Nơi ngã tư trên đường cái quan, bốn toán người vô tình gặp gỡ, rồi lại từng đôi từng cặp rời đi.
Nhóm của Vương Hùng Đản và Mã Bình Nhi đã gặp được chính chủ, đương nhiên cùng Đậu Tiểu Nương một đường đi lên phía bắc, thẳng tới Cao Kê Bạc. Còn Trương Thập Nương đã gặp được Tô Tĩnh Phương, việc ở bên kia cũng đã thoát tay, bèn cùng nhau mang theo thư hồi đáp và quà tặng trực tiếp trở về Vũ An Quận... Người hơi bất ngờ duy nhất, chính là Phùng Vô Dật. Sau khi nhận ra một số tình huống, hắn chủ động đề nghị muốn đi một chuyến đến Vũ An Quận, bái yết Lý Quận Thủ.
Rất rõ ràng, tên tâm phúc này của hoàng đế, trong lúc bắt đầu thay đổi cách nhìn về “đạo phỉ”, thì ở một vài phương diện khác vẫn chưa hề thay đổi. Hắn vẫn là một kẻ trung thành với triều đình Đại Ngụy, hay nói đúng hơn là trung thành với cá nhân hoàng đế... Lần gặp gỡ này khiến hắn có chút lo ngại về Quận Thủ Vũ An Quận Lý Định.
Ông già cứ muốn đi, còn cản làm sao được?
Người này vừa là tâm phúc của hoàng đế, vừa là thủ lĩnh của một gia tộc hạng hai hạng ba ở Hà Bắc, không thể xem thường được.
Có điều, Trương Thập Nương vốn tính phóng khoáng, nhưng Tô Tĩnh Phương lại là kẻ cẩn thận chu đáo, hôm ấy chầm chậm đến huyện Vũ Thành, tối đến bèn lấy cớ đối phương cưỡi ngựa bất tiện, tách ra một đội kỵ binh bảo vệ, còn mình thì hộ tống sư mẫu phi ngựa gấp rút trở về Vũ An, để sớm bẩm báo với sư phụ.
Lão già họ Phùng bực mình, nhưng quả thật không giỏi cưỡi ngựa, đành phải nhận sắp xếp này.
Kết quả, đi xe về hướng Tây chẳng qua hai ba ngày, thấp thoáng thấy Hồng Sơn đã ở phía trước, sau khi vào địa phận Vũ An Quận, đêm ấy nghỉ lại ở dịch xá Khâu Thành bên đường, lại gặp ngay hai toán người quen ban nãy.
Một bên là Tô Tĩnh Phương, y đã hộ tống sư nương về quận phủ, trình bày rõ ràng với sư phụ, rồi lại phụng mệnh quay lại đón Phùng Vô Dật, đây là việc chạy chân; bên kia, lại là Vương Hùng Đản, Mã Bình Nhi và Đậu Tiểu Nương, chỉ dẫn theo dăm ba kỵ.
Thì ra, Vương Hùng Đản bọn họ tuy muốn hộ tống đám gia quyến nghĩa quân đó xuống phía nam, nhưng nghĩ đến khoảng cách tới huyện Bàn cách nửa quận Thanh Hà và cả một quận Bình Nguyên, dẫn theo mấy trăm phụ nữ trẻ em không khỏi gian nan, hơn nữa đám phụ nữ trẻ em này phần nhiều đã trải qua một mùa đông tàn khốc, thương bệnh rất nhiều. Cho nên, Vương Hùng Đản là người chủ sự dứt khoát để phần lớn vật tư và nhân thủ ở lại Cao Kê Bạc trông coi cục diện, rồi một mặt đưa thư tới huyện Bàn, một mặt lại cùng Mã Bình Nhi tới quận Vũ An gần hơn để cầu viện, muốn người sau dùng thân phận quan phương hỗ trợ vận chuyển đám phụ nữ trẻ em này.
Huống chi, còn phải trông mong lấy được thư hồi âm khả dĩ từ chỗ Lý Định này.
Còn như Đậu Tiểu Nương, chẳng qua là tính trẻ con, thêm vào đó sớm vì thấy Mã Bình Nhi là một nữ đầu lĩnh mà sinh ra thân cận tự nhiên, không khỏi cài dây buộc tóc đỏ rồi đi theo.
Ba bên gặp nhau ở Dịch trạm Khâu Thành, bởi vì trước đó có một phen duyên phận quái dị, ngược lại không sinh ra mâu thuẫn gì, thậm chí ở chung vẫn coi là hòa hợp… Tô Tĩnh Phương làm tròn đạo lý địa chủ, mời hai toán người còn lại dùng cơm, mỗi người còn có hai lạng rượu.
“Lão phu thực tình không ngờ, Lý Tứ Lang nghe nói là theo cậu học binh pháp, cũng vẫn luôn làm việc ở Bộ Binh, lại không ngờ còn khá có tài trị chính.” Rượu ba tuần, trong đại sảnh dịch trạm, Phùng Vô Dật khó được mà vuốt râu cảm khái. “Hà Bắc hai năm nay gian khổ, ai cũng biết, mà lão phu một đường đi tới, Bình Nguyên, Vũ Dương, Thanh Hà, dịch điếm bỏ hoang toàn bộ, chỉ có quận Cấp Quận, Vũ An dịch trạm thỏa đáng, Cấp Quận đó là sát Lê Dương Thương, không thiếu vật tư, lại là cửa ngõ Hà Bắc tiếp giáp Đông Đô, tự nhiên thỏa đáng, Vũ An có thể như thế, thực sự lợi hại!”... Tô Tĩnh Phương nghe đối phương khen ngợi ân sư của mình, tự nhiên hưng phấn, nhất thời mặt mày hớn hở: “Ân sư tài năng thao lược thiên hạ khó tìm, xứng đáng là siêu thế chi anh kiệt, khu khu một vùng đất, nhằm nhò gì?”
Nghe lời nịnh nọt sáo rỗng ấy, Phùng Vô Dật ngược lại chẳng thấy khó chịu gì, chỉ vuốt râu cười khanh khách, Đậu Tiểu Nương dứt khoát chỉ cúi đầu ăn cơm.
Dù sao, Tô Tĩnh Phương cùng Lý Định quan hệ đặc thù, bọn họ vừa là thầy trò, vừa là quận quân cùng thuộc lại, thậm chí còn coi là chủ ân cùng con cháu gia tộc phụ dung, tình huống này, nói Lý Định là cha ruột Tô Tĩnh Phương thì hơi quá, nhưng về cơ bản cũng gần như vậy.
Tha hồ mà thổi phồng, cũng không ai tiện đương mặt vạch trần.
“Thuyết siêu thế chi anh kiệt này ban đầu là do ai nói ra?” Nào ngờ, Vương Hùng Đản nghĩ một lát, đột nhiên ngay trên bàn rượu nghiêm mặt hỏi.
Tô Tĩnh Phương hơi sững người, lại có chút đỏ mặt.
“Cách nói này có lai lịch gì sao?” Một bên Phùng Vô Dật chủ động hỏi.
“Không giấu Phùng lão gia.” Vương Hùng Đản nghiêm túc đáp. “Nếu ta nhớ không sai, lời này hẳn là Long Đầu nhà ta khen ngợi Lý Tứ Gia, ta làm thân vệ, thường thường hầu cận bên cạnh, nhất định là từng nghe qua, có điều lúc ấy người ở đó không nhiều, hơn nữa lại còn ở Đông Cảnh, lại không ngờ rằng truyền đến tận bên này, cũng có chút kỳ quái.”
Phùng Vô Dật chợt tỉnh ngộ, theo cách qua lại giữa tên phản tặc Trương Hành này với quận thủ Lý Định, cùng với phản ứng của Tô Tĩnh Phương, mười phần đến tám chín là Trương Hành đã viết cách nói này vào trong thư, sau đó Lý Định trong lòng đắc ý, nhịn không được khoe với người bên cạnh… Điều này nói rõ, vị Lý Định này quả nhiên cực kỳ coi trọng tên phản tặc kia.
Lời tuy như thế, nhưng Phùng Vô Dật trải qua kinh nghiệm thất bại ở Tiền Đường, rõ ràng ăn một lần khôn ngoan hơn một lần, chỉ giả vờ như không biết, trái lại cười nói: “Nói như vậy, tài đức của Lý quận thủ quả là có tiếng khen, Long Đầu nhà ngươi hơi có chút chiếu cố cũng là chuyện thường.”
“Vậy thì chưa chắc.” Vương Hùng Đản sớm đã biết thân phận của Phùng Vô Dật, chỉ nheo mắt lại tiếp tục cảm khái. “Một là, Long Đầu nhà ta đối với Lý Tứ Gia quả thực tôn trọng, tuyệt không phải là hơi có chút chiếu cố… như ta nhớ không sai, ‘siêu thế chi anh kiệt’ chỉ là một trong những lời đó, hẳn còn có danh xưng ‘Ngọa Long’, còn có cái gì ‘Lý Tứ bất xuất, nại thiên hạ thương sinh hà’, cái gì ‘thiên hạ thao lược nhất thạch, tha nhân cộng đắc nhị đấu, Lý Định độc bát đấu’… phàm những thứ này, kể không xiết.”
Phùng Vô Dật suýt nữa giật đứt râu, Tô Tĩnh Phương cũng trợn mắt há mồm… Người trước là kinh ngạc trước thủ đoạn dùng lời lẽ lung lạc nhân tâm của Trương Hành, người sau là tỉnh ngộ ra, những lời đồn đại trong quận mấy hôm nay, đều xuất phát từ vị Trương Tam Gia kia.
Nếu là như vậy, ân sư nhà mình ngoài miệng không nói, e là trong lòng đặc biệt coi trọng vị Trương Tam Gia kia.
“Hai là.” Vương Hùng Đản tiếp tục nói. “Tài năng của Lý quận thủ sáng rỡ như thế, lại chẳng phải là có tiếng khen… Long Đầu từng nói, Lý Tứ Gia ngày trước ở Đông Đô, ủ rũ không toại chí, lúc ấy người duy nhất nguyện ý trọng dụng ông ấy, vậy mà lại là Dương Thận muốn tạo phản; nhìn ra tài năng của ông ấy, nguyện ý tin tưởng kính trọng ông ấy, cũng chỉ có Trương phu nhân cùng Long Đầu nhà ta vẻn vẹn đôi ba người.
Lại càng đáng thở than hơn chính là, Long Đầu nhà ta, tự nhận là một kẻ điền hán Bắc Địa, võ phu trong quân, đều có thể dễ dàng nhờ vào việc hiến điềm lành trong lúc Đông chinh mà dễ dàng giành được chức Vũ An Quận Thủ, còn Lý Tứ Gia xuất thân như thế, tài năng như thế, lại phải dựa vào Giang Đô, Đông Đô tranh giành nhau, Quan Lũng nội đấu, mới có thể tiếp nhận một chức vụ mà Long Đầu nhà ta vứt đi như giày rách, hơi chút được vươn mình… có thể thấy, Hôn Quân đối với việc trong thiên hạ tùy tiện đến mức nào? Mà thế tộc Quan Lũng lại hào hoành vô kỵ đến mức nào?”…. Tô Tĩnh Phương đến cùng vẫn còn trẻ, nghe thấy những lời này, tuy cũng phát giác ra đối phương ẩn ẩn có ý tâng bốc ngược lại vị Trương Tam kia, nhưng càng cảm thấy như phát quang mây mù nhìn thấy mặt trời, trong khoảnh khắc hiểu ngộ ra rất nhiều điều.
So sánh với hắn, Phùng Vô Dật là nhân vật hạng nào, đương nhiên biết rõ trong lời nói của đối phương có ý tô vẽ cho phản tặc, lại càng có một hai phần đã đoán được nỗi lo của mình, chuyên tới trêu chọc trạng thái của mình, nhưng chẳng biết vì sao, ông ta nghe xong lời giảng của đối phương, vậy mà lại có ý tán đồng.
Thế tộc Quan Lũng hào hoành vô kỵ, tự nhiên không cần nói nhiều.
Còn với Thánh Nhân, Phùng Vô Dật trung thành với Thánh Nhân là trung thành với Thánh Nhân, nhưng những năm gần đây ông ta cũng thấy rất rõ, Thánh Nhân một lòng một dạ đặt vào những việc gọi là “đại sự” đó, lại chẳng hề để tâm tới chi tiết thi chính, trên nhân sự lại càng chỉ coi trọng lập trường, bất luận tài đức… Cái xuất thân này của Lý Định vì sao không thể được dùng? Người khác không biết, ông ta Phùng Vô Dật đoán không ra sao?
Mười phần đến tám chín là bởi vì liên lụy từ mẫu tộc Hàn thị của Lý Định.
Thánh Nhân một mặt muốn thành đại công, nhất thống tứ hải, kiến lập vĩ nghiệp, một mặt lại coi việc áp chế Quan Lũng, chỉnh lý quý tộc quân công là trọng yếu, ba anh em họ Hàn đều là đại tướng, Hàn Bác Long lại chính là một trong số liệt tiền Cửu Công Thần khai quốc Đại Ngụy, những nhân vật tương quan, tự nhiên bị áp chế.
Đáng tiếc là, chính sách này chẳng những khiến nhân tài bản cứ Quan Lũng ưu tú như Lý Định bị đè nén lâu ngày, sinh ra oán hận, mà cuối cùng khi trưng binh lần cuối, vì mang tâm thái được ăn cả ngã về không, lại thông đồng với các thế tộc quân công, cái gọi là công khuy nhất quý (thành công sắp đến lại đổ vỡ), ngay cả sự nghiệp đè nén thế tộc quân công Quan Lũng cũng bỏ luôn.
Đang lúc Phùng Vô Dật mải miên man suy nghĩ, bên tai chợt vang lên một tiếng sét.
“Chính là câu, loạn từ trên làm, Tào Triệt không chết, thiên hạ khó yên, Quan Lũng không thưa, thiên hạ khó thông!” Vương Hùng Đản tiếp tục ngang nhiên nói. “Đã là anh hùng, thì nên đồng tâm lục lực, cùng làm nên việc lớn.”
“Láo gan!” Phùng Vô Dật bản năng đập bàn đứng dậy, trừng mắt giận dữ.
Thế nhưng, lần nổi nóng này, chỉ dọa được mỗi Đậu Tiểu Nương đang chăm chú ăn bát mì thứ tư, và thuận thế chọc giận người vẫn luôn chăm chú làm kẻ lắng nghe là Mã Bình Nhi: “Việc thiên hạ công luận, đến lượt ngươi dựa vào tuổi già mà bán cái gọi là láo gan sao?”
Phùng Vô Dật hai tay run rẩy, mấy tên thị vệ bản gia phía sau đã sớm kinh ngạc đứng dậy, nhưng tựa hồ đã được dặn từ trước, hơn mười kỵ sĩ quận Vũ An cũng ào ào đứng lên, khiến cho hàng loạt người trong quán trạm kinh hoảng một phen, có ý tản đi.
Lão đầu Phùng khôi phục thanh tỉnh, chỉ còn cách cố gắng ngồi trở lại trước bao nhiêu cặp mắt chăm chú, nhưng vẫn phẫn nộ phản bác ngay tại chỗ: “Làm gì có thiên hạ công luận?”
“Là phụ lão tám quận Đông Cảnh không tính là thiên hạ, hay phụ lão sáu quận Hoài Tây không tính là thiên hạ?” Mã Bình Nhi cũng ào ào phản bác. “Hoặc giả nói Hà Bắc ở đây, hai năm nay quan quân giết biết bao nhiêu người, thế mà lớp này nối lớp khác, có chết cũng không ngừng được, nghĩa quân đó không tính là thiên hạ sao? Những người này, mạng cũng không cần, chính là muốn tạo phản, chính là muốn giết bạo quân trừ Bạo Ngụy, không phải công luận thì là gì?!”
Phùng Vô Dật nhất thời cứng họng, còn Đậu Tiểu Nương còn đang phồng má, nghe đến đây, thì gật mạnh đầu tỏ vẻ tán đồng.
“Nói hay lắm.” Vương Hùng Đản lập tức tiếp lời, ngôn từ rành rọt. “Tam chinh trùng thuế, mỗi lần trăm vạn nhà tan cửa nát, liên lụy tự nhiên là ngàn vạn, ngàn vạn nhà cửa người tan sự nghiệp, thiên hạ cùng chứng kiến, bạo quân Bạo Ngụy, không phải thiên hạ công luận thì là gì?”
Tô Tĩnh Phương ngồi ngay ngắn không nhúc nhích, làm như không nghe thấy, những vị khách khác trong quán trạm miễn cưỡng ngồi trở lại, nhưng đều thì thầm bàn tán…. Phùng Vô Dật thấy cảnh ấy, tức thì nản lòng: “Đây chẳng phải hai người các ngươi với ta biện bác, e là tên phản tặc Trương Hành kia cách không đến biện với ta chứ nhỉ?”
“Quả thực là như thế, nhưng đạo lý thật giả, hà tất luận nơi phát ra?” Vương Hùng Đản trái lại tỏ ra thẳng thắn. “Ta chỉ có một lời bẩm báo với các hạ, các hạ nếu cho rằng có thể ở Hà Bắc tìm được lòng người Đại Ngụy, thì khó tránh khỏi buồn cười… Ta nếu là các hạ, đã về quê, thì dứt khoát trở về quê cũ Trường Lạc, dạy người ta đọc sách biết chữ, xây nền nãy số, còn hơn ở chốn này chạy tới chạy lui, nhọc công vô ích lại còn khiến người ta ghét.”
“Không có chuyện này.” Tô Tĩnh Phương vội vàng chen miệng dỗ dành. “Ân sư đặc biệt sai con ra đón…”
Phùng Vô Dật ngược lại bị chọc tức đến bật cười.
Mà nụ cười vừa dứt, lão cũng chợt tỉnh ngộ, mình so đo với lũ trẻ ranh làm gì? Nếu thực sự là Trương Hành ở đây thì còn được, biện với hắn một phen cũng chẳng sao, nhưng hai người trẻ tuổi này, bất quá là cóp nhặt được vài câu ngày thường của tên phản tặc kia, ra vẻ khoe khoang mà thôi, còn Tô Tĩnh Phương càng là một thiếu niên ma lanh.
Mấu chốt, vẫn là phải gặp Lý Định nói chuyện đã.
Nghĩ tới đây, lão dứt khoát chắp tay vái, mang theo nửa bụng bực dọc lên lầu nghỉ ngơi.
Bước lên cầu thang, đã nghe phía dưới lại trở nên náo nhiệt, thậm chí còn nghe Tô Tĩnh Phương tò mò hỏi, Trương Long Đầu có còn lời khen ngợi nào khác về ân sư của cậu ta không, cậu ta muốn học hỏi một chút…
Một đêm không có chuyện gì, sáng sớm hôm sau, mọi người liền cùng nhau đi về phía tây, huyện trị quận Vũ An là Vĩnh Niên kỳ thực nằm lệch đông, đã đến đồn Khâu Thành, bất quá lại một ngày khó nhọc, liền vào lúc tối đến trong thành.
Ngọa Long Lý Định, người được ca tụng là siêu thế chi kiệt, không lập tức tiếp ai, mà an bài hai toán người vào trong thành, tại một tòa Hắc Đế Đại Quán hết sức hùng vĩ, cũng thực sự nổi tiếng ở Hà Bắc… Dưới chân Hồng Sơn, nếu không có đại quán của Hắc Đế Gia mới là lạ… Lại an giấc một đêm, hôm sau liền dứt khoát đích thân đến Hắc Đế Quán, rồi chỉ một mình vào nhà bên hậu đường, và sai Tô Tĩnh Phương lần lượt mời hai toán khách nhân tới.
Đương nhiên, người được mời đầu tiên vẫn là Phùng Vô Dật.
Hai bên gặp mặt chỉ ở cánh phòng sát hậu đường Hắc Đế Quán, làm lễ hàn huyên. Vừa mới ngồi xuống, Phùng Vô Dật, đã rút ra bài học từ Bình Nguyên, liền mở cửa thấy núi: “Lý Phủ Quân, ta tới đây là bắt chước Trương Thế Chiêu Trương Tướng Công, lâm thời đến làm sứ tiết… Trong lúc quốc gia nguy nan, Hà Bắc cục diện càng thêm khó khăn, nhưng mong ngài chớ có dao động tấm lòng trung cẩn, để cục diện hỏng bét mất.”
Ngoài bậc cửa, Tô Tĩnh Phương sớm đã vểnh tai lên.
Không ngờ, Lý Định mắt thâm quầng, râu ria lởm chởm, nghe vậy lại ngồi đó cười khổ: “Phùng Công cho rằng tôi sẽ vì giao tình riêng với Trương Hành mà tạo phản sao? Nên chẳng tiếc đi ngang qua nhà mà không vào, cũng phải đến cảnh báo tôi một phen?”
“Lão phu không có ý đó.” Phùng Vô Dật lắc đầu đáp lại. “Còn về chuyến này, chỉ là chút tâm ý cá nhân mà thôi, không có ý uy bức hay dối gạt ai.”
“Phùng Công cứ yên tâm.” Lý Định thở dài, xa xăm rồi nghiêm mặt nói. “Trong vòng hai năm, tôi không có khả năng phản lớn, dù có phản, mười phần đến tám chín phần cũng chẳng liên quan gì tới Trương Tam Lang hay Bang Truất Long.”
Phùng Vô Dật thở phào nhẹ nhõm, nhưng tiếp đó lại cảm thấy hoang đường, sao mình có thể vì một lời cam kết như thế mà thấy yên lòng cho được?
Thế là, gã vừa dở khóc dở cười, lại hỏi tiếp: “Hai năm nữa, Lý Phủ Quân liền chuẩn bị phản rồi sao?”
“Không có chuyện đó.” Lý Định lắc đầu đáp. “Tôi chưa từng muốn phản bao giờ… nhưng cục diện trước mắt, Đông Đô còn chống nổi hai ba năm nữa sao? Đông Đô một khi không chống nổi, Giang Đô cũng không chống nổi, Đại Ngụy coi như xong đời, Đại Ngụy xong đời, tới lúc đó quần hùng cùng nổi, thiên hạ đều coi là phản, mà người trong cuộc, căn bản là thân bất do kỷ. Tôi thân là quận thủ, phải chịu trách nhiệm với tính mạng bách tính và binh sĩ dưới trướng bản quận.”… Phùng Vô Dật sững ra, có ý phản bác, nhưng nhớ đến cuộc tranh luận hôm trước, lại cảm thấy bất lực, ngay mấy đứa nhãi con còn không cãi lại nổi, huống chi vị này?
Vậy là, ông ta liền chỉ gượng gượng giữ tinh thần hỏi: “Nói như vậy, cục diện Đại Ngụy chưa đổ, Lý Quận Thủ sẽ không chủ động hợp lưu với Trương Tam kia chứ?”
“Sẽ không.” Lý Định chém đinh chặt sắt đáp. “Phùng Công… cục diện trước mắt, tôi cũng chẳng sợ ai, cũng không còn người ngoài nào ở đây, tôi nói thật với ông nhé… Ông đoán sai hướng rồi, Trương Hành đã tới Hà Bắc, muốn đặt chân, nhất định phải từ góc Đông Nam vùng lên, dù xuôi chèo mát mái, không có hai ba năm sao tới cạnh Vũ An Quận được? Còn Vũ An Quận với tôi mà thực sự phản, e là ngược lại phải tính từ Thái Nguyên cơ.”
Phùng Vô Dật sửng sốt ngay tại chỗ, nhưng một lát sau liền hơi vỡ lẽ.
“Phùng Công ở lâu trước ngự tiền, hẳn phải rõ truyền thống quân sự địa phương chứ?” Lý Định mặt không đổi sắc, thong thả giải thích. “Dãy Hồng Sơn – Tử Sơn – Hắc Sơn nhất mạch, từ trên cao nhìn xuống Hà Bắc, cũng vì thế, triều ta cũng được, Đông Tề cũng vậy, Đại Chu xa hơn cũng thành, không đời nào không lấy Thái Nguyên làm căn cơ, lấy bốn quận Vũ An, Triệu quận, Tương Quốc, Hằng Sơn làm nanh vuốt, từ trên cao nhìn xuống, khống chế Hà Bắc… đấy là chế độ quân sự, cũng là truyền thống chính trị mấy trăm đến nghìn năm, lại càng là địa lý khiến thế.”
Phùng Vô Dật im lặng không nói, nhưng biết đối phương nói là thật. Dưới chế độ quân sự của Đại Ngụy, Thái Nguyên có ảnh hưởng rất lớn với bốn quận ven núi này của Hà Bắc, mà Đại Ngụy vì muốn suy yếu và khống chế Hà Bắc, trước giờ cũng khuyến khích là thế.
Bằng chứng rõ ràng nhất là: tuy không thường đặt, nhưng luôn luôn xuất hiện tình huống lâm thời yêu cầu bốn quận này báo cáo quân sự cho quan lưu thủ Thái Nguyên.
Mà Thái Nguyên, Bạch Hoành Thu…
“Phùng Công.” Lý Định nói tiếp. “Nghe cậu học trò tôi kể, hôm qua ngài cảm khái sinh kế dân Vũ An tôi vẫn khá, nhưng ngài có biết, vì sao không?”
Phùng Vô Dật hoàn hồn, vẫn lòng rối như tơ vò: "Đương nhiên là Lý Phủ Quân trị chính nghiêm mật khoan nhân, cái gọi là siêu thế chi anh kiệt..."
"Đó là nói đùa thôi." Lý Định nghiêm túc đáp. "Vũ An Quận sở dĩ được ổn thỏa, chỉ là vì sau khi ta đến nhậm chức, nhanh chóng quét sạch nghĩa quân... phản quân trong địa hạt. Rồi lại lấy danh nghĩa Thái Nguyên cự tuyệt không cho binh mã của đại doanh Hà Gian và đại doanh U Châu nhập cảnh mà thôi. Lúc đó, mặt nam Nghiệp Thành và mặt tây Thái Nguyên cùng lúc đưa lương tới, nói thật, Thái Nguyên cho chỉ bằng một nửa bên Nghiệp Thành, nhưng Thái Nguyên nói, có thể mượn danh Thái Nguyên lưu thủ để ngăn cách quan quân Hà Bắc vào quấy nhiễu, cái lợi này, ta lại tuyệt đối không thể từ chối được. Cho nên ta mới nói, các hạ nghĩ nhiều rồi, mà còn nghĩ sai nữa. Trương Hành muốn đối phó chính là đại doanh Hà Gian, chỗ yếu hại ở Bột Hải, Bình Nguyên, thứ đến là Vũ Dương, Thanh Hà, Hà Gian, Bác Lăng, còn ta bên này lại phải thuận theo Thái Nguyên mà lắc lư. Hai bên, kỳ thực là chẳng liên quan gì tới nhau."
Phùng Vô Dật thật sự không còn gì để nói, dừng một lúc lâu, đành phải đứng dậy chắp tay: "Là ta nghĩ sai rồi, Anh Quốc Công trung thành tuyệt đối, ngươi đi theo ông ấy ắt có thể vì nước tận trung hiệu mệnh."
Lý Định chỉ thất thanh cười, miễn cưỡng chắp tay mà thôi.
Phùng Vô Dật thở dài một tiếng, trực tiếp rời đi, ngay sau đó, Vương Hùng Đản, Mã Bình Nhi và Đậu Tiểu Nương đang đợi bên ngoài liền được Tô Tĩnh Phương dẫn vào.
"Ý đồ đến đây của các ngươi ta đã biết rồi." Đối với mấy người này, Lý Định ngồi yên trong ghế không nhúc nhích, ngược lại dứt khoát hơn nhiều. "Ta sẽ sắp xếp nhân thủ hộ tống, chỉ nói là đội sai quan đi Bột Hải, để Tiểu Tô dẫn hẳn một đội người đi, bảo hắn chuẩn bị một chút, các ngươi lập tức có thể lên đường rồi..." Vương Hùng Đản ba người mừng rỡ, định chắp tay cảm tạ.
Nào ngờ, Lý Định lại xua tay, tiếp tục nói: "Thời gian cấp bách, chỉ có hai ba ngày, thư thì ta không kịp hồi âm, sau này sẽ chậm rãi hồi đáp rồi sai người chuyên đưa tới... Chỉ riêng một điểm trọng yếu, ta thấy phiền táo, ngươi thay ta nói cho hắn biết, chính là cái chuyện trừu sát này thuần túy là lòng dạ đàn bà, thậm chí có chút ra vẻ, căn bản không ổn thỏa."
Vương Hùng Đản và hai người kia đều ngẩn ra.
"Đây là lúc nào rồi? Mà còn là ở đâu cơ chứ?" Lý Định ngồi đó, trợn đôi mắt thâm quầng lên mà cười lạnh. "Còn tưởng là thiên hạ thái bình à? Với lại Hà Bắc với Đông Cảnh có phải cùng một chuyện đâu? Tính thêm cả ba lần chinh phạt, Hà Bắc đã chết bao nhiêu vạn người rồi? Thời loạn dùng trọng điển, muốn nhanh chóng khôi phục trật tự lòng người, đáng giết thì giết, thế mà hắn cứ luôn trừu sát, trừu sát, mười rút một biến thành ba mươi rút một, lại biến thành bốn rút một, hai rút một, tí nữa thì có phải biến thành ba rút hai không? Ngoài miệng nói thì tàn nhẫn hơn ai hết, hơn nữa còn có bài bản hẳn hoi, nhưng thực sự lúc làm việc thì lại cứ lúc nào cũng câu nệ lễ nghĩa, cứ làm như kiên trì trừu sát là có thể cho mình một lời giải thích. Nên bỏ thì bỏ, nên vứt thì vứt, lòng dạ đàn bà như thế, chỉ làm trì hoãn cục diện, sao có thể làm nên việc lớn? Sớm muộn gì hắn cũng sẽ vì cái lòng nhân nghĩa khí khái không hiểu nổi ấy mà chết ở Hà Bắc thôi!"
Vương Hùng Đản muốn nói lại thôi, nhưng cuối cùng vẫn không lên tiếng... Bởi vì chuyện Lý Định nói, kỳ thực rất nhiều người trong bang Truất Long đều đã nhận ra. Trừu sát của Trương Tam Gia, nhìn thì có vẻ tàn nhẫn, nhưng so với cả hoàn cảnh chung thì biết ngay, đó không phải là tàn nhẫn, mà chính là một loại nhân từ không hiểu nổi.
Tựa như một đại thiện nhân đang ngầm thỏa hiệp với thời cuộc vậy.
"Thôi bỏ đi." Nói một hơi xong, Lý Định lắc đầu, dường như vô cùng chán chường. "Cứ như thế đi... Các ngươi nghỉ một ngày, sớm trở về đi, đợi Tiểu Tô tìm các ngươi, chớ có lỡ việc, còn về bản chi tiết sách Lục Thao hắn cần, ta sẽ cố gắng bổ sung đầy đủ cho hắn."
Ba người không dám nói nhiều, chỉ đành chắp tay cáo lui.
Nhắc lại, ba người nghe một trận oán trách, nhưng suy cho cùng đó là chuyện giữa hai vị đại nhân vật, cũng chẳng đáng bận tâm, trái lại còn có được lời hứa này, chuyện trước mắt đã có kết quả, thực sự vui mừng hẳn lên.
Quả nhiên, Tô Tĩnh Phương là người nhanh nhẹn, rất nhanh đã tổ chức một đội xe, tìm đến ba người, cũng chỉ sang hôm sau, liền dẫn đội xuất phát thành công.
Nhưng cũng chính ngày hôm ấy, lòng ba người phủ một tầng u ám, bởi trời âm u, mây chồng chất dày thêm, gió bắc gào rít. Có kẻ thông thạo địa lý Hà Bắc đã sớm báo cho hay, rất có thể một trận tuyết lớn bao phủ toàn cảnh Hà Bắc sắp đổ xuống.
Quả nhiên không sai. Dù cả đoàn cố hết sức tăng tốc, nhưng vừa ra khỏi địa giới Vũ An Quận, đã thấy bông tuyết cuồn cuộn từ trời rơi xuống, rồi mỗi lúc một lớn hơn, mỗi lúc một dày đặc hơn.
Đậu Tiểu Nương lo cho người ở Cao Kê Bạc, sắc mặt tự nhiên chẳng vui. Nàng lại nghĩ tiếp, cả vùng Hà Bắc, theo như lời kể, nơi như Vũ An Quận là hiếm có, phần lớn đều như Thanh Hà, trong lòng càng thêm bất an, sắc mặt cũng càng thêm khó coi, bởi nàng không biết sẽ có bao nhiêu người giống như những người ở Cao Kê Bạc, chẳng chút sức chống chịu, rồi chết rét chết đói không kể xiết.
"Tuyết đẹp."
Ngoài dự liệu, ngay lúc Đậu Tiểu Nương vừa mở rộng chút tầm mắt, trong lòng vẫn không nguôi lo cho trăm họ Hà Bắc, thì nơi hậu đường Hắc Đế Quán của Vũ An Quận, Lý Định bỗng nở nụ cười.
Trương Thập Nương từ phía sau đi ra, tò mò hỏi: "Sau khi tuyết rơi, vạn vật phong bế, Tứ Lang sao không buồn mà lại mừng?"
Lý Định hơi sững lại, rồi cười khổ: "Lại bị Trương Tam Lang dạy dỗ rồi... Tam lang trong thư nói, giờ mà tuyết rơi, tuy có thể khiến dân chúng chết cóng chết đói không qua nổi mùa đông, nhưng nếu mãi không có tuyết, sang năm toàn cõi Hà Bắc tất nhiên hạn hán châu chấu cùng ập đến... Đến lúc đó, mới thật là cả xứ chết không có chỗ chôn."
Trương Thập Nương ngẫm nghĩ chốc lát, thất thần xuất thần.
ps: Chúc ngủ ngon.
.