Bình Bộ Thanh Vân

Lượt đọc: 9716 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1173 Thể thống nhất mâu thuẫn

❊ ❊ ❊

Sau một tiếng "cạch" mở cửa giòn tan, Sử Vân Hương khẽ chạm vào tay nắm két sắt, mở ra cánh cửa nhỏ thần bí đó.

"Đây là cái gì vậy?" Đậu Nhất Phàm tỉ mỉ quan sát chiếc két sắt không lớn lắm kia, phát hiện bên trong chia làm hai tầng, một tầng bày mấy hộp trang sức, nhìn qua thì có vẻ là vàng bạc châu báu của Sử Vân Hương. Mà tầng thứ hai lại có vẻ khá trống trải, trên đó chỉ đặt hai ba cuốn giấy tờ. Đậu Nhất Phàm không tiếng động nhướn mày, chằm chằm nhìn vào mấy cuốn trông giống như hộ chiếu kia, không chút biến sắc hỏi một câu.

"Trang sức của em đấy! Hì hì, anh ấy bảo em chọn hai món thích đặt ở đây, nói là để thế này an toàn hơn. Ớ, buồn quá!" Sử Vân Hương đang được Đậu Nhất Phàm ôm từ phía sau không hề chú ý tới vị trí ánh mắt người đàn ông phía sau đang đặt vào, cô cười chỉ chỉ vào đống trang sức đặt ở tầng trên, tiện tay đặt tượng phật ngọc Đậu Nhất Phàm tặng vào trong một hộp trang sức đang đựng một sợi dây chuyền kim cương.

"Ừm, thích không?" Nghe tiếng lẩm bẩm khẽ khàng của Sử Vân Hương, lòng bàn tay Đậu Nhất Phàm hơi dùng lực, cái miệng tỏa ra hơi nóng cũng đuổi theo hướng về phía chiếc cổ trắng ngần của cô.

"Thích!" Sử Vân Hương đẩy hộp vào một cách tùy tiện, khóa két sắt lại rồi tiện tay kéo tấm ván trang trí có màu sắc giống hệt bức tường lại. Gương mặt cô lại trở nên đỏ hồng vô cùng, không kịp chờ đợi mà quay người lại, hai tay ôm lấy cổ Đậu Nhất Phàm, cố sức ưỡn ngực mình lên.

Nhìn bức tường đã khôi phục như cũ kia, Đậu Nhất Phàm im lặng nhếch khóe môi, đầy thâm ý vùi đầu vào bộ ngực trắng nõn của Sử Vân Hương. Tiếng thở dốc đầy ám muội lan tỏa trong phòng vẽ, Sử Vân Hương không kịp cởi áo ngủ, vô lực đổ người về phía bức tường phía sau, chiếc áo ngủ đang mở rộng vừa hay che lấp cánh cửa nhỏ thần bí kia. Đậu Nhất Phàm sau khi đã phóng thích một lần thì có chút mất tập trung, những cú thúc máy móc lại lâu dài hơn lần đầu rất nhiều. Sử Vân Hương thỏa mãn duỗi thân hình yêu kiều của mình ra, nhưng lại không ngờ người đàn ông đang đè trên người cô nỗ lực vận động kia, đôi mắt thâm thúy vẫn luôn chằm chằm nhìn chiếc hộp nhỏ phía sau lưng cô.

Bước ra khỏi phòng khách, Đậu Nhất Phàm nhìn lên bầu trời có chút âm u bên ngoài, hai chân anh có chút hư phù, nhưng trong lòng lại rất sung mãn. Việc bất ngờ phát hiện mật mã mở két sắt trong góc tường khiến anh ngạc nhiên hơn nhiều so với việc khám phá cơ thể Sử Vân Hương. Mặc dù Đậu Nhất Phàm đã dốc hết sức bình sinh mới khiến người đàn bà đang khao khát lâu ngày này phải liên tục xin tha, nhưng anh cảm thấy tinh hoa vãi lên người Sử Vân Hương cũng có sự báo đáp hậu hĩnh. Nếu phán đoán của anh không sai, những cuốn hộ chiếu đặt dưới đống trang sức kia hẳn là thuộc về Thi Đức Chinh.

Đậu Nhất Phàm bất ngờ thu được tình báo quan trọng như vậy, trong lúc vui mừng cũng thoáng hiện lên cảm giác áy náy, cảm giác áy náy vì đã lợi dụng sự tin tưởng của Sử Vân Hương. Anh không chỉ "càn quét" người đàn bà của Thi Đức Chinh, mà còn lợi dụng sự tin tưởng của Sử Vân Hương, thậm chí còn không chút biến sắc lấy được mật mã mở két sắt. Vốn dĩ Đậu Nhất Phàm muốn nhân lúc Sử Vân Hương mệt lả ngủ say mà lẻn lấy chìa khóa đó, nhưng đến phút cuối cùng anh lại từ bỏ cách "đánh rắn động cỏ" này. Sự quyến luyến sâu đậm của Sử Vân Hương đối với cơ thể anh khiến Đậu Nhất Phàm cảm nhận được sự tiện lợi to lớn trong việc chấn hưng oai phong đàn ông, nhưng mỗi khi nghĩ đến tình cảm đơn thuần của Sử Vân Hương, Đậu Nhất Phàm lại rơi vào sự mâu thuẫn tự trách.

Lái xe rời khỏi cái sân rộng chứa đầy những bí mật vô tận, Đậu Nhất Phàm lờ mờ cảm thấy người như anh chính là kiểu nhân cách phân liệt điển hình tự mâu thuẫn. Anh theo đuổi tình yêu lưỡng tình tương duyệt, anh hy vọng người phụ nữ bên cạnh mình một lòng một dạ chung thủy không thay đổi, thế nhưng chính bản thân anh lại đồng thời duy trì mối quan hệ giường chiếu rắc rối khó gỡ với mấy người đàn bà. Anh vừa phản đối vừa lên án hành vi tham ô hủ bại, nhưng anh lại thản nhiên hưởng thụ đống tiền bất nghĩa cũng không rõ nguồn gốc từ người khác. Anh vừa cam tâm tình nguyện làm tai mắt cho Quách Minh Ký, vừa lại nghĩ cách che giấu một số bí mật của Thi Đức Chinh. Anh vừa nghĩ đến chuyện thăng quan phát tài bước từng bước lên cao, vừa lại nghĩ đến chuyện giữ mình trong sạch làm chủ cho dân. Anh vừa ngủ với người đàn bà của cấp trên, vừa lại nghĩ đến chuyện mượn những cấp trên này làm đá kê chân để từng bước leo lên đỉnh cao. Đậu Nhất Phàm phẫu thuật nội tâm mâu thuẫn của chính mình đến mức không còn mảnh giáp nào, anh đấm mạnh vài cái vào vô lăng, đuổi hết những ý nghĩ về "quân tử khiêm tốn" và "tiểu nhân bỉ ổi" ra khỏi đầu óc. Mẹ kiếp tự mâu thuẫn, dù cho là tự mâu thuẫn, anh Đậu Nhất Phàm cũng phải hóa giải, thống nhất, "hài hòa" hoàn toàn những mâu thuẫn này!

Đậu Nhất Phàm chìm đắm trong sự tự mâu thuẫn của bản thân, cho đến khi xe chạy gần tới nội thành Chu Ninh mới nhớ ra trong cốp sau còn hai thùng quà tết lớn chưa giải quyết. Anh vội vàng gọi một cuộc điện thoại cho Thi Đức Chinh, trình bày tình hình quà tết một lượt. Phía Thi Đức Chinh rất yên tĩnh, chỉ lặng lẽ nghe Đậu Nhất Phàm báo cáo. Cho đến khi Đậu Nhất Phàm nói xong, Thi Đức Chinh mới nói một câu bảo anh tự mình xử lý. Đậu Nhất Phàm cúp điện thoại, đang lúc ăn mừng vì Thi Đức Chinh không nghi ngờ gì mấy thì điện thoại anh rung lên. Anh nhìn thử, phát hiện điện thoại là do Thi Đức Chinh gọi tới. Nhìn chiếc di động đang rung "u u u", Đậu Nhất Phàm sững người một lát, lòng dạ kẻ làm việc mờ ám khiến anh không nhịn được mà lầm bầm. Tuy nhiên, anh vẫn rất bình tĩnh nghe điện thoại của Thi Đức Chinh.

"Cậu đang ở đâu?" Lời Thi Đức Chinh nói rất đạm mạc, vẫn như mọi khi, không có cảm xúc gì.

"Con đang ở nhà, vừa định lái xe về phía Ngự Bằng Sơn đổi xe, lát nữa định về quê cũ Kim Thủy một chuyến. Thị trưởng, ngài còn dặn dò gì không? Hay là bây giờ con lái xe quay lại đón ngài?" Đậu Nhất Phàm có chút đề phòng trong lòng, nhìn dòng xe cộ qua lại ngoài cửa sổ, giả vờ bình tĩnh trả lời câu hỏi của Thi Đức Chinh.

"Ừm, không cần đâu. Ở chỗ ta có xe rồi, cậu cứ nghỉ phép vài ngày đi! Đống quà tết đó cứ mang về hiếu kính cha mẹ cậu đi! Phải rồi, cô ấy không còn sốt nữa chứ?" Thi Đức Chinh không nói gì thêm, chỉ hạ thấp giọng, có vẻ rất vô tình hỏi một câu.

"Cô ấy? Ồ, thị trưởng, ngài đang nói đến cô Hương Nhi phải không ạ? Lúc con đi cô ấy hình như không sốt, ừm, nhìn qua là không sốt. Con giúp chuyển thùng vào xong là đi ngay. Hay là, thị trưởng, để con gọi điện thoại hỏi thử nhé, được không ạ?" Đậu Nhất Phàm nhíu chặt đôi lông mày rậm, đối với câu hỏi của Thi Đức Chinh tuy đã có sự chuẩn bị tâm lý, nhưng khi thực sự đối mặt với sự dò hỏi của Thi Đức Chinh lại không thể kiểm soát được mà căng thẳng lên.

"Không cần đâu, lát nữa ta sẽ tự gọi cho cô ấy!" Nghe câu trả lời của Đậu Nhất Phàm, Thi Đức Chinh nói một câu nhàn nhạt rồi cúp điện thoại.

Nghe tiếng tút tút bận ở đầu dây bên kia, cánh tay cầm điện thoại của Đậu Nhất Phàm vô lực buông thõng xuống. Anh vỗ vỗ ngực, lòng vẫn còn sợ hãi, không tiêu hóa nổi di chứng do niềm hoan lạc ngắn ngủi này mang lại. Đối với loại "lão yêu" ngàn năm như Thi Đức Chinh, sự lừa dối tạm thời không thể mang lại sự an toàn vĩnh viễn, Đậu Nhất Phàm thầm tự răn mình không được đi vào vết xe đổ, chìm đắm trong sự ngọt ngào của Sử Vân Hương.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1334
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.