Hạt Hòa Bình

Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

❊ ❊ ❊

Trời càng về khuya, gió thổi càng lạnh. Trong căng-tin trừ hai chúng tôi ra chẳng còn lấy một mống khách, chỉ có một nhân viên phục vụ ngồi hý hoáy nghịch điện thoại di động, thỉnh thoảng lại ngáp vặt bên quầy nước. Đại đội trưởng dốc cái cốc đã cạn khô xuống, chắc chẳng còn giọt cà phê nào đọng lại, tuy nhiên ông vẫn đưa lên miệng nhấm nhấm.

“Khuya rồi, hành khách trên tàu chắc cũng ngủ cả rồi.”

“Cháu thì lại chưa thấy buồn ngủ lắm. Có lẽ do ban ngày ngủ nhiều quá! Chú ở toa số mấy vậy?”

“Toa giường nằm đầu tiên. Cái giường đến là nhỏ. Nghiêng trái hay nghiêng phải cho thoải mái một chút cũng khó. Muốn ngồi dậy cũng phải khom lưng vì phía trên còn có giường tầng. Rõ khổ! Biết thê: tôi đã mua vé ghê: ngồi cho tiện.”

“Cháu ở toa ghế cứng số' 7. Sáng mai chú lại tới căng- tin ăn sáng chứ?”

“Sáng mai ư? May ra...”

Ông bỏ lửng câu nói.

Tàu vẫn đang chạy trên những dải đất miền Trung, chắc hẳn là chuẩn bị đến ga Huế. Bên ngoài cửa sổ chỉ thấy hình dáng mịt mùng của những cồn cát trong bóng tối. Thỉnh thoảng mới xuất hiện một chút ánh sáng le lói vụt lóe lên rồi biến mất ngay. Đại đội trưởng ngồi phía đối diện, ánh mắt xa xôi.

Tại sao câu chuyện ông vừa kể lại làm cho tôi cảm thấy buồn đến thế? Một nỗi buồn sâu sắc, vô cớ. Như thể đây là lần trò chuyện cuối cùng giữa chúng tôi. Qua tối nay, tôi sẽ không được gặp lại ông nữa. Cảm giác ấy càng khiến cho lòng tôi trĩu buồn.

“Cậu bạn trẻ đi đâu đây?” — Ông nhìn tôi hỏi. Thực ra cũng không hẳn là quan tâm. Bởi vì khi người ta thực sự tò mò một vấn đề nào đó, ánh mắt thường toát lên sự hiếu kỳ. Tôi nghĩ ông chỉ hỏi cho có chuyện để nói.

“Cháu đi gặp một người bạn.”

“Một người bạn tốt lắm, đúng không? Một người đáng để ta vượt ngàn cây số.”

“Vâng, cậu ấy đang bị khủng hoảng. Mọi người đều cho rằng cậu ấy là kẻ sát nhân.”

“Cậu bé làm sao?”

“Cậu ta đã đâm bố dượng của mình.”

“Chà chà...”

Ông gãi cằm bằng ngón tay trỏ. Tôi thấy lo sợ. Sợ ông sẽ lên án, hoặc sẽ buông một lời bình luận khiến tôi cảm thấy bị tổn thương. Nhưng sau một phút im lặng, ông chỉ nói:

“Tay bố dượng kia hẳn là một người xấu.”

“Đúng vậy!” — Tôi gật đầu.

“Dầu vậy, cậu bé quả là đã làm một chuyện liều lĩnh.”

Tôi lại gật đầu. Đúng là rất liều lĩnh.

“Nhưng đó là sự cố ngoài ý muốn. Cậu ấy hy vọng có ai đó tin tưởng cậu.”

Ông vỗ vỗ vào vai tôi:

“Chú tin. Hy vọng cháu có thể gặp và an ủi anh bạn của mình.”

Tôi mỉm cười. Sau đó, tôi hỏi lại:

“Còn chú, chú đi gặp ai vậy?”

“Cũng giống như cháu, tôi đi gặp một người bạn tốt. Chính là Vũ Văn Hòa, người đồng đội đã hy sinh trong cuộc chiến ở biên giới Tây Nam mà tôi đã kể. Tôi vẫn liên lạc với những người đồng đội cũ, tổ chức nhiều đợt tìm kiếm hài cốt các anh em nằm lại trên chiến trường xưa. Duy chỉ có trường hợp của Hòa, dù tôi bỏ bao công sức tìm kiếm vẫn không thu được kết quả. Thế nhưng thật may mắn, tháng trước, một người đồng đội chuyên đi tìm hài cốt liệt sĩ, một người có khả năng ngoại cảm, chắc cháu cũng từng nghe nhắc đến những người có khả năng như thế, đã tìm được ra vị trí mà Hòa đang nằm. Nó cách khu vực chốt ngày trước không bao xa. Thật kỳ lạ! Rõ ràng trước đây chúng tôi đã tìm kỹ lưỡng như thế...”

Vậy ra, người ta đã tìm thấy Vũ Văn Hòa. Đại đội trưởng vào Nam là để đi tìm hài cốt liệt sĩ đồng đội. Phải rồi, ông đã hứa với mẹ là sẽ tìm được Hòa về. Hành trình này hẳn ông đã mong mỏi được thực hiện từ lâu. Xuống ga Sài Gòn, ông sẽ nhập vào một nhóm các cựu chiến binh tham gia vào cuộc tìm kiếm. Họ sẽ lên xe đi Tây Ninh, qua cửa khẩu Mộc Bài, tiến sang biên giới Cam-pu-chia. Hành trình quen thuộc họ đã đi cách đây ba thập kỷ sẽ một lần nữa tái diễn. Những cánh đồng nước trắng trơn liệu đã thay đổi? Những hầm hào công sự cũ liệu có còn chút dấu vết nào để lại? Những hương hồn lính cũ có thanh thản siêu thoát?

Tôi cũng như Nguyễn Bá Thành, đều khao khát được quay trở lại chiến trường xưa.

“Vậy là tâm nguyện duy nhất còn lại của cuộc đời tôi sắp được thực hiện, cậu bé ạ.Tôi vẫn luôn cảm thấy mình mắc nợ người đã khuất. Tôi chưa từng thanh thản.”

“Không đâu.” — Tôi nói — “Khi cứu chú, đồng đội của chú chắc chắn không muốn chú vì chuyện này mà cảm thấy mắc nợ người khác. Cháu nghĩ người lính ấy chỉ muốn dốc lòng dốc sức cho trận chiến. Bảo vệ thủ trưởng là điều cơ bản nhất mà một người lính phải làm trong hoàn cảnh đó.”

“Cậu bạn nói đúng lắm. Nhưng tôi không coi Hòa là cấp dưới mà như một người em, làm anh mà lại không bảo vệ được cho đàn em, đó chẳng phải là điều đáng ân hận lắm sao.”

Dưới ánh điện tuýp trắng nhợt nhạt của căng-tin, những nếp nhăn trên trán ông hằn sâu lại, trông như những vết chạm khắc. Dáng vẻ ông bây giờ giống như một triết gia, sắp tìm ra một sự thật đã bị phủ định hàng bao năm qua.

Tôi tin rằng cuộc gặp gỡ của chúng tôi trên chuyến tàu này là một sự sắp đặt cố' ý. Chúng tôi đã giao nhau trên hành trình của số' phận. Sự kiện này, hẳn nó phải mang một ý nghĩa vi diệu nào đó, tuy rằng thật khó để có thể hiểu cặn kẽ.

“Đã đến lúc quay về toa rồi! Cậu bạn, rất cảm ơn cậu đã lắng nghe câu chuyện của tôi. Các bạn trẻ bây giờ có lẽ không thích những câu chuyện của quá khứ. Chúng cũ kỹ quá rồi!”

“Dạ không đâu. Câu chuyện của chú rất thú vị.”

“Nếu như còn gặp lại, tôi rất muốn được nghe câu chuyện của cậu.”

Ông nhìn tôi, chờ đợi câu trả lời. Tôi ngẫm nghĩ trong giây lát, sau đó quả quyết gật đầu.

“Vâng!”

“Giờ thì... tạm biệt!”

Ông giơ bàn tay về phía trước. Tôi vội vã nắm chặt lấy. Lòng bàn tay ông rộng và ấm. Những vết chai rất cứng, rất đáng tin cậy.

“Tạm biệt!”

Chúng tôi đồng thời buông tay. Người trước tiếp nối người sau rời khỏi căng-tin tàu.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Minh Moon

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.