Chúng tôi không thể chuyển các binh sĩ tử nạn của ta về tuyến sau, vì chỉ sau vài phút bị đẩy lùi, địch ngay lập tức tổ chức phản công. Xe tăng bên ngoài bắn pháo tự hành liên tục kèm pháo cối 105 ly nã cấp tập vào chốt. Cây lại đổ, đất đá lại rơi, đất trời lại nghiêng ngả. Những quả đạn rít trên đỉnh đầu nghe như tiếng của những con quái vật khổng lồ rồi bất thình lình, chúng nổ mạnh như muốn dần nát cái công sự này ra thành tương. Có lẽ bọn địch sẽ áp dụng lại chiến thuật chiếm hầm của chúng tôi vừa rồi: Chúng dự định dùng hỏa lực mạnh yểm trợ cho bộ binh địch ép sát công sự tiêu diệt lính ta để tái chiếm khu vực này.
Thê: nhưng, chúng tao quyết không cho bọn mày được toại nguyện!
Bên ta gan lì giữ chốt với một tinh thần cảnh giác cao độ. Không thể ngồi yên một chỗ đợi địch vào xơi tái, tất cả lựa thế di chuyển khắp giao thông hào. Khi pháo nổ, chúng tôi nép mình xuống công sự để tránh, nhưng khi loạt đạn pháo dứt, chúng tôi lại nhất loạt ngoi đầu lên trên công sự lia vài loạt đạn rồi di chuyển ngay sang vị trí khác. Cách đánh nghi binh này khá hiệu quả trong việc ghìm chân bọn bộ binh địch đang nấp ở ngoài ruộng.
Trời đã sáng rõ rồi. Mặt trời lên cao dần phía đằng đông đỏ rực như quả cầu lửa. Chúng tôi đã quần thảo với địch ước chừng hơn ba tiếng đồng hồ trên chốt. Gần hai chục lính Pốt nhát như thỏ đế vẫn cứ nằm ôm các gốc thốt nốt bắn vãi đạn vào. Pháo dứt, chúng nó sợ đạn của ta không dám vận động lên. Chúng chỉ cần dũng cảm thêm một tí nữa thì với quân số đông như vậy, chắc gì năm anh em chúng tôi đã chống chọi lại được. Nhưng bè lũ này lại quá nhát gan, không thằng nào chịu xông lên trước.
Sự do dự của địch tạo thêm thời gian cho chi viện của ta lên chốt kịp thời. Lúc đại đội trưởng cùng khoảng năm bảy người của đại đội 1 vượt từ ngoài bụi tre vào chốt, chúng tôi nhìn nhau thở phào nhẹ nhõm. Anh Thành không hỏi gì nhưng ánh mắt anh nhìn tôi tỏ ý khen ngợi. Sau đó, anh thông báo vắn tắt tình hình toàn tuyến chốt. Hướng tiền tiêu và chốt cánh trái vẫn trong thê: phòng thủ ác liệt như lúc đầu. Từ sáng đến giờ, lính của ta bị thương và hy sinh với quân số' đã lên đến quá nửa. Tình hình đang căng như sợi dây đàn. Cấp trên đã điều động thêm lính của đại đội 1 và đại đội 3 chi viện cho tiền tiêu, trung gian giữa, cũng như hai cánh trái, phải.
Mặc dù anh Thành chỉ nói vắn tắt, nhưng tôi hiểu bên ta vẫn đang trong tình huống phòng thủ khó khăn và kém thế hơn địch. Từ sáng đến giờ, trong khi tôi tập trung chiến đấu ở phía cánh phải này thì anh Thành đã có mặt trên khắp các vị trí toàn tuyến chốt để theo dõi tình hình và chia lửa cùng với tất cả anh em. Là đại đội trưởng, nỗi lo lắng của anh lớn hơn của tôi rất nhiều, trách nhiệm nặng nề đè chặt lên hai vai người thủ trưởng.
Sau một chốc lát yên tĩnh, tiếng đề pa đầu nòng từ phía hai chiếc xe tăng của địch lại bắt đầu đợt công kích mới. Pháo cối của chúng lại tiếp tục quần thảo phía trên công sự. Anh Thành ôm súng đứng gần chỗ tôi. Nghe tiếng pháo, hai anh em cúi người xuố?ng nấp. Pháo dứt, anh lập tức ngoi lên cảnh giới, thò đầu ra khỏi hố theo dõi hai chiếc xe tăng phía đằng xa. Đột nhiên, một quả pháo 105 ly nổ ngay trên ngọn cây xoài phía sau lưng, mảnh pháo văng ra xung quanh rào rào. Tôi nghe thấy anh Thành kêu “A!” một tiếng. Hóa ra, anh đã bị mảnh pháo văng trúng. Mảnh pháo phạt vào ngón tay áp út bên bàn tay trái, máu tuôn ra rất nhanh chẳng mấy chốc đã ướt đẫm cả bàn tay. Mặc dù trong chiến đấu, bị thương là chuyện bình thường như ăn cơm, uống nước, nhưng mỗi lần nhìn thấy máu tươi nóng hổi cứ tự nhiên trào ra như thế, tôi vẫn không thể khống chê: nổi cơn rùng mình. Tuy nhiên, ở đây chẳng có thời giờ để mà làm mình làm mẩy. Tôi vội vã tháo cuộn băng cá nhân ra giúp anh băng ngón tay bị thương lại. Mảnh pháo nhỏ nhưng khả năng sát thương thật ghê gớm. Nó chỉ sượt qua mà phạm vào tận xương, lúc băng bó thấy được cả phần xương trắng. Sơ cứu xong xuôi, anh Thành lại ôm súng ngồi sẵn sàng trong hố' chiến đấu.
Lần này cối vừa dứt, bọn địch thổi còi te te rồi đồng loạt xông lên. Chúng vừa bắn hỏa lực vừa áp sát vào trận địa. Sau một thời gian e dè, bọn Pốt đã bắt đầu hành động rồi. Hướng bên kia công sự, tiếng súng của hai bên bắn nhau nổ rộ lên. Hướng bên tôi, địch cũng đã mò tới. Từ vị trí của tôi vì khuất chính giữa bụi tre nên không nhìn thấy địch, nhưng chỗ anh Thành hẳn đã phát hiện ra chúng đang mò vào từ khoảng cách vài mét phía sau bụi tre gai. Đại đội trưởng hành động thật dứt khoát mau lẹ. Anh rướn người ra khỏi hố, lia súng bóp cò nhanh như chớp. Trong tình huống này, hai bên đều nhìn thấy nhau nhưng ai phản xạ nhanh hơn người đó sẽ chiếm thế chủ động. Anh Thành đã nổ súng trước.
Một viên đạn xé gió lao đi. Anh vẫn đứng trong hố chiến đấu tiếp tục bóp cò. Súng không nổ. Anh bóp cò lần nữa. Quái lạ, chẳng thấy viên đạn nào được đẩy ra. Đang chiến đấu mà lúc này súng đột nhiên bị hỏng giữa chừng. Tôi thấy mặt anh tái đi.
Có chuyện gì đã xảy ra với súng của anh vậy? Câu hỏi này có lẽ đã vụt qua đầu tôi trong một phần nghìn nào đó của giây, nhưng tôi không nắm bắt được nó vì lúc này toàn bộ sự tập trung của tôi dồn cả vào tên địch ngoài bụi tre. Tôi xông lên lia súng về phía trước, hoàn toàn theo bản năng vì tầm mắt của tôi đã bị che khuất không nhìn thấy gì. Tôi chỉ biết thằng Pốt đang ẩn mình sau đám cành lá ấy. Chính nó đã lẻn vào chốt ta sáng nay, bắn vào đầu những người đồng đội của tôi trên hố' chiến đấu. Chính nó đã giật chốt lựu đạn ném vào hầm của ta, giết chết những người lính tình nguyện Việt Nam vẫn còn đang bàng hoàng chưa hiểu vì sao mình chết. Chính nó, chính nó đã giương súng bắn vào ngực Hiểu. Và giờ nó, sau khi bị anh Thành bắn phủ đầu phải bỏ chạy, phát hiện ra súng của đối phương bỗng nhiên bị hỏng đã quay lại để giết đại đội trưởng. Nó đang bắn anh. Tôi phải tiêu diệt nó trước khi nó kịp thực hiện mưu đồ của mình. Trong nhiệm vụ của một người lính liên lạc có một nhiệm vụ đó là người liên lạc phải bảo vệ được thủ trưởng của mình trong mọi tình huống. Tôi vẫn tiếp tục xông lên, bắn một loạt đạn vào bóng áo đen phía trước.
Phía sau, anh Thành gào lên:
“Hòa, quay lại!”
Nhưng tôi chẳng nghe thấy gì cả. Chỉ có tiếng gọi “xung phong” giục giã trong đầu. Một tràng trung liên nổ ran lên ngay bên cạnh. Tiếng nổ chát chúa khiến tai tôi ù đi, hai thái dương giần giật. Cơ thể nặng nề bỗng nhiên nhẹ bỗng như thể mất trọng lượng. Tôi lơ lửng bay lên không trung. Viên đạn găm vào cơ thể ngọt như một viên kẹo đường. Tôi có thể cảm nhận nó xuyên qua lồng ngực, xé toang phổi và còn nghe rõ cả tiếng xương sườn gẫy vụn. Một dòng chất lỏng ấm nóng trào ra, bao bọc lấy cơ thể. Tôi không hề đau. Chỉ thấy toàn thân tiếp tục nhẹ bẫng. Thân xác nặng nề ngã xuống nền đất, nhưng tôi thấy tôi bay lên... bay lên cao mãi. Từ trên cao, tôi nhìn thấy toàn quang cảnh của trận chiến. Lửa khói mù mịt. Hỗn độn. Ác liệt. Choáng ngợp. Hoang tàn. Chẳng có từ gì có thể miêu tả nổi. Rồi tôi nhìn thấy tôi đang nằm trên một vùng máu đỏ. Một người đồng đội khác cầm trung liên rê tràng đạn dài vào tên địch đang ở phía ngoài bờ tre. Đó có phải là tên đã bắn tôi không? Nguyễn Bá Thành quỳ trên nền đất gào tên tôi. Rồi sau đó tôi thấy anh nhảy xuống hào nhặt lên một cây súng. Cây súng cũ của anh thực ra vẫn hoàn toàn bình thường. Nhưng vào lúc pháo nổ ban nãy, không chỉ một mà có đến hai mảnh đã văng vào anh. Một mảnh cắt vào tay, còn một mảnh cắt vào thành súng tạo thành một vết lõm khiến cho súng không thể tiếp tục đẩy đạn đi được.
Người đại đội trưởng cùng đồng đội vẫn đang chiến đấu ngoan cường. Nhưng địch vào chốt mỗi lúc một đông. Phía tiền tiêu đã thất thủ rồi. Tôi thấy những bóng áo xanh ngã xuống bên hố chiến đấu. Một vài người bị thương cố gắng băng qua làn đạn chạy về tuyến sau. Rồi hầm trung gian giữa cũng mất nốt. Tôi vẫn tiếp tục bay lên cao mãi... Tầm mắt mờ dần. Vào giây phút cuối cùng, tôi thấy hàng chục lính Pốt áo đen tràn vào chốt cánh phải. Tôi muốn níu lại để xem liệu số phận cái chốt này sẽ ra sao, Nguyễn Bá Thành và mọi người sẽ như thế nào nhưng không được nữa rồi. Tôi chẳng còn nhìn thấy gì cả.
Lúc này, tôi đã bay lên cao tít. Sau đó sa vào một vùng trắng mờ mịt và thấy linh hồn của mình từ từ tan ra, hóa thành một đám mây trắng lơ lửng giữa bầu trời màu xanh.