Tôi thức dậy, và ít nhất một phút đã trôi qua mà tôi vẫn chẳng thể xác định được mình là ai. Tất cả những gì tôi tìm ra là một thân xác mới, và nó đang quằn quại trong đau đớn. Những suy nghĩ tôi cứ mờ phai nhạt nhòa, như thể một cái gọng kìm đang thít chặt lấy tâm trí tôi. Tôi mở mắt và ánh sáng gần như thiêu trụi mình.
“Dana,” một giọng nói không phải tôi cất lên. “Trưa rồi đấy.”
Tôi mặc kệ. Tôi không quan tâm mọi thứ. Tôi chỉ muốn cơn đau quằn quại này cuốn gói đi xa.
Hoặc không. Bởi khi cơn đau quặn ấy đột ngột dừng, phần còn lại của thể xác tôi thêm vào một cơn buồn nôn khác.
“Dana, mẹ không có ý định để con ngủ cả ngày như thế. Bị nhốt trong nhà không có nghĩa là con được ngủ suốt đâu.”
Tôi cố ba lần nữa, tôi gắng sức mở mắt và giữ chúng như thế, kể cả khi ánh sáng trong phòng ngủ cứ như đang tỏa ra một lượng điện năng tương đương mặt trời.
Mẹ Dana nhìn chòng chọc tôi với nỗi buồn bã chất chứa và cả giận dữ nữa.
“Bác sĩ P sẽ đến trong nửa tiếng nữa,” bà bảo tôi. “Mẹ nghĩ con cần gặp ông ấy.”
Tôi kết nối trong điên cuồng, nhưng cứ như thể các khớp thần kinh mà tôi có đều đã chìm ngập trong hắc ín cả.
“Sau tất cả những gì chúng ta đã nếm trải, cái việc mà tối qua con đã làm, mấy trò liều mạng như thế… nó vượt quá khả năng diễn đạt của mẹ rồi. Chúng ta chẳng làm gì khác ngoài lo lắng cho con. Và đây là thứ con đã làm sao? Bố con và mẹ đã chịu đủ rồi. Đừng gây thêm bất cứ rắc rối nào nữa.”
Tối qua tôi đã làm gì chứ? Tôi có thể nhớ ra việc ở bên Rhiannon. Tôi có thể nhớ ra việc trở về nhà trong hình dạng Xavier. Nói chuyện với bạn cậu qua điện thoại. Nghe kể về buổi tập kịch. Nhưng tôi chẳng thể nào tìm đến được với những ký ức của Dana. Cô gái quá choáng váng để có thể giữ lại ký ức nào.
Có phải Xavier cũng thấy thế sáng nay không? Một khoảng trống?
Tôi mong rằng không thế, bởi nó thật sự quá tệ hại rồi.
“Con có nửa tiếng để tắm rửa và thay đồ. Đừng mong rằng mẹ sẽ giúp.”
Mẹ Dana đóng sầm cánh cửa lại, và tiếng vọng của cái đóng sầm ấy lan truyền khắp cả cơ thể tôi. Khi tôi bắt đầu di chuyển, cảm giác như mình bị mắc kẹt ở tận hai mươi dặm dưới đáy biển vậy. Và trong nỗ lực cố trồi lên, tôi gặp phải rắc rối ở ngả rẽ. Tôi thật sự phải tựa thân mình vào cả thành giường, và gần như hụt người khi cố rướn người tới trước.
Tôi không quan tâm mấy đến bác sĩ P hay bố mẹ Dana, về phần tôi, Dana ắt hẳn đã làm gì đó với bản thân mình, và cô bạn xứng đáng với sự thê thảm mình đang nhận lấy. Ắt phải uống rất nhiều mới bệ rạc đến nhường này. Cô ấy không phải lý do tôi thức giấc. Tôi tỉnh thức là bởi ở một nơi nào đó gần đây, Rhiannon đang cô đơn trong một cái lều đi săn, đợi tôi. Tôi hoàn toàn không rõ làm cách nào để có thể thoát khỏi đây, nhưng tôi phải làm.
Tôi lê bước qua lối dẫn đến buồng tắm để tới được vòi sen. Tôi vặn nó lên, rồi đứng yên đó trong ít nhất một phút, quên bẵng đi vì sao mình đang đứng thế này. Dòng nước bấy giờ chỉ là một thứ nhạc âm phụ họa cho nỗi kinh hoàng mà thể xác tôi đang chất chứa. Rồi tôi nhớ ra, và bước vào. Dòng nước có đánh thức tôi thêm chút, nhưng vẫn khiến người tôi lảo đảo trong cơn tỉnh thức ấy. Cơ thể tôi dễ dàng ngã quỵ vào bồn, và lại chìm vào giấc ngủ với dòng nước cuốn quanh, bước chân rã rời.
Trở lại phòng, tôi thả khăn xuống và cứ để nó đấy, rồi khoác đại trang phục nào gần nhất. Căn phòng không có máy tính, không điện thoại. Không tài nào liên lạc được với Rhiannon. Tôi nghĩ mình nên tìm trong nhà, nhưng chỉ một gợn suy nghĩ cũng lấy quá nhiều năng lượng của tôi rồi. Tôi cần ngồi xuống. Nằm xuống. Nhắm mắt lại.
“Dậy mau!”
Mệnh lệnh đưa ra cũng cộc lốc như tiếng cánh cửa đóng sầm ban nãy, và gần gấp đôi. Tôi mở mắt và nhìn thấy ông bố đang vô cùng cáu giận của Dana.
“Bác sĩ P tới rồi,” mẹ Dana đế thêm vào từ đằng sau ông, với một giọng điệu có phần thỏa hiệp. Có thể mẹ thấy tôi thế này cũng đủ tệ rồi. Hay có lẽ bà chỉ không muốn chồng mình giết chết tôi ngay trước một nhân chứng nhỉ.
Tôi tự hỏi thứ mình đang cảm thấy bình thường không khi bà bác sĩ đến khám tại nhà. Nhưng khi bà P ngồi xuống kế bên, không thấy cái túi y khoa nào gần đó cả. Chỉ duy một cuốn sổ.
“Dana,” bà nói dịu dàng.
Tôi nhìn lên bà. Ngồi dậy, dẫu cho đầu óc tôi đang gào rít rền rĩ.
Bà quay sang bố mẹ tôi.
“Ổn thôi. Sao hai người không để chúng tôi ở lại đây một lúc?”
Họ không cần phải được bảo lại lần hai.
***
Việc kết nối vẫn còn nhiều khó nhọc. Tôi biết những dữ kiện đang ở đó, nhưng chúng lại như hãy còn nấp sau một bức tường đặc dày.
“Cháu có muốn nói cho cô nghe chuyện gì đã xảy ra không?” bà đốc P hỏi.
“Cháu không biết,” tôi nói. “Cháu không nhớ.”
“Tệ đến thế sao?”
“Dạ phải. Nó tệ đến thế đấy.”
Bà ấy hỏi bố mẹ đã đưa tôi viên Tylenol nào chưa, và tôi bảo bà chưa, kể từ lúc thức dậy đến giờ. Bà rời trong chốc lát và quay lại với hai viên Tylenol cùng một cốc nước.
Tôi chẳng hề nuốt trôi viên Tylenol ngay lần thử đầu tiên, và lấy làm ngượng ngùng bởi sự nôn khan sau đó. Lần thứ hai có khá hơn, và tôi cố tọng hết vào mồm phần nước còn sót lại. Bác sĩ P ra ngoài để rót đầy ly nước, cho tôi thêm thời gian để suy nghĩ. Nhưng những nghĩ suy trong đầu tôi vẫn cứ mông lung, chập chờn.
Khi trở lại, bà bắt đầu hỏi, “Cháu có thể hiểu được tại sao bố mẹ mình lại phiền não đến thế mà, đúng không?”
Tôi cảm thấy ngu ngốc làm sao, nhưng tôi chẳng thể giả vờ được.
“Cháu thật sự không biết chuyện gì đã xảy ra nữa,” tôi nói. “Cháu không nói dối. Cháu ước gì mình biết được.”
“Cháu đã tham dự bữa tiệc của Cameron.” Bà nhìn lấy tôi, xem xét tôi có nhận ra gì chăng. Khi không được gì, bà tiếp tục. “Cháu đã lẻn đến đó. Và khi cháu đến nơi, cháu bắt đầu uống. Rất nhiều. Các bạn cháu lo lắm, vì những gì thì đã rõ. Nhưng họ không hề can ngăn cháu. Họ chỉ cố ngăn cản khi cháu định lái xe về nhà.”
Tôi vẫn chìm sâu dưới nước, và ký ức tôi về chuyện này lại nổi trên bề mặt. Tôi biết rằng nó ngay đó. Tôi biết bà đang kể sự thật cho tôi nghe. Nhưng tôi vẫn chẳng thể nào tìm thấy được gì.
“Cháu lái xe sao?”
“Phải. Dù cho cháu đáng ra không nên thế. Cháu đã trộm chìa khóa của bố.”
“Cháu đã trộm chìa khóa của bố.” Tôi nói to lên, mong rằng như thế sẽ giúp lóe lên một cảnh tượng gì trong tâm trí.
“Khi cháu định lái xe về nhà, một vài người bạn đã cố ngăn cháu lại. Nhưng cháu khăng khăng. Họ cố cản cháu. Cháu nổi xung lên. Ném cho họ những lời thậm tệ. Và khi Cameron cố lấy đi chìa khóa của cháu…”
“Cháu đã làm gì ạ?”
“Cháu cắn cổ tay cậu ấy. Và bỏ chạy.”
Đây ắt là những gì Nathan cảm nhận được. Buổi sáng sau hôm đó.
Bác sĩ P tiếp tục. “Bạn cháu, Lisa gọi cho bố mẹ cháu. Họ vội vã đến. Khi bố đến nơi, thì cháu đã ở trong xe rồi. Ông ấy định ngăn cháu lại và rồi cháu gần như cán qua người ông ấy.”
Tôi gần như cán qua người ông ấy?
“Cháu không đi được xa. Cháu đã quá say để có thể lái ra được đến lối đi. Kết cục là cháu đâm sầm vào vườn nhà hàng xóm. Đâm sầm vào một cột điện thoại. May là, không ai bị thương gì hết.”
Tôi thở ra. Tôi cố lục tìm trong tâm trí Dana, cố tìm cho được bất cứ cái gì trong số ấy.
“Điều chúng ta muốn biết, Dana, là tại sao cháu lại làm một chuyện như thế. Sau những gì đã xảy ra với Athony, tại sao cháu lại làm thế?”
Athony. Cái tên đó là một sự thật không thể lẩn trốn đi đâu. Thân xác tôi chấn động trong nỗi đau. Đau đớn là tất thảy những gì tôi có thể cảm nhận được.
Athony. Anh trai tôi.
Người anh trai đã chết của tôi.
Anh tôi đã chết ngay cạnh tôi.
Anh tôi đã chết ngay cạnh tôi, trên hàng ghế trước.
Bởi tôi đã gây ra tai nạn.
Bởi tôi đã say xỉn.
Bởi vì tôi.
“Trời ơi,” tôi khóc nấc lên. “Ôi Chúa ơi!”
Tôi đang nhìn thấy anh ấy đây. Cơ thể đầm máu của anh. Tôi đang điên cuồng gào thét.
“Ổn rồi,” bà P nói. “Giờ thì ổn rồi.”
Nhưng không thế.
Không phải thế.
Bà P đưa cho tôi một thứ khác mạnh hơn Tylenol. Tôi cố chống lại, nhưng vô ích.
“Mình phải nói với Rhiannon,” tôi nói. Tôi không có ý nói ra điều đó. Nó cứ thế mà vụt ra thôi.
“Ai là Rhiannon thế?”.
Mắt tôi khép lại. Tôi thiếp đi trước khi bà ấy có được câu trả lời nào.
Ký ức bắt đầu trở về với tôi trong giấc ngủ, và khi tôi thức dậy lần nữa, tôi nhớ được nhiều hơn. Không phải khúc cuối - tôi quả thực chẳng thể nhớ ra việc leo vào xe, gần như cán qua người bố, đâm phải cột điện thoại. Có lẽ tôi phải kiểm tra lại sau. Nhưng những gì trước đó, tôi có thể nhớ ra việc đã đến buổi tiệc. Uống bất cứ gì mà bất cứ ai mời mọc. Cảm thấy tốt hơn bởi thế. Cảm thấy nhẹ tênh. Tán tỉnh Cameron nữa. Uống nhiều hơn. Chẳng suy nghĩ gì. Sau quá nhiều suy nghĩ, liền khóa hết mọi thứ lại như thế.
Tôi giống bố mẹ Dana, hay bà P - tôi muốn hỏi cô bạn rằng tại sao. Kể cả từ bên trong, tôi cũng chẳng thể hiểu được gì. Bởi cái thân xác này không thể giải đáp được chuyện ấy.
Tứ chi tôi nặng nề, cứng nhắc. Nhưng tôi cố nhấc mình dậy. Tôi lần mình ra khỏi giường. Tôi cần phải tìm cho ra một cái máy tính hay điện thoại gì đó.
Khi ra đến được cửa, tôi nhận thấy rằng nó đã được khóa. Phải có một cái chìa khóa để giúp tôi ra ngoài, nhưng ai đó đã lấy nó đi.
Tôi bị nhốt trong chính căn phòng của mình.
Giờ họ biết rằng tôi đã nhớ ra được ít nhất một vài trong số ấy, họ để tôi gặm nhấm tội lỗi một mình.
Và phần tệ hại nhất là: việc ấy rất hiệu nghiệm.
Tôi uống hết nước rồi. Tôi gọi to rằng mình cần thêm nước. Trong vòng một phút, mẹ đã ở ngay cửa với một ly nước. Trông như bà đang khóc vậy. Tôi đã làm vỡ tan trái tim bà.
“Đây,” bà nói.
“Con có thể ra ngoài không?” tôi hỏi. “Có vài thứ con cần tìm cho bài vở ở trường.”
Bà lắc đầu. “Có lẽ để sau đi. Sau bữa tối. Còn bây giờ, bà P muốn con ghi ra giấy mọi thứ con cảm nhận được trong lòng mình.”
Bà rời đi và khóa cửa lại đằng sau. Tôi tìm thấy một mảnh giấy và cây bút.
Những gì cháu cảm thấy là sự vô dụng, tôi viết.
Nhưng rồi dừng lại. Bởi tôi không hề viết về Dana. Tôi đang viết về chính cảm xúc mình.
Cơn nhức đầu và buồn nôn đang lắng dần. Mặc cho mỗi lúc tôi đều tưởng tượng ra cảnh Rhiannon đang cô đơn trong mái lều kia. Tôi lại thấy mỏi mệt hơn.
Tôi đã hứa với em. Dù cho tôi biết về những rủi ro, tôi vẫn hứa với em.
Và giờ tôi lại đang chứng tỏ cho em thấy rằng em đã liều lĩnh như thế nào khi chấp nhận lời hứa hẹn của tôi.
Tôi đang chứng minh với em rằng tôi sẽ không thể nào vượt qua được.
Mẹ Dana mang bữa tối đến cho tôi với một cái khay, như thể tôi là người tàn phế vậy. Tôi cảm ơn bà vì điều đó. Và rồi tìm thấy những từ ngữ mà đáng lẽ tôi phải thốt ra từ bấy lâu nay.
“Con xin lỗi,” tôi nói với bà. “Con thật sự, thật sự xin lỗi.”
Mẹ gật đầu, nhưng tôi có thể thấy rằng như vậy không đủ.
Ắt là tôi đã thốt ra mấy tiếng xin lỗi đến ngàn lần trước đây. Đến một lúc nào đó - có lẽ đêm nay - bà cần phải dừng việc tin tưởng vào những lời ấy thôi.
Khi tôi hỏi mẹ bố đâu, bà đáp rằng ông đang đi sửa xe rồi.
Họ quyết định rằng ngày mai tôi cần phải đến trường, và rằng tôi sẽ cần phải bù đắp cho bạn mình sau đó. Họ bảo rằng tôi có thể dùng đến máy tính cho bài tập, nhưng rồi ngồi đó đằng sau khi tôi thực hành việc tra cứu.
Gửi thư cho Rhiannon là điều không thể.
Và không một dấu hiệu nào từ họ là tôi sẽ được nhận lại điện thoại của mình cả.
Những sự kiện đêm hôm trước chẳng bao giờ còn trở lại với tôi. Tôi dành cả đêm dõi mắt vào khoảng không vắng lặng. Và chẳng làm được gì ngoài cảm nhận rằng nó cũng đang nhìn lại mình.