Sau những phút chờ đợi dài dằng dặc, cuối cùng tàu hỏa đi Sài Gòn khởi hành lúc 5 giờ 35 phút cũng thông báo chuyển bánh. Người soát vé săm soi tấm vé mỏng in hoa văn màu hồng nhạt một cách máy móc rồi trả lại mà không thèm nhìn mặt tôi hay hỏi han một lời. Tôi tìm đúng toa số' 7, đảo mắt kiếm chỗ ngồi giữa những dãy ghê: băng đóng ghép từ những thanh gỗ mỏng và cứng, cứ hai chiếc một quay lưng vào nhau. Hành khách lên tàu cũng chỉ chiếm khoảng một phần hai số ghế. Tôi có cảm giác như tất cả bọn họ đều đi theo nhóm hoặc theo cặp, chỉ có riêng tôi là một thân một mình, đã thê: lại còn ngồi ở một băng ghê: không có khách đồng hành và phía đối diện cũng không có người ngồi. Như vậy càng tốt! Tôi sẽ chẳng phải để ý hay cảnh giác ai.
Tàu rời bến trong nhộn nhạo nhưng chỉ vài phút sau, không khí dần dịu xuống rồi trở nên yên tĩnh đến không ngờ. Hầu hết đám hành khách đều bắt đầu tìm lại giấc ngủ dở dang do phải đi đón tàu sớm từ đêm qua. Không còn tiếng ồn ào, chỉ có tiếng gió rít qua tấm chắn cửa sổ tàu và tiếng bánh xe nghiến xuống đường ray một nhịp điệu rào rạo đều đặn giống như tiếng máy xay thịt. Bên ngoài kia trời vẫn chưa sáng rõ, tít về phía những nóc nhà phố xa xa, để ý lắm mới thấy một quầng sáng hồng hồng hắt lên báo hiệu bình minh sắp đến. Phố' phường lùi lại sau lưng và đoàn tàu nhắm hướng Nam thẳng tiến.
Tôi cứ nghĩ mình sẽ chẳng thể nào ngủ được, nhưng cuối cùng cũng ngủ thiếp đi, để mặc những nhịp chuyển động buồn tẻ xay nhuyễn mọi thứ thành hư không. Băng ghế gỗ cứng chẳng khác gì cái ghế kê dưới mái hiên nhà ga, ngủ ngồi thế này rất nhanh mỏi lưng mỏi cổ nhưng tôi chẳng có gì nhiều để mà kén chọn. Vé ghế mềm đắt gần gấp đôi ghế cứng nên tôi không thể vung tiền hoang phí vào việc đi lại, và xét cho cùng thì tôi cũng chỉ ở trên tàu chừng bốn mươi tiếng đồng hồ thôi và sau đó, sẽ là một khởi đầu mới ở một miền đất mới. Tương lai ấy ra sao, từ lúc bắt đầu quyết tâm hành động cho đến tận bây giờ, dù có vận dụng hết khả năng tưởng tượng của mình thế nào chăng nữa, tôi vẫn không tài nào hình dung ra nổi. Thiên đường hay địa ngục vốn dĩ không phải là thứ chúng ta có thể tưởng tượng ra trước khi chính thức đặt chân lên đó. Vì thế, tôi cố' xóa hết mọi suy nghĩ lo lắng ra khỏi đầu, giữ một tâm thế bình thản đón đợi bất kỳ điều gì sẽ xảy đến với mình.
Giấc ngủ không sâu, chập chờn giữa thức và tỉnh nhưng tuyệt không xảy ra mộng mị. Đoàn tàu đã ra khỏi thành phố", lướt qua những cánh đồng thôn quê yên tĩnh với từng hàng bờ ruộng thẳng tít tắp phủ đầy cỏ xanh trông như những sợi chỉ màu đặt trên nền đất nâu. Thứ gió nam nám và rin rít của thành phố' được thay thế bằng một hương vị trong mát hơn, nghe kỹ còn thấy mùi của đồng đất, của cỏ khô đang không ngừng mạnh mẽ thốc vào trong khoang tàu. Đâu đó giữa chuyến hành trình, tàu dừng lại ở ga xép để đón thêm những vị khách mới. Toa tàu nặng dần.
Khi đến ga Nam Định, lãnh địa hai băng ghế mà tôi đang độc chiếm bỗng xuất hiện thêm ba người đồng hành xa lạ. Ngồi xuống ngay cạnh tôi là một cô gái trẻ. Cô gái không cao lắm, bù lại có nước da rám nắng mịn màng. Chiếc áo thun cổ tròn ôm sát người, để lộ ra một phần gò ngực căng đầy. Tôi chỉ thoáng nhìn đến đấy rồi hơi đỏ mặt quay đầu ra phía bên ngoài cửa sổ.
“Này em ơi!” — Cô gái gọi tôi, giọng nặng nặng nghe như người vùng biển — “Em cũng vào trong Nam à? Em kéo tấm chắn cửa sổ xuống giúp chị được không? Gió thổi mạnh quá làm chị buốt hết cả đầu!”
Không trả lời, tôi im lặng rướn người lên nắm lấy hai cái chốt kim loại gắn hai bên tấm chắn kéo xuố?ng. Khá nặng, nhưng tôi dễ dàng bắt chúng ngoan ngoãn sập xuống sát thành cửa sổ. Tiếng gió rít bị ngăn lại ngay lập tức.
“Cám ơn nhé!” — Cô gái cười. Răng cô khấp khểnh không đều, thê: lại khiến cho nụ cười trông có nét duyên lạ. Một chị khá xinh, tôi thầm đánh giá, tuy nhiên vẫn một mực im lặng không đáp lại lời cảm ơn.
Hai hành khách ngồi đối diện là hai gã thanh niên, một nhỏ thó, một trông to con như hộ pháp, cũng đang nhìn chòng chọc vào bộ ngực của cô gái một cách lộ liễu không hề giấu giếm. Phớt lờ trước những ánh mắt khiếm nhã, cô bắt chuyện với tôi.
“Chị chịu gió kém lắm! Hơi một tí là hắt hơi sổ mũi, sau đó thì cũng phải viêm họng và sụt sịt mất vài ngày.”
Thấy tôi không nói gì, cô nhún vai nhận xét:
“Em có vẻ ít nói nhỉ!”
Tôi cười thay cho câu trả lời.
Toa tàu lắp ghế cứng không được trang bị điều hòa, có quạt máy nhưng không hiểu vì sao lại không mở được.
Nguồn gió trời duy nhất đã bị chặn đứng sau tấm chắn ngoài cửa sổ nên chỉ vài phút sau mồ hôi bắt đầu xuất trên lưng khiến tôi đành phải cởi áo khoác ngoài, gấp gọn phần túi có tiền vào phía trong và ôm chặt trong lòng. Gã nhỏ thó ngồi đối diện không tỏ thái độ gì, còn gã hộ pháp nọ bắt đầu chửi thề.
“Nóng bỏ m...!” — Gã hậm hực. — “Chưa vào được đến Sài Gòn thì đã thành lợn quay mất!”
Thê: rồi gã hùng hổ đẩy tấm chắn lên đến tầm lưng chừng cửa sổ tàu. Những cơn gió lại bắt đầu tung hoành.
Tôi nhìn sang cô gái ngồi cạnh, thấy cô bĩu môi tỏ vẻ không hài lòng. Ngồi một lát, cô khẽ co người lại, sau đó hắt xì một cái rõ to. Gã hộ pháp cất giọng cợt nhả:
“Lại đây anh ôm là hết hắt hơi sổ mũi ngay đấy mà!”
Một cái lườm sém mặt được tung ra. Cô gái xẵng giọng bảo:
“Dở người à!”
Khi nói câu đó, trên mặt cô hiện lên vẻ đanh đá.
“Nóng tính thế!”
Gã thanh niên cười hềnh hệch, rồi quay sang tôi, hất hàm bảo:
“Nói chú em này cho mượn cái áo khoác mà khoác tạm vào. Nóng chảy mỡ như vậy bảo đóng cửa sổ vào anh chịu thế quái nào được.”
Cả cô gái cũng quay sang nhìn tôi, ánh mắt hiện rõ vẻ mong chờ. Tôi vụt cúi đầu siết chặt chiếc áo trong hai bàn tay, cảm giác hai bên thái dương nóng bừng. Mặc dù tôi rất muốn đưa cái áo khoác của tôi cho cô ấy mượn, nhưng trong đó lại giấu món tiền lớn tôi mang từ nhà theo. Quả là tiến thoái lưỡng nan. Tôi lại không có kinh nghiệm đối phó với những tình huống như thế này nên chỉ biết bối rối cúi đầu.
“Này, cậu chàng này! Phải ga lăng với chị em phụ nữ biết không hả! Người ta mượn rồi trả lại chứ có lấy mất của chú đâu mà lo.”
Vừa nói, gã thanh niên vừa vươn tay tóm lấy một góc áo, giật mạnh nó về phía mình. Tôi bị bất ngờ, giữ lại không kịp, ú ớ đưa tay theo. Lúc đó tôi không để ý bàn tay cầm áo khoác của gã hộ pháp dừng lại một khắc và ánh mắt hắn nhìn về phía cô gái lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Cô gái ngồi cùng cười cười, kết thúc mọi chuyện:
“Thôi ai lại làm thế. Anh mau trả áo lại cho cậu bé đi. Nó vẫn còn là trẻ con mà.”
Cô giật cái áo từ tay gã thanh niên đưa lại cho tôi.
“Xin lỗi em nhá!”
***
Tầm 8 giờ sáng, hệ thống loa thông báo tàu đang vào ga Ninh Bình và sẽ dừng tại đây tránh tàu khoảng nửa tiếng đồng hồ. Cô gái ngồi cạnh hỏi tôi:
“Em có xuống ăn hay uống chút gì không? Tàu dừng lại nửa tiếng đấy!”
Tôi lắc đầu. Cô khoác túi đứng dậy, vỗ vỗ vào vai tôi:
“Chị xuống mua túi nước mía.”
Gã hộ pháp cũng đứng dậy theo:
“Anh đi với cưng.”
Họ nhanh nhẹn đi ra phía đầu toa. Trước khi nhảy xuố‘ng, cô gái còn quay lại cười với tôi, khoe chiếc răng khấp khểnh duyên dáng.
Chừng hơn hai chục phút trôi qua, khách xuống tàu đã lác đác lên lại mà gã hộ pháp và cô gái ngồi cạnh vẫn không thấy tăm hơi đâu. Tôi như có linh tính lùa tay vào trong túi áo khoác, thôi rồi, cái cục tiền dày toàn những tờ năm trăm nghìn màu xanh mới cứng trộm lấy từ phòng của bố' dượng đã biến mất. Giờ đây, cái túi hoàn toàn trống rỗng.
Gã thanh niên vóc người nhỏ thó nhìn cái mặt tái mét của tôi nói ra chiều thông cảm.
“Chú em bị mất cái gì à?”
Tôi nhìn anh ta cầu cứu. Nhưng gã lắc đầu.
“Thằng ngồi cạnh anh và con nhỏ ngồi cạnh chú em chắc là dân ‘hai ngón’ rồi. Có thể chúng là một cặp ‘chuyên nghiệp’ đấy! Thế có bị mất nhiều không?”
Không phải nhiều không, mà là trừ vài đồng lẻ tôi để ở ví cất trong ba lô thì số tiền đó là tất cả đối với tôi. Với nó, tôi có thể cầm cự khoảng vài tháng một cách thoải mái ở bất kỳ nơi chốn xa lạ nào. Nếu không, tôi biết làm thế nào bây giờ? Tiền là mớ giấy lộn chứa lắm uy quyền ghê gớm, ví dụ như nó có thể mang đến cho chúng ta sức mạnh, mất nó tôi thấy bao nhuệ khí của mình biến đi đâu sạch, phút chốc trở lại thành một thằng nhóc yếu đuối, bơ vơ, không có chỗ nào bấu víu.
Tôi vớ cái ba lô quăng lên vai, nắm chiếc áo khoác định nhảy xuống tàu. Gã hành khách ngồi đối diện ngăn lại.
“Bọn nó cao chạy xa bay rồi đừng tìm nữa mất công. Tàu sắp đi rồi đấy!”
“Em sẽ quay lại kịp giờ!” — Tôi đáp vội rồi chạy đi.
Nhà ga quét vôi màu vàng nhạt, đầy vẻ ảm đạm nằm lẫn giữa những bồn cây ăn trái lâu năm cành lá xanh tốt hiện ra trước mắt. Đường ray sắt kéo dài tít tắp, chạy thẳng về phía chân trời một đường hun hút tuyệt vọng. Tuyệt vọng như chính thằng tôi lúc này. Muốn khóc quá! Trang thiếu niên mười tám tuổi anh hùng, kẻ tự phán xét và bào chữa cho hành động dựa theo thứ công lý mà nó tin tưởng rồi bỏ trốn trong danh dự chỉ là cái vỏ ngụy trang lép kẹp. Trang thiếu niên mười tám tuổi hèn nhát, giống như một con bọ bị vặt mất cánh đang lê lết đến khổ sở ở cái sân ga xa lạ này.
“Mối có thế mà ngươi đã tuyệt vọng sao?”
Giọng nói lạnh lùng từ bên trong lại bất ngờ xuất hiện.
“Chưa đâu! Chuỗi sự kiện còn chưa bắt đầu!”
“Ông là ai?”
“Ta có thể là ngươi, là bất kỳ ai mà cũng có thể chẳng là ai cả. Ta xuất hiện mỗi khi ai đó đang ở trong tâm điểm của bạo lực, áp bức, xung đột. Hay nói một cách ngắn gọn, là chiến tranh. Tâm hồn ngươi đã sa lầy trong vũng đổ nát đó, nội tâm ngươi đang đen tối như đêm trước cuộc chiến. Ngươi phải hành động trước khi trái tim ngươi hoàn toàn bị hủy hoại.”
“Tôi phải làm sao?”
Cái giọng rin rít im bặt. Đúng lúc tôi tưởng nó đã biến mất thì chuỗi âm thanh câm lặng cuối cùng cũng lên tiếng:
“Hãy quyết định đúng đắn. Số phận đang dang tay cho ngươi một cơ hội. Nhưng nắm bắt được nó hay không lại phụ thuộc vào chính bản thân ngươi. Hãy đi về phía trước khoảng nữa dặm, ngươi sẽ gặp một người gác tàu. Ông ta sẽ hỏi và ngươi phải trả lời ông ta xem ngươi muốn đi đâu”
“Tôi sẽ đi đâu?”
“Cái đấy thì chỉ có ngươi mới biết được thôi”
Cái giọng lạnh lùng rin rít tan dần như bong bóng xà phòng vỡ. Tôi cố' lắc đầu cho tỉnh táo, tự nhủ đã đến lúc phải quay về sân ga thôi kẻo sẽ bị tàu bỏ lại mất. Dù gì thì gì, hãy cứ đến Sài Gòn trước đã rồi tính sau. Vững dạ thêm tí chút với quyết định của mình, tôi quay người tìm hướng đoàn tàu. Nhưng kỳ lạ làm sao, trước mắt tôi bây giờ, cái tòa nhà quét vôi màu vàng đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một khối nhà ga vắng ngắt và bụi bặm, cũ kỹ. Cũ kỹ đến độ tôi có cảm giác cỗ máy thời gian đã hỏng hóc, đột ngột quay ngược tất cả lui về chừng 30 năm hoặc lâu hơn thế. Hoang mang chạy về phía trước, tôi không ngừng liếc dọc con đường gập ghềnh với hai hàng phi lao nhàu nhò và một núi đá vôi cạnh ga mà lúc nãy tôi không hề trông thấy. Cuối cùng tôi cũng phát hiện ra một người đàn ông mặc đồng phục nhà ga đang đứng gác trước ba- ri-e chắn tàu. Xa quá không nhìn rõ mặt đến khi chạy lại gần mới thấy rõ một khuôn mặt khắc khổ như tượng, tuy nhiên sống lưng ông lại rất thẳng, khiến cho dáng đứng toát lên vài phần uy nghiêm.
“Đi về phía trước khoảng nửa dặm, ngươi sẽ gặp một người gác tàu. Ông ta sẽ hỏi và ngươi phải trả lời ông ta xem ngươi muốn di dâu”’
Giọng nói đã đúng. Đúng là bây giờ tôi đang gặp một người gác tàu.
“Bác ơi, cho cháu hỏi chuyến tàu TNxxx đi Sài Gòn đã rời ga chưa?”
Người đàn ông chăm chú quan sát tôi, một lát lâu sau mới thủng thẳng trả lời. Khi ông nói, vẻ khắc khổ trên gương mặt cũng biến mất, thần thái của ông thoắt cái trở nên sinh động khác thường. Ngữ điệu trong giọng nói kéo dài, khiến cho người nghe chìm trong một cảm giác xa vắng lạ lùng.
“Chưa khởi hành. Họ còn đợi mỗi một mình cậu!”
“May quá!” — Tôi nén sự kinh ngạc bởi không ngờ tàu hỏa cũng có thể đợi khách. Thê: thì quá tốt rồi.
Người đàn ông ngăn lại khi thấy tôi dợm chân muốn bước vào trong.
“Đợi đã,” — ông nói — “trước khi cậu vào, tôi phải nói cho cậu biết rằng chuyến tàu này không phải là chuyến tàu ban nãy cậu đã lên. Nó đang đợi cậu, nhưng không nhất thiết cậu phải bước lên đó. Việc đi hay không hoàn toàn do cậu quyết định.”
“Vậy tàu cũ nằm ở đâu?”
“Cậu chỉ cần quay ngược lại hướng này, cứ thế đi chừng nửa dặm là sẽ gặp. Mọi chuyện sẽ tiếp diễn như trước khi cậu tới đây. Cậu sẽ lại ngồi vào khoang hành khách số' 7, chỗ đối diện với người thanh niên nhỏ thó ấy, đi tới đích cuối là ga Sài Gòn và ở đó, cậu sẽ xoay xỏa một cuộc sống mới. Còn ngược lại, nếu cậu quyết bước qua thanh chắn này, đi qua cánh cửa này, cậu sẽ bắt đầu tham gia vào một hành trình khác. Tôi xin báo trước, đó sẽ là một hành trình rất dài, vô cùng khó khăn và có thể đến cả tính mạng của cậu cũng không còn, nhưng nếu một khi cậu đi hết hành trình, cậu sẽ được giải thoát khỏi bóng đen đang đè nặng lên số' phận của cậu và cả mối xung đột đang hủy hoại trái tim cậu.”
“Tôi đang ở đêm trước cuộc chiến.” — Tôi vô thức nhắc lại lời giọng nói.
“Nghiêm trọng hơn thế, cậu đã chạm vào ranh giới của nó rồi. Chẳng bao lâu nữa, nó sẽ nuốt chửng cậu, vì vậy đây là lúc quyết định. Tiến về phía trước hay quay lại, chỉ có cậu mới có thể trả lời. Tôi nghĩ rằng cậu đã nhận thức được tính nghiêm trọng của vấn đề rồi. Nó không giống như trò tung đồng xu, cậu ăn sấp hay ăn ngửa thì mệnh giá của đồng xu vẫn không hề thay đổi. Còn ở đây, một khi đã quyết định, cuộc đời cậu sẽ rẽ những hướng mà cậu không bao giờ xác định được giá trị của chúng.”
“Tôi sẽ bước qua cánh cổng này.”
Tôi ngạc nhiên khi nghe thấy giọng mình thật quả quyết. Người gác tàu gật đầu. Thanh ba-ri-e chắn tự động rút sang một bên, cánh cửa nhỏ mở ra, và qua khoảng không gian hẹp ấy, tôi nhìn thấy đoàn tàu.
Một đoàn tàu thật là dài. Lớp sơn màu xanh lá mạ nhợt nhạt trên các toa tàu đã phai đi gần hết, con tàu khoác một lớp áo xám xịt hoen gỉ. Từ khoảng cách này nhìn tới, các toa tàu cũ kỹ đông đúc dường như được lèn chặt toàn người là người.
“Đợi đã!” — Người gác tàu lại gọi. Ông lấy từ sau lưng ra một vật và trao nó vào tay tôi. Không thể tin được. Đó chính là cây ghi ta đã bị bỏ lại ở ga Hà Nội. Người đàn ông đẩy lưng tôi.
“Giờ thì đến lúc rồi. Hãy đi đi và nhớ tìm lấy hạt hòa bình.”
“Gì cơ?” — Tôi quay đầu hỏi, nhưng cánh cổng đã đóng lại. Vào giây phút cuối cùng còn nhìn được về phía sau, tôi thấy khóe môi nghiêm nghị của người gác tàu mấp máy lời dặn dò.
“Hãy bảo trọng!”
Thê: rồi, cánh cửa từ từ khép chặt lại không chừa một khe hở nào. Thời gian chao nhẹ như chiếc lá vàng vừa bứt khỏi cành. Tôi xốc chiếc ba lô đựng các món đồ vốn được chuẩn bị cho cuộc đào tẩu lên vai, xách cây ghi ta và nhún người bước vào toa tàu đang đậu trước mặt. Khoảng không gian trong toa bất chợt hiện ra chỉ toàn là một màu xanh. Có rất nhiều người mặc đồng phục màu xanh đang ngồi ở đây.
Màu xanh áo lính!