Hạt Hòa Bình

Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

❊ ❊ ❊

Tôi nghĩ mình vừa mới bị mộng du. Tôi đã đi lang thang khắp các toa tàu trong khi mọi người đang ngủ say như chết. Xuyên qua hết các toa ngồi, cuối cùng tôi vào một khoang giường nằm, tìm một chiếc giường tróng và leo lên đó.

Sau đó, tôi nhắm mắt, nằm thẳng cẳng trên giường. Trước khi tôi kịp mở mắt ra, xung quanh đột nhiên bị rung lắc mạnh. Những tiếng va chạm kịch liệt từ xa dội lại. Một tiếng rít ghê rợn xoáy vào màng nhĩ, và cả tiếng kim loại siết mạnh vào nhau khiến người ta bất giác nổi da gà. Vì một nguyên nhân nào đấy, cả đoàn tàu đang rung chuyển. Mặt đất quay cuồng. Bóng đêm như bị lật nghiêng. Một lực đẩy hất tôi văng ra khỏi giường, chỉ kịp vòng hai cánh tay ôm lấy đầu, ngực va vào thành tàu tê dại. Sau một phút sững sờ, những tiếng kêu cứu thất thanh, nháo nhào từ khắp nơi vọng lại.

Toa tàu đã dừng rung lắc nhưng mọi người xung quanh vẫn chưa hết hốt hoảng. Tôi bò dậy từ đống hành lý rơi rớt ngổn ngang dưới sàn, trừ ngực bị thương nhẹ vì va đập còn lại không có nguy hiểm gì đáng kể. Giờ đang đúng lúc nửa đêm, xung quanh không có ánh điện, tối đen như mực. Ánh sáng từ những màn hình điện thoại di động được bật lên không soi sáng được hết toa giường nằm nhỏ hẹp. Dựa vào thứ ánh sáng yếu ớt đó, tôi tìm chiếc ba lô lúc này đang yên vị tít trong góc gầm giường. Khi không gian đen đặc được chiếu sáng bằng chiếc đèn pin tôi vừa lấy ra từ trong ba lô, một người đàn ông tiến lại giằng lấy chiếc đèn. Chùm sáng màu trắng quét nhanh một vòng quanh khối không gian hẹp. Giữa đám lộn xộn của chăn đệm và hành lý, gương mặt những hành khách ở chung trong toa còn chưa tan hết nỗi kinh hoàng. Nhưng thật may mắn là mọi người đều không có ai bị thương nặng. Cả vụ va đập vừa rồi, tuy mọi thứ diễn ra rất nhanh và có vẻ nghiêm trọng, nhưng rốt cục toa tàu chỉ hơi bị nghiêng trệch ra khỏi đường ray mà thôi.

Đám người xung quanh bắt đầu phỏng đoán đoàn tàu đã bị lật. Ông khách lúc nãy trao trả lại cho tôi chiếc đèn pin với yêu cầu soi cho ông cùng hai người khác tìm cách mở cửa khoang tàu đang bị khóa. Ông ra lệnh:

“Phải thoát ra ngoài trước rồi hãy tính. Những người còn lại gom đồ đạc vào một góc.”

Tuy nhiên, nhiệm vụ mở khóa cửa có vẻ bất khả thi. Các cánh cửa ra vào đều đã bị khóa chặt trước đó bởi nhân viên đường sắt. Họ chuyển hướng tìm cách đập vỡ các ô cửa kính để lấy chỗ trèo ra nhưng vì không có dụng cụ gì trong tay, nhiệm vụ này cũng không thực hiện được nốt. Lớp kính đó quá dày.

Đám người thử đủ mọi cách xong đành bó tay. Tôi chán nản đặt cái đèn pin vào một góc, để nguồn sáng duy nhất ấy chiếu thẳng lên trần tàu. Chốc chốc lại có người sốt ruột đi ra chỗ cánh cửa cạy, vặn một hồi, sau đó gào lên bất lực rồi lại hậm hực đi vào. Tôi cũng đã thử. Và đành bỏ cuộc. Cánh cửa ngăn chúng tôi với bên ngoài, nhưng không thể ngăn được những tiếng rên rỉ vì đau đớn hay la hét vì hoảng hốt ở ngoài kia. Chúng vẽ ra một khung cảnh chết chóc đáng sợ vượt quá sự tưởng tượng của tôi.

Một vài người bắt đầu mất kiên nhẫn. Họ điên cuồng gọi điện thoại cho người thân, bạn bè, hoặc gọi cho bất cứ ai có thể gọi được vào lúc nửa đêm để mong có người chia sẻ với họ sự cố quái đản này. Trái với tình trạng nhốn nháo xung quanh, tôi ngồi im lặng trong góc phòng, tâm trí miên man với những liên tưởng bất định. Đột nhiên, một người hỏi:

“Ơ hay, cái nhà anh Thành nằm ở giường này đâu rồi nhỉ?”

“Ư nhỉ! Còn thằng bé này ở đâu ra vậy?”

Mọi người bấy giờ mới nhớ ra, dồn dập hỏi tôi. Tôi đành trả lời:

“Chú Thành đổi chỗ cho cháu. Giờ chú ấy đang ở toa số' 7.”

“Thế à! Thế mà tôi ngủ chẳng biết gì. Ông Thành đó là người quen của cháu à?”

“Vâng.”

“Mà sao bọn trên tàu nó lại khóa cửa thế không biết?”

“Hay nó sợ nhảy tàu?”

“Mẹ kiếp, nơi núi non hoang vu thế này muốn chết mới nhảy tàu.”

“Ay, chính vì nơi đây địa hình hiểm trở nên họ mới đóng cửa sợ khi tàu đi qua khúc cua hành khách bị văng ra ngoài.”

“Đây là đâu vậy hả các bác?”

“Chắc là cuối địa phận Thừa Thiên Huế, giáp với Đà Nang rồi. Trời tối nên các vị không nhìn thấy gì, còn nếu ban ngày sẽ quan sát được kỹ hơn. Tôi nhiều lần đi tàu qua khúc này rồi, quả thật là đệ nhất kỳ quan đường

tàu hỏa đấy. Một bên là núi xanh thăm thẳm, một bên là biển Lăng Cô biêng biếc. Phải công nhận là rất đẹp. Nhưng cũng rất nguy hiểm vì nơi đây núi non cách trở. Nếu như gặp tai nạn thì nguy cơ chầu diêm vương cao, chỉ cần chệch khỏi đường đi thì một là va vào vách núi, hai là bay xuống vực. Địa hình này xa xôi nên cũng khó cứu hộ cứu nạn.”

“Gớm cái nhà bác này, nói nghe phát kinh lên được.”

“Kinh thê: nào mà kinh. Chẳng phải chị vẫn sống sờ sờ ra đấy sao.”

Ngồi không chừng nửa tiếng sau nhân viên đường sắt mới tới ứng cứu. Họ hỏi chúng tôi có ai bị thương hay không rồi thông báo ngắn gọn rằng đoàn tàu đã gặp phải một tai nạn nghiêm trọng chưa từng có trong lịch sử.

“Xin mọi người bình tĩnh và hết sức thông cảm. Chúng tôi rất lấy làm tiếc về sự cố' không ai mong muốn này. Tuy nhiên phải nói rằng các bác, các anh chị là những người may mắn được ở một trong những toa an toàn nhất trên chuyến tàu. Trong khi đó, đã xác định có 8 trên tổng số' 13 toa tàu bị lật nghiêng về phía bìa rừng sát vịnh Lăng Cô, trong đó nghiêm trọng nhất là toa xe số' 7 bị đứt lìa hẳn và bị văng xuống sát mép biển. Các đồn biên phòng và các đội cứu hộ, xe cứu thương đã được huy động, đang trên đường tới đây. Hiện tại, do địa hình và trời tối, nên chúng tôi khó xác định được thương vong nhưng ước tính số' người bị thương vì va đập sẽ lên tới hàng trăm người. Chúng tôi rất mong có sự giúp đỡ của những ai còn khỏe mạnh để giúp đưa người bị thương tới nơi tập kết và sơ cứu. Xin mọi người hãy đi theo tôi.”

Mặt đất dưới chân tôi như đang sụp xuống. Tai tôi ù đi. Dọc theo những toa tàu mới đây còn hùng dũng lướt đi băng băng trong gió giờ nằm dài như một phần thân của con sâu bị giày xéo, hàng trăm con người vừa trải qua một tai nạn kinh hoàng đang rói loạn nháo nhào. Tiếng gào khóc, tiếng kêu cứu ầm ĩ. Rất nhiều hành khách bị thương, máu me đầy người được dìu ra ngoài. Một người đàn ông ôm thi thể của vợ khóc nức nở lên như trẻ con. Nhưng những tiếng động đó chẳng thể nào tác động đến tôi vì bên tai tôi lúc này chỉ có một câu nói lặp đi lặp lại “nghiêm trọng nhất là toa xe số' 7 bị đứt lìa hẳn và bị văng xuống sát mép biển”. Toa tàu số' 7 là toa duy nhất bị hất văng xuốhg biển. Lẽ ra chính tôi đang ở trên toa tàu đó, bị hất tung vào đá, bị nghiền nát khi toa tàu lăn trên sườn núi và sau đó bị chôn vùi dưới làn nước biển lạnh lẽo. Thế mà, tôi lại được sống.

Không! Không! Tôi gào lên trong tâm trí. Đêm sâu hun hút. Phía dưới xa xa kia, mặt biển đen ngòm, lấp lánh mời gọi.

“Chạy đi.”

Giọng nói rin rít vừa xa lạ, vừa quen thuộc bất ngờ xuất hiện.

“Chạy đi. Chẳng phải ngươi đang muốn làm điều đó hay sao?”

Nó thì thào thúc giục. Âm hưởng ma mị của giọng nói khiến chân tôi không tự chủ nhấc lên, bước một bước về phía trước.

“Ngươi đang sợ hãi vì mất phương hưổng. Ngươi nghĩ ngươi gặp được ông ta là một niềm an ủi lổn nhưng thật lấy làm tiếc, đợi chờ ngươi vẫn là một tương lai vô định, một cuộc sống vô nghĩa lý, một tội lỗi không thể sám hối. Nếu như ngươi chết đi... Chết đi, đó mổi là giải thoát. Ngươi có thể chấm dứt mọi đau khổ từ đó. Chạy đi... Trưổc mặt ngươi đang là vực sâu. Ngươi sẽ gieo mình xuống vách núi. Ngươi sẽ là một trong những nạn nhân của vụ lật tàu này. Một cái chết rõ ràng, minh bạch làm sao. Thật là một cái kết tốt đẹp. Ngươi đã mong chờ điều đó từ khi ngươi bắt đầu cuộc hành trình này đấy thôi!”

“Đi nào, cậu bé!”

Cùng với tiếng khích lệ của giọng nói, chân tôi cử động mỗi lúc một nhanh. Nó đã buông xuôi, không chịu nghe theo ý thức phản kháng của não bộ. Nó lao vào màn đêm. Tiếng gió rít sắc nhọn. Những bụi cây cỏ ngả rạp dưới chân. Rồi đến đá. Đá tảng lạnh buốt dầm dề sương. Và rồi đến khoảng không. Khi buông mình vào khoảng trống vô tận, khuôn mặt tôi đầm đìa nước mắt.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Minh Moon

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.