Chương Mười
Phương Thương Thương biết sau đôi mắt mình còn có một đôi mắt khác. Cậu hết sức tin cậy đứa trẻ tên là “Tôi” bên trong con người mình, cho rằng đứa trẻ đó lớn hơn mình, rất bí ẩn vì không biết lai lịch, kiến thức của cậu ta cũng phong phú hơn mình.
Thời gian đó, Phương Thương Thương đã được nghe kể về chuyện Tây Du Ký. Nhà Cao Dương có bộ truyện tranh Tây Du. Thằng nhóc xem xong tập nào lại đến vườn trẻ múa may kể lể, thêm một bớt hai, những chỗ nhớ không rõ thì bịa. Các bạn trong lớp say sưa mê mẩn. Mỗi tối sau khi tắt đèn, bọn trẻ nằm im trên giường mình, cả căn phòng lặng như tờ, phát thanh viên đọc truyện đêm khuya Cao Dương lại bắt đầu giọng kể thì thào: Tôn Ngộ Không, Ngưu Ma Vương, Đường Tăng, Bạch Cốt Tinh, Ngọc Hoàng Đại Đế lần lượt xuất hiện trước mặt chúng tôi, bay qua bay lại, thi thố thần thông biến hóa, triển khai hỗn chiến. Những trận chiến đơn thuần là tỉ thí võ nghệ không liên quan chính nghĩa. Những câu chuyện hấp dẫn hơn chuyện Bát Lộ quân đánh bọn quỷ Nhật Bản, không đau đớn mất mát. Chú Ngộ Không có thứ vũ khí rất ác liệt, không giống chiến sĩ cách mạng thiếu súng thiếu đạn, lúc nào cũng bị đánh, phải tránh né, rặt một chuỗi chịu đựng đủ đường, mà cứ “hiên ngang”, đã thế còn miêu tả không ít mưa bầm gió dập, khiến mọi người không ai muốn làm người tốt: Thắng lợi thì nhất định sẽ, nhưng cộng cả lại bọn xấu vẫn nhiều thời gian sung sướng hơn.
Tôn Ngộ Không thì khác, trước tiên là một cây gậy Như ý rất tài tình, lại thêm một cơ thể đánh không bao giờ chết, rèn thành kim cương sắt thép mà cũng chẳng phải chịu khổ mấy, ăn vài trái đào vườn, mấy củ sâm trồng, lại thêm mấy nắm hột của Thái Thượng Lão Quân nấu thế là xong. Chỉ ăn một thứ đã sống đến mấy nghìn năm, Tôn Ngộ Không thì phải sống đến tận bao giờ, thật là ngưỡng mộ. Nếu không phải yểm hộ ông bất tài Đường Tăng, ai làm gì nổi Ngộ Không?!
Bọn trẻ nghe qua lời kể câu được câu chăng, bớt trước thêm sau của Cao Dương, không ai nhận ra đồng chí Đường Tăng kì thực đang đi tìm chân lí, ông anh Tôn Ngộ Không chỉ là thằng đánh nhau trong đội ngũ cách mạng. Mọi người đặc biệt có ý kiến đối với mấy vị lãnh đạo Phật Tổ Như Lai, Quan Âm Bồ Tát. Toàn đợi đến lúc Tôn Ngộ Không hết cách mới chịu đi cứu, bình thường cứ khoanh tay đứng ngoài vừa nhìn vừa cười. Đằng nào cấp trên cũng đã quyết định đi lấy kinh ở Tây Phương, mà các ngài cũng đã biểu quyết giơ tay rồi, sao không làm trận gió, thổi ông họ Đường một phát tới Tây Trúc mà còn bắt người ta cuốc bộ từng bước? Đồng chí Tôn Ngộ Không rất có năng lực, một mình hoàn toàn có thể thực hiện nhiệm vụ trên, tại sao không chịu tin tưởng giao phó, còn cử ra bao nhiêu yêu ma quỷ quái đánh người ta? Làm thế chẳng khiến mọi người hoài nghi về động cơ của Phật Tổ Như Lai: kinh là của ông, người cũng do ông phái đi, tự phái người của mình đi lấy kinh của mình, rốt cuộc ông định làm gì?
Mấy đứa ham hiểu biết gặng hỏi Cao Dương: Chân kinh là cái gì thế? Chân kinh nói cái gì, có đáng để hao công tổn sức tìm đến Tây Phương bằng được thế không?
Cao Dương ậm ừ ậm ừ, nghĩ một lúc nói: Không biết.
Đến Tây Phương xong sao nữa? Phương Siêu hỏi. Phật Tổ Như Lai có thái độ gì không?
Chẳng có thái độ gì hết. Cao Dương khổ sở đáp, truyện thiếu nhi chỉ kể đến đấy, nói đến rồi, thế là hết.
Cả “Từ đó sống một cuộc đời hạnh phúc” cũng không có à? Trần Nam Yến nói. Bọn trẻ ở phòng đẹp cũng lẻn sang nghe chuyện.
Không có. Cao Dương hết sức chán nản.
Chuyện kiểu gì thế. Lũ trẻ lao nhao nhận xét: Tớ thấy Phật Tổ Như Lai không có ý tốt, bọn họ về một phe chơi xấu lão Tôn.
Một người khác cũng đã xem bộ truyện tranh này, nhưng không có khiếu kể bằng em trai - Cao Tấn - sau một thời gian im lặng, cuối cùng đưa ra giải đáp tương đối thuyết phục:
Chân kinh, thực ra chỉ là cái cớ, để Tôn Ngộ Không có việc làm, sợ rảnh rỗi quá lại lên đại náo Thiên Cung.
Trong những buổi ngọa đàm kể chuyện ban đêm, Phương Thương Thương rất ít xen ngang, chỉ lặng lẽ nằm trong chăn say sưa với những hình ảnh diệu kỳ của truyện thần thoại. Nghe đến đoạn Phật Tổ Như Lai đè Tôn Ngộ Không dưới núi Ngũ Hành, cậu để rơi những giọt nước mắt long lanh. Khi Tôn Ngộ Không chui vào bụng Thiết Phiến công chúa, quạt tắt Hỏa Diệm sơn, phá hủy động Bàn Ty, vượt qua sông Tử Mẫu, cậu lại thầm bật cười - cảm thấy xấu hổ vì đã lung lay niềm tin dành cho Tôn Ngộ Không. Cậu dành cho chú khỉ vốn xưng vương, sống tự do tự tại chốn Hoa Quả sơn, lại bằng lòng dùng trọn phần đời cho sự nghiệp hùng tráng - tiêu diệt yêu ma quỷ quái khắp dọc đường núi non hiểm trở - một niềm kính trọng lớn lao. Thời đó, cậu rất ngưỡng mộ sách vở, cho rằng những gì sách viết đều là những chuyện đã từng xảy ra, mỗi câu mỗi chữ đều là sự thật. Cậu coi Tây Du Ký là một phần của hiện thực, là một đoạn lịch sử vừa mới khép lại.
Vào thời cổ đại xa xưa, ở Trung Quốc, trên trời dưới đất trong nước, đâu đâu cũng đầy rẫy yêu ma quỷ quái thần thông quảng đại, ngay cả bọn người ác - xấu cỡ địa chủ cũng bị lũ này bắt nạt, tất cả đều nhờ có một cây gậy Như ý của anh hùng Tôn Ngộ Không quét sạch, nếu không thì bao nhiêu bộ đội cũng chỉ một hồ lô của Kim Giác đại vương là hút hết cả. Không có Tôn Ngộ Không thì không thể có thế giới thanh bình và cuộc sống hạnh phúc ngày hôm nay cho chúng ta. Cần phải tưởng nhớ đến Ngộ Không, ít ra cũng có bài hát hát về người ta, để chứng tỏ vẫn còn những người có lương tâm. Nếu không thì thể nào người ta cũng không vui, lần sau có yêu quái chắc gì người ta đã chịu đánh giúp.
Phương Thương Thương tin tưởng Tôn Ngộ Không còn sống, vẫn đang nhào lộn ở chốn Tây Phương xa xôi. Những yêu quái bị Ngộ Không đánh bại cũng đang còn sống, hóa thân thành những nông dân hiền lành sống cuộc đời chăm chỉ. Có thể một số không chịu yên phận đã kéo về thành phố, hóa thành những hình dạng khác trà trộn vào giữa mọi người, đêm xuống sẽ hiện ra ăn cả đám trẻ con cho đã nghiền - nghĩ đến đó, Phương Thương Thương dựng hết tóc gáy, cây cối, cửa sổ, tường, cái bàn, cái ghế đều giống như yêu quái hóa thành.
Cậu trùm chăn quá đầu, lầm rầm cầu khấn: Tôn Ngộ Không ơi mau đến, yêu quái còn chưa chết, không có ngài không được.
Phương Thương Thương hỏi đứa bé trong người mình một cách đầy hy vọng: bạn có phải là Tôn Ngộ Không hóa thành không?
Tôi rất muốn nói phải. Tôi cũng rất vui lòng được phải, nhưng tôi không hề dám chắc điều đó. Tôn Ngộ Không có bảy mươi hai phép biến hóa, tôi chỉ có một: biến thành Phương Thương Thương, lại còn không biến trở lại hình cũ được nữa.
Tôn Ngộ Không chỉ một cân đẩu vân đi được mười vạn tám nghìn dặm, còn tôi mỗi trèo bức tường cũng rắc rối.
Nếu tôi là Tôn Ngộ Không, thì thiết bổng của tôi ở đâu?
Tròng tai của Phương Thương Thương chỉ toàn ráy tai.
Hơn nữa, dù tôi dễ quên đến mấy cũng không thể không có một chút ấn tượng gì về quá khứ anh hùng như thế. Quần chúng gợi ý rồi mà vẫn không nhớ được - những ngày tháng phi thường biết bao.
Tôi bảo Phương Thương Thương, có lẽ tôi không phải là gì cả, đến Trư Bát Giới cũng không phải. Võ công của ông Bát Giới tôi làm sao theo kịp, đừng có hy vọng tôi đi đánh người khác cho, cả hai chúng ta đều không phải loại người đó. Biết đâu tôi cũng chỉ là một tiểu yêu quái bỏ mạng dưới cây gậy sắt của Lão Tôn. Loanh quanh đầu thai vào chỗ này.
Là yêu quái thì cũng mạnh hơn người. Phương Thương Thương vẫn một lòng tin tưởng tôi.
Phương Thương Thương thay răng. Cả hàm răng như phím dương cầm, ấn xuống được. Đặc biệt phải rất cẩn thận mỗi khi gặm táo, sơ sẩy là chảy máu, khuyết ra một lỗ, cơn tê điếng lan ra khắp người. Cậu rất lo từ nay sẽ không ăn được bao nhiêu thứ ngon lành nữa. Tôi bảo, không sao, rồi chúng ta sẽ lại có cả một hàm đầy răng.
Lỗ đít cậu ta ngứa ngáy vô cùng, gãi cũng không giải quyết được căn nguyên vấn đề. Cả lớp có thêm một động tác: một tay ngoáy mũi đằng trước, tay kia thò ra sau gãi đít. Rất tốt cho luyện tập cơ eo và lưng. Đầu tiên là Uông Nhược Hải, rồi đến Vu Sảnh Sảnh, lần lượt ỉa ra giun đũa. Cô Lý đem về một hộp thuốc kẹo, đến bữa ăn phát cho mỗi đứa vài viên, ai muốn ăn thêm cứ việc xin. Mọi người ban đầu tưởng kẹo ra sức tranh giành, ăn vào rồi mới biết lợm giọng, mồm và da bụng đều cảm thấy tê dại, tôi nhắc Phương Thương Thương phải cảnh giác, kẹo của cô Lý đâu phải thứ có thể ăn tùy thích. Chỉ vờ ngậm trong mồm, vào nhà vệ sinh hẵng nhổ ra.
Tôi chỉ bảo: phải hết sức cẩn thận, có thể cô Lý chính là yêu quái biến hình. Xem xung quanh thì biết, chẳng ai có cái mồm to đến thế, nếu không để ăn thịt trẻ con thì để làm gì. Hãy để ý khóe mắt bà ta có hai nếp nhăn chếch lên trên. Chính là yêu quái biến thành cô Lý nhưng biến chưa trọn vẹn. Trên mặt cô còn rất nhiều dấu vết khó che đậy: ria mép, lông đen trong lỗ mũi - chỗ khó biến hóa nhất đối với một con yêu quái chưa đủ lâu năm - chính là lông lá trên người nó. Lại còn thêm cái nốt ruồi đen giữa hai lông mày cô ta, bằng chứng không thể chối cãi là yêu quái đã sơ suất để lộ. Tôi rất đắc ý với con mắt tinh tường nhận biết yêu ma của mình, đồng thời cũng khiến Phương Thương Thương sợ run lẩy bẩy. Tôi căn dặn Phương Thương Thương: phải giả vờ nghe lời con yêu quái, không được để nó quá chú ý đến mình, chú ý đếm số đầu các bạn nhỏ, nhiều như thế nó ăn mất đôi ba đứa là rất khó phát hiện.
Cô Lý nhận ra Phương Thương Thương từ khi lên lớp lớn tỏ ra rất ngoan ngoãn, có khuôn phép rõ ràng, không vội vàng hấp tấp và rất vâng lời cô, không hề dám trái ý bao giờ. Cô Lý rất lấy làm vui lòng trước sự chuyển biến của thằng bé, có công mài sắt có ngày nên kim, cốt lõi là ở giáo dục, đời này không có cái “cổ cứng” nào lại không cúi được xuống cả. Qua những quan sát hằng ngày, cô Lý còn phát hiện ra thằng bé có năng khiếu toán học, bình thường hay đếm số bạn trong lớp, sáng một lần tối một lần, có bao nhiêu bạn ra chơi, thiếu bao nhiêu bạn. Không cần điểm danh, hỏi cậu ta là biết. Đếm thiếu người ăn cơm là không yên, toát mồ hôi hột, mặt xám ngoét. Còn bé thế mà quan tâm số lượng đến mức độ này, quả là hiếm. Bây giờ cả xã hội thi đua tiến quân vào lĩnh vực khoa học kĩ thuật, không khéo trong lớp ta lại xuất hiện một con cháu của Hoa La Canh[1] cũng nên, nhất định không được để cho thui chột. Cô Lý nghĩ lại cuộc đời mình, chắc cũng chỉ đến thế này, muốn trước khi nhắm mắt trên lá cờ đỏ thắm kia cũng có một phần máu của mình thì phải dùng bọn trẻ. Làm gì mà xui xẻo đến mức mấy trăm đứa mà không có nổi một liệt sĩ. Điều quan trọng là phải bắt đầu từ bây giờ. Những mầm non hy vọng phải được đối xử tốt một chút. Trồng nhiều mới mong gặt lớn chứ. Dù Phương Thương Thương không có tướng liệt sĩ hơn so với bọn chuyên trị đánh nhau Trương Ninh Sinh, Cao Tấn, nhưng chỉ cần làm tới bộ trưởng, tuổi đến “cổ lai hi” mà nhớ lại người đã dẫn những bước đi chập chững vào đời, đài báo đưa lên cũng cảm động biết mấy. Lúc đó dẫu mình có nghèo khổ ốm đau cũng vẫn không chịu lộ diện - cái chí khí đó thì mình có thừa - cũng thấy an ủi hạnh phúc lắm rồi, có thể mỉm cười ra đi, để cho bộ trưởng tha hồ mà day dứt. Cô Lý nghĩ ngợi, bất giác hai giọt nước mắt lăn xuống má, đám trẻ con sợ nín cả thở.
Đừng, đừng nhìn. Phương Thương Thương thấy tim đập thình thịch, hơi hiếng lên đúng lúc bắt gặp ánh mắt cô Lý từ xa đang chiếu tới. Ánh mắt của cô dịu dàng, nhưng Phương Thương Thương đã lạnh toát tay chân, hồn bay phách lạc, chắc chắn đêm nay sẽ thành món ăn trong bụng cô Lý. Cháu còn nhỏ lắm, thịt chưa thơm, sao cô không ăn Trần Bắc Yến vừa béo vừa trắng trước đi đã? Nghĩ đến đời này sắp hết, Phương Thương Thương cũng không khỏi nước mắt lưng tròng.
Thằng bé này có tấm lòng. Mình khóc nó cũng khóc. Tình cảm giữa cô trò sâu sắc đến thế thật không ngờ. Vừa nghĩ, cô Lý vừa chăm chú nhìn vào hai mắt Phương Thương Thương.
Buổi tối, mọi người đều ngủ, Trần Nam Yến nằm trên giường phát hiện một bóng đen bò lại phía mình. Bò đến bên giường, bóng đen quỳ thẳng lên, dưới ánh trăng, cô bé nhận ra đó là thằng bé lớp lớn hai.
Thằng bé khuôn mặt đẫm lệ, nghẹn ngào nói với cô: Em nói với chị một việc này, chị nhất định không được nói cho ai biết, phải bí mật, chị thề đi.
Chị thề, nhất định nhất định không nói cho ai biết. Trần Nam Yến hào hứng, thúc giục cậu: Gì vậy, em nói đi.
Cô Lý lớp mình là yêu quái hóa thành.
Thật à. Trần Nam Yến kinh ngạc thất sắc.
Em không lừa chị. Thằng bé đau khổ. Đêm nay cô sẽ đến ăn thịt em. Cô đã ăn mất một vài bạn trong lớp mình, em đếm rồi. Giờ đến phiên em, cô biết chỉ có em phát hiện ra nên ăn thịt em trước.
Vậy em phải làm sao? Trần Nam Yến vừa sợ vừa thương.
Chẳng làm sao được. Đánh không lại cô đâu, nhưng em không muốn chết. Thằng bé chúi đầu vào thành giường khóc thành tiếng. Khóc một lúc lại nói: Chị cho em núp dưới gầm giường chị một đêm được không?
Được, được. Em núp đi. Trần Nam Yến hào hiệp, mắt nhìn thằng bé chui vào gầm giường mình.
Trần Nam Yến không ngủ được, nghĩ ngợi rất nhiều. Cô hỏi thằng bé dưới giường: Em thấy hai chị em mình phối hợp có đánh lại được cô Lý không?
Không biết.
Trần Nam Yến trèo xuống gầm giường, sờ tay vào khối nóng hôi hổi kia: Chị muốn đi đánh chết cô Lý, hai chị em cùng đi nhé.
Em không đi. Thằng bé nói. Chị cũng đừng đi. Cả lớp mình gộp lại cũng đánh không nổi cô đâu.
Thằng bé dựa sát vào cô bé, hai đứa trẻ nằm song song sát nhau trong đêm tối, cô bé cảm thấy người thằng bé đang run.
Một bạn nhỏ đi vệ sinh, chân không bước qua chỗ hai đứa.
Trần Nam Yến bò ra ngoài, thằng bé giữ lại: Chị đi đâu?
Chị đi xem cô Lý thế nào.
Đừng đi.
Chị không chạm vào, chỉ nhìn thôi.
Cũng đừng đi, cô ăn thịt chị đấy.
Xem cô Lý hiện nguyên hình yêu quái thế nào xong là về ngay.
Đôi chân kia đã quay lại, bò lên giường. Có người nói mơ: thế thì thôi vậy…
Trần Nam Yến bò ra khỏi gầm giường, quay lại kéo thằng bé định rủ nó đi cùng, thằng bé nặng trịch, kéo thế nào cũng không nhúc nhích.
Trần Nam Yến một mình đi ra khỏi căn phòng đẹp, đi qua phòng ngủ lớn, quay lại nhìn thấy một bóng đen lẽo đẽo bám theo mãi tít xa. Cô sang phòng chơi, giường trực của cô nuôi ở ngay cạnh cửa. Cô nhìn thấy một khối đen đen cuộn tròn trên giường, khắp người rợn da gà, tóc dựng cả lên. Cô bước lại trước giường, khối đen kia không hề phát ra động tĩnh gì, trong tích tắc cô tưởng tượng ra vô số khuôn mặt đáng sợ nhưng vẫn không kìm được thò tay vén mép chăn lên. Một luồng hơi nóng phả ra, mùi ngai ngái rất đậm. Người trong chăn nói: Cháu làm gì đấy?
Trần Nam Yến không nói không rằng, cong lưng bỏ chạy, va vào thằng bé kia trong phòng ngủ lớn, cả hai sợ hết hồn.
Mấy ngày sau, Phương Thương Thương nhìn thấy Trần Nam Yến bị cô Lý lôi bím tóc, xách chăn gối, đuổi ra khỏi phòng đẹp.
Cô Lý triệu tập tất cả học sinh lại xếp hàng, bắt Trần Nam Yến đứng đối diện, chỉ mặt cô bé nói: “Các cháu, mấy hôm nay chắc đã nghe Trần Nam Yến nói rồi hả, cô là yêu quái hóa thành. Bây giờ cô muốn Trần Nam Yến nói lại trước mặt mọi người, cô có phải là yêu quái không?
Không ạ. Trần Nam Yến khóc.
Lỗi của cháu là gì?
Phao tin đồn nhảm.
Tính chất có nghiêm trọng không?
Nghiêm trọng.
Nghiêm trọng thì phải làm sao?
Sửa ạ.
Sửa thế nào?
Trần Nam Yến bắt đầu đi qua trước mặt từng học sinh một để nhận mặt bọn họ.
Đằng sau Trần Nam Yến còn có một kẻ chủ mưu tung tin đồn nhảm. Bây giờ chúng ta cần lôi người đó ra. Cô Lý quát lên: Một học sinh nam. Hừ, quá độc địa, dám bịa đặt cô là yêu quái bôi nhọ uy tín của cô, không thể tha thứ được. Trần Nam Yến, cháu phải nhìn cho thật kĩ, nếu không tìm được coi như cháu chính là thủ phạm.
Cô Lý chật vật nở một nụ cười với các bạn nhỏ: Các cháu có tin được không? Liệu có chuyện như thế không - trả lời thật to.
Cả lớp đồng thanh: Không có.
Dĩ nhiên là không. Cô mà là yêu quái thì làm sao các cháu còn sống được. Bây giờ cô tuyên bố một việc: tất cả các bạn bị ốm ở nhà đều đã được thông báo ngày mai nhờ phụ huynh đưa đến vườn trẻ. Chúng ta sẽ để Phương Thương Thương đếm đầy đủ.
Trần Nam Yến bước tới trước mặt Phương Thương Thương, cậu thấy máu trong người như đông lại.
Chính là bạn này. Trần Nam Yến chỉ.
Đầu gối Phương Thương Thương như muốn khuỵu, đang định quỳ xuống thì bàn tay hộ pháp của cô Lý đã vèo qua tai trái của cậu. Cao Dương xếp đằng sau bị lôi ra khỏi hàng.
Cao Dương gào như bị lợn bị chọc tiết, van xin: Tha cho cháu, không phải cháu, oan cho cháu…
Tôi nuốt nước mắt nhìn kẻ chết thay đang bị cô Lý lôi đi, lặng lẽ và hổ thẹn gửi theo lời cáo biệt: Vĩnh biệt, người bạn. Xin đừng hận mình, mình không thể cứu bạn được, cả hai đứa mình cũng chẳng bõ dính răng cô Lý, mình sẽ trả thù cho bạn.
Tôi tin chắc lần này Cao Dương sẽ bị cô Lý nhai sống nuốt tươi mẩu xương chẳng còn. Đáng thương cho cậu ấy, sẽ rất đau. Cô Lý biện bạch thật nực cười. Trong lớp không thiếu bạn nào cũng không thể chứng minh cô không phải là yêu quái, ngược lại còn bộc lộ một sự thật khủng khiếp: mỗi khi ăn xong một đứa cô lại dùng một tên tiểu yêu biến ra hình thù giống hệt. Đó là phép biến hóa đơn giản con yêu quái nào cũng biết, lừa được bọn trẻ ngây thơ chứ lừa thế nào được tôi.
Tôi đã tính trước sớm muộn gì cô Lý cũng ăn sạch mọi người trong vườn trẻ, dùng bọn tiểu yêu lâu la thay thế, vì bọn tiểu yêu vâng lời, dễ bảo. Nếu là yêu quái tôi cũng sẽ làm như vậy. Chính tôi khi ăn vụng kẹo cũng dùng giấy kẹo bọc một hột sỏi để lại cho đủ số. Phép này rất kín nhẹm. Nhìn qua thì số trẻ vẫn đầy đủ, kì thực bên trong đều bị đánh tráo, bố mẹ đều bị qua mặt, lại còn sung sướng nuôi không công tiểu yêu nhà khác. Con yêu quái, mày được lắm, coi chúng tao như lũ ngốc cả lượt. Đáng tiếc đáng tiếc, mày không thể ngờ trong đám trẻ bình thường này lại có đôi mắt lửa ngươi vàng của tao. Hê hê, có giỏi mày thi thố với tao, xem cuối cùng ai chiến thắng.
Tôi rất hiểu người nắm giữ bí mật phải chịu nguy hiểm đến nào. Bọn chúng đều muốn trừ khử tôi. Trước mắt tạm thời giữ được an toàn là vì tôi còn chưa bại lộ. Sơ suất của tôi đã khiến hai bạn trong lớp bỏ mạng, giờ đây bắt buộc phải hành động thận trọng hơn. Không được đi đâu cũng lu loa như cái đài phát thanh. Trong các bạn đã có lẫn không ít tiểu yêu. Có đứa dễ dàng nhận ra, chẳng hạn Trần Nam Yến là giống mèo Ba Tư hóa thành, Cao Dương là vượn tay dài. Một số đứa là loài vật tôi chưa từng biết, vậy là rất khó phát hiện, bây giờ nói với ai cũng không có người tin. Trong vườn thú không có loài đó, ra công an người ta cũng không thừa nhận. Không khéo lại còn bị người ta tẩn cho một trận, nói là mình nói xấu bọn chúng. Cần phải có chứng cứ, nếu không đã chẳng đánh được chồn còn bị hôi ra đầy người.
Tôi vẫn không đoán được cô Lý là loài yêu nào. Trông cô thế kia, cũng phải là loại mãnh thú nào đó. Nhưng rốt cuộc đó là hổ, báo gấm hay voi thì khó đoán. Một lần cô mới gội đầu xong, vừa đi vừa ngáp, nghe có người gọi mình, cô quay lại nhìn, miệng vẫn ngoác ra. Tôi bàng hoàng tỉnh ngộ: Đây chính là một con sư tử rung bờm. Sư tử không sai - rất nhiều sư tử đá cũng có hình dạng như thế.
Phát hiện đó khiến nỗi sợ trong tôi thêm trầm trọng, hoàn toàn tiêu tan ý định một mình diệt yêu quái. Ai chẳng biết một người đấu với một con sư tử khác gì nộp không nó mạng sống.
Hèn gì cô Lý ăn bao nhiêu bạn nhỏ rồi mà vẫn gầy. Sư tử thì tham ăn. Vậy tức là khả năng thoát chết rất nhỏ. Tôi tính, nếu cô Lý mỗi ngày ăn một đứa - rất tiết kiệm, sau cùng mới ăn tôi thì không đầy nửa năm cũng đến lượt mình thôi.
Ngày tháng trôi thật nặng nề. Sống ngay dưới mép con sư tử, không chạy được, cũng không được nói, coi như nó nuôi một miếng mồi dự trữ, không biết ngày nào nó liếm một cái là tôi xong đời. Tôi không còn muốn ăn cơm nữa, không muốn mình bị béo lên. Tôi nhìn Phương Siêu tròn trịa nổi bật trong đám bạn cùng trang lứa mà vẫn hì hục ăn ăn uống uống, thấy buồn cho anh: còn mải ăn gì nữa, bữa sau của cô Lý là anh rồi đó. Dù sao cũng là anh em ruột thịt, sắp bị sư tử ăn làm sao tôi không đau lòng. Chủ nhật được về nhà, tôi nhìn Phương Siêu mà mắt đỏ hoe, việc gì cũng nhường anh, lúc ăn cơm cũng giục anh ăn, còn mình hầu như không đụng đũa. Nhìn anh ăn uống vô tư ngon lành, béo tốt trắng mềm, không kìm được dòng nước mắt.
Mẹ Thương Thương sờ trán tôi, không sốt, hỏi đi hỏi lại: Con có gì oan ức thì nói ra, với bố mẹ mà cũng không nói được à?
Tôi nghẹn ngào chỉ vào Phương Siêu: Anh sắp phải chết rồi.
Bố mẹ Thương Thương đều giận dữ: Tự dưng tự lành trù yểu anh sắp chết là thế nào?
Phương Siêu không hề đếm xỉa, cười hì hì, đũa gắp như mưa, nói với bố mẹ: Đầu nó hỏng rồi.
Tôi tự nhủ: Các người làm sao biết được nỗi khổ của tôi, làm sao sống sót được trong vườn trẻ đây.
Nghĩ thêm một chút, tôi không kìm được khóc òa.
Tôi quyết tâm dùng mưu khiến cô Lý muốn cũng không ăn nổi tôi. Chủ động tiếp cận Trần Bắc Yến, cố nhai mấy viên kẹo của cô bé, dùng chung cốc nước và thìa cơm của cô. Tôi nghĩ cô Lý sẽ không bao giờ ăn Trần Bắc Yến vì cô bé bị viêm gan. Ăn thịt cô bé thì cô Lý sẽ bị lây nhiễm. Kế hoạch của tôi là sẽ lây bệnh viêm gan từ cô bé sang, như thế may ra có thể an toàn rời khỏi vườn trẻ này. Trần Bắc Yến từ sau khi bị viêm gan phải dùng nhiều kích thích tố biến thành quả bóng tròn căng, thường xuyên bị kì thị. Trừ chị gái thỉnh thoảng có nói chuyện với cô, tất cả lớp đều không chơi với Trần Bắc Yến. Cô bé thường cô đơn một mình ngồi trên chiếc ghế đã cũ. Uông Nhược Hải đặt cho cô một biệt hiệu đầy hình ảnh: mặt bự. Mọi người đều gọi cô như vậy, trông thật giống một cô bé Nhật Bản.
Mặt bự rất vui mừng cảm kích khi Phương Thương Thương chủ động gần gũi với mình. Luôn luôn tươi cười và ngoan ngoãn để làm vui lòng cậu. Quả thực tôi rất cần một “khán giả trung thành”, một người ngưỡng mộ mình để trao đổi, thảo luận, chứng minh là tôi không hề điên mà còn là kẻ nhìn xa trông rộng kiệt xuất. Những nhà tư tưởng lớn đều biết chứng bệnh của tôi: không có gì khiến con người dằn vặt bằng sự tận hưởng những thành tựu tư tưởng của mình trong niềm cô độc.
Tôi nói với mặt bự, điều sau đây tôi nói với bạn là một bí mật khủng khiếp, nếu bạn nói ra với người khác, cả hai chúng ta sẽ chết, bạn bị viêm gan sẽ không bị ăn thịt nhưng ít nhất cũng bị cắn cho chết. Tôi thì càng không phải nói, sẽ chết mà không được chôn.
Cậu không phải do bố mẹ cậu sinh ra đâu.
Sao biết?
Đó không phải là bí mật, ai cũng biết cả, tớ cũng không phải do bố mẹ tớ sinh ra.
Phương Thương Thương nghĩ một lát: Đừng nói lung tung nữa, tớ muốn nói chuyện khác, còn nhớ lần cô Lý muốn bắt người biết cô là yêu quái sau đó lôi Cao Dương đi không?
Cô bắt sai rồi, người đó chính là cậu.
Sao biết? Phương Thương Thương kinh ngạc thật sự, nhìn mặt bự với con mắt khác.
Ai cũng biết cả. Ngày thứ hai cậu đã nói với khắp mọi người. Các bạn chị gái mình đều bảo cậu thích khoác lác.
Mình tuyệt đối chưa hề nói với ai cả. Cậu nghĩ xem làm sao mình dám nói, mình còn sợ người ta biết nữa mà.
Thế sao mình biết được? Nhưng mà mình tin cậu - lúc đó mình còn nghĩ Phương Thương Thương hay nói thẳng, nếu là mình sẽ không dám nói với ai hết, nguy hiểm lắm.
Phương Thương Thương đỏ mặt, tự nghĩ mình đúng không làm được chuyện gì lớn, mồm mép tép nhảy, không giữ được điều gì trong lòng. Lẽ nào những tư tưởng của tôi đều đã phao đồn khắp nơi cả rồi, thế thì đắc tội với người ta mất rồi.
Cậu cũng biết cô Lý là sư tử à?
Biết, sư tử tung bờm - chính cậu nói thế.
Cậu còn biết gì nữa? Phương Thương Thương nhăn nhó hỏi, lớp mình có ai đã bị cô Lý ăn thịt cậu biết không?
Cái này thì không biết, chưa nghe ai nói cả. Cậu mới nghĩ ra hả?
Phương Thương Thương thở phào: Ừ, mình mới nghĩ ra. Nếu cậu mà lại cũng biết thì mình không nói nữa, hết cả hứng, chán lắm.
Tớ không biết, cậu nói đi, ai đã bị cô Lý ăn thế?
Nhiều lắm, chị cậu, Cao Dương,… tôi nêu tất cả đối tượng hoài nghi cho Trần Bắc Yến nghe, tình hình hết sức khẩn cấp, nhưng tôi không hề có chứng cứ, cũng không thể đi báo công an, chính thế nên mới kẹt.
Nhưng mà chị tớ không phải là mèo Ba Tư biến ra đâu, cậu nói điều này sai toét. Mặt bự đồng ý với mọi suy đoán của tôi, chỉ phản đối điều thứ nhất.
Cậu có bằng chứng gì?
Chị tớ không có đuôi.
Đuôi? Tôi bỗng tỉnh ngộ: đúng rồi nhỉ, sao mình không nghĩ ra điều này. Bọn mình đều biết đuôi khó biến nhất, Tôn Ngộ Không giỏi như thế vẫn thường xuyên không xử lý ổn thỏa được cái đuôi, theo như vậy, bọn tiểu yêu hóa thành người có giống đến đâu thì sau đít vẫn phải còn cái đuôi - đó chính là bằng chứng.
Phương Thương Thương hồi hộp hỏi Trần Bắc Yến: Có phải bây giờ mình kiểm tra mông đít tất cả các bạn trong lớp là có thể làm rõ ai là tiểu yêu hóa thành rồi không hả?
Mặt bự nói nghiêm trang: Có lẽ chỉ còn một cách đó, nếu không lại oan cho người tốt.
Đúng đúng. Phương Thương Thương rất phấn khởi. Xem mông mọi người xong sẽ rõ đủ đường, có thể ra báo tin cho trung đội cảnh vệ, đánh một mẻ sạch sành sanh lũ yêu quái ẩn náu trong vườn trẻ.
Mình nghĩ mông cô Lý thì chưa cần xem vội. Mặt bự cũng hào hứng hẳn lên, nêu ý kiến: Nhất định là đuôi cô rất to, buộc quanh lưng. Mình để dành cô đến sau cùng, mình gọi toàn bộ trung đội cảnh vệ đến, cầm súng bao vây cô, bắt cô phải cởi quần - lúc đó xem cô còn ăn nói được thế nào.
Phương Thương Thương bồi thêm: Xem không không được, phải sờ tay vào, nhiều yêu quái không nhìn thấy đuôi đâu. Đừng để đến lúc người ra lừa hết cả lũ trẻ con chúng mình. Bây giờ bắt đầu từ chính mình, tớ cho cậu xem, sờ, chứng minh rõ ràng tớ không phải là yêu quái.
Tớ thì không lo cậu là yêu quái, chỉ lo cậu không biết giữ mồm giữ miệng, chưa xem được mấy đã để mọi người biết hết cả.
Tớ đảm bảo, từ giờ trở đi tớ là một thằng câm.
Phương Thương Thương và Trần Bắc Yến lén lút chui vào nhà vệ sinh, cài chốt cửa. Phương Thương Thương cởi quần, lòi mông ra cho Trần Bắc Yến xem: Tớ không có đúng không?
Trần Bắc Yến thò tay sờ sờ đốt xương cụt, nói: Chứng minh xong.
Phương Thương Thương bị sờ nhột nhạt, cười khúc khích.
Trần Bắc Yến cũng tụt quần bảo Phương Thương Thương sờ: Tớ cũng không phải đúng không?
Phương Thương Thương đáp: Cậu cũng không phải.
❀ ❀ ❀
[1] Hoa La Canh (1910-1983): nhà toán học nổi tiếng Trung Quốc