Hạt Hòa Bình

Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

❊ ❊ ❊

Tôi kéo tay áo khoác lên xem đồng hồ. Mới hơn 4 giờ sáng một chút. Không còn chuyến đi Sài Gòn ngay trong đêm qua, tôi đành đặt vé chuyến sớm nhất trong ngày hôm nay, có giờ khởi hành là 5 giờ 35 phút. Như vậy là còn phải đợi thêm chừng một tiếng rưỡi đồng hồ nữa. Cũng chẳng hề gì! “Mình sắp an toàn rồi,” — tôi thầm nghĩ, “mình đã hành động khôn khéo”. Từ Hải Phòng, tôi đã bắt một chuyến xe khách lên Hà Nội. Xe đi chừng hai tiếng đồng hồ hơn, thả toàn bộ hành khách xuống bến xe Giáp Bát. Từ đó, tôi lên mấy chặng xe buýt liên tiếp để tới được ga Hà Nội. Lúc bước vào cổng nhà ga nhốn nháo toàn gánh hàng rong, trừ những tay cò vé nhiệt tình chèo kéo túm lấy mời chào hú họa ra thì chẳng có ai buồn để ý đến một thằng choai choai lưng đeo ba lô và tay phải còn xách theo một cây ghi ta để trong túi giả da màu đen như tôi cả.

Không một ai nghi ngờ tôi đang có ý định chạy trốn.

Tranh thủ lúc sân ga còn vắng khách, tôi vào nhà vệ sinh công cộng xả van cái bụng đang căng tức, cẩn thận xách theo cả chiếc ba lô lẫn cây ghi ta. Cứ cẩn thận thế thôi chứ thực ra trong ba lô cũng chẳng có gì đáng giá vì bao nhiêu tiền bạc mang theo tôi để cả vào túi trong của áo khoác, có cài khóa cẩn thận. Cả chiếc điện thoại smartphone đời mới chỉ còn một vạch pin mà trong lúc vội vã tôi lại quên mang theo dây sạc cũng đang yên vị ở túi quần trước. Đấy là hai món đáng giá nhất.

Nhà vệ sinh nhem nhuốc và khai nồng nặc mùi nước tiểu lưu cữu lâu ngày. Tôi tháo cống xong lê chân đến bồn rửa tay, tranh thủ cởi mũ lưỡi trai móc vào ba lô, vã nước lạnh lên mặt cho tỉnh táo, sau đó đánh răng bằng bàn chải mang theo rồi chỉnh lại đám tóc mái ướt nước. Qua tấm gương bị sứt mất một góc, tôi ngỡ ngàng khi thấy khuôn mặt của mình hiện ra đằng sau tấm gương. Đích thị là khuôn mặt của một gã thanh niên lạ hoắc!

Vẫn đôi mắt ấy, cái mũi ấy, cái miệng ấy, nhưng dường như tôi đã biến thành một con người mới, hoàn toàn khác và cực kỳ lạ lẫm với bản thân tôi trong quá khứ. Mười bảy, mười tám tuổi, người ta có thể không còn là chính mình!

Có hai người đàn ông tay xách nách mang cùng bước vào, đi ngang qua bồn rửa liếc nhìn tôi một cái tỏ vẻ cảnh giác trước khi vào trong khu vực vệ sinh. Tôi vuốt mớ tóc lần cuối, chớp chớp mắt để cho những giọt nước đọng trên mi lúc rửa mặt rơi xuống trước khi bước ra ngoài. Không khí trong sân ga vẫn còn tối và ẩm ướt, đã có lác đác vài hành khách bắt tàu sớm tụ tập ở khu vực cửa soát vé, lặng lẽ đứng ngồi hoặc rì rầm trò chuyện. Tôi chọn ngồi chờ tàu vẫn tại chiếc ghế băng cũ đã ngả lưng đêm qua, thò tay vào túi trong áo khoác kiểm tra để biết chắc rằng tiền vẫn nằm nguyên vị trí, rồi lại thò tay vào trong túi quần để chắc mẩm chiếc smartphone chưa bị rơi mất lúc đi vệ sinh. Thêm chiếc ba lô để dưới chân với chiếc mũ lưỡi trai thể thao hiệu Titleist móc một bên nữa là đầy đủ đồ đoàn không thiếu một thứ gì. Tôi nói “không thiếu một thứ gì” trong những đồ đạc tối thiểu cho một thằng chuẩn bị đi xa như tôi, chứ tất nhiên, lúc chuẩn bị, tôi đã chỉ chọn mang theo những vật dụng thật cần thiết và gọn nhẹ nhất. Quần áo thì tôi chọn hai chiếc quần vải chất liệu mỏng nhất có thể, kèm theo ba chiếc áo phông dài tay, loại tối màu và đơn giản nhất. Áo ấm thì không cần thiết vì trong Nam nghe nói khí hậu nắng ấm quanh năm, một năm bốn mùa đều là mùa hè nên tôi không cần phải lo lắng cái khoản sẽ bị chết rét, càng đỡ tốn một diện tích đáng kể trong ba lô. Thêm ba đôi tất và vài bộ đồ lót để thay đổi, một cuốn sổ tay bìa da mỏng để tôi ghi chép những điều cần thiết, mấy thanh sô cô la đen khoái khẩu cùng với một cuốn sách nhạc quý như vàng soạn riêng cho độc tấu ghi ta mà tôi không thể bỏ lại. Đó là tất cả các thứ tôi đã tỉ mỉ lựa chọn để xếp vào một chiếc ba lô bí mật được chuẩn bị từ cách đây chừng ba tháng. Kể từ ngày đầu tiên chuyển về sống cùng mẹ và bố dượng, tôi đã luôn nung nấu ý chí ra đi, nhưng không ngờ ngày đó cuối cùng lại đến theo cái cách khốn khổ như thế này.

Trong chiếc ba lô, ngoại trừ các món đồ đạc ấy ra thì còn lại toàn những thứ mà đến giờ tôi không thể hiểu nổi vì sao trong lúc bỏ trốn hoảng loạn và gấp gáp ấy, tôi lại vơ chúng theo. Đó là một chiếc đèn pin cỡ trung, một tấm bạt dày loại không thấm nước, một cuộn dây thừng mềm dẻo bện từ sợi nhân tạo và một con dao gập bằng thép chuyên dụng mỏng nhẹ nhưng rất sắc bén. Cứ như đang chuẩn bị cho một cuộc đi rừng chính hiệu! Trong khi đích đến trong đầu của tôi là Sài Gòn, một nơi như người ta nói thì thời gian luôn gấp gáp còn người thì đông như kiến và vội vã đến nỗi ngoài bản thân mình ra, người ta chẳng buồn quan tâm đến những người bên cạnh. Đó mới là nơi lý tưởng dành cho tôi ẩn náu chứ không phải là một chốn heo hút rừng thiêng nước độc núi non hiểm trở phải cần đến những thứ đồ vơ quàng vơ xiên kia. Tuy thế, ngay cả lúc đang ngồi tĩnh trí một mình như thế này, tôi lại không nỡ vứt chúng đi mà thay vào đó, tôi đã bỏ lại cây ghi ta trong nhà vệ sinh công cộng.

Nó là cây đàn ghi ta độc nhất vô nhị, được làm ra bởi đôi bàn tay bị cụt mất ngón giữa bàn tay phải của một người thợ đàn già sống ở cuối con hẻm vô danh phía bên hông nhà ga. Mặt đàn làm từ gỗ tuyết tùng nguyên miếng, chất gỗ tốt lên nước mịn bóng nổi rõ những đường vân lan đều một màu đỏ sậm đến khó tin, tưởng tượng lúc ta gõ nhẹ ngón tay lên đó sẽ nảy ra những tiếng vang dày và ấm đến thế nào. Tôi đã phải lòng ngay khi nhìn thấy cây ghi ta cổ điển ấy lần đầu tiên, nhưng người thợ nhất quyết không bán. Ông lão nói: “Có rất nhiều những cây đàn tốt ở cửa hàng của lão, cậu chọn lấy một chiếc chứ cây đàn đó thì nhất quyết không được.”

Dù tôi có nói tha thiết đến thế nào, có trả giá cao bao nhiêu, ông lão vẫn khăng khăng từ chối khiến tôi không khỏi thất vọng.

“Vậy ông cho cháu cầm thử cây đàn và gảy vài nốt có được không?”

Người thợ già đắn đo một hồi sau mới lặng lẽ tháo cây đàn đang treo trên tường xuống, chỉ tay ra hiệu cho tôi ngồi lên cái ghế trước mặt rồi mới đặt nó vào lòng khách. Động tác ấy cẩn thận hệt như bà mẹ miễn cưỡng cho phép người hàng xóm vụng về cứ năn nỉ đòi bế đứa con đầu lòng vừa mới chào đời.

Cây đàn được chế tác hoàn hảo, âm bồi ở tất cả các vị trí nghe trong veo như tiếng chuông ngân và khi tôi đánh một hợp âm, chuỗi âm thanh trầm ấm rót vào trong không khí nghe vừa như tách bạch, vừa như tổng hòa từng nốt từng nốt quyện vào nhau lan tỏa tới từng kẽ hở của không gian. Những đường vân gỗ đỏ sậm như máu của kẻ tử vì đạo trên mặt đàn dường như cũng đang run rẩy uốn lượn.

Tôi ra về trong niềm tiếc nuối. Ngày hôm sau, tôi quay lại, xin được gảy một vài nốt. Ngày hôm sau nữa cũng thế...

Cuối cùng, ông lão đột nhiên đổi ý, đồng ý bán nó cho tôi.

Từ đó trở đi, mỗi khi tôi ôm đàn, nó trở thành một phần của cơ thể tôi, cùng chung hơi thở, cùng chung cảm giác và sáu dây đàn như những sợi gân nối liền với tim, chảy cùng một dòng máu nóng cuồn cuộn trong cơ thể thanh niên đang hừng hực nhựa sống. Vì thế quyết định bỏ cây đàn lại giống như tôi bị chặt đi mất một bàn tay, đau đớn thế nhưng đành lực bất tòng tâm. Lúc nãy, vừa ra đến ngoài cửa nhà vệ sinh, tôi nghe thấy từ phía trong vọng ra tiếng chuyện gẫu. Hai người đàn ông đã liếc tôi ở chỗ bồn rửa mặt nói chuyện với nhau qua bức tường xây trống phía trên ngăn giữa hai buồng cầu.

“Này, ông đọc báo ngày hôm nay chưa? Ở Hải Phòng lại có một vụ giết người dã man, mà thằng ôn hung thủ mới có mười bảy, mười tám tuổi thôi. Kinh thật! Tôi đọc mà còn thấy hãi vãi cả đái. Mà theo nhận dạng thì thằng oắt con khát máu này thuộc vào dạng thư sinh trắng trẻo, ăn học đàng hoàng, lại còn có năng khiếu ghi ta ghi tiếc nữa mới hài chứ.”

Người kia cự lại:

“Giờ này làm gì đã có bán báo hôm nay?”

“A, nhầm! Hôm qua. Tôi đọc xong hôm qua cứ nghĩ là hôm nay.”

“Thế hung thủ bỏ trốn rồi à?”

‘Ừ, trốn con m... nó rồi! Mà khi trốn, nó còn rách xách theo cây đàn nữa mới ngu. Giết người mà còn bày đặt tinh vi! Bọn đấy bắt được thì cứ phải xử bắn cả nút!”

“Này, thằng nhóc hồi nãy cũng cỡ tuổi đấy, cũng mang theo cây ghi ta, tôi để ý thấy nó dựng ở mé bồn rửa thì phải.”

“Hê hê! Thằng ấy lông măng đầy mặt, bé như cái kẹo thế thì siết cổ người ta thế quái nào được. Chắc sinh viên về quê còn máu me văn nghệ văn gừng tí thôi! Nó mà là hung thủ thì tôi với ông chết ngắc ngay mà chưa kịp kéo khóa quần lên ấy chứ... hê hê... đừng có tưởng...”

Họ còn đùa mấy câu tục tĩu nghe rất chói tai nữa nhưng tôi chẳng còn tâm trí đâu mà để ý, trong tai lúc này chỉ ong ong lên những lời cảnh báo. Một thằng nhóc thư sinh mười bảy, mười tám tuổi bỏ trốn với cây ghi ta, chẳng phải rất giống tôi hay sao? Không không, tôi không phải là tên hung thủ dã man trong bài báo kia. Tâm trí tôi gào lên. Tôi chưa từng đánh ai bao giờ, nói chi đến sử dụng dây điện và dao bầu một cách man rợ như thế. Vụ việc với bố dượng của tôi chỉ là một tai nạn không cố ý. Nhưng liệu có ai tin tôi không? Liệu sau ngày hôm nay, tôi có bị phơi mặt trên báo, có trở thành đối tượng để người ta phỉ nhổ như tên hung thủ kia? Khủng khiếp quá, tôi không thể nào tưởng tượng tiếp được nữa. Chỉ có an toàn trốn khỏi nơi đây đến một nơi thật xa, tôi mới hy vọng thoát khỏi tất cả đống rắc rối này. Muốn thế, có lẽ phải bỏ cây ghi ta lại. Nhiều kẻ đào tẩu dễ dàng bị bắt lại vì chúng đã ngớ ngẩn mang theo những đồ vật có thể dùng làm đặc điểm nhận dạng. Nhưng nếu như vứt nó lại, tôi sao nỡ đành lòng nhìn cây đàn quý người thợ già từng gìn giữ như báu vật trước khi tin tưởng trao nó cho tôi chẳng biết sẽ thất lạc đi đằng nào. Không còn nhiều thời gian để đắn đo, tôi liếc quanh nhà vệ sinh, phát hiện ra một khe hẹp trên trần, chỗ người ta xây thành một cái ngăn đựng đầy dụng cụ vệ sinh và hộp các tông cũ. Nhảy lên thành bồn, bới đám đồ đầy bụi bặm trong ngăn ấy ra đủ một chỗ để nhét vừa cái túi đựng cây ghi ta, tôi nhanh tay nhét vào và phủ đám giấy các tông lên trên. Lúc lê bước chân ra bên ngoài, tôi tự nhủ thầm trong lòng mình: “Đàn ơi! Hãy đợi tao, một ngày nào đó...”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Minh Moon

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.