Con tàu tiến vào cảng, mấy người từ trên tàu tuần tra dẫn đường nhảy xuống, đối mặt với mấy tên bảo vệ, vỗ vỗ vai bọn họ, nhìn về phía đám người đằng sau, "Giao lại cho các người đấy."
"Hàng gì thế?" Tên bảo vệ đến kiểm tra bước tới, sau lưng hắn là hai tên lính vũ trang đầy đủ với súng tiểu liên trên vai, vẻ mặt hung hăng nhìn sáu người, "Mở ra xem nào."
"Tại sao phải mở thùng? Đây là đồ chúng tôi vận chuyển cho khách hàng mà?" Một trong sáu người quấn áo choàng, giọng nói oang oang hỏi lại.
Tên cầm đầu bảo vệ với đôi mắt tam giác trừng lên, mẩu thuốc lá ngậm trong miệng nhảy lên xuống, "Tất nhiên phải xem rồi, đây là Cục di dân Lôi Khắc Tát đấy, khách khứa ra vào đây rất nhiều, ai mà biết các ngươi có giấu vũ khí cấm trong tàu hàng hay không, nhỡ xảy ra chuyện gì... mọi người đều phải chịu vạ lây."
Mở khoang hàng ra, bốn cỗ cơ giáp "Lôi Điểu" đang lặng lẽ nằm phía sau tàu.
"Cơ giáp Lôi Điểu?" Tên cầm đầu bảo vệ tỏ vẻ thất vọng. "Lôi Điểu" cùng lắm chỉ là cơ giáp thế hệ mười một, gắn thêm cánh quạt tuabin, có thể bay trong không gian nhưng bay lượn khá vụng về, không thể so sánh với chiến đấu cơ, chỉ có phi công cấp cao mới điều khiển Lôi Điểu bay lượn tự do được. Điều này dẫn đến việc "Lôi Điểu" không phải là cơ giáp cao cấp gì, chỉ là loại nhập môn có thể bay lượn mà thôi. Thế nên bốn cỗ "Lôi Điểu" chẳng phải đơn hàng lớn gì. Mà tàu hàng vận chuyển bốn cỗ Lôi Điểu thì có bao nhiêu lợi lộc?
"Vào trong làm thủ tục báo quan trước đi, rồi mới được tiếp tế. Thời gian này, chi bằng ở đây chơi chút, dạo gần đây có mở thêm không ít trò cá cược đấy." Tên đội trưởng bảo vệ cười nhạt, dẫn mọi người đến nơi báo quan, giao cho nhóm bảo vệ khác.
Ngoài dự đoán, dù biết trạm tiếp tế số 1984 chém giá rất đắt đỏ, nhưng lần này người trong trạm không gian lại rất đông, khiến đội bảo vệ ở đây bận không xuể. Tên bảo vệ dẫn đường cho họ cũng đầy vẻ mất kiên nhẫn, có lẽ vì hắn biết đám người trước mắt này chẳng có bao nhiêu tiền của để tiêu xài hoang phí ở đây.
Khi qua báo quan, tiến vào bên trong trạm không gian, nơi đây đã đông đúc người qua lại. Những nhà thám hiểm, lính đánh thuê với trang phục khác nhau, có kẻ tụm ba tụm năm ngồi trong quán ăn, quán rượu, nhìn ra ngoài với ánh mắt lạnh lẽo, cảnh giác.
Một số người trông rõ là khách du lịch thì âm thầm thu mình trong góc quán ăn. Đầu bếp bưng những chiếc đĩa giá đắt đỏ nhưng chẳng có mấy thức ăn, "bộp" một tiếng đặt lên bàn. Mớ thức ăn chỉ toàn nước canh và vài miếng mỡ, được gọi mỹ miều là "canh thịt kho", bắn tung tóe nước canh, ngay lập tức vơi đi một nửa, để lộ ra những mẩu thịt mỡ nhỏ bên trong, trông như những gò đồi cô độc trên sa mạc. Nhưng những vị khách đã đói khát rét mướt từ lâu lại không dám giận cũng không dám nói, vừa gặm vài mẩu bánh mì và bát cơm nhỏ, vừa tranh thủ ăn cho no bụng. Mặc kệ đám đầu bếp trong góc nhìn cảnh này cười cợt, khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt: "Lũ nghèo kiết xác này."
Trong trạm không gian, hạng người nào cũng có. Ngoài nhà thám hiểm, lính đánh thuê, kẻ buôn lậu, kẻ vượt biên, còn có vài kẻ mặc gấm vóc, bọn họ phần lớn không phải đến để tiếp tế, mà là hứng thú với các trò đánh bạc trong trạm. Có người ở đây một đêm phất lên, cũng có kẻ gia sản bạc triệu trong chớp mắt trắng tay. Sự kích thích như giữa thiên đường và địa ngục khiến những người này chấp nhận rủi ro xuất hiện ở trạm không gian Lôi Khắc Tát để đánh cược một phen.
Nhóm thương nhân sáu người này ngồi xuống trong quán ăn, kẻ mặc bộ đồ đầu bếp vấy bẩn ném ra một thực đơn điện tử rách nát, trên mặt màn hình đầy những vết dầu mỡ, khó khăn lắm mới hiện ra giá cả các món ăn.
Mà không ngoại lệ, trước các món ăn được ghi giá "dR bảng", "998 bảng", "99UR bảng", đều có những con số "1", "2", "3", "4" bị vết dầu mỡ che khuất. Nếu sơ ý không nhìn kỹ, sẽ phải trả cái giá cao hơn gấp mấy lần so với dự tính vốn đã rất đắt đỏ.
Bẫy tiêu dùng như vậy nhan nhản trong trạm không gian.
Có kẻ không trả nổi tiền thì dễ thôi, đội bảo vệ Lôi Khắc Tát cầm súng đạn thật đứng bên cạnh sẽ lục soát toàn bộ hành lý của ngươi, không đủ tiền thì lấy tàu buôn ra trừ nợ, rồi tống ngươi lên khoang cứu sinh, bắn thẳng vào vũ trụ sâu thẳm. Kẻ may mắn thì được tàu buôn tốt bụng cứu, kẻ không may thì e là cứ thế phiêu bạt mãi, cho đến khi chết đói chết rét trong khoang cứu sinh.
Còn nhóm thương nhân sáu người này, trong mắt đầu bếp, có lẽ cũng là người có chút tiền của. Một thanh niên khí chất trác việt, đôi mắt thư thái thon dài, linh hoạt sáng ngời. Hai người đàn ông trung niên xuất chúng, một người lưng rộng vai gấu, mặt có vết sẹo, nhìn là biết hạng người kinh nghiệm dày dạn. Người kia tóc đen mắt sáng, có sống mũi cao thẳng khiến phụ nữ cũng phải ghen tị, đang lặng lẽ quan sát xung quanh. Bốn người còn lại, ba người là nam giới tráng kiện, một người giấu đầu trong áo choàng, khoảng hai mươi tuổi, thân hình lồi lõm, người phụ nữ với làn da màu đồng tràn đầy sức sống, càng khiến đám lính đánh thuê đang nhìn chằm chằm bên này sáng mắt lên.
"Vừa hay đang rất đói," người đàn ông cao lớn liếc nhìn thực đơn, "Tôm Bắc Băng tinh ủ bánh mì Pháp, sò xanh Dương tinh sốt tỏi, trứng cá mập nướng, bít tết bò Cổ Đức Tinh..." thản nhiên gọi một đống lớn món ăn, khiến gã đầu bếp vừa rồi còn vẻ khinh khỉnh sững người, sau đó nở nụ cười như nhặt được báu vật.
Những món ăn này cộng lại là một khoản tiền khổng lồ, dù sao hắn cũng không lo bọn này lát nữa ăn xong sẽ quỵt tiền, chỉ cần dám quỵt, đội hộ vệ trạm không gian sẽ lập tức đến thu vét sạch sẽ đồ quý trên người bọn họ. Bọn này trông có vẻ là thương nhân, tàu hàng của bọn họ cũng đáng giá khối tiền, hắn sợ gì chứ? Cứ dọn những thứ tốt nhất lên là được.
Chẳng mấy chốc, những món ăn có cái tên mỹ miều này được bưng lên, tuy không tinh xảo bằng các nhà hàng lớn trong xã hội văn minh, nhưng đã hơn hẳn lũ người xung quanh đang ăn như heo kia. Dù sao những món ăn mỗi món vài ba ngàn bảng này đủ mua mười phần sơn hào hải vị ở nhà hàng tốt nhất Đế quốc rồi.
Những hành khách đang ăn bánh mì đen chấm nước canh trong góc nhìn họ với vẻ hơi đồng cảm. Giá tiền trong đĩa của họ đã cao quá đáng, đủ cho họ ăn trong một tuần, mà giờ đám người này lại gọi một đống lớn thế kia... Chỉ cần nghĩ thôi cũng đoán được họ sẽ phải trả cái giá bao nhiêu cho bữa ăn này... thậm chí có thể là cái giá bằng cả mạng sống.
Vài tên lính đánh thuê, thợ săn kho báu đã ném cho họ ánh mắt như nhìn kẻ "tự tìm đường chết", đội hộ vệ Lôi Khắc Tát đứng gác bên ngoài cũng thỉnh thoảng liếc nhìn họ, giống như đang xác định con mồi.
Sáu người khoác áo choàng dường như không hề hay biết gì, vẫn ăn uống thả cửa những món ăn "đắt giá" này, còn tấm tắc khen ngợi hương vị nơi đây. Còn gã đầu bếp có lẽ lần đầu được khen, đang mơ mộng lát nữa bắt giữ tàu hàng của đám người này, hắn sẽ được Lôi Khắc Tát chia chác bao nhiêu tiền hoa hồng?
Sáu người dùng bữa xong, đầu bếp mới cười cợt đưa hóa đơn, liếc mắt nhìn sáu người, "Thưa các ông, tổng cộng các vị tiêu tốn... năm vạn bảng tiền Đế quốc."
Năm vạn bảng! Ăn một bữa hết năm vạn bảng!
Một vài hành khách xung quanh nghe được con số này liền rớt cả hàm, còn vài người thì thấy lạ cũng không lấy làm lạ, nhìn đám người này bằng ánh mắt "thỏ tử hồ bi". Đáng thương... đám thương nhân này, chẳng lẽ là lần đầu tới đây sao?
Đầu bếp nói xong, ánh mắt chằm chằm nhìn biểu cảm của sáu người, đội bảo vệ hộ vệ bên ngoài đã bắt đầu tiến lại gần... nhưng bị đầu bếp ra hiệu ngăn lại.
Những thợ săn kho báu và lính đánh thuê đang xem náo nhiệt xung quanh đồng loạt sững sờ.
Bởi họ nhìn thấy, người đàn ông cao lớn cầm đầu kia, vậy mà lấy từ trong chiếc vali nhôm tùy thân ra một xấp tiền mặt năm vạn bảng, đặt ngay lên bàn, thanh toán tiền nong.
Đội bảo vệ ngoài cửa lùi lại, tên đầu bếp cầm tiền chắc là lần đầu tiên không xảy ra xung đột với một nhóm thực khách vì khoản phí đắt đỏ này.
Nhóm người trước mắt này là đồ ngu à? Bữa cơm đó cao lắm chỉ đáng một ngàn bảng... Nhưng khi hắn hét giá năm vạn bảng, sáu người này lại không hề phản ứng gì, cứ thế ngoan ngoãn trả tiền... Nếu các người phản kháng tranh luận một chút, thì còn khiến người ta thấy bình thường... nhưng kiểu này chỉ có thể chứng tỏ, bọn chúng có gia sản còn giàu có khủng khiếp hơn vẻ ngoài nhiều.
Đã vậy... gã đầu bếp đếm xấp tiền trên tay, nhìn theo bóng lưng sáu người và chiếc vali nhôm kia, trên mặt đã hiện lên một nụ cười tàn nhẫn.
Ăn xong, nhóm sáu người tiến về phía trung tâm trạm không gian, thấy quảng trường trung tâm đã tụ tập rất nhiều người. Môi trường đột nhiên tối lại, dưới ánh đèn chiếu rọi, chủ nhân trạm không gian Lôi Khắc Tát xuất hiện trên một nền đài cao tầng, ánh đèn spotlight chiếu thẳng vào người hắn. Cột ánh sáng trắng trong bóng tối soi rõ vô số bụi bặm đang nhảy múa điên cuồng.
Lôi Khắc Tát là một trung niên bụng phệ, ria mép xoăn tít vắt ngang trên môi, đôi mắt cong tít lại, tạo cảm giác rất dễ nói chuyện. Bên cạnh hắn, nép sát là một người phụ nữ mặc xường xám chân dài, chỉ có điều người phụ nữ này tuy có thân hình ma quỷ, nhưng lại là một gương mặt ngựa với cặp lông mày chau lại, trông cực kỳ khó coi. Nhưng trong toàn bộ trạm không gian, không ai dám nói bà ta khó coi, kẻ nào dám bàn tán sau lưng như vậy đều bị quăng cho chó ăn.
Đây chính là người phụ nữ của Lôi Khắc Tát, Bối Lạp. Họ cùng nhau sinh được một đứa con trai, Lôi Ba Đặc.
"Các quý ông, các quý bà, chào mừng đến với Cục di dân Lôi Khắc Tát, các vị sẽ được hưởng những dịch vụ tuyệt vời nhất, sự đãi ngộ ưu tú nhất, trải nghiệm kích thích nhất ở đây... hy vọng chuyến đi trạm không gian hôm nay của các vị thật vui vẻ." Lôi Khắc Tát giơ tay hô lớn, phun ra vài bọt mép, đội bảo vệ xung quanh đồng loạt phụ họa, trong loa xung quanh truyền đến tiếng vỗ tay điện tử tổng hợp, tạo ra một bầu không khí vui vẻ giả tạo.
"Tiếp theo, sẽ là thời gian trừng phạt của chúng ta." Giọng Lôi Khắc Tát thay đổi, vài luồng ánh sáng trắng xoẹt xoẹt chiếu xuống đài, làm hiện ra vài người đàn ông đang bị dây trói chặt, miệng nhét giẻ. Trước mặt những người này còn đứng một thanh niên vênh váo tự đắc. Hắn chính là Lôi Ba Đặc, gương mặt ngựa của mẹ hắn đã thể hiện sự vĩ đại của gen di truyền trên người hắn, trên gương mặt ngựa này còn lộ rõ vẻ hung hãn.
"Những kẻ này đã vi phạm quy tắc của Cục di dân chúng ta, tổn hại đến lợi ích của người khác, nên hôm nay chúng ta sẽ xử quyết chúng tại đây!"
Khi Lôi Khắc Tát tuyên bố như vậy, một số lính đánh thuê, thợ săn trong đám đông mới phát ra những tiếng hét đầy khát máu. Bọn họ thích xem nhất chính là những cảnh tượng thế này!
Và dưới tiếng gào thét cuồng nhiệt của những khán giả này, mắt của mấy kẻ bị trói lộ ra vẻ sợ hãi và kinh hoàng, nhưng chẳng ích gì. Ngay sau đó, một thanh niên cởi trần xuất hiện dưới ánh đèn.
Nhìn thấy thanh niên này, Sa Lị trong nhóm sáu người đột nhiên bịt miệng lại, "Anh trai!"
Thanh niên này chính là anh trai của cô, Hi La, người đã ở lại trả nợ thay cô, thề sẽ bán mạng cho Lôi Khắc Tát!
Ngay giây phút này, thanh niên cởi trần túm lấy một trong những người đàn ông đang bị trói, sau đó dưới sự hò reo cổ vũ của vô số khán giả, áp giải những kẻ đang run rẩy vì vi phạm quy tắc trạm không gian này đến thiết bị tống tiễn ra ngoài, nhốt bọn họ vào lồng kính trong suốt, rồi ấn nút phóng. Liền thấy cánh cửa thông thẳng ra vũ trụ bên trong kính mở ra, một người lập tức bị chân không hút bay ra ngoài, biến mất trong không vực xa xăm, trên người có lẽ thịt nát xương tan, trở thành một vật thể trôi nổi lặng lẽ.
Hi La lặng lẽ quay người, rồi đi túm người thứ hai.
Lôi Ba Đặc "bốp" một tiếng vung roi, quất mạnh lên người hắn, "Mẹ kiếp nhanh lên! Tao sớm muộn gì cũng tống cổ mày ra ngoài!"
Nhìn thấy những vết roi chằng chịt trên người Hi La, nước mắt Sa Lị lập tức không kìm được mà chảy xuống gò má. Trong một năm qua, đám súc sinh này đã làm gì với anh trai mình vậy...
Trên khán đài, Lôi Khắc Tát đắc ý cười với người phụ nữ Bối Lạp của mình, "Xem đi, lúc trước tao giữ thằng này lại, thả người đàn bà kia đi, chính là vì nghĩ giá trị của thằng nhóc này lớn hơn một người đàn bà nhiều... Thằng nhóc này là hạng cứng đầu, giữ nó lại để rèn sát khí, rèn sự hung ác cho con trai chúng ta, để tạo uy nghiêm cho đội bảo vệ... Nếu sau này có bất trắc gì, cũng không sợ tao không có người kế thừa..."
Bối Lạp với gương mặt ngựa cười chanh chua đưa tình với chồng, "Được cho ông đấy! Nhưng đừng nghĩ tới những tai họa vô vọng đó, kẻ nào muốn chọc vào ông Lôi Khắc Tát, đều phải trả giá cả đấy!"
Lôi Ba Đặc quất từng roi từng roi lên người Hi La, rồi thúc ép hắn tống từng người một vào nấm mồ vũ trụ. Điều này giống như một loại chất xúc tác, khiến không ít kẻ liếm máu trên lưỡi đao ở đây phát cuồng.
Chúng thích chứng kiến cái chết của người khác, thích chứng kiến những màn giết chóc như thế này.
Những chương trình giết người như vậy cũng là lý do khiến đám lính đánh thuê này đổ xô đến trạm không gian này, ngoài cá cược và giao dịch tình dục ra.
Người đàn ông cao lớn trong nhóm sáu người nhíu mày trước sự huyên náo này, kéo một người qua đường bên cạnh lại, "Dạo gần đây sao lại có nhiều người tụ tập ở đây thế?"
Người kia có lẽ khó chịu vì bị lôi kéo hỏi han, nhưng nhìn vóc dáng người đàn ông trước mặt này là kẻ không dễ đụng vào, đành phải cúi đầu khép nép nói, "Cũng không còn cách nào khác. Trước kia ba thế lực không tặc lớn ở không vực công cộng bên ngoài Tân Nam Tinh tranh đấu lẫn nhau, kiềm chế lẫn nhau, tuyến đường còn khá tự do. Nhưng giờ tình thế bên đó đã khác rồi, Lôi Địch Nhĩ đã giành được thắng lợi cuối cùng, điểm này các ông biết chứ... Lôi Địch Nhĩ hợp nhất ba thế lực không tặc, điều này sẽ trở thành một thế lực khổng lồ. Hắn ta muốn duy trì sự thống trị của mình, muốn lập uy. Thời thế bắt đầu trở nên gian nan, hiện tại lính đánh thuê và thợ săn bình thường, ai còn dám mạo hiểm đi qua đó? Không sợ bị Lôi Địch Nhĩ lấy ra tế cờ mở đao sao? Ngay cả những kẻ tinh nhuệ đó còn phải chùn bước, những kẻ buôn lậu, kẻ vượt biên, và cả đám lữ khách kia, ai còn dám đi qua không vực đó? Thế nên, dù trạm không gian Lôi Khắc Tát này chém đẹp, nhưng ít ra đây là nơi trú ẩn duy nhất, bọn họ đều kéo tới đây... Đừng nhìn mọi người đang cuồng hoan, thực ra ai nấy đều đang ở thế ngàn cân treo sợi tóc. Không vực do Lôi Địch Nhĩ thống trị bị phong tỏa, rất nhiều người không dám đi qua, bị đứt đường kiếm cơm... Mà bên này, ngay cả trạm không gian Lôi Khắc Tát cũng không an toàn nữa. Đừng nhìn Lôi Khắc Tát mồm mép nói không sợ không tặc... Nhưng đó là lúc ba thế lực không tặc còn đang chinh phạt lẫn nhau, ba bên tự lo cho mình, bất kỳ một phe nào, Lôi Khắc Tát đều có thực lực chống lại đối phương. Thế nhưng hiện tại đã hòa làm một, sức mạnh như vậy, Lôi Khắc Tát còn dám nói không sợ ư? Thế nên tâm lý Lôi Khắc Tát chắc chắn cũng đang hư trương thanh thế, nhìn dạo này hắn giết người ngày càng thường xuyên là biết, chính nội tâm hắn cũng rất yếu nhược."
Người đàn ông cao lớn nói bằng giọng quái đản, "Các người từng gặp Lôi Địch Nhĩ chưa?"
Người qua đường kia sững sờ, "Sao có thể chứ? Truyền thuyết kể rằng những kẻ từng gặp hắn đều đã chết cả rồi."
Buông người qua đường kia ra, người đàn ông cao lớn im lặng không nói, thanh niên bên cạnh mỉm cười với hắn, "Xem xem danh tiếng xấu xa của ngươi đã lan xa đến mức nào rồi..."
Lôi Địch Nhĩ dở khóc dở cười, "Sao tao biết được sẽ thành ra thế này chứ?"
Màn giết người bên này đã xong, Lôi Khắc Tát tuyên bố hoạt động giải trí hôm nay bắt đầu, rồi đứng dậy rời khỏi đài.
Lúc này, một người phụ nữ mặc đồng phục công chúa sòng bạc đi tới trước nhóm sáu người, đưa mắt đưa tình với mấy người trước mặt, tận hưởng ánh mắt của những người đàn ông này nhìn vào ngực mình, "Thưa các quý ông, đã đến trạm không gian rồi, có muốn trải nghiệm dịch vụ cá cược ở đây không? Đảm bảo khiến các ngài thắng đến mức thỏa mãn. Ngài Lôi Khắc Tát sai tôi đích thân đến mời các ngài đi làm một ván. Hơn nữa là khách của ngài ấy, các ngài có thể nhận được một vạn bảng chip khởi đầu làm quà tặng."
Sòng bạc trong trạm không gian quả nhiên có quy mô, cửa vào toàn là bảo vệ cầm súng đạn thật, mà những người chơi bạc ở đây phần lớn đều có lai lịch bối cảnh nhất định. Nhìn nhóm sáu người họ đi vào, khá là ngạc nhiên, vì nhìn bộ dạng quấn áo choàng của nhóm sáu người, không giống hạng người có thể vào được sòng bạc kiểu này.
Ngồi phịch xuống trước bàn bạc, người đàn ông cao lớn oang oang, "Ngài Lôi Khắc Tát đâu? Chẳng phải ông ấy mời ta tới à, ông ấy đâu rồi?"
"Công chúa sòng bạc" kia nào biết người trước mặt này lại thô lỗ như vậy, thấy các quý ông quý bà xung quanh ném ánh mắt giễu cợt, cô ta hơi chút bối rối khó chịu, nhưng che giấu rất tốt, dùng kế mỹ nhân ghé sát tai người đàn ông, chỉ vào những tay chơi bạc xung quanh, "Thưa ông, thấy những người bên kia không, họ đều là khách được ngài Lôi Khắc Tát mời, chỉ những người có thân phận nhất định mới có tư cách được mời, mà bọn họ, ai cũng không phải hạng dễ chơi đâu."
Người đàn ông cao lớn giả vờ hơi e ngại, "Cái gì, đều không phải hạng dễ chơi?"
Cô ta tiếp tục thì thầm vào tai, không bận tâm người đàn ông này liếc nhìn cổ áo mình, ngược lại cô ta có hứng thú với thanh niên có khí chất phóng khoáng đi cùng người đàn ông cao lớn này, mày thanh mắt tú, đôi mắt rất đẹp, nghĩ đến việc ân ái với thanh niên như vậy, nhìn đôi lông mày của cậu ta, chắc cũng có phong vị riêng nhỉ? Mặt đỏ lên và nghĩ vậy, người phụ nữ tiếp tục, "Đúng vậy, thấy người kia không, dưới tay hắn có mấy chục tên lính đánh thuê... là một thủ lĩnh, giết người không chớp mắt... Người bên kia là chủ tịch tập đoàn, tư binh trong tay cũng có một hai trăm người..."
Người đàn ông cao lớn dường như lập tức hèn đi, ấp úng nói, "Cái này, cái này, khách của ngài Lôi Khắc Tát nhà cô, đúng là ai cũng hung hãn thật... hay là tôi đi đây..."
Cô ta hừ lạnh trong lòng, khoác lấy cánh tay hắn, mặc cho bộ ngực mềm mại cọ vào cánh tay người đàn ông, ấn hắn ngồi xuống, "Ngài cũng là khách của ngài Lôi Khắc Tát mà, bọn họ sao có thể làm gì ngài được chứ? Yên tâm đi... Chỉ cần nhỏ tiếng một chút là được... Phải rồi, em tên là Lệ Lệ, rất vui được phục vụ ngài."
"Lệ Lệ, ồ, được, được, vậy ta đánh vài ván, vài ván thôi..."
"Suỵt, phải nhỏ tiếng đấy." Lệ Lệ lấy ngón tay đặt lên môi, ánh mắt lại rơi trên người Lâm Hải. Hiện lên một chút buồn bã, nghĩ đến số phận sắp tới của nhóm người này, thanh niên đẹp trai này, liệu có trở thành người gặp nạn bị tống ra ngoài chân không trong trò chơi giết người ngày mai không? Nhưng cô ta thực ra không thể buồn bã được, vì sự buồn bã như vậy, từ khi cô hiểu chuyện đã trải qua quá nhiều rồi.
"Công chúa" mở ván tại bàn bạc, tự nhiên có hai người lặng lẽ tham gia vào ván bài để theo nhà cái.
Người đàn ông cao lớn trong đoàn thương nhân này trong mắt mọi người, ban đầu chỉ cầm chip quan sát, không bao giờ đặt quá nhiều chip, tỏ ra cực kỳ thận trọng, làm Lệ Lệ chán nản hết sức. Ngay sau đó, sau vài lần cố ý nhả ra chút lợi lộc, người đàn ông cao lớn nếm được vị ngọt, bắt đầu càng thắng càng hăng, khẩu vị cũng càng ngày càng lớn.
Cộng thêm một vạn bảng chip được tặng trước đó, họ đã thắng lên mười vạn bảng.
Người đàn ông cao lớn rõ ràng càng ngày càng phấn khích, rồi dưới sự dụ dỗ nịnh nọt "Mỗi năm đều có triệu phú ra đời từ chỗ chúng tôi, thưa ông, xem ra vận may của ông hôm nay sẽ khiến ngài một bước trở thành đại phú hào đấy" đầy đúng lúc của "công chúa" Lệ Lệ, người đàn ông dứt khoát lấy chiếc vali nhôm ra, mở ra, chỉ một cái nhìn, Lệ Lệ và mấy "vị khách" xung quanh, dù có được huấn luyện bài bản không dễ bộc lộ cảm xúc ra ngoài, cũng không khỏi động dung.
Người đàn ông lấy ra một phần năm trong đó, cộng với mười vạn bảng thắng được, gần sáu mươi vạn bảng, đặt lên bàn, "Đến đây, lão tử lần này thử nước xem sao!"
Bên cạnh tuy có người khuyên can, nhưng nhìn ra người đàn ông là chủ của mọi người, sau vài lời quát tháo, năm kẻ tùy tùng bên cạnh không dám nói thêm gì nữa.
Lệ Lệ vô tình liếc mắt với mấy vị khách xung quanh, rồi theo bài.
Mở ván. Trong tiếng đập bàn tiếc nuối của mọi người xung quanh, người đàn ông cao lớn thắng, số chip trong chớp mắt từ sáu mươi vạn bảng, tăng vọt gấp đôi, một trăm hai mươi vạn bảng!
Lệ Lệ ánh mắt cổ vũ, vỗ tay ám chỉ, "Thưa ông, ngài may mắn quá, vận thế không cầu mà tới, vận thế đến rồi phải nắm chặt, ngài không định làm thêm ván nữa sao?" Mấy tay chơi bạc xung quanh cũng lập tức hùa theo, "Làm tiếp đi, chúng tôi không tin là không thắng được ông!"
Người đàn ông lần này không hào sảng nữa, cũng không còn vẻ khép nép như trước, nhét một đống chip một trăm hai mươi vạn vào trong vali, lắc đầu nguầy nguậy, "Không... chơi nữa! Đủ cho lão tử chạy vài chuyến tàu rồi, kiếm đủ rồi, kiếm đủ rồi! Chỗ các người tốt thật, sau này lần nào ta cũng tới!"
"Không... chơi nữa?" Lệ Lệ sững sờ. Bầu không khí vốn đã được đẩy lên cao trào, hơn nữa cô ta cũng nắm chắc tính cách của người đàn ông này. Lệ Lệ đắm mình trong nghề này đã lâu, hiểu rõ cách nắm bắt tâm lý của mỗi vị khách, cũng hiểu rõ cách dẫn dụ như thế nào. Trong chiếc vali nhôm đó vừa rồi ít nhất cũng có hai triệu bảng, với kinh nghiệm dày dạn của cô ta, đối phương có thể lấy ra một phần năm, nghĩa là đã nhập cuộc rồi.
Cờ bạc là thứ đã nhập cuộc rồi thì chính là ma xui quỷ khiến, kẻ thắng thì muốn thắng món lớn, kẻ thua thì tìm mọi cách muốn gỡ lại. Ván bài chia ra nghịch thế và thuận thế, lại chú trọng mồi nhỏ mồi lớn. Cái gọi là nghịch thế là ván bài đối phương thua liên tiếp, tự có cách khiến đối phương tưởng rằng ván sau sẽ thắng, giữa những đợt sóng dao động, khiến đối phương tán gia bại sản. Còn thuận thế là cho đối phương chút ngon ngọt, khiến đối phương nảy sinh cảm giác vận may ngất trời. Những ngon ngọt này chính là mồi, mồi nhỏ thì để vui chơi, chú trọng câu lên sự thèm khát của đối phương. Mồi lớn chính là thả câu, thời điểm lập công danh tới rồi. Lúc này cô ta tung ra mồi lớn, chính là để đối phương nảy sinh suy nghĩ giàu sang chỉ sau một đêm.
Nếu đối phương lấy số tiền thắng được cộng thêm gấp đôi nữa đặt ra, lúc này một vố thua đậm sẽ khiến đối phương không phục, tiến vào ván bài nghịch thế, lúc đó liền khiến đối phương mê muội, dốc hết tất cả số tiền trong vali ra.
Ai mà ngờ phanh gấp một cái rầm!
Đối phương vậy mà không chơi nữa, mang theo một trăm hai mươi vạn của nhà cái đi, từ đầu tới cuối, đối phương gần như không hề bỏ ra một đồng nào! Đây là tay không bắt giặc mà!
Người đàn ông cao lớn lúc này còn hít sâu một hơi nói với năm người bên cạnh, "Cờ bạc thứ này đúng là mẹ nó có sức hấp dẫn thật, lão tử suýt chút nữa là không dứt ra được rồi. Đúng là thắng đến mỏi tay, suýt nữa không trụ nổi rồi. Được rồi, lấy được số tiền này, coi như thắng nhỏ kiếm nhỏ rồi!"
Lúc này, cửa trong của sòng bạc đột nhiên mở ra. Bối Lạp khoác áo lông thú đi ra, cười sắc lẹm với người đàn ông, "Thắng nhỏ kiếm nhỏ? Toàn bộ trạm không gian, chưa có ai có thể cuỗm được nhiều tiền như thế từ ván bài của nhà cái... Ngươi là dân trong nghề đúng không... Bạn à, không thấy chạy tới "Cục di dân Lôi Khắc Tát" gây rối là không tử tế sao?"
Toàn bộ trạm không gian, không ai là không biết người phụ nữ này của Lôi Khắc Tát.
Cho nên Bối Lạp vừa ra, mọi người xung quanh đều tỏ ý kính sợ.
Bối Lạp cười âm trầm, tiến tới bàn bạc, cho Lệ Lệ một cái tát, đánh cô ta đến mức đầy vết máu trên mặt, "Vậy mà không nhìn ra tên này đang giả vờ giả vịt, nuôi ngươi có ích gì!"
Sau đó Bối Lạp quay đầu, nhắm về phía sáu người ăn mặc như hành khách, "Ta không cần biết ngươi lai lịch thế nào, dám chạy tới đây gây rối, đúng là gan to bằng trời... Không thể để ngươi cứ thế thắng rồi đi được... Chúng ta đánh thêm một ván nữa!"
Người đàn ông cao lớn suýt chút nữa ngạc nhiên trước đội bảo vệ cầm súng đạn thật đang vây quanh, nói, "Ngươi muốn đánh thế nào?"
Bối Lạp cười chỉ vào chiếc vali cầm tay của hắn, "Đánh vào chiếc vali nhôm trên tay ngươi, vẫn là tài xỉu, lấy số tiền trong vali của ngươi ra để đánh!"
Người đàn ông cao lớn nói, "Được, vậy ngươi dùng cái gì làm tiền cược?"
"Dùng mạng của các ngươi! Thắng, các ngươi để lại vali, có thể giữ mạng cút khỏi trạm không gian." Bối Lạp cười lớn, "Thua, để lại mạng!"
Người đàn ông cao lớn im lặng một lúc, cười nói, "Chi bằng chúng ta dùng kiểu đánh khác."
Bối Lạp mắt sắc lạnh lóe lên, "Nói!"
"Chúng ta chơi một ván, nếu các người thắng, thì giao ra trạm không gian của các người, cái "Cục di dân Lôi Khắc Tát" chó má này, rồi tha cho các người một mạng! Nếu thua, tất cả trói lại tống tiễn ra ngoài, đám người vừa rồi chết thế nào, các ngươi chết thế ấy!"
Bối Lạp và đội bảo vệ xung quanh, cũng như cả những người trong sòng bạc, im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi khi nhìn sáu người này.
Biểu cảm trên gương mặt ngựa của Bối Lạp khá đặc sắc, trước là sững sờ, rồi khóe miệng mới từng chút một nhếch lên, rồi nhếch ra một góc độ khó tin, toác đến tận hai bên mang tai, bùng nổ ra tiếng cười cuồng loạn, "A ha ha oa ha ha! Cười chết ta rồi! Cười chết ta rồi..." Bà ta vừa tức giận vừa cười cuồng loạn vỗ vào thiết bị gọi trên bàn, "Lôi Khắc Tát, ông nghe thấy chưa, người ta muốn tống hai mẹ con ta ra ngoài kìa! Ông ra xem là thần kinh nào đấy!"
Cửa trong lại mở ra, lần này là tiếng cười chấn động hơn, không dứt. Lôi Khắc Tát sải bước hổ, đi ra dưới sự vây quanh của mấy tên bảo vệ, nhìn sáu người trước mặt, vừa cười vừa lau nước mắt, "Đây là trò đùa lớn nhất mà ta từng nghe thấy trong đời..."
Lần này, đám con bạc trong sòng bạc cũng bị sáu kẻ hài hước thú vị này làm cho buồn cười.
"Cười cái búa cười!"
Dưới tiếng quát tháo chấn động cả hội trường, người đàn ông trung niên và năm người xung quanh đồng loạt xé toạc áo choàng.
Lôi Địch Nhĩ, Lâm Hải, Sa Tháp Tư, Giả Sâm, A Lạp, Sa Lị lộ ra diện mạo thật sự.
"Trạm không gian số 1984 đã bị Lôi Địch Nhĩ ta tiếp quản! Lôi Khắc Tát, ngày tàn của ngươi đến rồi!"
"Hành động!"
Trong tiếng quát tháo, tiếng cười của Bối Lạp, Lôi Khắc Tát và đám bảo vệ, con bạc xung quanh dừng bặt lại khi người đàn ông lẫm liệt trước mặt này lộ ra dung mạo thật sự.
Trong lúc đồng tử dần dần mở to, cùng với tiếng quát tháo kinh như sấm sét này, họ nhìn thấy vũ trụ thâm sâu ngoài lớp kính trong suốt của trạm không gian bắt đầu lóe lên vô số ánh xanh lam của bước nhảy không gian!
Một chiếc, hai chiếc, ba chiếc, bốn chiếc, năm chiếc, sáu chiếc...
Mười bảy chiến hạm đột kích phối hợp hạng nặng và nhẹ, xé toạc sự tĩnh lặng của vũ trụ, mang theo hàn quang của dòng hạt điện tích bao quanh thân tàu sau khi nhảy không gian, xuất hiện xung quanh trạm không gian số 1984!
Giống như một đàn cá mập sói hung dữ, trong nháy mắt từ trong bóng tối nổi lên, vây chặt lấy con mồi, nhìn chằm chằm đầy sát khí!
Nòng pháo đen ngòm, nhắm chính xác vào mục tiêu...
Chỉ cần hơi có sự phản kháng, sẽ khai hỏa tiêu diệt ngay lập tức!