Trông Lên Rất Đẹp

Lượt đọc: 21 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Một

❊ ❊ ❊

Chương Mười Một

Địa điểm xem mông mọi người không đâu bằng nhà tắm công cộng, thả sức phóng tầm mắt trước vạn vật phơi bày. Công trình thuộc hàng “hùng vĩ nhất” trong doanh trại là một nhà tắm công cộng lớn, nơi đó nam phụ lão ấu kì kì dội dội. Thứ Sáu tắm nữ, thứ Bảy tắm nam, thứ Năm mở cửa cho lớp lớn của vườn trẻ vệ sinh thân thể. Học sinh từ lớp nhỡ trở xuống chỉ được về nhà ngồi chậu, không có phần ở nhà tắm công cộng.

Buổi đi tắm là ngày hội tưng bừng của lũ trẻ. Được nghịch nước, bơi lội - trong nhà tắm có cái bể đầy ắp nước nóng. Người đầu tiên xuống phát biểu bể nước trong thấu đáy, đứa cuối cùng bò lên quay đầu nhìn lại chỉ có thể hình dung mình mới được vớt từ món canh thịt lên. Hơi nước bốc nghi ngút, không được một trăm độ thì cũng phải đến bảy mươi. Cả lũ trẻ dắt đàn kéo lũ bước xuống, gọi là thả bánh vào nồi. Tôi nghĩ người miền Bắc nói “tắm ngâm” không đúng, mà phải là “tắm hâm”. Mỗi lần đứng cạnh “nồi canh thịt” tôi lại thấy mình giống miếng thịt sống, xuống nồi từng tí một, khúc chín lại đến khúc khác. Ngồi trong nồi nước sôi không thể nén nổi rên la, hai tay khẽ khoát khoát, luỳnh khuỳnh di chuyển trong bể nước - có thể gọi là một loại động tác bơi hay không?!

Đó là một sự tận hưởng đầy ắp đau đớn. Mỗi một mẩu da đều trải qua thử thách về ý chí. Chỉ đau rồi mới thấy nhẹ nhàng, tê dại rồi mới thấy dễ thở, sướng và khổ đều nhọn hoắt như mũi kim, cùng lúc đâm chọc vào người rào rào như khua trống, mỗi kim đâm đều khó lòng chịu đựng, cũng khó lòng từ chối. So với những chấn động toàn thân, tối tăm mặt mũi như kiểu điện giật, xuất tinh thì cái nỗi sướng khổ đan xen này có phần khách quan hơn, diện tích rộng lớn hơn, dễ cảm nhận một cách tỉ mỉ hơn.

Lúc này, tôi có thể ước lượng chính xác độ nhẫn nại của mình, nó trở nên có hình khối, như một vật thể - mỏng như tờ giấy, hoặc dày như viên gạch. Có thể dùng bất kì hình thức đo thời gian nào để đo tốc độ tan biến của nó. Khi đó bạn có thể biết rõ bản thân thuộc hạng người nào, sau này không cần thiết phải giả vờ anh hùng nữa, bí mật của tổ chức không biết càng tốt, không cần hỏi tới thì cố mà đừng hỏi tới, kẻo khi phản bội tổ chức gặp tổn thất chính mình cũng chẳng hay ho gì. Tôi đã đánh mất lí tưởng trở thành một liệt sĩ cộng sản tương lai trong cái nồi nóng rực này. Khi cảm giác bỏng làm tê dại hầu hết giác quan, lòng tôi bỗng đau đớn hiểu ra mình sẽ không thể nào vì Đảng mà trở thành giao liên, hoặc lãnh đạo công tác biệt động nội thành được.

Lần nào cũng hăng hăng hái hái, chí khí quật cường, bước chân xuống bể nước, và rồi buồn bã ê chề trèo lên. Cảm giác thứ nhất: lạnh, cảm giác tiếp theo, thở phào, tiếp đó lòng đầy tâm sự nặng nề quay sang hỏi thăm những bạn khác: quân Liên Xô kỉ luật hơn hay quân Mỹ kỉ luật hơn?

Tôi phát hiện ra không chỉ riêng mình, mà hầu hết các bạn nam đều rất hào hứng khi tự lột trần truồng. Việc nhìn thấy cơ thể bản thân mình quả thực là một cơ hội hiếm có. Không khác gì cảm giác ăn trộm tiền của chính mình: người lớn cho tiền tiêu vặt, nhưng lại cấm không được tiêu, số tiền đó đành nhét ống bơ, tồn tại dưới dạng những con số mà thôi, giờ đây tất cả chúng được đem ra - chúng tôi so ngắm lẫn nhau, chẳng thấy cơ thể có điểm nào cần phải giấu giếm che đậy: một mẩu que thịt trơn trùi trụi, chẳng chia cành rẽ nhánh như cây, cũng chẳng kết hoa xinh đơm trái hiếm gì cả, nếu mà chặt đầu đi thì chẳng ai biết được cái người là của ông Trương hay bác Lý hay thằng khỉ họ Vương nữa.

Bộ phận đáng ngờ và có vẻ lẩn lút nhất chính là mông đít. Bình thường đã khó nhìn thấy nó, bất kể là của mình hay của người khác, thường chỉ loáng qua là biến mất, vội vội vàng vàng. Những ngày nóng bức nhất, “người ta” đều đã lộ ra ngoài thì riêng của kia vẫn ẩn trong quần, tựa như cái nắp cống nước thải, lúc nào cũng đậy chặt.

Trông nó cũng được đấy chứ đến nỗi nào đâu. Béo tốt, ấn tượng, phẳng phiu hơn mặt, trơn tru hơn lưng, cũng chỉ nhiều hơn so với bụng một cái rãnh. Nếu ra giữa ban ngày ban mặt không đến nỗi thảm hại rách rưới gì. Thời kì đó Phương Thương Thương còn rất nhỏ, còn chưa biết rõ nhiệm vụ của một số cơ quan chức năng, ngỡ đó chỉ là lối thoát ra của đồ bài tiết. Nhìn đi nhìn lại thấy phần mông đít chỉ là mọc ở chỗ khá nổi trội trên cơ thể, coi như đó là bí mật cơ bản nhất, bề mặt trơn tru láng lảy của nó khiến cậu mê mẩn, nảy sinh tình cảm xót thương lầm lẫn: một phần cơ thể đẹp đẽ thế này sao lại cứ bị một lớp vải bọc kín, khiến người ta quanh năm không được thấy ánh mặt trời. Cũng chẳng phải khảm trai dát ngọc gì, người nào cũng có một cái, về cơ bản là giống nhau, đâu phải của hiếm hàng độc. Bao bọc người ta đến trắng bợt trắng bạt thế kia.

Cậu hết sức bất bình cho cái mông của mình và của mọi người. Điều đó chỉ nói lên sự ngây thơ thiếu hiểu biết của cậu lẫn tôi, bây giờ nghĩ lại vẫn thấy xấu hổ. Đơn giản là, đây không phải là vấn đề của cái mông, không liên quan gì hết. Nếu chỉ riêng về cái mông, tôi nghĩ cứ lộ ra suốt ngày như con ngựa cũng chẳng sao. Quan trọng là nó có một vị hàng xóm, vị này sinh ra đã là tội phạm, chúng ta buộc phải quen với việc từ nhỏ đã biệt giam vị này, nếu không ngày sau sẽ phiền toái vô cùng.

Cơ thể con người quá đỗi thiếu khoa học, giữa hàng trăm loài thú, không loài nào thiếu tự trọng bằng, ngay cả những loài đi lại bằng hai chân như con ngỗng chẳng hạn, cũng không như thế - treo cái bộ phận sinh dục ra đằng chính diện. Nếu không có các biện pháp cách li, có lẽ từ thuở khai thiên lập địa đến nay, con người chẳng thể nói nổi với nhau lấy một câu đàng hoàng nghiêm túc, càng không thể bàn đến chuyện phát minh sáng tạo, làm đường sắt, xây nhà máy, cải thiện đời sống nhân dân.

Ta có thể cho rằng cái mông chỉ là kẻ bị hại, sai lầm duy nhất của nó là chọn sai vị trí, nếu nó mọc ra trên vai, cuộc đời nó sẽ không phải suốt ngày bịt kín trong quần u ám. Cái mông đáng thương, khi được lộ ra, trông nó tươi vui phấn khởi, thoải mái biết nhường nào.

Chỉ cần được lột ra là thấy ngay niềm cảm kích của nó cùng sự hòa hợp với môi trường xung quanh, một dáng vẻ hết sức hòa nhập, hay còn gọi là tự tại - rủ xuống có, săn lại có, mát mát có, nhột nhột có, hình dạng vốn thế nào thì như thế ấy, cảm giác thực sự thuộc về mình, không còn bất cứ vật gì ngăn cách giữa nó với nhiệt độ bên ngoài. Ta sẽ nhận ra mỗi một mẩu da trên bộ mặt dường như tỉnh bơ vô cảm của nó đều sống động, đang thở, thậm chí còn hơi một chút kiêu hãnh.

Phương Thương Thương dùng ánh mắt không gọi là dâm tà nhưng tuyệt đối chẳng lấy gì làm quang minh chính đại để theo dõi mông đít của mọi người, ngao ngán nhận xét: bất cứ cái gì nhiều lên cũng thành ra vô vị. Điều khiến cậu khó chịu nhất là mọi người đều giống mình cả, chẳng ai mọc mẩu đuôi nào. Đương nhiên, đám con gái ở đằng kia vẫn còn chưa rõ, kết luận bây giờ còn khá sớm. Nhưng chỉ riêng sự tương đồng thế này đủ khiến người ta chưa làm đã thấy nản. Tôi nghĩ, do ảnh hưởng của tôi mà ít nhiều cậu ta cũng thấy mình khác người, sự khác người ít nhất cũng phải đánh dấu cái gì đó lên cơ thể cậu ta chứ, bồn tiểu còn có loại viền vàng cơ mà. Tên họ không nhất định chỉ là thứ tính từ miêu tả khuôn mặt. Nếu tất cả mọi người lại không phải phân biệt người này với người khác thì còn cần tôi để làm gì nữa? Tôi đến cái thế giới này còn có ý nghĩa gì nữa? Ngày hôm đó, chợt nhìn ra bao nhiêu cái mông giống nhau như thế nhiều ít cũng ảnh hưởng đến tâm sự của Phương Thương Thương, sau này cậu vẫn tiếp tục vì mình không có gì khác những con người bình thường khác mà cảm thấy hoang mang bối rối.

Lũ con trai vào phòng thay quần áo, rộn ràng như bầy vịt con chuẩn bị xuống nước, cách một bức vách lửng bằng gỗ có thể nghe thấy tiếng lũ con gái cũng hò hét lanh lảnh.

Uông Nhược Hải cởi xong quần áo trước tiên, vui sướng ngó ngoáy cơ thể như chú ngựa được tháo bỏ yên cương, bỗng tuyên bố với mọi người: Tớ có thể biến thành con gái.

Nói xong, cậu ta kéo con chim về đằng sau, giắt vào giữa hai chân. Nhìn từ phía trước chỉ còn thấy một đường rãnh nhạt, quả thực rất giống con gái.

Lũ con trai cười rộ lên, tỏ ra hết sức thán phục, tựa như bọn chúng đang nhìn thấy một cơ thể con gái đích thực. Nhiều đứa bắt chước, lấy việc trở nên giống một đứa con gái đi lại khó khăn làm điều sung sướng. Sự hào hứng lan với tốc độ của bệnh truyền nhiễm, dường như đã manh nha khái niệm về giới tính.

Cao Tấn vừa tụt quần xuống, cảm thấy có một bàn tay sờ nhẹ lên lên đốt xương cụt của mình, ngạc nhiên quay lại, thì ra Phương Thương Thương đang cười một cách đầy ngụ ý.

Sờ tao làm gì?

Sờ xem anh có mọc đuôi không. Phương Thương Thương thẳng thừng. Ngoe nguẩy bước sang chỗ khác, lại sờ Trương Ninh Sinh.

Trương Ninh Sinh gào lớn: có đứa mất dạy…

Cao Tấn chạy vụt theo Phương Thương Thương, giáng một bạt tay vào mông đúng lúc cậu đang chuẩn bị sờ mông Cao Dương. Một âm thanh giòn tan vang lên, lũ trẻ bỗng phát hiện một điều kỳ diệu mới, gần như lập tức, khắp phòng thay quần áo vang lên tiếng đen đét không ngừng. Trong trận náo loạn này, mông Phương Thương Thương ăn nhiều bàn tay nhất, trông như mặc một chiếc quần hồng đỏ.

Cô Lý thay quần áo ở gian trong cùng bước ra, lớn tiếng trấn áp lũ trẻ, mệnh lệnh chúng đi sang phòng tắm. Cô mặc áo ba lỗ lớn và quần bó ống lửng ngang đầu gối, ngực cô thật đồ sộ. Cô lùa lũ trẻ vào căn phòng số hai có cái gọi là nồi canh vĩ đại, đứng bên cạnh hò hét:

Tất cả cúi đầu xuống, không ai được ngước mắt lên - kiểm tra lẫn nhau, cháu, cháu, cả cháu nữa.

Nóng quá - bọn con trai phát ra tiếng rên rỉ tự đáy lòng, không ít đứa lén lút liếc ngang liếc dọc.

Lũ con gái rối rít e sợ như chim sợ cung, hoặc như cá vừa thoát lưới, líu ríu tốp năm tốp ba chạy vội qua để vào căn phòng phía trong cùng. Bọn họ đều dùng khăn mặt quấn quanh người, khi vùng chạy không che được mông đít. Cái sự che đậy trước lũ con trai vốn ngày ngày ăn chung ở chạ không chút e dè hiển nhiên có gì đó vờ vịt, như khi tham dự lễ truy điệu, những người quen biết thấy nhau hằng ngày đến đây gặp nhau đều phải cúi đầu xuống, khiến cho phòng tắm nghi ngút khói nước non chan hòa bỗng trở nên khác thường, đầy ắp không khí mờ ám của giới tính. Bọn họ cố ý che đậy cái gì thế? Nhất định có người đã chỉ bảo bọn họ một số thứ không được để cho con trai nhìn thấy, cái người chỉ bảo đó có lẽ là thằng ngốc, có ai không biết đằng trước làm gì có gì mà giấu. Hoặc có thể chỉ là một trò đùa của bọn họ, một sự bắt chước đối với con trai, như kiểu Uông Nhược Hải bắt chước làm con gái.

Phương Thương Thương ngồi trong nước nóng, mắt dõi theo mông đít của từng bạn gái chạy qua, bụng nghĩ mấy cái mông này chẳng khác gì của bọn con trai, cũng chẳng thấy có gì hay ho đặc biệt. Ngâm trong nước nóng mãi khiến cậu bực dọc, thực lòng nghĩ: đừng có nhìn nữa, hôm nay mình nhìn đít mọi người quá nhiều rồi. Nhưng vẫn không kìm được ngẩng mặt lên hết lần này lần khác, như bị mắc chứng rối loạn ám ảnh[1], cảm thấy ngao ngán và căm ghét chính mình.

Trần Nam Yến chạy qua mặt cậu. Đây là mục tiêu hằng mong đợi. Cái mông gầy và chắc, có hai chỗ lõm như đôi lúm đồng tiền, lúc chạy không hề rung động lại tách biệt rõ ràng, trông như một bộ phận đầu trục no tròn săn chắc của hai đùi.

Tôi không phát hiện ra lúc đó cậu ta nghĩ gì, nước nóng khiến cho cơ thể cậu tê dại, đầu óc mụ mị, giả sử nếu có cảm xúc gì cũng bị hơi nước nghi ngút bọc chặt lấy mặt, chẹn đầy lỗ mũi khiến cho mờ nhạt đi. Tôi nghĩ hình như cậu cho rằng đó là một cái mông khá đẹp mắt, không hề tầm thường, bởi vì cậu đã ghi nhớ, như máy quay phim ghi lại hình ảnh đó lên băng đĩa, chỉ cần cậu muốn là có thể chiếu đi chiếu lại như thể Trần Nam Yến vừa mới chạy vụt qua. Đó chỉ là một ấn tượng biệt lập, hay có thể nói chỉ là một dấu ấn đơn thuần. Cũng có thể sau này trong suy nghĩ của cậu, ấn tượng đó bao hàm cả ý nghĩa khiêu dâm và kéo theo điều gì đó, nhưng vào thời điểm ấy vẫn chỉ như một vết chó dại cắn, trông qua chẳng thấy triệu chứng gì nguy hiểm.

Một dòng nước nóng chảy dài trên mặt, Phương Thương Thương ngoảnh mặt nhìn, đám Trương Ninh Sinh, Cao Tần đang túm tụm nhìn cậu cười chế giễu.

Vô duyên. Cậu uể oải nghĩ.

Phương Thương Thương đã biết tự viết tên mình. Từng nét từng nét xiêu xiêu vẹo vẹo, nhưng viết ra được thấy cũng sướng, biết ba chữ đó chính là mình. Nghĩ đến bản thân, không phải là cái mặt tròn xoay, mà là ba chữ nọ. Sự ước lược này đôi khi làm xuất hiện ảo giác, ngỡ như một người thứ ba xuất hiện dưới ngòi bút của mình.

Lớp lớn một sang năm là vào tiểu học, cô nuôi dạy trước cho bọn họ một vài môn của lớp một, dạy mọi người nhận biết chữ Hán, nắm vững phương thức tính toán phức tạp chẳng hạn như 1 + 1 = 2. Có ngày trời mưa không ra sân được, đám học sinh lớp lớn hai chúng tôi cũng học lỏm mấy tiết học của lớp lớn một. Gặp gì được nấy, hoàn toàn do trời đất run rủi, những đứa có tâm nhờ đó trưởng thành sớm hơn đôi chút.

Tôi nhìn mèo vẽ hổ, học được cách viết rất nhiều thứ hằng ngày vẫn nói: cái bàn, cái ghế, ăn cơm, lao động, vv… Có cả những chữ khá trừu tượng như chủ nghĩa xã hội, đảng cộng sản, nhà nước, cách mạng… vì nghe thấy suốt ngày thành quen, nạp vào đầu như những vật thể có hình dạng khác mà không cần suy nghĩ sâu xa. Lúc viết, trong đầu xuất hiện hình ảnh người đàn ông cao lớn khôi ngô, dường như đó là những tên gọi khác nhau về người đàn ông đó.

Cánh cửa của tri thức coi như đã mở một kẽ hẹp đối với chúng tôi, những từ ngữ mới xuất hiện ồ ạt, trút xuống đầu lũ trẻ chúng tôi như thác nước, vọt ra cùng lúc từ bảng đen, trong sách, trong bài hát, từ miệng cô nuôi và các học sinh lớp lớn một. Đó là một quá trình kỳ diệu, thế giới rực rỡ muôn màu được những mặt chữ nét ngang nét dọc tổ hợp lại theo cách của nó, mỗi một vật thể có hình dáng rõ ràng đều được rút gọn thành những nét đơn, mỗi một động tác, một ý nghĩ đều có tên gọi, nói đến là biết. Khi đó tôi mới thấy mình nhỏ bé, chiếm một phần quá nhỏ trong hoạt động của loài người, nhiều từ chẳng hề liên quan đến tôi, viết ra thấy xa lạ đến mức e ngại, mỗi một chữ đều biết, nhưng nối thành chuỗi lại hoàn toàn không hiểu. Cái từ đó tồn tại, tất nhiên phải có thứ hành vi đó, đặc biệt là những động từ, chắc chắn phải nằm trong phạm vi khả năng thực hiện của con người, tại sao lại xa lạ với chúng tôi như thế, rốt cuộc chúng tôi còn có thể làm điều gì khác? Điều này gợi lên trong chúng tôi sự hiếu kì ghê gớm.

Bài hát dài đầu tiên mà chúng tôi biết hát là Ba kỉ luật lớn và tám điều chú ý. Bài hát đó từ đầu đến cuối tuyên bố mười một điều kỉ luật quân đội, không có một câu thừa, hết là hết. Nghe nói đây là tuyệt chiêu nhằm cải sửa hồng quân năm nào do Mao Chủ Tịch dày công tìm tòi: phổ nhạc.

Cô Lý rất thích nghe chúng tôi hát bài này, hễ có người vi phạm kỉ luật, cô lại bắt cả lớp chúng tôi hát bài đó, kẻ vi phạm phải hối hận, người nghe cũng tự răn mình, một thang thuốc chữa bệnh cả trăm người.

Bài hát rất hay, giai điệu đơn giản, lời hát dễ hiểu, không được thế này, không được thế nọ, không khác lắm với kiểu cấm trẻ con chúng tôi không được làm gì làm gì. Chỉ có một điều, tất cả chúng tôi chưa ai từng làm, cũng chẳng hiểu nó nghĩa lý làm sao, động từ được dùng vô cùng trừu tượng. Đó là điều thứ bảy.

Mỗi lần hát đến “điều bảy không được cợt nhả với phụ nữ”, chúng tôi đều nhấn giọng ở từ “cợt nhả”, vừa hát vừa đưa mắt nhìn nhau dò hỏi, gật gật đầu ý nhị, khẽ cười và cùng tỏ ra hơi ngượng ngùng. Nhiều bạn gái đỏ mặt cúi đầu, bọn con trai cũng như đã làm điều gì sai trái thực, cảm giác áy náy bỗng ập đến.

Hát xong, chúng tôi ngồi với nhau, đoán già đoán non vì một niềm ham hiểu biết thúc giục không thôi.

Tôi cho rằng, đó là một hành vi rõ ràng, đơn giản, kiểu như đốn ngã, tát vào mồm, có thể hoàn thành chỉ với một hành động. Nhưng nếu vậy thì rất khó đoán. Đánh một phát cũng chẳng đúng, chửi một câu cũng chẳng phải, những cái này đều đã quy định ở các điều khác. Hay là ôm một cái - tôi hỏi mọi người.

Cũng không giống lắm. Cao Dương nói, chắc chắn làm phụ nữ không thích cơ. Mẹ cậu là phụ nữ, cậu ôm mẹ một cái dĩ nhiên mẹ rất vui.

Hay xô một cái? Trương Yến Sinh hỏi. Không đánh chỉ xô.

Chắc thế. Cao Dương là đứa hiểu biết nhất trong lớp lớn hai của chúng tôi, đã nhận biết được hơn bảy trăm chữ, đọc được báo, cái gì cũng biết, chúng tôi có gì hỏi cậu ấy đều trả lời được. Chúng tôi đều tin tưởng cậu ấy, đã nói là phải, có lẽ, đại loại, đúng là như thế rồi.

Đi đi, đi cợt nhả phụ nữ. Chúng tôi hào hứng đi kiếm đám con gái đang chơi ném túi cát, đứa này đẩy đứa kia xô vào người bọn họ.

Đám con gái đồng loạt mắng chúng tôi đáng ghét, bọn tôi càng đắc ý, quả đúng là bọn họ không thích, bèn bảo với họ: Bọn này đang cợt nhả bọn ấy đấy.

Dương Đồng hô hào lũ con gái: Bọn nó cợt nhả bọn mình, bọn mình cũng cợt nhả bọn nó.

Đám con gái kết bè kết lũ xông vào xô chúng tôi. Con trai con gái mỗi bên một hàng tựa vào tường ra sức xô nhau, rất cố gắng, vui tưng bừng.

Đám lớp lớn một Cao Tấn, Trương Ninh Sinh nhìn chúng tôi cười nhạt rồi lên giọng: Đừng ngố nữa, bọn mày làm thế không gọi là cợt nhả, còn ham à.

Thế nào mới là cợt nhả đây? Lũ đàn em chúng tôi hoang mang bước lại thỉnh giáo các huynh trưởng.

Ấy là nhìn, hiểu chưa? Trương Ninh Sinh ngạo nghễ.

Chỉ nhìn thôi cũng là cợt nhả? Chúng tôi cười khúc khích, nhìn sang nhau: Tớ đã cợt nhả cậu rồi.

Không nói thẳng thì lũ oắt con chúng mày chẳng hiểu gì sất. Trương Ninh Sinh nhăn mũi khinh thường. Anh có bảo bọn mày nhìn lung tung đâu, phải có chỗ của nó chứ, nhìn chỗ không được nhìn ấy. Có nhìn thấy cô nuôi lớp nhỏ ngồi bên vỉa hè bên kia không? Cô không mặc gì bên trong hết, bọn anh vừa sang đấy cợt nhả cô rồi, bây giờ chúng mày có thể sang.

Chúng tôi vờ trêu đùa loăng quăng, đi ngang qua chỗ cô nuôi nọ, thi nhau ngã nghiêng ngã ngửa, liếc thật nhanh xuống đáy áo khoác của cô rồi mau chóng bò dậy chạy vụt đi. Ngoài hai đùi của cô, chẳng đứa nào nhìn thấy gì khác, nhưng thằng nào cũng phấn khích cao độ. Cảm giác căng thẳng, hơi mang chút hổ thẹn, rất sợ bị người ta tóm được, quả thực rất kích thích, đó là cảm giác tương đương khi vi phạm kỉ luật quân đội. Thậm chí còn mạnh mẽ hơn, càng khiến người sợ hãi hơn nhưng không sao đừng được. Giống như biết bánh bao nóng bỏng tay nhưng không nhịn được phải thò tay ra sờ. Giờ thì tôi đã biết đó chính là cảm giác phạm tội.

Cảm giác phạm tội đại khái gần giống cảm giác mạo hiểm, đều có những trạng thái đặc trưng như phấn khích, sáng tạo, cùng phớt lờ những quy tắc thông thường và cả liều lĩnh quên mình. Người lớn chắc là nhận biết được đâu là ranh giới giữa hai khái niệm, nhưng với bọn trẻ con thì chỉ là một, đều mang lại cho cuộc sống đầy những quy định và sự lặp lại của chúng tôi những niềm vui bất ngờ.

Học được cách cợt nhả phụ nữ rồi, lũ con trai vận dụng không mệt mỏi, liên tục lăn đùng ra như người cụt chân rơi mất nạng chống - ngã soài ra dưới váy bọn con gái.

Bọn con gái mau chóng hiểu ra lũ con trai đang làm trò gì, bèn trở nên gượng gạo, né né tránh tránh. Thời kì đó, bấy nhiêu chưa đến mức khiến bọn họ thấy khó chịu, dù gì cũng không đau không ngứa, chẳng thiệt hại gì, không ai cho rằng ánh mắt là một kiểu xâm hại, chỉ là một thứ thái độ lén lút của lũ con trai, không đến mức khiến bọn họ phải tỏ ra bị gây rối. Mọi người đều coi đó là một trò đùa, ai nghĩ ngợi xa xôi mới chính là kẻ thiếu lành mạnh trong suy nghĩ, lần sau không cho đi chơi cùng nữa. Khi lũ con trai như đám linh cẩu từ bốn bề lặng lẽ dồn lại, bọn họ dựa lưng vào nhau, đứng thành một hình tròn, trên mặt nhiều người vẫn là nụ cười, chờ đợi. Chỉ cần một cậu nào khom người xuống, bọn họ lập tức ré lên và cười rộ, như một bầy chim sẻ vù một cái bay tản ra.

Có bạn ra mách cô nuôi: Thưa cô, các bạn trai cợt nhả cháu.

Cô nuôi nói: Vớ vẩn, cái từ này sao dám dùng bừa.

Tất cả chúng tôi đều tìm thấy niềm vui khi cợt nhả. Trong mắt con trai, bọn con gái bỗng trở nên bí ẩn, đầy sức hấp dẫn, như những nàng tiên nhỏ bé giắt đầy ngọc ngà châu báu, chỉ cần bắt được một nàng sẽ trở nên giàu có. Con gái cũng cảm thấy mình quý giá hơn trước sự theo đuổi của con trai, thấy mình giòn tan, mong manh như bánh trứng nhện, long lanh như trái lê mật đã gọt vỏ. Nhiều đứa con gái trở nên tự tin, thậm chí tự thị, làm bộ làm tịch, giọng cực lảnh lót, cực véo von, chưa gì đã trợn mắt với người ta, buông một câu: Ghét! Bắt gặp mẩu gương, mảng nhôm trắng, dễ cả vũng nước đái - chỉ cần phản chiếu được hình ảnh - là phải liếc một cái. Tất cả đều do chúng tôi quá nâng niu o bế mà thành.

Đáng thương nhất là đứa nào không bị ai cợt nhả, cho không cũng chẳng thèm.

Trần Bắc Yến phục phịch sán đến trước mặt tôi, nói về chuyện mọc đuôi. Tôi sẵng giọng: tránh sang một bên, từ nay đừng có quấy rầy tớ.

Trần Bắc Yến nhìn tôi sầu não, đến bất kì chỗ nào ngoảnh mặt lại cũng vẫn gặp cái mặt ấy. Chịu không nổi. Tôi rất muốn đi thỉnh giáo mấy chuyên gia Trương Ninh Sinh, Cao Dương xem có phải cô bé đang cợt nhả tôi hay không.

Cao Dương tuyên bố vẽ một bức tranh trước mặt mọi người, chủ đề là Trần Nam Yến ngồi xí bệt. Cậu ta còn đánh riêng cho Trần Nam Yến biết, cô “toẹt” một bãi nước bọt, trù giọng: Vẽ không giống.

Giống thì làm sao? Chúng tôi hỏi.

Giống là đồ mất dạy. Trần Nam Yến đáp.

Cao Dương bắt đầu vẽ, chúng tôi đứng xung quanh xem. Cậu ta vẽ Trần Nam Yến nhìn từ một bên: mũi, mắt, mồm. Vài nét bút chúng tôi đã trầm trồ kinh ngạc, vì cậu ta vẽ rất sống động, đúng là Trần Nam Yến chứ không ai khác. Tiếp đó, cậu ta vẽ tóc. Hai bím đuôi gà đúng là tóc Trần Nam Yến thường ngày.

Chúng tôi phục tài Cao Dương, thằng cha này cái gì cũng giỏi. Cao Dương vẽ tiếp xuống, vai, cánh tay, lưng, có y phục bên ngoài, chỉ mấy nét đơn giản. Cuối cùng khi cậu ta vẽ một đường cong sinh động, bọn chúng tôi đều khúc khích cười.

Cái bệ xí cũng vô cùng đặc sắc, chúng tôi nhận ra chính là bệ xí của lớp bé. Bức tranh trở nên rất thuyết phục đồng thời gợi lại nhiều cảm xúc. Trương Ninh Sinh giơ tranh cho Trần Nam Yến xem, cô bé ăn mặc kín đáo lập tức khóc òa.

Sự việc vượt ra ngoài kinh nghiệm của chúng tôi, cái sự cợt nhả quả nhiên không tầm thường, không phải là một trò chơi vô hại, mà có thể khiến một cô bé kiêu kì bật khóc trước mọi người. Tôi rất xúc động, cảm giác phạm tội từng xuất hiện một lần nữa xâm chiếm trong lòng. Thế mới gọi là cợt nhả chứ. Tôi lờ mờ cảm thấy như chạm đến bề ngoài của một vật khổng lồ. Nó là gì tôi còn chưa rõ, nhưng mùi của nó hình như tôi đã ngửi thấy.

Câu chuyện về Lôi Phong vốn rất nghiêm chỉnh, nhưng có một từ trong đó khiến tôi kinh ngạc. Đó là chuyện về mẹ anh ta, bà bị địa chủ “cưỡng hiếp” nên thắt cổ tự vẫn.

Cưỡng hiếp nghĩa là gì? Tôi thấy phát khiếp. Rõ ràng đó là một từ chỉ hành động mà đối tượng là phụ nữ, nghiêm trọng hơn “cợt nhả” rất nhiều, ý là ra tay, mà đã ra tay là đối tượng không sống nổi, một khi đã bị là phải treo cổ. Hai chữ này viết ra trông còn gian ác hơn. Những nét ngang nét sổ đầy bạo lực và những hất những phẩy đầy trơ trẽn, chỉ nhìn thôi đã thấy dựng sống lưng, khó chịu như bị tát vào mặt. Không cần hỏi cũng biết chỉ để hai chữ cạnh nhau đã “đối xử tàn bạo” và “vừa tệ hại vừa thất đức”, chắc hẳn phải là một loại nhục hình, nhưng lại không được dùng công cụ tra tấn, những dùi cui, nước ớt bột, ghế điện đều không được.

Tôi nhìn những cô bé nũng nịu kiêu kì trước mặt, nghiến răng vặn óc nghĩ xem có thể đối xử tàn khốc đến mức nào: bóp cố? cắn? bẻ ngón tay thật mạnh?

Thực sự không hiểu làm sao mà một người đàn ông tay không có thể bức chết người phụ nữ một cách nhanh chóng.

Cao Dương bảo chúng tôi: thế tức là cợt nhả xong thì đánh hoặc là đánh xong cợt nhả.

Như thế cũng chẳng đến nỗi, tôi nghi ngờ, tớ có đánh Vu Sảnh Sảnh trong nhà vệ sinh, cũng chỉ thấy khóc một trận thôi.

Chúng tôi đi hỏi Trương Ninh Sinh: Anh có biết cưỡng hiếp là làm gì không?

Trương Ninh Sinh nhìn rất xa xôi, miệng nhấm cọng cỏ gà, chậm rãi nói từng chữ: là - phải - đẻ - ra - con.

Chúng tôi đần thối mặt, miệng ngoác ra cứng đờ, tận lúc Trương Ninh Sinh bỏ đi mới ngậm miệng lại, lập tức thấy trong mồm khô không khốc, muốn tiết nước bọt ra một tẹo cũng không có.

Không nghi ngờ gì nữa, anh ta đã nói đúng. Chúng tôi đều từng xem phim “Bạch Mao nữ”, cô con gái nhà nghèo Hỉ Nhi đã bị người ta cưỡng hiếp, sau đó vác cái bụng to xay bột, trong đêm tối mưa bão sấm sét ở trên rừng đã đẻ ra một đứa trẻ chết.

Vậy tức là, Cao Dương nghĩ ngợi, quay sang hỏi tôi: Ai đã cưỡng hiếp cô Đường?

Ừ nhỉ, cô Đường lâu không đi làm cũng có một cái bụng to như Hỉ Nhi, chúng tôi đều biết trong đó để một em bé. Đứa bé này rất bí ẩn, không ăn không uống gì, giống thần tiên, có lúc cô Đường còn nói chuyện với nó, nhưng chưa bao giờ thấy nó thèm trả lời. Cô Đường cũng giống Hỉ Nhi, mặt mũi buồn rầu, lười đi lại, thường hay ngồi một mình dưới cửa sổ, đôi mắt đầy ắp nỗi buồn.

Tôi và Cao Dương phân tích khá nhiều, vẻ như không phải Trương Ninh Sinh, Cao Tấn cũng không có gan làm điều đó, vậy chỉ có thể là bác chủ nhiệm thôi. Cả vườn trẻ này chỉ có bác là đàn ông lớn tuổi, đủ sức cưỡng hiếp cô Đường mà cô Đường lại không dám nói gì.

Kết quả phân tích của chúng tôi là, cô Đường không nhất định treo cổ tự vẫn, mà sẽ trốn lên núi Tây giống Hỉ Nhi trở thành Bạch Mao nữ. Bởi vì giải phóng đã nhiều năm nay, trình độ giác ngộ của cô Đường chắc chắn cao hơn mẹ anh Lôi Phong, cô quyết tâm đấu tranh phản kháng, không thể lãng phí bao nhiêu năm tháng công tác tại vườn trẻ quân huấn của lục quân.

Tôi và Cao Dương dõi về phía núi Tây đường nét trập trùng trong ánh chiều tà, trước mặt như hiện ra hình ảnh Bạch Mao nữ chạy nhảy thoăn thoắt trên núi dưới khe săn bắn và hái lượm. Cho dù chúng tôi đều không thích cô cho lắm, nhưng nhìn cô sa vào hoàn cảnh như vậy, trong lòng vẫn thấy rất cảm thông, đều mong sao cô sớm xuống núi trở về.

Bác chủ nhiệm đi ngang qua chỗ chúng tôi, hỏi thăm rất thân mật. Tôi và Cao Dương nhìn bác đầy thù hận, bất giác giạng chân khuỳnh tay như đang chĩa súng vào bác. Bác chủ nhiệm ngơ ngác khó hiểu.

Làm sao bác ấy hiểu được trái tim sôi sục của chúng tôi khi đó.

Tôi còn nghĩ nhiều hơn Cao Dương một chút, cô Đường, cả Hỉ Nhi và đứa bé trong bụng tất cả được sinh ra từ đâu, nếu không phải là rạch một nhát trên bụng thì chỉ còn là lỗ đít nữa thôi. Thế thì buồn nôn quá, điều này khiến cảm nhận của tôi về hành vi cưỡng hiếp càng thêm xấu xa và bẩn thỉu.

Vậy thì, có phải mình cũng được “đi” ra từ chỗ ấy không? Nghĩ đến đó tôi lập tức cảm thấy khắp người không còn sạch sẽ. Chắc chắn là không phải, bởi vì bố mẹ Phương Thương Thương có cưới nhau đàng hoàng.

Đám cưới - tức là đã được tổ chức cho phép, tức là không phải tự sinh con một mình mà có thể lên gặp lãnh đạo nhận con về. Con kiến cũng là như vậy, không con nào tự đẻ mà có kiến chúa phụ trách đẻ ra tất cả kiến con. Cứ thế đào theo lỗ kiến sẽ tìm thấy kiến chúa, to hơn tất cả kiến khác, trắng trắng vàng vàng, hơi trong suốt.

Bọn trẻ vô tình phát hiện ra một vài sự thật của con người, cảm thấy bị kích thích dữ dội.

Bây giờ tất cả lớp đều biết cưỡng hiếp là gì, trong phim cũng có một cảnh: lão địa chủ Trần Cường “phê lim dim”, vểnh cái cằm ra cười hềnh hệch, giơ hai tay lần mò sờ sẫm…

Sờ cái gì - không biết. Cảnh tiếp theo đã thấy bụng Hỉ Nhi to đùng, tuyết rơi lả tả.

Trương Ninh Sinh chẳng hiểu học lỏm được từ bộ phim hay cuốn sách nào một câu thoại: sờ xem em vải thô hay vải mịn…

Chúng tôi nô đùa cũng bắt chước, vểnh mặt cười đờ đẫn, vừa thò tay kéo quần người khác vừa lẩm bẩm: sờ xem em vải thô hay vải mịn. Tất cả chỉ diễn ra giữa đám con trai, không ai dám cưỡng hiếp đám con gái. Mọi người đều còn nhỏ tuổi, không nên có con sớm. Đám con gái trong lớp khuê các lắm, cho vào rừng sâu cũng chẳng sống nổi tới khi tóc tai đổi thành màu trắng. Chúng tôi muốn chơi đùa với họ, thậm chí cùng thích một vài cô bé, nên chẳng ai nỡ dồn họ vào chỗ chết.

Ngoài ra, làm thế là phạm tội.

Hai chữ “cưỡng hiếp” trở nên thịnh hành. Quan hệ giữa nam nữ bỗng chốc xuống dốc không phanh, căng thẳng, đối địch. Bọn con gái hình như rất sợ từ này, không dám nói ra miệng, chỉ nghe thấy “cưỡng hiếp” là như đã bị cưỡng hiếp rồi, vừa la vừa khóc, đấm đá cấu cào. Chỉ mỗi hai chữ đó thôi đã cảm thấy tổn thất lớn lao.

Một hôm ngủ trưa dậy, mười mấy cô bé đều bị ai đó dùng kéo cắt đũng quần. Không ai biết thủ phạm, chỉ biết bọn con gái đã bị cưỡng hiếp cộng với cợt nhả tập thể. Khung cảnh thật “chấn động”. Các cô bé ôm mặt khóc ròng, mọi người đều thở dài, cảm thấy bọn họ đã bị làm nhục, không còn trong trắng nữa.

Ai cũng nghĩ chuyến này bọn họ chết chắc, không ai cứu nổi, có nhảy lên mặt trăng cũng không rửa được nỗi nhục ê chề như thế. Trông bộ dạng bọn họ quả thực cũng không muốn sống nữa. Mọi người vô cùng thương tiếc, nhưng không tiện khuyên giải, cũng không tiện ngăn chặn. Làm thế có khác gì muốn họ kéo dài đau khổ. Là bạn bè trong một lớp, theo sách hay theo phim cũng chỉ còn cách nuôi chí về sau trả thù cho người đã khuất mà thôi.

Tôi không còn ngưỡng mộ và ước ao được làm con gái nữa. Họ quá dễ chết. Có vô số lý do ngăn cản họ sống. Làm con trai hay hơn. Nói chung đừng ai mong dùng một từ mà tổn thương nổi chúng tôi. Muốn làm hại chúng tôi không thể thiếu các biện pháp thực tế hơn: súng, pháo, dao kiếm vv…

Đương nhiên mười mấy cô bé đó không có ai chết, không phải là không nên chết, mà là mặt dày không chịu chết - Phương Thương Thương nhận xét.

❀ ❀ ❀

[1] Một chứng bệnh tâm lý trong y học, tiếng Anh Obssesive compulsive disorder, viết tắt OCD - ND.

Dịch giả: Nguyễn Xuân Nhật
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Vương Sóc

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.