Tôi quay về toa số 7. Đèn trong toa đã tắt từ lúc nào. Đa phần khách đều ngồi tựa đầu im lìm lên thành ghế như đã ngủ. Cũng có nhiều người trải chiếu nằm hẳn xuốhg sàn tàu, hoặc ngả người trên những băng ghê: tróng. Một vài người vẫn còn thức. Anh sáng từ những màn hình điện thoại tó cáo hành động của họ và làm lộ ra một phần gương mặt dưới khoảng sáng đa sắc. Thấy tôi bước vào, họ chỉ liếc mắt một cái, đầu cũng không buồn ngẩng lên.
Cô gái ngồi cùng đang độc chiếm cả băng ghế. Tuy nhiên, nó vốn không đủ dài để một người có thể nằm thoải mái. Trông cô nằm co người như con tôm luộc, đầu gối lên chiếc túi xách bằng da.
“Đến ga Huế chưa?”
Cô lồm cồm ngồi dậy, xích qua một bên trả chỗ ngồi cho tôi. Khi hỏi, cô lấy hai tay dụi dụi mắt.
“Vẫn chưa.” — Tôi đáp, đồng thời xin lỗi vì đã đánh thức cô dậy.
“Không sao mà. Với lại có ngủ được đâu. Ôn chết đi được.”
“Thế ạ!”
Tôi ngồi xuố?ng ghế, đặt cái ba lô xuố?ng dưới chân. Đêm nay còn rất dài. Tôi cứ trằn trọc hết quay sang trái lại sang phải, hết co chân lên lại duỗi chân xuống, làm đủ kiểu mà không cách nào chợp mắt được. Cuối cùng tôi lôi chiếc ba lô lên ôm trong lòng, gục đầu vào nó và nhắm mắt lại. Giống như một con thú cô độc co mình trong đêm.
Sau cùng tôi cũng tìm thấy giấc ngủ. Khi ngủ, thời gian như trôi nhanh hơn. Giấc ngủ không sâu lắm. Chẳng mấy chốc tôi đã lại thức giấc. Xung quanh im phăng phắc như tờ. Toa hành khách số' 7 mờ mờ sáng nhưng tôi không biết ánh sáng ấy từ đâu mà có. Ba vị khách đồng hành cùng khoang ghế với tôi đều đã ngủ say. Cô gái bên cạnh nói không ngủ được lúc này ngoẹo hẳn đầu vào góc vuông hợp bởi thành ghế và thành tàu, miệng hơi há ra, thở đều đặn. Cô đang ngụp lặn trong giấc mơ của riêng mình, trông nét mặt đầy vẻ thỏa mãn. Trong lòng tôi vẫn là chiếc ba lô hiệu Sakos to uỵch, lúc này đã ấm sực hơi người. Tôi thả nó xuống dưới chân, nhẹ nhàng đứng dậy vươn người cho đỡ mỏi. Một giọng nói thì thầm từ phía đầu khoang tàu vọng tới khiến cho tôi khựng lại.
“Cậu bạn trẻ, cậu bạn còn thức đấy à?”
Cậu bạn trẻ? Từ trước đến giờ chỉ có duy nhất một người gọi tôi là “cậu bạn trẻ”. Người ấy, tôi mới gặp hồi tối đây thôi.
“Đại đội trưởng! Cháu ở đây!”
“Ư, chờ chút, tôi tới ngay.”
“Sao chú lại tới được đây?”
Khi đại đội trưởng đến gần, tôi nhận thấy ông đã thay quần áo. Bộ quần áo ông mặc lúc ở căng-tin đã được thay ra, bây giờ trên người ông là bộ quân phục xanh thẫm. Trong ánh sáng mờ mờ trên khoang tàu, màu xanh có vẻ bị nhạt đi, nhưng đó đúng là bộ quân phục của những người lính tình nguyện Việt Nam trên chiến trường K năm xưa. Bóng dáng ông cao lớn trong bộ quân phục, nghiêm nghị, trùm lên một khoảng không gian.
“Tôi sẽ ngồi ghế của cậu, được chứ? Cậu hãy thay vào chỗ của tôi ở khoang giường nằm đầu tiên.”
“Sao lại thế ạ?”
“Tôi chẳng phải đã nói với cậu tôi không thích giường nằm đó hay sao. Cậu hãy đổi chỗ cho tôi. Coi như tôi nhờ cậu giúp nhé.”
Tôi cảm thấy bất ngờ, không hiểu sao ông đột nhiên lại mặc quân phục vào ban đêm, tới chỗ tôi và yêu cầu được đổi chỗ.
Thấy tôi vẫn không động đậy, ông kiên nhẫn đứng chờ. Sau cùng, tôi cũng nén lại thắc mắc của bản thân, đứng sang một bên nhường chỗ cho ông.
“Đi theo hướng này này.”
Ông chỉ về phía bên phải.
“Giường nào trống thì nằm. Này, cậu quên ba lô của cậu.”
Tôi đón lấy chiếc ba lô, bước đi theo hướng được chỉ. Được nửa đường, tôi ngoái lại:
“Ngày mai, chúng ta lại gặp nhau ở căng-tin chứ?”
“Ngày mai đến, sẽ đến. Con trai ạ!”