Bình Bộ Thanh Vân

Lượt đọc: 10160 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1149 Không thể nghi ngờ

❊ ❊ ❊

Nhìn chiếc két sắt chỉ to bằng tờ giấy A4 kia, Đậu Nhất Phàm do dự vươn bàn tay to lớn của mình ra. Một chiếc két sắt nhỏ như vậy căn bản không cần nhiều người khiêng, chỉ mình Đậu Nhất Phàm thôi cũng có thể mang thứ nhỏ bé này ra khỏi căn nhà.

Ngay lúc những ngón tay của Đậu Nhất Phàm sắp chạm vào két sắt, anh ta lại theo bản năng rụt tay về. Anh chợt nhận ra, mang chiếc két sắt này đi là một hành động vô cùng thiếu khôn ngoan.

Mang hay không mang, đúng là một vấn đề khó xử.

Đúng lúc Đậu Nhất Phàm đang tiến thoái lưỡng nan thì chuông cửa dưới lầu vang lên. Bị giật mình, Đậu Nhất Phàm vội vàng đứng dậy, không ngờ đầu anh lại đập mạnh vào bàn làm việc, phát ra một tiếng va chạm trầm đục. Cú va chạm bất ngờ khiến Đậu Nhất Phàm lập tức hoảng loạn, anh vừa bò ra ngoài bàn làm việc, vừa muốn vịn vào ghế dựa. Nhưng càng hoảng lại càng loạn, Đậu Nhất Phàm mượn lực của chiếc ghế nhưng cả người lẫn ghế đều ngã bệt xuống đất. Chiếc ghế "bộp" một tiếng đổ xuống sàn, tạo nên một tiếng động va chạm không thể che giấu. Đậu Nhất Phàm tâm thần bất định, vừa xoa đầu, vừa bò xuống dưới bàn làm việc vội vàng nhấn nút kia, định bụng khôi phục mọi thứ rồi mới ra ngoài.

"Ơ, sao anh lại ở đây?" Ngay lúc Đậu Nhất Phàm đẩy ghế dựa vào vị trí cũ, cẩn thận kiểm tra xem có chỗ nào sơ hở không, thì một giọng nói ngạc nhiên vang lên sau lưng anh.

"Á! Tôi... tôi vừa nãy thấy cửa tủ quần áo mở, hình như có gió lùa vào đây, nên, nên tôi mới qua xem thử. Hương Nhi, sao cô lại dậy rồi?" Nghe thấy câu hỏi này, Đậu Nhất Phàm vô lực nhíu chặt mày. Một lúc lâu sau anh mới quay người nhìn Sử Vân Hương, ấp úng giải thích lý do mình xuất hiện trong thư phòng bí mật này. Nhìn thư phòng có vẻ không có gì khác thường, Đậu Nhất Phàm trấn tĩnh lại mới bước về phía Sử Vân Hương.

"Có gió? Chẳng lẽ vừa nãy tôi mở cửa sổ sao? Không đúng, Đức Chinh đã dặn tôi không được mở cửa sổ nhỏ của thư phòng này mà. Nhất Phàm, anh véo tôi một cái đi, có phải tôi lại tái phát bệnh rồi không?" Nghe thấy lời Đậu Nhất Phàm, Sử Vân Hương có chút bối rối nhìn ô cửa sổ nhỏ đang buông rèm dày cộp, rồi lại quay đầu nhìn Đậu Nhất Phàm. Tiếp đó, cô do dự vươn tay quơ quơ dưới mũi mình, vẫn có chút không tin vào bản thân nên kéo tay Đậu Nhất Phàm, muốn anh kiểm tra xem rốt cuộc mình có đang nằm mơ hay không.

"Hương Nhi, tôi... đồ ngốc, tôi vừa đóng cửa sổ lại rồi. Không sao đâu, cô còn đang sốt đấy, mau lên giường nằm đi!" Thấy Sử Vân Hương rất nghiêm túc nghi ngờ nhận thức của bản thân, Đậu Nhất Phàm cảm thấy xót xa, không nhịn được mà nắm tay cô đi ra ngoài.

"Nhất Phàm, anh có thể hứa với tôi một việc được không?" Được Đậu Nhất Phàm đặt lên giường, Sử Vân Hương vẫn cứ ngơ ngơ ngác ngác, một bộ dạng mơ mơ màng màng. Sau khi nằm xuống giường, Sử Vân Hương đột nhiên nắm chặt tay Đậu Nhất Phàm không cho anh rời đi, thấp giọng khẩn cầu.

"Chuyện gì? Cô nói đi! Chỉ cần tôi làm được, nhất định sẽ hứa với cô." Đậu Nhất Phàm sờ trán Sử Vân Hương, thấy vẫn còn nóng hổi. Thể chất Sử Vân Hương vốn yếu, hôm nay lại ngâm trong làn nước hồ lạnh giá một lúc. Tuy đã uống thuốc hạ sốt, nhưng nhiệt độ cơ thể cô vẫn chưa thể hạ xuống ngay được. Đối với tình trạng hiện tại của Sử Vân Hương, trong lòng Đậu Nhất Phàm có chút cảm giác tội lỗi. Tuy mục đích anh đưa Sử Vân Hương đến bên hồ Vi Minh để đối mặt với thực tế hôm nay là tốt, việc Sử Vân Hương vô tình rơi xuống nước cũng là điều anh hoàn toàn không ngờ tới, nhưng giờ nhìn Sử Vân Hương sốt mê man như vậy, trong lòng Đậu Nhất Phàm vẫn thấy không dễ chịu chút nào. Hôm nay sau khi được anh vớt lên từ dưới nước, Sử Vân Hương đã khóc lớn một trận, nỗi đau chôn giấu sâu nhất trong lòng đã được giải tỏa phần nào, nhưng đồng thời cũng tiêu hao mất một lượng thể lực lớn của cô. Giờ phút này, bộ dạng yếu ớt đáng thương của Sử Vân Hương làm sao Đậu Nhất Phàm có thể mở miệng từ chối được. Cho dù lúc này Sử Vân Hương muốn lấy mạng Đậu Nhất Phàm,ước tính (có lẽ) anh cũng sẽ không nhíu mày một cái.

"Nhất Phàm, anh có thể đừng nói với Đức Chinh chuyện vừa nãy không? Tôi không muốn để anh ấy biết tôi lại mở cửa sổ, anh ấy sẽ lo lắng cho tôi đấy." Sử Vân Hương kéo tay Đậu Nhất Phàm, đáng thương khẩn cầu.

"À? Được, được, tôi nhất định hứa với cô, nhất định không nói với cậu ta, được không?" Nghe thấy yêu cầu của Sử Vân Hương, trái tim đang treo lơ lửng của Đậu Nhất Phàm lập tức rơi xuống. Đối với chuyện tốt cầu còn không được như thế này, anh không cần nghĩ ngợi gì mà đồng ý ngay lập tức. Vốn dĩ anh còn muốn để Sử Vân Hương giữ bí mật cho mình, không ngờ Sử Vân Hương còn căng thẳng chuyện thư phòng hơn cả anh. Nhìn từ mức độ căng thẳng của Sử Vân Hương, có thể thấy Thi Đức Chinh cũng rất coi trọng thư phòng nhỏ này.

"Được! Ngoắc tay thề, một trăm năm không được thay đổi!" Nghe thấy câu trả lời của Đậu Nhất Phàm, khóe miệng Sử Vân Hương nhếch lên một nụ cười xinh đẹp, rất trẻ con chìa ngón tay ra với anh.

"Ừ, ngoắc tay thề!" Đậu Nhất Phàm thầm thở phào nhẹ nhõm, đưa ngón tay cho Sử Vân Hương.

Sau khi an ủi Sử Vân Hương xong, Đậu Nhất Phàm bước nhanh xuống lầu, mở cửa cho Triệu Bội Hồng đang đứng ngoài cửa với vẻ mặt đầy nghi hoặc. Đối mặt với ánh mắt chất vấn của Triệu Bội Hồng, Đậu Nhất Phàm lười biếng nhìn cô ta một cái cũng không định giải thích điều gì. Triệu Bội Hồng đã nếm trải bài học vừa nãy liền thức thời ngậm miệng lại, xách coca và gừng già trong tay đi vào bếp.

"Để tôi!" Nhìn Triệu Bội Hồng có chút vụng về gọt vỏ gừng, Đậu Nhất Phàm đi theo phía sau liền tiến lên lấy dụng cụ trong tay cô ta, định tự tay nấu một bát canh gừng cho Sử Vân Hương.

"Cô ấy thật hạnh phúc! Có người đàn ông ưu tú như vậy thật lòng yêu thương mình!" Nhìn Đậu Nhất Phàm cũng vụng về phục vụ những củ gừng đó, Triệu Bội Hồng khoanh tay dựa vào cửa tủ bếp thở dài đầy cảm xúc.

"Vậy sao?" Đậu Nhất Phàm không phủ nhận cũng không khẳng định, hỏi ngược lại một câu. Đối với câu nói nước đôi này của Triệu Bội Hồng, anh sẽ không ngốc đến mức tự đâm đầu vào chỗ chết. Trong mắt Đậu Nhất Phàm, cái gọi là "người đàn ông ưu tú như vậy" trong miệng Triệu Bội Hồng hẳn là đang chỉ Thi Đức Chinh, và người thật lòng yêu thương Sử Vân Hương cũng là Thi Đức Chinh. Điều này không cần phải bàn cãi, dù là trước mặt Triệu Bội Hồng hay trước mặt Sử Vân Hương, đây đều là điều không thể nghi ngờ!

"Đúng vậy! Vừa đẹp trai lại vừa chu đáo, đi đâu tìm được người đàn ông tốt như thế chứ?" Thấy Đậu Nhất Phàm không chút cảm xúc, Triệu Bội Hồng quyết định thêm dầu vào lửa để ngọn lửa cháy to hơn.

"Triệu phó chủ nhiệm rốt cuộc muốn nói gì? Tôi là kẻ thô kệch, không hiểu được những lời lẽ cao siêu như vậy. Nếu Triệu phó chủ nhiệm có thể nói tiếng người, thì tôi cũng không ngại giao lưu với cô đâu!" Nghe thấy câu nói rõ ràng đã vượt quá giới hạn này của Triệu Bội Hồng, sắc mặt Đậu Nhất Phàm trầm xuống, sống dao trong tay đập cái "bốp" xuống củ gừng trên thớt. Gừng vỡ vụn bắn ra vài giọt nước, văng lên bộ vest đen của Triệu Bội Hồng, trông khá chướng mắt. Sau khi đặt dao xuống, Đậu Nhất Phàm lạnh nhạt nhìn người đàn bà không sợ chết này, dùng giọng điệu vô cùng lạnh lùng thốt ra những lời thiếu tình người như vậy.

"Tôi... ha ha, coca sôi rồi, trước tiên cứ bỏ lát gừng vào đi! Nấu lâu quá cũng không tốt!" Sự lạnh lùng của Đậu Nhất Phàm khiến Triệu Bội Hồng nhận ra người đàn ông trẻ tuổi trước mặt này không phải là người cô có thể tùy ý nắm thóp. Không còn cách nào khác, cô ta đành cười gượng, nuốt ngược những lời vốn định dùng để châm chọc Đậu Nhất Phàm vào trong bụng.

"Hừ!" Đậu Nhất Phàm hừ lạnh một tiếng từ trong mũi, lười để ý tới người đàn bà được đà lấn tới này nữa.

Triệu Bội Hồng lùi lại phía sau, nhường chỗ cho Đậu Nhất Phàm. Nhìn Đậu Nhất Phàm bận rộn nấu nước gừng cho Sử Vân Hương, trong lòng cô ta cảm thấy rất khó chịu, nhưng lại không dám khiêu khích sự kiên nhẫn của Đậu Nhất Phàm nữa.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1310
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.