Đậu gia thôn không nhỏ, nhưng người thường xuyên cư trú trong thôn lại chẳng nhiều. Phần lớn thanh niên trai tráng đều đi tới thành phố Liễu Thủy hoặc Ức Châu làm thuê kiếm sống, người ở lại trong nhà chỉ toàn là người già hoặc trẻ nhỏ. Gia đình nào điều kiện kinh tế khá giả một chút thì đã chuyển tới huyện Kim Thủy hoặc thị trấn Kim Môn sinh sống cả rồi. Trong thôn cũng chỉ còn lại lác đác vài gia đình. Thực ra đây cũng chính là một lý do khác khiến Đậu Nhất Phàm muốn đưa cha mẹ rời khỏi đây.
Tuy nhiên, đêm ba mươi Tết, những người đi làm ăn xa, đi học đều đã trở về. Những ai có thể tìm cách về được thì đều chen chúc trên xe, cho dù cách xa ngàn dặm cũng cố gắng quay về. Khi gia đình Đậu Nhất Phàm xách theo lễ vật tới từ đường, nơi đó đã chật kín người. Các bà nội trợ bận rộn bày biện lễ vật mặn ngọt lên chiếc bàn dài trước bài vị tổ tiên, đám đàn ông cũng giúp đỡ thắp hương cúng bái. Sau khi thắp hương xong, mọi người tự giác bước ra khỏi từ đường, tụ tập ở sân phơi thóc bên ngoài, kẻ đứng người ngồi, nói cười rôm rả, không khí vô cùng hòa thuận. Dù là người thường xuyên gặp mặt hay cả năm mới thấy được một hai lần, ai nấy đều tỏ ra vô cùng thân thiết. Người lớn phát bao lì xì, trẻ con chạy nhảy nô đùa quanh sân phơi, còn đám thanh niên chưa kết hôn thì chủ động mời thuốc lá các bậc trưởng bối.
Khi Đậu Nhất Phàm cùng cha bước ra ngoài, anh nhét vào tay cha hai bao Trung Hoa. Đậu Hán Thạch mỉm cười với con trai, cũng không từ chối. Mặc dù Đậu Nhất Phàm đã chuẩn bị sẵn mấy cây thuốc lá ngon cho Đậu Hán Thạch từ sớm, nhưng anh hiểu tính cha mình, chắc chắn ông sẽ không bao giờ mang theo hai bao thuốc lá dư thừa ra ngoài. Một người sống tiết kiệm cả đời như Đậu Hán Thạch sao có thể tiêu xài hoang phí những món đồ con cái hiếu kính chứ! Điểm này Đậu Nhất Phàm từ lâu đã quá rõ về cha mình.
Đậu Hán Tô đứng giữa sân phơi thóc, xung quanh vây kín một đám người, không biết đang diễn thuyết điều gì. Tuy rằng mọi người không cố ý coi Đậu Hán Tô là tâm điểm, nhưng một vị thôn trưởng đứng ở đó thì ít nhiều vẫn có chút uy tín. Thế nhưng ở dịp này, Đậu Hán Tô cũng không dám lên mặt, dù sao trong Đậu gia thôn cũng có người ra ngoài kinh doanh kiếm được nhiều tiền, cũng không thiếu người đi học đỗ đạt làm quan. Thế nên xét từ góc độ nào đi nữa, cũng chẳng đến lượt một vị thôn trưởng nhỏ bé như Đậu Hán Tô ở đây quát tháo chỉ trỏ. Tuy nhiên, đều là người cùng thôn, cũng chẳng ai muốn làm mấy chuyện gây khó dễ vào đêm ba mươi Tết, mọi người đều mong đầu xuôi đuôi lọt, cầu sự thuận lợi cát tường.
Đậu Nhất Phàm vốn dĩ không định đi về phía Đậu Hán Tô, nhưng vừa nghĩ tới chuyện đã hứa với Đậu Hán Thân cần phải tìm cách giải quyết, nên anh vừa đưa thuốc lá cho người thân bạn bè, vừa cố ý tiến về phía Đậu Hán Tô. Đậu Hán Tô vừa thấy Đậu Nhất Phàm liền tỏ thái độ nhiệt tình chào đón. Mặc dù ngày hôm qua tại nhà họ Đậu, Đậu Nhất Phàm không mấy mặn mà với ông ta, nhưng ai bảo Đậu Nhất Phàm bây giờ là cánh tay đắc lực bên cạnh thị trưởng, lại còn tuổi trẻ tài cao đã tới Hải Nhiêu làm phó quận trưởng. Tuy rằng trước chức quận trưởng còn kèm thêm chữ "phó", nhưng ai mà biết được vị phó quận trưởng trẻ tuổi tầm hai mươi bảy, hai mươi tám, chưa tới ba mươi này tương lai sẽ thăng tiến tới đâu? Biết đâu sáng mai ngủ dậy, một thằng nhóc miệng còn hôi sữa này đã trở thành cấp trên trực tiếp của mình rồi thì sao! Điểm này Đậu Hán Tô buộc phải đề phòng. Tất nhiên, những người không nên đắc tội thì Đậu Hán Tô thường sẽ không đắc tội, giống như gia đình Đậu Nhất Phàm lúc này.
"Đậu thôn trưởng, ông hút thuốc không!" Đậu Nhất Phàm thấy Đậu Hán Tô liền thân thiết chào hỏi, anh rút một điếu Trung Hoa từ bao thuốc đưa ra trước mặt Đậu Hán Tô, gương mặt phảng phất ý cười lên tiếng.
"Nhất Phàm, đây là thuốc ngon đấy! Tốn không ít tiền nhỉ?" Đậu Hán Tô nhận lấy điếu thuốc, đưa lên mũi ngửi ngửi, mày giãn ra cười hớn hở nói.
"Ha ha, cháu cũng chẳng biết bao thuốc này giá bao nhiêu, dù sao cũng là thị trưởng cho, chúng ta cứ cầm lấy thôi!" Nghe thấy lời Đậu Hán Tô, Đậu Nhất Phàm đang phát thuốc cho mấy người thân bên cạnh liền thành thật khai báo lai lịch của hai bao Trung Hoa này một cách đầy bất ngờ. Đậu Nhất Phàm thề với trời, hoặc thề trước linh vị tổ tiên nhà họ Đậu, anh tuyệt đối không nói dối, cũng chẳng cần phải nói dối. Thuốc này đúng là không phải anh mua, mà chính là thị trưởng Thi Đức Chinh cho anh. Tuy nhiên, Đậu Nhất Phàm cũng có thể thề với trời, anh chính là cố ý nhắc tới Thi Đức Chinh, thuần túy là cố ý, tuyệt đối không phải ngẫu nhiên.
"Thị trưởng cho? Hì hì, Nhất Phàm à, xem ra Thi thị trưởng rất dụng tâm bồi dưỡng cậu đấy! Tiền đồ rộng mở, tiền đồ rộng mở!" Nghe thấy lời Đậu Nhất Phàm, Đậu Hán Tô cười đầy ẩn ý, nói với mấy người chú bác đang tán gẫu xung quanh.
"Ha ha, cũng chỉ là kiếm cơm thôi, đi làm công ăn lương thì làm gì có tiền đồ rộng mở chứ? Đậu thôn trưởng thật quá khen cháu rồi." Đậu Nhất Phàm vừa phát thuốc Trung Hoa cho mọi người xung quanh, vừa tỏ vẻ khiêm tốn không mấy kín đáo.
"Sao lại thế được? Nếu cậu còn gọi là kiếm cơm, thì đám đàn ông chúng tôi chẳng phải là đồ vô dụng hết cả rồi sao! Đúng rồi, Nhất Phàm, lần này có nghe ngóng được tin gì tốt không? Vị Thi thị trưởng này rốt cuộc là được thăng chức hay tiếp tục ở lại Chu Ninh chúng ta?" Đậu Nhất Phàm đang khiêm tốn đầy phô trương, Đậu Hán Tô lại đột ngột lái câu chuyện sang vấn đề nhạy cảm.
"Đậu thôn trưởng, đây là thiên cơ không thể tiết lộ. Nếu chúng ta đều có thể biết trước, thì còn gọi gì là bầu cử thay khóa nữa chứ? Ha ha, ông nói có đúng không?" Nghe thấy câu hỏi này của Đậu Hán Tô, Đậu Nhất Phàm cười sảng khoái, cố nén ý muốn chửi thề, mỉm cười giải thích cặn kẽ cho Đậu Hán Tô nghe. Nếu không phải nể tình Đậu Hán Tô cũng chỉ là một gã bá chủ hương thôn chuyên ức hiếp người dân, Đậu Nhất Phàm thực sự muốn gõ cho tỉnh cái đầu óc hồ đồ của gã quê mùa này. Vấn đề này mà có thể đem ra bàn tán trước mặt bao nhiêu người sao? Cho dù Đậu Nhất Phàm biết rõ ngày mai Thi Đức Chinh sẽ tới kinh đô Thiên Triều để xách giày cho lãnh đạo cao nhất đi chăng nữa, thì anh có thể nói những chuyện này ở dịp này được sao? Đậu Nhất Phàm mỉm cười đối phó với Đậu Hán Tô, chỉ có thể hiểu hành vi này của Đậu Hán Tô là "kẻ không biết thì không sợ", chứ không phải cố tình khiêu khích uy quyền của anh.
"Đúng thế, đúng thế, tôi cứ tưởng cậu ở bên cạnh Thi thị trưởng ít nhiều cũng nắm được tin nội bộ chứ! Hì hì, tâm tư của lãnh đạo làm sao chúng ta có thể đoán được, mọi người nói có đúng không?" Bị Đậu Nhất Phàm đáp trả một câu không mặn không nhạt như vậy, Đậu Hán Tô cũng biết mình khơi chuyện hơi quá đà, đành cười gượng phụ họa theo ý của Đậu Nhất Phàm.
"Thi thị trưởng tuy ít nói, nhưng ông ấy rất quan tâm tới người dân Chu Ninh. Dân sinh, dân sinh, chỉ có chú trọng tới cuộc sống của người dân, nỗ lực nâng cao mức sống cho nhân dân mới là đạo lý chân chính! Đậu thôn trưởng, đây là nguyên văn lời của Thi thị trưởng đấy! Ông ấy thường xuyên giáo dục chúng tôi những kẻ tay chân rằng phải lấy đại cục làm trọng, bớt làm những chuyện bất lợi cho đoàn kết nội bộ, còn một điều nữa là duy trì ổn định, ổn định áp đảo tất cả, chỉ có ổn định mới có thể phát triển. Ha ha, Đậu thôn trưởng, ông cũng thường xuyên tới thành phố họp, chắc chắn đã từng nghe những lời giáo huấn này của Thi thị trưởng rồi." Đậu Nhất Phàm thề rằng anh không phải cố ý lôi Thi Đức Chinh ra để làm người khác buồn nôn, nhưng anh lại cố ý dùng những lời này để răn đe Đậu Hán Tô. Ai biết Thi Đức Chinh đã từng nói những lời này khi nào, ai lại có thể đảm bảo Thi Đức Chinh chưa bao giờ nói những lời này, dù cho có biết rõ những lời này không phải do Thi Đức Chinh đích thân nói ra, thì ai có thể cầm những lời đó chạy tới trước mặt Thi Đức Chinh để đối chất chứ? Dù sao những chuyện Đậu Nhất Phàm nói đều là đại thế, không hề trái ngược với phương châm lớn, cho dù không phải Thi Đức Chinh nói thì cũng là đang làm công tác quảng bá hình ảnh cho Thi Đức Chinh, càng là giăng một cái bẫy nhỏ cho Đậu Hán Tô.