Hạt Hòa Bình

Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

Tình thế hiện tại chỉ có thể dùng cụm từ “nước sôi lửa bỏng” để hình dung.

Đất trời rung chuyển. Toàn tuyến chốt biến thành một cái lò bát quái nóng hừng hực, và ầm ào sôi réo như ngàn thiên binh vạn mã từ dưới âm ty địa ngục đang giương nanh múa vuố?t. Tôi ngồi bật dậy trong hầm của C bộ rồi vội chạy ra công sự trong ánh sáng tù mù lúc tinh mơ. Bây giờ cũng chỉ tầm bố?n rưỡi sáng. Phía hầm tiền tiêu và chốt cánh phải khói bụi ngợp trời. Giữa khối mịt mù ấy, ánh lửa đầu nòng chớp giật liên hồi. Xen lẫn giữa âm thanh đinh tai nhức óc là tiếng máy nổ lạ lùng, trên tuyến chốt này chưa từng nghe thấy bao giờ.

Quay lại nhìn, thấy Nguyễn Bá Thành đã xách súng lao tới từ lúc nào. Khuôn mặt sau một đêm mất ngủ của anh phờ phạc, hai mắt trũng sâu, vầng trán cau lại nổi đầy nếp nhăn. Tình trạng của tôi có lẽ cũng chẳng khá hơn anh vì sau khi chở gỗ về đêm qua, hai anh em mới chỉ vừa ngả lưng xuống chứ chưa kịp thiếp đi thì đã nghe tiếng súng rộ lên rồi. Anh Thành hỏi tôi:

“Cậu cũng nghe thấy tiếng máy nổ phải không?”

Tôi gật đầu, hỏi lại:

“Đó là tiếng gì vậy hả anh? Nghe lạ quá!”

Anh Thành chưa trả lời vội mà nghiêng tai lắng nghe kỹ tiếng động ầm ầm chẳng biết từ đâu xuất hiện giữa vùng đồng nước mênh mông này. Gương mặt vốn đang tập trung cao độ lúc này dường như đã tìm ra manh mối, lập tức cặp lông mày lưỡi mác của anh nhướng lên, một nỗi lo lắng to lớn từ trong mắt anh tỏa ra các nếp nhăn trên gương mặt khắc khổ. Thế rồi, anh bật một câu chửi thề.

“Lũ khốn! Chả lẽ bọn chúng bí mật đưa tăng thiết giáp vào? Nếu quả vậy thì ta gặp nguy. Nguy to rồi!”

Tăng thiết giáp? Trên hướng chốt này tôi chưa thấy địch dùng loại phương tiện cơ giới đặc thù ấy bao giờ.

Thậm chí từ khi gia nhập đội quân tình nguyện của sư đoàn bộ binh trên biên giới Tây Nam này, tôi vẫn chưa từng tận mắt thấy xe tăng hay thiết giáp. Chúng to lớn cỡ nào? Sự lợi hại của chúng ra sao? Tôi hoàn toàn không có bất cứ khái niệm nào. Nhưng nhìn vẻ mặt lo lắng của đại đội trưởng, rõ ràng, tăng thiết giáp là lực lượng mạnh và nguy hiểm, nhất là khi nó đang được kẻ địch hung hăng hiểm ác sử dụng hòng tiêu diệt lính của ta.

Chưa đầy năm phút sau khi tiếng súng nổ rộ trên chiến trường, chỉ huy của nhóm lính cánh phải, trung đội phó trung đội 3 đã chạy về C bộ. Trông điệu bộ của Đoàn như thể vừa thoát về từ cánh cổng địa ngục. Anh vừa ôm ngực thở hồng hộc vừa báo tin:

“Địch chiếm được chốt rồi. Tám anh em tử trận ngay tại chỗ, sáu người hy sinh trong hầm, hai người trên hố chiến đấu, chỉ có tôi chạy thoát được về đây. Bọn chúng... bọn chúng có xe tăng. Hai chiếc xe tăng của địch bố' trí từ xa bắn pháo tự hành 100 ly vào chốt yểm trợ cho khoảng một trung đội bộ binh địch nhảy vào chiếm hầm.”

Nghe tin dữ trong hơi thở gấp gáp và giọng nói run rẩy của Đoàn, chúng tôi tất thảy đều bàng hoàng trước diễn biến quá nhanh của sự việc. Chốt cánh phải đã bị mất về tay địch chỉ trong vòng vài phút, tám anh em đã hy sinh tại chỗ hiện vẫn nằm ở đó. Vậy thì, chốt tiền tiêu không biết thế nào?

Vừa nghĩ trong đầu thế, quả nhiên thấy người của chốt tiền tiêu chạy về.

“Tình hình thê: nào?” — Anh Thành sốt ruột hỏi.

“Báo cáo, tình hình tăng thiết giáp của địch vào đông lắm, tôi về báo xin thêm người và hỏa lực.”

“Bao nhiêu cái hết thảy?”

“Bốn xe tăng và bảy thiết giáp M113.”

“Ôi giời ơi!”

“Hả?”

Những cán bộ đại đội đang tập trung ở đây nghe xong ai nấy đều thốt lên trong sửng sốt. Họ không ngờ tới địch với dã tâm quyết bứt cụm chốt của trung đội 2 đã bí mật tập hợp một số lượng xe tăng, thiết giáp lớn như thế. Cả C bộ rơi vào tình trạng bấn loạn, rói ren. Đoàn nói:

“Chúng xuất hiện bất ngờ lắm mọi người ạ. Đấy, đêm hôm qua đại đội trưởng cũng đã thấy, mọi chuyện vẫn bình thường như mọi ngày. Nếu như địch cho chuyển xe tăng thiết giáp vào thì phải có động tĩnh gì chứ. Đằng này tịnh không một tiếng động.”

“Đúng thế!”

“Ay vậy mà trước giờ khai hỏa, bỗng đâu hàng chục xe tăng thiết giáp xuất hiện, từ cự ly khoảng 300 mét chúng đồng loạt nổ máy rồi ầm ầm lao vào trận địa. Cứ như là phép thần thông vậy!”

“Quân này gớm thật, muốn đánh vỗ mặt ta đây mà. Nhưng cái lũ ranh ma này làm thế nào mà chuyển tăng vào một cách im hơi lặng tiếng, thần không biết quỷ không hay vậy nhỉ?”

Tôi thoáng nghĩ đến đợt pháo kích dài bất thường hôm qua. Anh Thành xua tay:

“Chúng vào bằng cách nào thì ta suy xét sau. Vấn đề trước mắt là phải phá được vòng vây của đám xe tăng thiết giáp kia các đồng chí ạ. Chúng ta phải chiếm lại cánh phải đã mất và giữ chặt các hầm tiền tiêu.”

Anh Tâm gật đầu:

“Tôi gọi về D xin chi viện thêm pháo ngay đây. Còn đồng chí trung đội phó hãy qua điều bộ phận anh em DKZ 75 ly qua trung gian bắn chi viện cho tiền tiêu.”

“Được.” — Trung đội phó Hồng nhận nhiệm vụ.

“Còn tôi sẽ lên chốt trên xem tình hình thế nào để đôn đốc anh em bắn đạn chống tăng ghìm chân xe tăng thiết giáp của địch. Hòa đâu, cậu cùng với ba cậu này qua bên cối 60 tìm thêm người để chuẩn bị vận động lên chiếm lại ba hầm cánh phải.”

Tôi nhận lệnh của anh Thành, vận động sang bên cối nhận thêm được hai người, cùng ba lính từ C bộ chia làm hai hướng bám theo con đường về chốt cánh phải.

Ba hầm cánh phải này nằm trong một khu vườn rộng trồng xoài, xung quanh được bao bọc bởi hàng rào tre.

Trong vườn vẫn còn một vài ngôi nhà sớm đã bị địch bắn tan nát từ các đợt pháo kích trước, chỉ còn sót vài cái khung tre nứa tiêu điều. Hai hướng của ta thận trọng áp sát vào mục tiêu. Tới bụi tre gai, tôi dừng lại quan sát rồi nhảy qua. Hướng bên kia, ba người đồng đội cũng đã vượt qua bụi tre ém vào sát tới đầu giao thông hào. Kia là hầm đầu tiên của cánh phải, qua vết nứt trên tường đất và khe mái lá thốt nốt thấp thoáng bóng lính Pốt mặc áo đen. Đồng chí đi bên cạnh tôi nhanh tay nhanh mắt giương súng lên bắn liền mấy phát đạn.

Súng đã nổ rồi, chẳng thể chần chừ được nữa. Nếu anh do dự một giây, kẻ thù sẽ giết anh. Chủ động chính là nguyên tắc sinh tồn giản đơn và duy nhất khi đánh giáp lá cà. Chỉ cần nghe tiếng súng nổ, trí não chưa kịp suy nghĩ thì đôi tay đã lập tức nâng súng, bóp cò như một phản xạ không có điều kiện. Sau một tràng đạn dài, tôi giật chốt hai quả lựu đạn ném xuố?ng công sự. Chờ cho lựu đạn vừa dứt nổ, tôi vừa bắn vừa nhảy xuống giao thông hào. Cảnh tượng bày ra trước mắt thật đau lòng. Dưới công sự, những người đồng đội giữ chốt cánh phải đã ngã xuống đang nằm đó, súng vẫn trong tay, lựu đạn vẫn dắt ngang hông và màu áo lính vẫn xanh là thế. Nhưng những người lính ấy đã về thế giới bên kia, tới một nơi thật xa xôi diệu vợi...

Cũng chẳng có thời gian đâu để đau buồn. Trên cả nỗi đau, chứng kiến sự hy sinh của những đồng đội đã từng chung vai sát cánh bên mình suốt thời gian qua khiến cho người ta trào dâng một cảm giác giận dữ, căm thù đến tận xương tủy đối với kẻ thù. Giờ tôi đã hiểu vì sao đại đội trưởng Nguyễn Bá Thành lại hận bọn Pốt đến thế. Từ lúc ra chiến trường đến giờ, anh đã chứng kiến bao nhiêu cái chết của anh em, đồng đội? Tôi nhặt khẩu B41 nằm lăn lóc dưới đất lên, giương súng nhằm hướng hầm thứ hai bắn thẳng tay, bắn xong ném khẩu B41 đi, ôm súng tiểu liên cùng toán anh em đánh vận động nhảy vào giao thông hào chiếm lại hầm số hai. Trong số ba hầm của chốt cánh phải, chúng tôi đã chiếm được hai hầm trong một thời gian tương đối ngắn, cần phải dồn lên chiếm lại hầm thứ ba càng nhanh càng tốt.

Tuy nhiên, bọn địch sau khi bị bất ngờ đã ổn định đội hình và bắt đầu phản công lại. Chúng bắn trả dữ dội bằng những đường đạn vượt đầu thẳng căng, khét lẹt. Mặc dầu chúng tôi ở dưới công sự ngoài tầm đạn với nhưng nếu cứ dùng dằng thế này, không chóng thì chày địch sẽ phát hiện ra rằng chúng tôi chẳng có mấy người mất. Và nếu chúng quyết liệt phản công lại, với tương quan lực lượng cả một trung đội của địch so với sáu người lính đánh vận động của ta, đó quả là một sự chênh lệch rất lớn. Thời gian không đợi chúng tôi. Tôi cố' gắng nghĩ xem, nếu như C trưởng Thành ở đây, anh sẽ làm gì.

Đúng vào lúc đó, cối 60 ly của quân ta bắt đầu dập cấp tập vào cả ba hầm cánh phải. Hẳn ai đó đã lệnh cho tiểu đội cối bắn chi viện lên, nhưng thay vì chỉ bắn vào hầm số ba có địch, họ lại bắn cả vào hầm chỗ chúng tôi đang ngồi.

Tôi nói với một anh lính ở gần mình:

“Mọi người ở lại đây, để em quay về báo khẩu cối tập trung bắn vào hầm số' ba. Dứt cối, các anh hãy chủ động xông lên đánh chiếm nốt hầm số' ba nhé.”

“Để tôi về cho. Cậu ở trên này đi, có gì còn chỉ đạo mấy anh em khác.” — Anh ấy đề nghị.

“Vậy cũng được. Anh vận động về nhớ cẩn thận.”

Dứt lời, anh lính lập tức lùi về. Còn lại năm người, chúng tôi bấm nhau chui vào các đoạn hàm ếch trên giao thông hào ngồi tránh cối. Quả nhiên, chỉ vài phút sau đã thấy làn cối chuyển hướng bắn sang hầm thứ ba. Sau đó, có thêm cả cối 120 ly của trung đoàn bắn chi viện lên. Khoảng cách năm chục mét giữa các hầm quả thật không là bao. Chúng tôi ngồi bên này nghe tiếng cối nổ banh cả óc, sức ép kinh khủng dội vào hai màng nhĩ khiến cho tai gần như bị điếc đặc. Ngay cả khi cối dứt vẫn còn nghe ong ong trong lỗ tai, chưa trở về trạng thái bình thường ngay được. Chẳng trách mấy anh lính ở tiểu đội cối của đơn vị anh nào anh nấy đều bị lãng tai cả, không nặng thì nhẹ.

Cối 120 ly nổ chừng năm bảy quả. Cối 60 ly dập mạnh khoảng hơn chục quả. Sức công phá của đám vũ khí này thật lợi hại. Cả vườn xoài lâu năm bị đánh cụt ngọn, những ngọn cây bị đứt lìa ngả nghiêng trên không rồi đổ ầm ầm xuống mặt đất. Mà mặt đất cũng chẳng còn là mặt đất bình thường nữa. Sau mỗi tiếng cối nổ đất đá lại bị hất tung lên, bị giã nhuyễn và bay rào rào lên trên không. Vừa dứt tiếng đề pa đầu nòng của loạt pháo kích, chúng tôi nhảy ra khỏi chỗ ẩn nấp, đạp chân lên bờ đất đã bị nghiền tơi thành thứ bột nóng hầm hập và sực mùi diêm sinh mà xông lên rồi dàn hàng ngang trên công sự thi nhau dội hỏa lực B và M72 xuống bên dưới. Khi hỏa lực nổ, chúng tôi dùng AK vừa bắn vừa tiến lên lùa địch về phía cuối công sự. Gần hai chục lính áo đen hoảng loạn bỏ chạy như ong vỡ tổ. Chúng bị đánh bật ra khỏi giao thông hào, phải bỏ cả trận địa để chạy ra ngoài ruộng nước, nấp sau những thân cây thốt nốt. Hai chiếc xe tăng của chúng ở phía trước mặt, hai cái bóng đen thui lừ lừ như hai con trâu thép điên vẫn khi tiến khi lùi bắn tự hành 100 ly về phía này. Kể cả vậy, chúng tôi đã chiếm lại được đủ cả ba hầm bên chốt cánh phải.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Minh Moon

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.