Trông Lên Rất Đẹp

Lượt đọc: 21 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Bốn

❊ ❊ ❊

Chương Bốn

Mùa hè đến. Buổi trưa thường sấm chớp đì đùng, mưa sầm sập sầm sập. Ngủ trưa trong tiếng mưa thực là mười phần dễ chịu, giấc ngủ rất sâu, rất say, đến giờ dậy không sao mở mắt ra được.

Bọn trẻ mặc quần cộc xẻ đũng, đùi cẳng tênh hênh suốt mùa hè, đầu cổ bôi đầy bột chống chấy, trông như những mầm cây con con mới được khử nấm. Cả bọn đều cao thêm nửa cái đầu, có vẻ như biết cách “hợp tác” với người lớn hơn trước. Cách nói năng diễn đạt cũng thấy ngôn ngữ tự nhiên hơn, tính người nhiều hơn, ngoài ngôn từ thường ngày bắt đầu xuất hiện thêm những từ ngữ cách mạng như “Mao Chủ Tịch”, “Thiên An Môn”, “Giai cấp vô sản”, “Muôn muôn năm”, vv… Mùa thu này, bọn trẻ sẽ được lên lớp nhỡ.

Tính kỉ luật và khả năng tự lập của Phương Thương Thương đều tiến bộ nhiều. Mặc dù tè vẫn lắm, nhưng chủ yếu tập trung vào buổi tối, những hôm uống nước quá độ hoặc nô đùa quá sức. Cậu lớn hơn, tỉ lệ giữa đầu và mình không còn tương đương nhau như trước, tai mắt mồm mũi cũng hài hòa hơn, trông ra dáng thanh tú sáng sủa, thường được những người qua đường cất tiếng khen. Tóc cậu hơi hoe vàng, dài quá tai, người không quen thường nhầm với con gái. Cô nuôi đã nhiều lần nói chuyện với phụ huynh, đề nghị cắt cao tóc lên, mùa hè mà để tóc dài thế chỉ tổ nuôi chấy.

Đến tuần được nghỉ hai ngày, Phương Thương Thương về nhà. Bố cậu dẫn hai anh em lượn ra cửa hàng bách hóa đường Thúy Vy, dùng kem que lừa hai đứa vào tiệm cắt tóc. Vừa nhìn thấy mấy người ăn mặc như bộ đội sinh hóa: áo choàng khẩu trang trắng muốt, người nào người nấy ra sức lạng dao huơ kéo, cắt cắt gọt gọt, bao nhiêu sĩ quan lục quân hải quân không quân đều cúi rạp vầng trán bất khuất phó mặc cho người ta xuống tay dao kéo, Phương Thương Thương giật nảy lên vì sợ. Ngửi cái mùi hắc nồng của dầu bóng, tóc vụn, xà phòng lẫn lộn, cậu thấy choáng váng, chạy vội ra ngoài nôn. Nôn ra hết cả cơm đậu luộc và dưa chuột xào trứng. Co kéo thế nào cậu cũng không chịu quay vào nữa. Phương Tế Thành giải thích thế nào cũng không được, giữa đường phát luôn cho hai nhát, cậu con trai khóc ré lên như loa. Mấy người nhà đi theo các sĩ quan phải lên tiếng phê bình bộ đội gì mà ngược đãi con bé như thế. Phương Tế Thành giận quá, kéo Phương Siêu quày quả bỏ đi, “con bé” vừa khóc vừa chạy theo, suýt nữa lại được một số người dắt về bốt cảnh sát giao thông.

Đến lần sau phải đặt vấn đề từ trước khi đi, đồng ý với mọi yêu cầu chính đáng lẫn không chính đáng của Phương Thương Thương, nhưng vừa đến trước cửa tiệm cắt tóc, hai chân cậu đã lại mọc rễ trên bậc tam cấp. Chưa kịp đánh đã khóc hu hu, ai thấy cũng phải mủi lòng.

Phương Tế Thành nói với cô nuôi là ông đã hết cách với thằng bé này, lần nào đến tiệm cắt tóc cũng như ra pháp trường. Thôi cứ để tóc dài ra đã, không được nữa thì tết bím, chờ mẹ nó có thời gian sẽ xử lí nó sau.

Cô Đường thầm nhủ: Thì đánh đi. Ông biết trợn mắt há mồm nhe nanh múa vuốt như hổ, thế hóa ra cũng tùy người. Chỉ có con nhà mình là người, nhà khác không phải.

Người quen thân với gia đình họ như phó chủ nhiệm Trương cũng nghĩ: không phải là cắt không được, mà là không muốn cắt. Nhà này không có con gái, từ hồi ở Nam Kinh đã hay cho Phương Thương Thương ăn mặc như con gái rồi. Trước khi vào vườn trẻ, một hai tuổi đã tết tóc bím cho cậu ta rồi.

Cô Đường giận dữ: Trẻ con mà chiều quá đi. Nhà càng chẳng mấy khá giả càng chiều con hơn trứng mỏng. Cô Đường phát hiện ra điều đó như một quy luật. Trong vườn trẻ cũng không ít cháu là con em cán bộ cấp cao, nhưng chẳng một ai được coi như cục cưng. Đưa đến là giao phó hoàn toàn, không khác gì đi lính, vườn trẻ toàn quyền dạy dỗ. Những đứa dạn dày “mưa gió” như vậy sau này mới biết cương nhu tiến thoái, lên được chỗ quyền quý, cũng xuống được những đội lao cải.

“Kẹo đường” nếu không vì trình độ văn hóa thấp, viết tên mình còn hay thiếu nét, chắc chắn cô sẽ viết một tập “bài ca giáo dục”, đem trao đổi góp ý với các vị chuyên gia. Cô lập tức quyết tâm “khép lại quá khứ” thù hận, nhận cô Lý - người bị trường Cao đẳng quốc dân nữ sinh đất Phụng Thiên[1] khai trừ - làm giáo viên văn hóa, bắt đầu từ nhận mặt các chữ Nhân, chữ Khẩu, chữ Đao, chữ Thủ, chữ Xích[2].

Dưới nắng hè, Phương Thương Thương đội một mái tóc chấm tai kiểu mũ sắt Đức, tung tăng chạy đi chạy lại. “Tóc gió thôi bay” phất pha phất phơ khiến ai nhìn cũng khen “cô bé này thật dễ thương”. Cậu ta rất lấy làm tự hào. Thỉnh thoảng lại dùng tay vén tóc ra hai bên tai, dẩu mồm thổi rèm tóc rủ trước trán, Đông Thi bắt chước Tây Thi, ra điều rất nữ tính. Làm như bàn tay cưa đục của ông thợ mộc mà vào nhạc viện thì nghiễm nhiên cũng được gảy dây đàn, Phương Thương Thương đang rất khoái chí vì được gia nhập một thế giới khác.

Trong vườn trẻ, hầu hết bé gái đều phát triển sớm hơn bé trai, tay chân khéo léo nhanh nhẹn, đầu óc sáng sủa, từ nhận mặt chữ đến học động tác múa đều nhanh hơn, nhớ kĩ hơn. Bọn họ còn chú ý vệ sinh hơn, lễ phép hơn, đối xử với xung quanh rất có nền nếp. Lũ con trai còn mải xông lên xông lên, đám con gái đã biết những trò chơi phức tạp và thú vị hơn: chơi gia đình, khám bệnh, cho bé ăn, vv… Trong số đó lại có một vài bé phát triển sớm hơn cả, ăn nói đi lại rất đàng hoàng, tuổi đi vườn trẻ mà đã biết gương mẫu, hằng ngày biết trang phục chỉnh tề, trau chuốt lời ăn tiếng nói. Từ khả năng diễn đạt đến kinh nghiệm xã hội đều vượt trội so với lũ con trai. Các cô nuôi rất thích bọn họ, giao phó các trọng trách theo dõi báo cáo hoặc các chức vụ quản lí nho nhỏ. Phương Thương Thương còn mơ hồ về ý thức giới tính, chỉ thấy các bạn kia thật ưu tú, nổi bật giữa tập thể như các nhân vật triển vọng chốn quan trường, hay những học trò cưng của các vị giáo sư nổi tiếng ở trường đại học lớn. Cậu ngưỡng mộ, luôn ước ao đến một ngày cũng được như vậy.

Phương Thương Thương tin tưởng rằng mình đang phấn đấu vươn lên làm một đứa bé ngoan. Cậu cũng muốn được các cô chú ý, giao phó các trọng trách. Nào có ai muốn bị người khác coi thường, bà không yêu, cậu không thương - ham học hỏi lẽ nào là một tội?

Cơ thể của phái nữ có thể bắt gặp bất cứ đâu trong cuộc sống hằng ngày, bọn trẻ ở đây đều không coi đó là điều bí mật hay kỳ lạ. Trên thực tế, những đường nét hết sức giản đơn mộc mạc của đám con gái rất dễ bị bỏ qua dưới những ánh mắt vô tư lự. Phương Thương Thương có lúc nảy ra ý định tò mò là vì bọn họ “chẳng có gì cả”, thắc mắc về chỗ đó của con gái không thể nào tự lý giải được. Của mình thì “ở chỗ sáng”, của người ta lại “ẩn chỗ tối”, tự dưng thấy mình quá thua thiệt. Ai mà chẳng là thiếu nhi của xã hội mới Trung Quốc, đều đoàn kết, tương thân tương ái, ấy vậy tại sao chỉ có bọn họ được gọn ghẽ nhẹ nhõm, không hề trở ngại đến mọi hoạt động. Nhất là đôi khi trèo qua thành giường bị va hai hột, hoặc đang đi tự dưng bị người lớn bất ngờ khều một phát vào lỗ quần, cậu càng thấy cái cụm thịt ấy của mình trở nên thừa thãi vô lý, cản trở giao thông, còn làm bản thân dễ bị bại lộ thân phận. Trong lớp chúng tôi, cậu bạn Cao Dương có “con chim” khác hẳn bình thường, căng tròn như lụt đậu, các cô nuôi phải lấy làm lạ, khi không cũng chỉ trỏ nói cười, khiến cậu ta thành ra người nổi tiếng trong vườn trẻ. Thường xuyên có mấy ông người lớn mà vô duyên, đến tham quan, bao nhiêu bàn tay cứ sờ sờ mó mò, sờ đến viêm tấy, sưng đỏ. Phương Thương Thương vô tình nhìn thấy, để lại dấu ấn nặng nề quái đản, trong lòng càng thêm chán ghét.

Về sau học lõm bõm được vài mẩu kiến thức về thuyết tiến hóa, còn chưa hiểu đầu đuôi đã tự dựng lên thành: Con gái đã tiến hóa nên không còn nữa, con trai còn chưa tiến hóa xong nên vẫn còn.

Phương Thương Thương hay tưởng tượng mình là một cô bé xinh xắn: khuôn mặt trái xoan trắng trẻo, mắt đen láy cong cong, không cần phải to lắm, nhưng nhất định phải là mắt hai mí; sống mũi thật cao, mỏng như dao ăn có thể cắt được đậu phụ; còn đầu mũi tròn hay nhọn, Phương Thương Thương đã phải đắn đo khá lâu, cuối cùng quyết định không tròn cũng chẳng nhọn, mà là hếch lên; miệng là đôi môi anh đào xinh xắn, nhưng không được nhỏ quá - nếu giống anh trai Phương Siêu, lúc tranh cơm sẽ bị thiệt thòi.

Cậu còn muốn có một cái nhân trung dài bằng đoạn đầu lọc thuốc lá; một cái cổ lớn bằng chai rượu nho; đôi lúm đồng tiền đựng được giọt nước mắt, một cái rốn đẹp như cái cúc áo; mười ngón tay như mười sợi mì, một đôi chân dài như ghế bar.

Cậu không thèm cái gọi là đường cong cơ thể, mà muốn mình tròn đều chắc chắn như một đoạn ống nước, trắng bóng không gợn “tì vết”, cầm lên được đặt xuống cũng dễ, lúc không mặc gì cũng chẳng phải xấu hổ, đến đâu cũng có thể tự tin.

Ban đầu những ý nghĩ đó nảy sinh là xuất phát từ Trần Nam Yến. Về sau qua sửa đổi đã vượt hẳn nguyên mẫu. Vì bản mẫu vẫn tồn tại bên cạnh, so với đồ mẫu thì hàng nhái đã không còn giống nữa. Mặc cho tự mình cảm thấy tốt đẹp đến thế nào chăng nữa, hễ Trần Nam Yến xuất hiện là như có kính chiếu yêu, Phương Thương Thương liền cảm thấy mình bị lộ nguyên hình dạng.

Phương Thương Thương tập trung chọn lọc học hỏi tất cả những đặc điểm của các bạn gái trong vườn trẻ. Một số bạn trai cũng khá xinh, cậu dũng cảm tiếp thu những điểm đơn lẻ rời rạc ấy. Cả những điểm chẳng một ai có, cậu cũng kiên quyết trang bị cho mình, chẳng hạn như khí chất, phong thái. Cậu tự sáng tạo ra những thứ đó, dĩ nhiên là vậy.

Cậu cảm thấy cần phải kiêu hãnh.

Mình xinh xắn đến thế này, cả vườn trẻ đừng mong tìm ra người thứ hai, không được tỏ ra quá giản dị dễ gần. Mấy đứa nhỏ bọn mình còn chưa cả bắt đầu phát triển về mọi mặt, ngây thơ ngơ ngác, kém về học thức, càng không xứng đáng nói những tư tưởng với đạo đức. Chỉ một người duy nhất hội tụ mọi ưu điểm - nên không ai được gọi mình là “bình hoa di động”.

Một lần, bác chủ nhiệm bắt gặp Phương Thương Thương ngắt hoa trong vườn, tay bóp bông hồng đưa lên mũi hít lấy hít để, mắt mơ màng lúng liếng. Thấy có người để ý liền ra dáng đắm say bởi hương hoa, ngúng nguẩy bước đi. Bước chân cũng khá đặc biệt, nhấc gót thật cao, giữa đường bằng lại trông như đang bước lên cầu thang.

Bác chỉ tay theo, tự hỏi: Đứa bé này là con trai… hay con gái, trông ghê quá!

Còn có một lần, ra chơi xong, mọi người về lớp, chen nhau đi vệ sinh, cô Lý cũng khá vội. Cô cho bọn con gái vào, chặn lũ con trai lại bên ngoài, tự mình cũng theo vào trong, chốt cả cửa lại. Vừa ngồi xuống, chợt phát hiện Phương Thương Thương đang ngồi bên cạnh, giận muốn khùng mà không tiện làm ồn ào. Phương Thương Thương làm bộ làm tịch, tè xong đứng dậy, mở toang cửa. Cô Lý gai hết người như nuốt nguyên con ruồi vào bụng, bất giác gầm gừ, tiên sư nó thằng lưu manh, tiên sư thằng lưu manh. Cô Đường nghe tiếng hỏi: Lưu gì đấy?

Cô Lý mím môi mỏng như sống dao, dáng điệu bất khuất dường như muốn bảo cô Đường có đánh chết cũng không bao giờ khai.

Bộ dạng không giống ai và thái độ cô độc tự cao của Phương Thương Thương bị cả vườn trẻ tẩy chay. Bọn con trai coi cậu là đồ quái vật, phản bội, gọi cậu là: “đồ vợ giả” - tôi cho rằng đó là lời cô nuôi qua miệng lưỡi bọn học vẹt. Thừa khi vắng cô, bọn chúng dồn cậu vào góc cầu thang, đè nghiến xuống đất.

Phương Thương Thương xinh xắn gọn gàng thường xuyên phải chịu đầu bù tóc bẩn, tả tơi hoa lá. Trong lòng cậu càng căm ghét bọn con trai thô lỗ dữ dằn, thề không bao giờ đứng cùng “hàng ngũ”. Kiêu hãnh một mình cũng chán, cậu muốn kiếm vài cung nữ, mắt dán về phía đám con gái cao cao. Dù biết mình chỉ là hàng nhái, vẫn liều lân la lại gần. Được vài ngày thì tiếp cận, ngọt ngào lên tiếng: Các bạn chơi gì đấy?

Bọn con gái đu đưa những con búp bê què chân cụt tay trong lòng, không ai nói gì, cũng chẳng ai thèm nhìn cậu.

Cho mình chơi với, mình đóng giả làm người nấu cơm cho các bạn.

Dương Đan trừng mắt với cậu trước tiên, tiếp theo từng người từng người lần lượt trừng mắt lên. Trần Bắc Yến trợn to nhất, lòng đen như lồi cả ra ngoài.

Giờ ngủ trưa, cậu bóp nghiến vào chỗ mềm nhất trên tay Trần Bắc Yến: Tại sao không cho ta chơi với?

Trần Bắc Yến đau quá khóc ré lên.

Phương Thương Thương nghiến răng nói: Từ nay về sau không cho chơi với mọi người, chỉ được chơi với ta.

Cô Đường đi tuần tra đến nơi, cậu vội vã rụt tay về, kéo chăn lên như đã ngủ.

Cậu nghe thấy cô Đường gặng hỏi Trần Bắc Yến vì sao khóc, Trần Bắc Yến không dám nói, bị cô Đường phê bình cho một trận.

Buổi chiều, Phương Thương Thương đi tới đâu, Trần Bắc Yến theo tới đó. Bọn con gái gọi, cô bé chỉ nhìn Phương Thương Thương, chân không dám đụng đậy. Dương Đan quàng cổ lôi cô đi, chỉ một chốc đã thấy cô ngoan ngoãn quay lại.

Phương Thương Thương rất khoan khoái, muốn đối đãi tử tế với cô, bèn nhổ một ít cỏ, tụm lại như một bó hoa cho cô cầm trong tay.

Cậu bảo cô ngồi lên đu quay, đẩy cho quay nhật nhanh, lùi ra một bước vẫy tay chào: Tạm biệt! Bao giờ đến nơi nhớ viết thư về.

Phương Thương Thương còn kéo Trần Bắc Yến ngồi lên xích đu, tự mình làm chàng lực sĩ đẩy bạn đu lên lưng chừng cao.

Đu dừng lại bước xuống xong, cậu hỏi người ta: Có thích không? Trần Bắc Yến không gật đầu cũng chẳng lắc đầu, Phương Thương Thương đánh cho một bạt tai, chỉ tay vào mặt: Khóc à?

Trần Bắc Yến không khóc.

Phương Thương Thương nghĩ có lẽ mình nên nhẫn nại hơn, làm cho bạn có cảm giác tham gia chơi thực sự. Cậu bèn kéo tay cô, mặt mũi hớn hở đề nghị: Mình chơi đánh trận đi.

Phương Thương Thương đóng giả bộ đội quân Bát Lộ, Trần Bắc Yến đóng vai quân chính phủ đuổi theo. Phương Thương Thương vừa chạy vừa bắn, ném lựu đạn, thực hiện đúng quy tắc quân sự: đạn sắp nổ thì nằm xuống, khi bắn thì ẩn nấp. Trần Bắc Yến chẳng biết gì, cứ thế xông về phía trước như quân cảm tử, súng cầm trong tay cũng là súng lục, bắn không kêu. Nữ chiến sĩ thường không thạo trận mạc. Phương Thương Thương nói, bạn chơi như thế không đúng, khi chiến đấu thật bị dính đạn rất sớm. Cậu dạy cho cô mấy động tác cơ bản của bộ binh, đổ người thế nào, trườn lên như thế nào, bắt cô luyện tập tại chỗ vài lần. Tập chưa đúng quy phạm phải tập lại. Trần Bắc Yến nằm trên mặt đất khóc. Phương Thương Thương chẳng hề động lòng, lạnh lùng ra lệnh cô phải tiếp tục. Cho đến khi thực sự không thể nào dạy nổi mới gọi cô đứng lên, dặn đi dặn lại: Bắn súng phải có tiếng nổ, phải thường xuyên ngã người tránh đạn, không thì đánh trận thế nào được. Nói rồi hùng hổ chạy ra xa mấy bước, tuyên bố chiến tranh bắt đầu lại. Lần này cậu đóng vai lính Mỹ, Trần Bắc Yến đóng quân tình nguyện; cậu đi tuần tra, Trần Bắc Yến đánh mai phục.

Chiến đấu thấm mệt, Phương Thương Thương chạy đến bên đống cát, nằm thẳng đơ, nói với Trần Bắc Yến vừa đuổi đến nơi, còn chưa biết phải làm gì tiếp theo: Giả vờ là tôi bị hi sinh, giả vờ đồng chí chôn tôi xuống đất.

Trần Bắc Yến quỳ xuống đống cát, nắm cát đầu tiên rắc luôn lên mặt Phương Thương Thương.

Phương Thương Thương hoa cả mắt, vừa dụi vừa ngồi dậy, nhưng không nổi cáu mà hào hứng thay đổi kiểu chơi: Giả vờ tôi bị thương nhé, giả vờ là đồng chí cứu tôi, giả vờ đưa tôi ra bệnh viện.

Trần Bắc Yến dùng tất cả sức lực mới đỡ nổi Phương Thương Thương dậy. Cậu được Trần Bắc Yến dìu, mặt mũi hết sức đắc ý, tập tà tập tễnh đi xuyên qua khu sân, chốc chốc lại ngất đi một lúc. Trương Yến Sinh và đám con trai hò hét chế nhạo.

Phương Thương Thương nằm dưới bóng cây cho Trần Bắc Yến chữa thương, mặt trời chiếu đến đâu dịch chuyển đến đấy.

Trần Bắc Yến cho cậu thuốc uống, thuốc bôi, còn bị ép buộc dùng tay làm kim tiêm tiêm thuốc lên mông cậu.

Để cho giống thật, cậu nhặt một cái cúc áo bằng nhựa dưới gốc cây làm thuốc viên uống vào mồm, giấu ở dưới lưỡi.

Vết thương của cậu đã lành, có thể đóng giả bộ đội truy đuổi rồi. Trần Bắc Yến bực dọc kết thúc điều trị, dành cho bệnh nhân một thái độ khó chịu, không khác gì bác sĩ trạm xá của vườn trẻ.

Giả vờ là đồng chí bị thương, giả vờ tôi chữa bệnh cho đồng chí.

Phương Thương Thương nhè cái cúc ngậm trong mồm ra, nhét vào mồm Trần Bắc Yến: Giả vờ tôi cho đồng chí uống thuốc trước, sau đó tiêm, cởi quần ra.

Trần Bắc Yến nằm sấp, kê đầu lên cánh tay, lặng lẽ cởi quần.

Phương Thương Thương nhặt một khúc cành cây, bẻ ngắn đi làm kim tiêm. Miệng còn thao thao:

Giả vờ tôi đã rút thuốc vào ống tiêm, giả vờ tôi vẩy vẩy kim tiêm, giả vờ tôi… Cậu đang giơ ống tiêm lên cao, chuẩn bị chích mông Trần Bắc Yến, bỗng nghe một tiếng gầm lớn. Cô Lý đang đứng dưới một bóng cây khác:

Làm gì kia hả!

Âm thanh còn vang vang, thân hình đã phóng tới nơi, gạt bay Phương Thương Thương sang một bên, xốc Trần Bắc Yến dậy, thần tốc kéo quần cô bé lên, miệng mắng nhiếc: Ngu quá!

Phương Thương Thương đang chơi vui bỗng bị chẹn ngang, nụ cười chưa kịp tắt trên môi: Cháu làm sao ạ?

Cô Lý ngồi xổm, phủi đất cát cho Trần Bắc Yến, quay mặt sang, gầm tiếp một tiếng trong cổ họng: Cút…!

Phương Thương Thương ra khỏi đám cây, đến chỗ có nắng. Mặc dù đã gần chiều, nắng vẫn rất tràn trề, chiếu lên da bỏng rát. Khắp người cậu mồ hôi ròng ròng, áp vào tường vào cửa đều là những vết ướt rộng. Cậu đi vào phòng chơi, tự lấy cốc của mình hứng nước từ cái vòi đồng, uống thật nhiều. Nước âm ấm, có cho một tí đường trắng, hình như còn có một tí muối, uống vào mồm hơi ngọt ngọt, cũng hơi mặn mặn, uống nhiều hay bị ợ. Cậu lấy thêm nửa ca nước, bước ra ngoài thềm vừa uống, vừa xem các bạn đang chơi.

Nước đổ vào bụng, không mát đi mà như càng sục sôi hơn. Câu gầm của cô Lý vừa xong, đừng tưởng bên ngoài cậu tỏ ra bình thản mà nhầm, trong lòng quả thực sợ hãi không ít. Vẻ mặt khi cô Lý gầm lên ấy, rất nhiều năm sau mới tìm được tính từ để lột tả: Khinh miệt. Sự thô bạo của cô Lý cậu chẳng lạ gì, bộ mặt nhăn nhó vẹo vọ hơn thế cậu cũng đã từng thấy, sợ một hồi rồi cũng qua, nhưng tất cả đều không sánh nổi ngày hôm nay, nỗi ám ảnh không bao giờ quên được. Phương Thương Thương cứ ngỡ mình vẫn được người lớn hết sức yêu quý. Mặc dù có chút “một mình mình biết một mình mình thơm”, nhưng đối với nhóm kẻ mạnh như cô nuôi, cậu vẫn luôn khom lưng rướn mày, lấy lòng được là lấy lòng, rất để ý thái độ của cô nuôi đối với mình. Cô Lý lần này gầm một tiếng, bay mất hơn nửa lòng tự tin của cậu. Một yếu tố khiến cậu run sợ nữa, là không rõ nguyên nhân. Trước nay, mỗi lần cô Lý làm dữ, đều là dữ có cơ sở, tự cậu cũng hiểu rõ mình phạm đến người khác ở điểm nào, xui xẻo ở chỗ nào. Lần này đang chơi vui vẻ, chẳng khác gì sét đánh trời quang, chết bàng hoàng.

Phương Thương Thương có đôi phần bất mãn: nó cũng tiêm cho mình, mình cũng tiêm nó, sao mình lại ăn một tiếng “Cút”. Lúc này cậu nghĩ tới cái mông của Trần Bắc Yến. Lúc nãy mải chơi, không có gì đặc biệt, chỉ là một bộ phận cơ thể. Phương Thương Thương căn bản không chú ý ghi nhận. Bây giờ, một cái mông trơn trọi hiện ra trong đầu cậu, như một sinh linh vô tội bị oan uổng, vô cùng đau khổ nhưng vẫn ngậm đắng nuốt cay, không thù hận cũng chẳng kêu than. Cái mông thật hiền lành làm sao - tôi cảm thấy hổ thẹn. Bắt nạt một vật không biết lên tiếng thì giỏi giang gì cơ chứ? “Người ta” hiền lành nhẫn nhịn thế kia, không kêu la ồn ào, chỉ lặng lẽ làm việc tốt cho mình: gánh vác sức nặng của mình, đào thải những nhơ bẩn của mình, tần tiện từ nguồn cung cấp lương thực có hạn để làm nên lớp đệm mỡ lớn đến thế cho mình, giúp cho cơ thể mình có một chỗ có thể để người khác đánh đập mà không thấy đau mấy, đi đến đâu cũng như đã tự mang cho mình một chiếc ghế đệm. Đương nhiên còn có một số ưu điểm mà khi đó tôi còn chưa biết. Chẳng hạn nếu gặp động đất bị kẹt dưới đống đổ nát, năng lượng tiêu hao để duy trì cuộc sống có thể lấy từ đó. Nói ngắn gọn: một vật đáng lẽ phải chú ý bảo quản, giữ gìn thỏa đáng, thành tâm kính trọng nâng niu, mà tôi toàn vác ra dùng vào những việc linh tinh, nếu không phải là báng bổ thánh thần thì cũng là ngược đãi tôi hiền sĩ giỏi. Thảo nào cô Lý giận dữ đến thế. Tôi đã biết lỗi. Tôi cảm thấy vô cùng có lỗi với cái mông, có lỗi với một bậc trung hậu, khiêm tốn và tận tụy.

Tôi rướn mắt lên nhìn mông mọi người, tất cả đều được bao bọc chắc chắn trong những lớp vải, hoặc bẹp, hoặc vểnh - nhất định đều là thứ đồ tốt.

Cô Đường lấy từ trong lớp ra một chiếc ghế, để dưới bóng cây, chỉ mặt gọi tên tôi: Phương Thương Thương, cháu lại đây.

Cô thật thân thiện, nụ cười trùm lên hết khuôn mặt, một tay giấu đằng sau lưng, tay kia bứt từng chiếc lá trên cành liễu rủ.

Tôi bước mấy bước, bỗng thấy vật gì trong tay cô lóe sáng, linh cảm sự chẳng lành. Trước hết là phải gạt bỏ sợ hãi, hai tay vòng ra trước ngực, nói thật to: Cháu không cắt tóc.

Không cắt tóc. Có chuyện cần trao đổi với cháu. Cô Đường cười thêm phần đáng yêu.

Tôi theo dõi nhất cử nhất động của cô, vác bộ mặt đầy ngờ vực bước lại gần.

Cô đang định cử cháu làm công việc trực ăn cơm.

Cô Đường đánh nghi binh một đòn, bất ngờ thò tay ra chụp. Tôi sớm đề phòng, thót ngực lại một cái, trong nháy mắt đã lùi ra ngoài phạm vi một trượng.

Chạy à? Cô Đường trở mặt hét to.

Cháu không chạy. Hai chân tôi luỳnh khuỳnh nhấp nhổm như tên đã căng cung, tiếp tục thương lượng với cô Đường trong tư thế chuẩn bị sẵn sàng: Không chạy cũng không được cắt tóc.

Giằng co vài hiệp, đôi mắt cô Đường chợt sáng lên, cô quay sang bọn trẻ đang nô đùa hăng hái: Các cháu bắt Phương Thương Thương lại cho cô.

Chỉ nghe những tiếng reo hò dậy đất của lũ trẻ xung quanh, ai nấy anh dũng lao lên, đàn ong vỡ tổ bốn bề áp đến.

Tôi tả xung hữu đột, ra sức chạy, vừa chạy vừa ngoái đầu nhìn. Đám trẻ bám sát sau lưng đen đặc, mấy đứa chạy đầu tiên còn vừa lao tới vừa giơ tay chộp, như đội quân tập kích đường sắt đang đuổi theo tàu hỏa. Một bàn tay vuột vào lưng trần của lôi. Tôi ngoặt người đột ngột rẽ sang hướng khác. Một đám người mất đà đâm sầm vào rặng hoa.

Một biệt kích đánh lẻ xuất hiện trước mặt, Dương Đan. Gương mặt hoảng hốt của cô bé chỉ muốn tránh va vào tôi. Sang phải, sang trái, hoàn toàn trùng lặp với nhau.

Tôi đành chụp lấy vai cô ta, kê chân khẽ ngáng một cái, hất cô bé đang kêu ré ngã lăn xuống gò đất.

Chỉ một chút chần chừ đó, anh chàng tay chân loằng ngoằng Cao Dương đã kịp chồm lên khiến tôi ngã nhào. Bọn trẻ vun vút theo sau kịp thời đua nhau chồm lên, người tôi bị đè nghiến như đống thịt nhân bánh. Tôi gắng quay mặt lại nhìn, thấy Uông Nhược Hải sải bước phóng tới hai tay đè lên mông Vu Sảnh Sảnh rồi nhún mình bay lên ngồi gọn trên eo của cô bé.

Tôi cố hết sức rút được một cánh tay ra, nghiến răng đánh vào mặt Cao Dương. Cậu này đang bị các bạn nằm trên đè không cụ cựa cũng chẳng đánh lại được, chỉ biết nhăn mặt chịu đựng. Khuôn mặt cậu nhanh chóng đỏ dần lên, áp sát cạnh mặt tôi khóc léo nhéo.

Cô Đường gạt bọn trẻ đang sói tru hổ gầm, túm gáy tôi giải vào bóng râm, ngồi lên ghế. Một nhát tông đơ lướt qua, trước trán tôi trống ra một đoạn như khúc rãnh, cô buông tay nói: Cháu chạy đi!

Tôi khóc sùi sụt, phó mặc cho cô nhổ lông bứt tóc, chỉ mong sao giữ nguyên được hai tai. Mấy hôm trước nhìn thấy cô lấy lá hẹ dưới nhà bếp để tập, cứ tưởng cô định học cách tỉa hoa đào, còn mừng cho cô nữa. Cô chật vật cắt cho tôi một cái nồi. Đó là kiểu tóc cô thấy ưng ý nhất. Cả đám người nhà cô ở huyện Phòng Sơn, già trẻ lớn bé đều cắt cái đầu như vậy. Lũ trẻ vây quanh tôi hò reo: nắp đậy bô, nắp đậy bô.

❀ ❀ ❀

[1] Tên gọi cũ của thành phố Thẩm Dương, thủ phủ tỉnh Liêu Ninh, đông bắc Trung Quốc - ND.

[2] Những chữ đơn giản cho người mới học - ND.

Dịch giả: Nguyễn Xuân Nhật
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Vương Sóc

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.