chợt rực lên, thái dương giật giật, đầu óc cũng đã trống rỗng, tâm trạng xấu hổ nhưng cảm giác lại là mừng rỡ dạt dào vì tai qua nạn khỏi.

Vừa đi vừa lựa thịt nạc ăn, lạnh mát và vô cùng thơm ngon. Trương Ninh Sinh Trương Yến Sinh đứng giữa đường, gặp ai cũng chìa tay ra giống con gấu chó: Xin một miếng thôi! Tiếc lắm lắm nhưng ngại mang tiếng keo kiệt, đành đứng yên một chỗ, mặt mũi ra chiều bị bắt nạt. Sao mày keo thế - móng vuốt thò vào cặp lồng người ta rồi còn lên giọng phê bình. Quá trưa đi xuống đường, hai anh em thằng kia vẫn ở đó, ăn no rồi dáng uể oải, mồm nhẫy mỡ, hai thằng ôm hai cái cây, quệt tay lên đó, đánh rắm phì phụt, hun khí cả một đám tuyết, chim sẻ cũng chẳng dám đậu gần.

Hôm ấy phát hiện ra mình không phải là chủ nhân của chính mình, buồn đau hơn cả phát hiện ra mình nhu nhược. Cho dù mong muốn mình mạnh mẽ đến mấy, cơ thể cũng không chịu nghe, khi đau đớn thể xác sắp ập xuống, nó lập tức nhanh nhẹn, chủ động, vô cùng cương quyết nhắc nhở tôi: không có gì vô giá trị hơn thế này đâu. Nói ra cũng khá kỳ diệu, bản thân nó có ý thức, có nguyên tắc ngầm bảo vệ bản thân, sau này khi đứng trước những phút nguy nan bất giác nổi điên muốn liều mạng đến đâu hay đó, tôi nhiều lần nhận ra cơ thể bất chấp danh dự lập tức chặn đứng xu hướng hành động của tôi. Dùng lời của Điêu Đức Nhất: đội quân này do anh lãnh đạo, nhưng quân đội quốc gia lãnh đạo anh. Tôi cũng không muốn gọi đó là linh hồn. Tôi không chắc chắn linh hồn hoạt động hoàn toàn độc lập hay không, có chịu ảnh hưởng sau khi sinh ra không, còn nó - thể xác, trăm phần trăm là sinh ra đã thế, tự tung tự tác, đến bản thân tôi cũng không có cách điều khiển nó. Nó chỉ chịu trách nhiệm với bản thân, quý trọng da, thịt, mạch máu, thần kinh và tế bào của mình, “nhiệt liệt” theo đuổi sự an toàn thoải mái. Hễ gặp sự xâm phạm, dù là do chính tôi gây ra, nó đều chống lại, bất tuân theo ai.

Lắm lúc, không biết từ bao giờ, nó chấm dứt sự lưỡng lự của tôi. Có khi thấy tuyệt vọng, nó vẫn lặng lẽ kiên quyết kéo cổ tôi tiếp tục cuộc sống chấp nhận tầm thường, có thể cảm thấy nó đưa tôi đi. Cái thứ này luôn luôn và vĩnh viễn kiên định, màu cờ sắc áo rõ ràng, dễ dàng dập tắt những suy nghĩ bồng bột vô lối.

Không hiểu cái đó có phải chính là thứ người ta vẫn gọi là nhân tính, hình như cũng không chính xác, không có gì để dạy dỗ, phân biệt thiện ác, thường thì nó ở vào trạng thái đối lập với tất cả đạo đức bên ngoài.

Lâu nay cũng không thừa nhận sự tồn tại của thần linh cho lắm, chỉ thấy mông lung hoang đường chẳng biết đâu mà lần. Có một cách nói từng làm tôi ngờ ngợ, mặc dù nghe có vẻ ngụy biện: Thượng Đế ở trong tim bạn. Nghĩ đi nghĩ lại vẫn không sao ngã ngũ, đương nhiên thần thánh là kẻ có ý thức tự do tự tại khả năng sức mạnh vô biên. Nó đơn giản chỉ là tồn tại, hành động, chưa bao giờ thấy biểu hiện suy nghĩ, cũng chưa từng nhảy ra tự hiện một khuôn mặt để tôi nhận biết rõ ràng.

Rất lâu không nói năng gì với Cao Dương, ở ngay trước mặt cũng không thèm nhìn, coi như trên đời không có con người ấy. Về sau đến một ngày, đi đường gặp Cao Dương và mẹ cậu ta đi chợ về, mẹ Cao Dương gọi Phương Thương Thương lại hỏi: Cháu không chơi với Cao Dương nữa à? Hai đứa không phải là bạn thân sao? Nói khiến Phương Thương Thương thấy xấu hổ, trả lời: Đâu ạ, vẫn thân chứ ạ. Thế thì hai đứa bắt tay nhau đi, mẹ Cao Dương cầm tay cậu ta đặt vào tay Phương Thương Thương.

Mặc dù đã cầm tay, câu đầu tiên vẫn khó nói thành lời. Chẳng biết nên nói gì, đầu óc quả thực trống rỗng. Cao Dương mở lời trước, hỏi Phương Thương Thương: Cậu biết vì sao châu Phi lạc hậu hơn tất cả các châu khác không?

… Chắc là vì họ biến thành người muộn nhất?

Không phải, bọn họ cũng sớm lắm.

Thế thì thế thì thế thì là vì bên họ nóng, cái gì cũng có, không phải lao động nhiều cũng có cái ăn, nên không suy nghĩ nhiều, không phát minh ra cái gì cả.

Đúng đấy. Cao Dương khen người bạn mới, cậu thông minh thật đấy, vấn đề gì cũng có thể tự suy nghĩ mà hiểu.

Tớ cũng đoán mò thôi. Phương Thương Thương nghe thấy sướng âm ỉ, bất giác lại rất buồn rầu, cảm thấy mình có lỗi với Cao Dương, tự dưng đập người ta một gậy, còn để người ta nói chuyện với mình trước. Mình thật nhỏ nhen.

Cậu đọc sách không? Cao Dương hỏi. Tớ có một quyển viết về châu Phi, xem xong cậu sẽ hiểu châu Phi.

Xem. Phương Thương Thương lí nhí.

Cao Dương về nhà lấy cuốn Khái quát châu Phi của người Pháp hay người Mỹ gì đó viết, cho Phương Thương Thương mượn. Một cuốn sách rất dày, bên trong có rất nhiều chuyện lạ lùng: một ông tù trưởng châu Phi có năm trăm bà vợ, đẻ ra hơn một nghìn thằng con trai và mấy trăm đứa con gái.

Bước trên mép vỉa hè, hai tay dang ngang, nghiêng nghiêng ngả ngả như trên cầu thăng bằng, ngẩng mặt lên thấy chị em Trần Nam Yến Trần Bắc Yến, theo sau bố mẹ tiến lại, ánh mắt nhìn nhau chốc lát, không ai cười, như thấy người lạ trên phố, nhìn thấy xong đi lướt qua.

Đứng trước cửa cầu thang, duỗi cổ nhổ đờm ra vỉa hè. Tuyết tan ra dưới nắng, đờm rơi trên tuyết lộ ra màu xanh có khi lại màu lục, một đám đông cứng lại như mấy viên đá phỉ thúy. Làm mãi không học được cách khịt một cục mũi từ trên xoang xuống mồm, thật ngưỡng mộ mấy đứa làm được, cảm thấy mình thật kém cỏi. Về sau làm được rồi, mỗi lần nhổ ra được một đám lớn, cứ tưởng mình đã nắm được bí quyết, về sau nữa mới biết mình đã bị viêm mũi.

Đêm giao thừa, đứng trên ban công đốt pháo. Đeo găng tay sợi, cầm pháo cối ném khắp bốn phía, tưởng tượng đang pháo kích vào khu dân cư yên bình. Trên các nhà xa xa gần gần đều lấp lóe những chuỗi sáng và tiếng đì đùng không dứt. Hình như còn nhìn thấy cả pháo hoa, giữa bầu trời đen kịt bỗng bừng lên rực rỡ nhưng ở khá xa. Rất nhiều màu sắc, đợt này tiếp đợt kia, như trong chuyện cổ tích. Hay là quả thực có gì đó rất lớn lao tồn tại bên trên chúng ta - Phương Thương Thương đứng trước cảnh tượng huy hoàng chợt đến, cảm thấy choáng ngợp và e sợ.

Một viên cối nổ luôn trên tay tôi, mắt nhìn thấy đốm lửa cháy xì xì chui tọt vào trong viên pháo, một tiếng nổ lớn, bàn tay như làm ảo thuật biến ra một quầng sáng lửa. Găng tay rách, lòng bàn tay đen nám, hai ngón tay cầm pháo tê dại suốt đêm, sờ vào nước nóng cũng không thấy gì. Quầng sáng lửa đó lấp lóa dai dẳng trước mắt, như một quả đào đỏ rực, nhắm mắt lại nhìn càng rõ.

Tôi bỗng bừng tỉnh, xung quanh yên tĩnh và đen tối vô cùng, tầm nhìn chỉ dừng lại ngay trước mi mắt. Chỉ biết vừa thoát ra khỏi một cơn ác mộng, nhưng hoàn toàn không nhớ mơ thấy cái gì. Sợ hãi cảm thấy mối hiểm nguy tiềm ẩn khắp xung quanh, cũng không rõ là nguy hiểm gì, chỉ biết đâu đâu cũng có, từ quần áo mắc ngoài ban công đến bóng mấy cái que, tiếng đồng hồ tích tắc, cả bên trong bốn bức tường dày… tất cả đều như có dấu vết của yêu ma quỷ quái từng xuất hiện và báo trước chúng sắp sửa xuất hiện.

Phương Siêu tỉnh dậy, chỉ nghe thấy có tiếng người đang khóc rất gần. Bất giác toàn thân rợn da gà. Cậu nhận ra ông em ngủ cùng trên giường đang khóc, bèn dùng chân huých một cái hỏi: Làm sao thế?

Một lúc lâu, Phương Thương Thương mới trả lời: Em cảm thấy… em thấy mình không sống được bao lâu nữa.

❀ ❀ ❀

[1] Lời của Mao Trạch Đông, gọi chủ nghĩa phong kiến, chủ nghĩa quan liêu tư bản và chủ nghĩa đế quốc là ba “hòn núi lớn” phải lật đổ - ND.

[2] Chỉ con đường xây dựng Chủ nghĩa xã hội - ND.

[3] Chỉ Ngu Công trong truyện Ngu Công dời núi, nói lên lòng kiên trì của nhân dân có thể dời non lấp bể, làm nên nghiệp lớn - ND.

[4] Cuộc vận động sử dụng ngôn ngữ bạch thoại - nay gọi Hán ngữ hiện đại - trong cuộc sống, thay thế cho văn ngôn văn - dạng ngôn từ văn phong cổ của Trung Quốc - ND.

Dịch giả: Nguyễn Xuân Nhật
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Vương Sóc

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.