Đã tự dặn lòng là nhất quyết không được ngủ, nhưng cuối cùng đôi mí mắt nặng trịch cũng trĩu xuống. Mọi ý thức cảnh giác về thời gian, không gian dần tan rã, tôi nằm co trên một mặt phẳng vừa hẹp, vừa cứng, gối đầu lên một cái gối cao đến kỳ lạ. Nhưng mặc kệ, tôi cứ vô tư thiếp đi.
Đánh thức tôi dậy là tiếng còi tàu rúc lên một chuỗi dài. Lạ thật! Tại sao lại có tiếng còi tàu ở đây nhỉ? Tôi cố nhấc cái cổ đau nhức vì kê trên gối cao lên, bần thần thấy mình đang ngồi trước một sân ga vắng tanh trong buổi sáng sớm hãy còn nhạt nhòa hơi sương. Cảm giác khi vừa mới tỉnh ngủ dậy không được chân thực cho lắm, tôi thẫn thờ quan sát thứ chuyển động duy nhất trong cái khung cảnh tĩnh và chan hòa ánh điện kia, đó là một con tàu đang vào sân ga. Tiếng còi tàu rú lên một chuỗi nữa, hòa cùng những tiếng bánh xe xiết rào rạo trên đường ray, nhịp độ mỗi lúc một chậm dần. Cột khói trên đầu tàu nhả ra những cụm khói xám rồi lặng lẽ tan biến. Đoàn tàu dài kêu “khục” một tiếng rồi dừng lại.
Tôi đang ở trong sân ga, chứ không phải trên chiếc giường quen thuộc!
Quả tình, tôi đã ngủ thiếp đi ngay tại cái sân ga này, trên một chiếc ghế băng nhỏ đặt dưới mái hiên gần sát đường ray kia. Đầu ghế băng đặt chiếc ba lô căng phồng mà tôi đã kê đầu lên đó ngủ. Dưới chân, một túi ni lông rác đựng đầy những vỏ hộp KFC ăn dở từ đêm hôm qua chưa kịp vứt đi, mùi dầu mỡ để lâu bốc lên nghe lờm lợm. Phía sau cái ghế dựng ngay ngắn cây ghi ta. Nó là cây ghi ta của tôi.
Lúc này thì cơn buồn ngủ đã bay biến không còn sót lại một chút gì. Giống như chiếc gương được lau rửa một cách tỉ mỉ, tâm trí tôi bắt đầu phản chiếu lại tất cả những nỗi sợ hãi, hoang mang, bơ vơ và bất lực của chính bản thân tôi lúc này, lột trần chúng dưới một nguồn ánh sáng có cường độ mạnh và gắt.
Ước gì, tất cả chỉ là cơn mơ thôi.
Có một dạo, những giấc mơ cứ lặp đi lặp lại trong tôi: Tôi mơ thấy mình đang ngồi làm bài thi. Phòng học lặng ngắt như tờ, những dãy bàn ghế xếp ngay ngắn, cứ hai học sinh ngồi một bàn. Tôi được xếp ngồi ở góc cuối, trong mơ còn nhìn rõ cả những tấm lưng đồng phục trắng của các bạn học ngồi phía trên, chúng đang cúi rạp xuống bàn, say sưa viết đáp án lên những trang giấy kẻ loại có rọc phách do nhà trường phát. Sự cần mẫn, trôi chảy và miệt mài của đám bạn ngồi xung quanh khiến cho tôi phát hoảng. Càng hoảng sợ, tôi lại càng tắc tị. Đề thi nắm chặt trong tay nhưng tôi chẳng hiểu nó hỏi về cái gì. Bước chân của cô giáo coi thi gõ cồm cộp trên nền gạch hoa. Tôi nhận ra đó là ống quần âu và đôi giày da màu nâu của cô giáo chủ nhiệm hồi lớp sáu. Chẳng hiểu sao trong tất cả các giấc mơ về những lần thi cử ở trường phổ thông từ trước đến giờ, tôi đều thấy cô chủ nhiệm hồi lớp sáu coi thi, mặc dù không nhìn rõ mặt, nhưng tôi nhận ngay ra đôi giày da và đôi ống quần là của cô ấy. Cũng như tôi nhớ rất rõ cô giáo đã từng ngồi trên bục giảng, nheo mắt nhìn lướt qua tất cả đám học sinh chúng tôi ở bên dưới, trong cái nắng như đổ lửa và tiếng ve kêu ra rả bên ngoài phòng học, nói với chúng tôi trước kỳ thi cuối năm rằng: “Các anh các chị không chịu học thì chỉ có mà đi hót cứt.”
Trở lại với giấc mơ, thời gian nộp bài đã gần đến. Bụng tôi sôi lên vì lo lắng. Ngực thắt lại trong khi não thì căng ra, và bàn tay cầm bút run rẩy tươm đầy mồ hôi. Tôi đếm được tiếng thời gian trôi đi, nhìn thấy từng điểm số đang rời khỏi mình nhưng đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng. Tôi muốn chạy đua với thời gian để viết xuống một câu đáp án nào đó nhưng bất lực. Cùng lúc ấy, tiếng hô “Hết giờ!” vang lên. Tim tôi giống như bị vỡ ra, tê tái trong nỗi thất vọng khôn cùng. Tôi bước hụt một cái, rồi giật mình tỉnh giấc.
Cảm giác lúc đó, biết diễn tả làm sao nhỉ? Giống như chết đi sống lại vậy! Tôi chưa từng trải nghiệm cái chết, nhưng khi biết kỳ thi chỉ là một giấc mơ, tôi nghĩ cảm giác chết đi sống lại của mình là đúng. Biết bao lần tôi đã bật tỉnh trong đêm, ngồi hẳn dậy trên giường, tim vẫn đập thình thịch, bàn tay ướt đẫm mồ hôi vẫn nắm chặt nhưng lại thở phào nhẹ nhõm vì giấc mơ đáng sợ kia không có thật. Cảm giác sung sướng và thỏa mãn vì được giải thoát khi đó tràn ngập cơ thể. Thế nên bây giờ, tôi mong mỏi làm sao những sự kiện tôi vừa trải qua chỉ là một giấc mơ mà thôi. Ước gì khi tôi mở mắt ra, tất cả sẽ biến mất như chưa hề tồn tại. Nhưng không, tấm gương phẳng và sáng trong tâm trí đã nhắc nhở tôi rằng chẳng có giấc mơ nào cả.
“Ngươi đấy! Đừng mơ tưởng hão huyền làm gì. Cái chuyện khủng khiếp mà ngươi đã làm hôm qua là thật đấy. Thật như đếm vậy!”
Giọng nói lạnh lùng từ bên trong tấm gương vang lên. Chữ “ngươi” bật ra giữa hai hàm răng của kẻ giấu mặt một cách lạ lẫm. Từ trước tới giờ, chưa có ai gọi tôi là ngươi cả.
“Ngươi đích thực là một kẻ trốn chạy.”
Giọng nói, nó đã đúng. Tôi đang chạy trốn!