Điện thoại reo.
Tôi với lấy nó, nghĩ rằng đó là Rhiannon.
Cho dù không thể là thế.
Tôi nhìn vào cái tên trên màn hình. Austin.
Bạn trai tôi.
“A lô?” tôi đáp.
“Hugo! Đây là cuộc gọi lúc chín giờ sáng để đánh thức em. Anh sẽ ở đó trong một tiếng nữa. Sửa soạn đi đấy nhé.”
“Sao cũng được,” tôi lầm bầm.
Có rất nhiều thứ tôi cần phải giải quyết trong một giờ tới.
Đầu tiên, phải thức dậy, tắm táp, và thay quần áo như bình thường. Trong bếp, tôi có thể nghe thấy bố mẹ đang nói rõ to bằng một thứ ngôn ngữ tôi chẳng hề biết. Nghe như tiếng Tây Ban Nha nhưng không phải là Tây Ban Nha, nên tôi đoán nó là Bồ Đào Nha chăng. Ngoại ngữ luôn làm khó tôi - tôi có thể hiểu được một chút như người mới bắt đầu học, nhưng tôi không thể thật sự kết nối đến ký ức một người đủ nhanh để vờ như mình nói năng lưu loát được. Tôi kết nối và phát hiện ra bố mẹ Hugo đến từ Brazil. Nhưng nó sẽ không giúp được gì cho tôi trong việc hiểu rõ họ hơn. Vậy nên tôi cần tránh xa nhà bếp.
Austin đang đến đón Hugo để tham dự một buổi diễu hành cho người đồng tính ở Annapolis. Hai người bạn của họ, William và Nicholas, cũng sẽ theo cùng. Điều này đã được tô đậm trong lịch của Hugo cũng như tâm trí cậu ấy.
May mắn thay, Hugo có một máy tính xách tay trong phòng mình - bởi đây là cuối tuần và dùng máy ở trường không khả thi rồi, tôi đánh liều dùng nó để kiểm tra. Tôi nhanh chóng mở tài khoản của mình và tìm thấy một thứ mà Rhiannon vừa gửi mới mười phút trước.
A,
Mình hy vọng hôm qua mọi thứ đều diễn ra tốt đẹp. Mình vừa gọi đến nhà cô ấy và không ai có đó hết - cậu có nghĩ họ đang đi tìm sự giúp đỡ không? Mình cố xem như đó là một dấu hiệu tốt. Trong lúc này, đây là đường link mà cậu cần phải xem. Ngoài tầm kiểm soát mất rồi.
Hôm nay cậu ở đâu thế?
R
Tôi nhấn vào đường link bên dưới tên viết tắt của em và được dẫn đến trang chủ của một tờ báo lá cải lớn ở Baltimore. Tựa báo khuếch trương:
QUỶ DỮ NGAY GIỮA CHÚNG TA!
Đó là câu chuyện của Nathan, nhưng không chỉ mỗi câu chuyện của Nathan. Lần này có đến năm hay sáu người khác trong khu vực tuyên bố rằng họ bị nhập bởi quỷ dữ. Hơn cả sự mong đợi, không ai trong số họ ngoài Nathan thân quen với tôi. Tất thảy họ đều già hơn. Hầu hết đều tuyên bố rằng họ bị nhập trong một khoảng thời gian lâu hơn một ngày.
Tôi đã cho rằng tay phóng viên sẽ phải tra vấn nhiều hơn chứ, nhưng bà ta lại mua tin một cách thiếu suy nghĩ đến vậy. Bà ấy thậm chí còn dẫn dắt đến những câu chuyện khác về sự chiếm đoạt của quỷ dữ - những tên tử tù tuyên bố rằng họ chịu sự điều khiển bởi quyền năng của quỷ Satan, những nhà chính trị và tôn giáo bị bắt trong các vụ bê bối và nói rằng một thứ gì rất khó xác định đã khống chế họ. Nghe thật dễ tin làm sao.
Tôi mau chóng tìm kiếm Nathan thông qua bộ máy tìm kiếm và thấy nhiều tin tức hơn. Câu chuyện, dường như, đang lan đi xa.
Từ bài này đến bài nọ, có một người trích dẫn. Đặc biệt nhất, người đó nói cùng một điều giống nhau qua mọi lần:
“Tôi không nghi ngờ gì sự tồn tại của những trường hợp về sự chiếm đoạt của quỷ dữ,” Rev. Anderson Poole nói, cố vấn của Daldry. “Có cả một cuốn sổ chuyên về các ví dụ. Quỷ dữ chẳng là gì khác ngoài việc có thể dự đoán được.”
“Những sự sở hữu tạm thời đó đến mà chẳng có gì đáng ngạc nhiên,” Poole nói. “Chúng ta đang sống trong một loại xã hội để cửa mở toang hoác. Tại sao bọn quỷ dữ không thể không bước thẳng vào qua cái cửa đó?”
Mọi người đang tin vào vài ba thứ này. Các tin báo và bài đăng chìm ngập phần bình luận - tất cả đều đến từ những người nhìn thấy lũ quỷ trong mọi thứ.
Dù cho tôi nên biết rõ hơn, tôi gửi nhanh một cái thư khác đến Nathan.
Tôi không phải quỷ dữ.
Tôi nhấn gửi, nhưng chẳng thấy tốt hơn chút nào.
Tôi gửi thư cho Rhiannon, kể em nghe mọi chuyện đã diễn ra với bố Kelsea thế nào. Tôi cũng muốn em biết rằng mình sẽ đến Annapolis[1] cả ngày, và diễn tả với em cái áo thun tôi sẽ mặc cũng như trông tôi ra sao.
Có tiếng còi xe bên ngoài, và tôi thấy một chiếc ắt là của Austin đây. Tôi chạy ngang bếp và vội vã gửi lời chào tạm biệt đến bố mẹ Hugo. Tôi nhập bọn với đám trong xe - chàng trai ngồi ở ghế trước (William) chuyển xuống sau với cậu chàng khác (Nicholas) để tôi có thể ngồi kế bạn trai mình. Về phần mình, Austin ném một cái nhìn về phía trang phục của tôi và tặc lưỡi, “Cưng mặc cái đó đến Ngày Kiêu Hãnh đấy à?” Nhưng anh chỉ đùa thôi. Tôi nghĩ thế.
Cuộc chuyện trò diễn ra quanh tôi trong suốt chuyến xe, nhưng tôi không thật sự là một phần của nó. Tâm trí tôi hoàn toàn chu du chốn nào.
Tôi không nên gửi cho Nathan bức thư đó.
Một dòng giản đơn là thế, nhưng nó thừa nhận quá nhiều.
Kể từ khoảnh khắc chúng tôi đến được Annapolis, Austin như cá gặp nước.
“Không phải là rất vui sao?” anh hỏi không ngừng.
William, Nicholas, và tôi gật, tán đồng. Thực tế, mấy sự kiện Ngày Kiêu Hãnh ở Annapolis không được tổ chức công phu như thế - theo nhiều mặt nó tạo cảm giác như thể đội thủy binh trở thành những người đồng tính nam và nữ trong một ngày, và một đám đông lố nhố những người là người đến dự cho có không khí. Tiết trời nắng đẹp và mát mẻ, và dường như nó lại càng khiến mọi người hào hứng hơn. Austin thích nắm tay tôi và vẫy vẫy như thể chúng tôi đương xuôi xuống con đường đá vàng. Theo cách thông thường, tôi sẽ bị hấp dẫn. Anh ấy có mọi quyền để được kiêu hãnh, để hưởng thụ ngày này. Không phải lỗi của anh khi tôi bất an nhường ấy.
Tôi cố tìm kiếm Rhiannon giữa đám đông. Nhưng không làm được gì. Mọi lúc mọi nơi, Austin đều tóm được tôi.
“Tìm người quen đấy à?” anh hỏi.
“Không có,” tôi nói đầy chân thật.
Em chẳng có đây. Em đã chẳng làm thế. Và tôi thấy mình ngu ngốc làm sao khi trông chờ em nhường này. Em đâu thể bỏ quên đời mình mỗi khi tôi cần em được. Một ngày của em nào kém quan trọng hơn một ngày của tôi.
Chúng tôi đến một góc mà một số ít người khác đang chống lại những cảnh hội hè. Tôi quả không hiểu gì. Như thể họ đang chống lại một thực tế rằng vài người có mái tóc màu đỏ vậy.
Từ trải nghiệm tôi có, khao khát là khát khao, ái tình là tình ái. Tôi chưa từng phải lòng một giới tính nhất định. Tôi chỉ phải lòng những con người riêng lẻ. Tôi biết khó cho mọi người làm thế, nhưng tôi không hiểu sao lại khó như thế, khi mà nó rõ ràng thế kia.
Tôi nhớ sự ngần ngại của Rhiannon khi em hôn tôi lâu hơn lúc tôi là Kelsea. Tôi hy vọng rằng nguyên do này không lảng vảng đâu đó gần sự thôi thúc ấy. Còn nhiều nguyên do khác trong phút chốc đó đấy chứ.
Biển hiệu của một kẻ chống đối thu hút ánh nhìn của tôi. TÌNH DỤC ĐỒNG GIỚI LÀ HOẠT ĐỘNG CỦA QUỶ DỮ, dòng chữ được in rõ. Và một lần nữa tôi nghĩ về cái cách con người dùng quỷ dữ như một bí danh cho những thứ họ sợ hãi. Nguyên nhân và kết quả được đảo ngược. Quỷ dữ không bắt bất cứ ai làm bất cứ gì. Con người chỉ việc làm mọi thứ và đổ lỗi cho quỷ dữ sau đó.
Dễ đoán thay, Austin dừng bước để hôn tôi trước mặt những kẻ chống đối. Tôi cố làm theo. Một cách yên lành, tôi cạnh bên anh. Nhưng tôi không hòa vào với anh. Tôi không thể nào tạo ra sự mãnh liệt được.
Anh để ý. Anh không hề nói gì, nhưng anh ấy để ý.
***
Tôi muốn kiểm tra email trên điện thoại của Hugo, nhưng Austin không hề để tôi xa khỏi tầm mắt. Khi William và Nicholas đi lấy bữa trưa, Austin bảo rằng anh ấy và tôi sẽ đánh lẻ một lát.
Tôi cho rằng chúng tôi cũng sẽ đi dùng bữa, nhưng thay vào đó anh đẩy tôi vào một cửa hàng áo quần tân thời và dành cả tiếng để thử đồ, với tôi đưa ra những lời góp ý bên-ngoài-phòng-thử-đồ ấy. Trong một lúc, anh kéo tôi vào phòng thay đồ cùng, và tôi đồng ý. Nhưng cùng lúc ấy, tôi lo nghĩ rằng nếu chúng tôi ở bên trong thế này, không tài nào Rhiannon có thể tìm ra tôi.
Trong khi Austin cân nhắc xem cái quần jeans ôm này có đủ ôm hay chưa, tôi nhận thấy mình đang băn khoăn về việc Kelsea đang làm gì ngay lúc này đây. Có phải cô bạn đã dỡ bỏ gánh nặng trên vai mình xuống, đồng hành với nó, hay cô lại ngang ngạnh, phủ nhận rằng mình từng muốn được giúp đỡ ngay nơi đầu tiên họ tìm đến? Tôi họa ra cảnh Tom và James trong phòng nghỉ, đang chơi mấy trò điện tử cùng nhau, không cảm nhận chút gì rằng một tuần của họ bị đứt quãng. Tôi nghĩ về Roger Wilson tối nay, chuẩn bị phục trang cho buổi lễ nhà thờ ngày mai.
“Em nghĩ gì thế?” Austin hỏi.
“Tuyệt lắm,” tôi nói.
“Thậm chí em còn chẳng nhìn.”
Tôi không thể phản bác lại. Anh ấy nói đúng.
Tôi nhìn anh ngay. Tôi cần phải chú tâm hơn.
“Em thích chúng,” tôi bảo anh.
“Ồ, anh thì không,” anh nói. Kế đó anh đột ngột quay vào phòng thử đồ.
***
Tôi chưa từng là một vị khách tốt đẹp trong cuộc sống Hugo. Tôi kết nối đến ký ức của cậu chàng và phát hiện ra rằng cậu và Austin lần đầu cặp với nhau là tại buổi lễ này, một năm trước cũng vào dịp cuối tuần này. Họ đã làm bạn với nhau trong một chốc, nhưng lại chưa bao giờ nói về những cảm nhận của nhau. Từng người trong họ sợ sẽ hủy hoại mối quan hệ, và thay vì khiến nó tốt hơn, sự cảnh giác của họ khiến mọi thứ trở nên khó xử. Nên cuối cùng, khi trông thấy một đôi trai tài tuổi hai mấy tay trong tay sánh bước ngang qua, Austin bảo, “Này, đó có thể là chúng ta trong mười năm tới.”
Và Hugo nói, “Hay mười tháng tới.”
Và Austin nói, “Hay mười ngày tới.”
Và Hugo nói, “Hay mười phút tới.”
Và Austin nói, “Hay mười giây tới.”
Rồi họ từng người đếm đến mười, và nắm tay nhau trong suốt khoảng thời gian còn lại của ngày.
Khởi đầu của nó.
Hugo hẳn sẽ nhớ điều này.
Nhưng tôi thì không.
Austin cảm nhận được có gì đã thay đổi. Anh trở ra từ phòng thử đồ mà không có bất kỳ món gì trên đôi tay, nhìn tôi, và đưa ra quyết định.
“Hãy ra khỏi đây,” anh nói. “Anh không muốn cuộc nói chuyện đặc biệt này diễn ra trong cái cửa hiệu nào.”
Anh dẫn tôi xuôi xuống bãi, lánh xa buổi lễ mừng, rời xa đám đông. Anh tìm thấy một cái ghế dài ít nhiều tách biệt và tôi theo sau anh. Một khi chúng tôi ngồi xuống, mọi thứ được tuôn ra.
“Em chưa từng ở bên anh một giây nào cả trong ngày hôm nay,” anh nói. “Em không hề lắng nghe một từ nào anh nói. Em không ngừng đảo mắt nhìn khắp nơi để tìm ai khác… Và hôm nay, cho tất cả mọi ngày ta có với nhau. Anh tưởng em nói em sẽ cho chúng ta một cơ hội. Anh tưởng em nói em sẽ thôi muộn phiền bởi bất cứ gì từng khiến em phiền muộn trong hai tuần trước đây. Anh chắc rằng mình đã nhắc nhở em hứa rằng sẽ không có một ai khác đâu. Nhưng có lẽ anh nhầm lẫn rồi. Anh sẵn lòng nỗ lực hết mình, Hugo. Nhưng anh không thể vừa nỗ lực vì em vừa chạy khắp nơi cùng một lúc. Anh không thể vừa nỗ lực trong khi độc thoại một mình. Chỉ là anh không phải cái thứ dễ sai bảo đến mức ấy.”
“Austin, em xin lỗi,” tôi nói.
“Em có yêu anh chút nào không?”
Tôi không có ý niệm gì về việc Hugo có yêu anh hay không. Nếu cố gắng, tôi chắc rằng mình có thể kết nối được đến những phút giây mà cậu yêu anh ta và những giây phút không. Nhưng tôi không thể vừa trả lời câu hỏi và chắc chắn rằng tôi đang thành thực. Tiến thoái lưỡng nan.
“Cảm giác của em chưa từng thay đổi,” tôi nói. “Chỉ là hôm nay em có chút không khỏe. Không liên quan gì đến anh.”
Austin cười to. “Ngày kỷ niệm của chúng ta không liên quan gì đến anh hả?”
“Đó không phải điều em nói. Ý em là tâm trạng của em cơ.”
Giờ thì Austin đang lắc đầu.
“Anh không thể làm thế, Hugo. Em biết là anh không thể làm thế.”
“Anh đang chia tay với em đấy sao?” tôi hỏi, giọng thành thực và lo sợ. Tôi không thể tin nổi mình đang làm thế với cả hai.
Austin nghe thấy nỗi sợ, nhìn tôi và có lẽ thấy được cái gì đáng giữ lại.
“Anh không muốn hôm này thành ra thế này,” anh nói. “Nhưng anh phải tin rằng đây cũng không phải điều em muốn.”
Tôi không thể tưởng tượng nổi Hugo đã định chia tay với Austin hôm nay. Và nếu cậu chàng muốn thế, cậu luôn có thể làm thế vào ngày mai.
“Lại đây,” tôi nói. Austin lại gần tôi và tôi dựa vào vai anh. Chúng tôi ngồi như thế trong một chốc, nhìn những con tàu trên vịnh. Tôi nắm tay anh. Khi tôi quay sang nhìn, anh đang cố kìm đôi mắt ngấn lệ…
Chúng tôi ra ngoài cho đến lúc tối mịt, và tôi là một người yêu tuyệt vời suốt khoảng thời gian ấy. Cuối cùng tôi đánh mất mình chút ít vào cuộc sống anh chàng, nhảy nhót cùng Austin, William, Nicholas, và chừng vài trăm người đồng tính nam và nữ khác khi ban tổ chức đoàn diễu hành chơi cái bản In the Navy của nhóm the Village People.
Tôi vẫn không ngừng tìm kiếm Rhiannon, nhưng chỉ khi Austin không để ý. Và, tại một thời điểm nhất định, tôi từ bỏ.
Khi tôi về nhà, có một bức thư từ em.
A,
Xin lỗi mình không thể đến Annapolis được - có một vài thứ mình phải giải quyết.
Mai nhé?
R
Tôi tự hỏi không biết “vài thứ mình phải giải quyết” là gì đây. Tôi phải giả định rằng nó liên quan đến Justin, bởi vì nếu không như thế, em sẽ không biết đó là gì sao?
Tôi đang cân nhắc điều này khi Austin nhắn cho tôi để nói rằng anh đã kết thúc một ngày thật tuyệt. Tôi nhắn lại và nói rằng mình cũng thế. Tôi chỉ có thể mong rằng đây là cách Hugo ghi nhớ nó, bởi giờ Austin đã có bằng chứng nếu cậu phủ nhận.
Mẹ Hugo bước vào và nói gì đó với tôi bằng tiếng Bồ Đào Nha. Tôi chỉ hiểu được chừng phân nửa.
“Con mệt rồi,” tôi nói với bà bằng tiếng Anh. “Con nghĩ đã đến giờ ngủ.”
Tôi không nghĩ mình bắt trúng câu hỏi của bà ấy, nhưng bà chỉ lắc đầu - tôi là một cậu nhóc vị thành niên biếng nhác điển hình - và trở về phòng bà.
Trước khi ngủ, tôi quyết định xem thử Nathan có viết lại cho tôi điều gì.
Có.
Ba chữ.
Chứng minh đi!
[1] Thủ phủ của bang Maryland.