Mỗi Ngày Nhìn Lại

Lượt đọc: 121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày thứ 6018

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau tôi là một anh chàng tên George, và tôi chỉ cách Rhiannon bốn mươi lăm phút lái xe. Em gửi thư cho tôi báo rằng em sẽ có thể rời trường vào bữa trưa.

Tuy thế nhưng tôi sẽ có một ngày vất vả rồi đây, bởi hôm nay tôi ở trong vai một học sinh tại gia.

Bố mẹ của George thuộc dạng phụ huynh chỉ biết ru rú ở nhà, và George cùng hai anh trai mình cũng phải hằng ngày ở nhà với từng người trong số họ. Căn phòng mà hầu hết mọi nhà đều gọi là phòng nghỉ thì thay vào đó lại được mang tên “phòng học tại gia” ở nhà George. Bố mẹ của cậu ta thậm chí còn xếp hẳn ba cái bàn cho con cái họ mà trông như thể đồ phế thải từ một lớp học tại gia khác ở thế kỷ trước.

Không được ngủ nướng. Tất cả chúng tôi đều được bị gọi dậy lúc bảy giờ, và còn cả một điều luật quy định rằng ai tắm trước ai. Tôi xoay xở để lén lút vào được máy tính vài phút để đọc tin nhắn từ Rhiannon rồi gửi vội cho em một email, báo rằng chúng tôi sẽ phải xem ngày hôm nay diễn biến thế nào. Rồi, vào lúc tám giờ, chúng tôi ngồi ngay ngắn tại bàn, và trong khi bố làm việc ở phía bên kia của ngôi nhà, mẹ sẽ dạy chúng tôi học.

Bằng việc kết nối với trí óc của George, tôi biết được rằng George chưa từng tham gia một lớp học nào bên ngoài ngôi nhà này, bởi một cuộc chiến mà bố mẹ cậu gây ra với cô giáo ở nhà trẻ của anh cậu về phương pháp giảng dạy của bà ta. Tôi không thể tưởng tượng nổi loại phương pháp mẫu giáo nào lại gây khủng hoảng đến mức đuổi cổ cả một gia đình ra khỏi nhà trường vĩnh viễn như thế, nhưng không tài nào kết nối được đến dữ kiện ấy - George không có chút ý niệm gì. Cậu ấy chỉ phải đối diện với hậu quả mà nó để lại.

Tôi từng sống qua lớp học tại gia trước đây, bởi những ông bố bà mẹ bị bắt thế hay tự động làm thế, nhưng vẫn đảm bảo rằng con cái họ có đủ không gian để khám phá và trưởng thành. Nơi này không giống vậy. Mẹ George vô cùng hà khắc và bảo thủ, và hóa ra bà còn là một nhà diễn giả chậm rãi bậc nhất tôi từng nghe qua.

“Mấy đứa này… chúng ta sẽ bàn… về… các sự kiện… dẫn… đến… Nội… chiến.”

Các cậu trai tất thảy đều cam chịu trước điều này. Họ chăm chú mọi lúc, một màn câm lặng của một hành động chú tâm tuyệt hảo.

“Ngài Tổng thống… của chính phủ miền… Nam… là… một người đàn ông… tên… Jefferson… Davis[1].”

Tôi từ chối việc bị giam giữ như con tin thế này - không phải khi Rhiannon đang mong sớm được gặp tôi. Nên sau một tiếng đồng hồ, tôi quyết định học hỏi từ hình mẫu điển hình của Nathan.

Tôi bắt đầu đặt ra nhiều câu hỏi.

Vợ của Jefferson Davis tên gì?

Hiệp hội gồm có những bang nào?

Có bao nhiêu người chết thật sự trong trận Gettysburg[2]?

Có phải là Lincoln[3] tự mình thảo ra bài Diễn văn Gettysburg không?

Và hàng tá câu hỏi khác.

Hai anh trai nhìn tôi như thể tôi đang lên cơn nghiện vậy, và mẹ lóng ngóng với từng câu hỏi, bởi bà phải tra lại từng câu trả lời.

“Jefferson Davis… kết hôn… hai lần. Bà vợ đầu tiên của ông ấy… Sarah… là con gái của… ngài Tổng thống… Zachary Taylor[4]. Nhưng Sarah… chết… bởi chứng sốt rét… ba tuần sau khi… họ… kết… hôn. Ông ấy kết hôn…”

Cứ tiếp tục thế đến tận một giờ nữa. Rồi tôi xin phép bà đến thư viện, để lấy thêm sách cho môn học.

Bà đồng ý, và bảo rằng bà sẽ đưa tôi đến đó.

Đó là vào khoảng giữa một ngày học, nên tôi là đứa trẻ duy nhất có trong thư viện bấy giờ. Tuy thế, bà thủ thư biết tôi, và biết tôi từ đâu đến. Bà rất thân thiện với tôi nhưng lại khá kiệm lời với mẹ, khiến tôi tin rằng cô giáo ở nhà trẻ không phải người duy nhất trong vùng mà mẹ tôi cho rằng đã làm sai quấy công việc của họ.

Tôi tìm thấy một cái máy tính và nhắn cho Rhiannon địa chỉ hiện tại của mình. Rồi tôi lấy một bản sao của cuốn Nhiên liệu ra khỏi kệ và cố nhớ cho ra mình đang bỏ dở ở đoạn nào, cả một xấp khi nãy. Tôi ngồi trong một phòng riêng cạnh cửa sổ và không ngừng ngó nghiêng dòng xe cộ ngoài kia, dù cho biết rằng phải còn đến hàng tiếng sau thì Rhiannon mới xuất hiện.

Tôi tạm gác đời sống vay mượn của mình sang bên trong một giờ và đắm mình vào đời sống trong cuốn sách tôi đang đọc. Rhiannon tìm ra tôi, khi tôi đang đắm chìm giữa không gian của những trang sách. Lúc đầu tôi thậm chí chẳng để tâm là em đang đứng đó.

“E hèm,” em nói. “Mình phát hiện ra cậu là đứa nhóc duy nhất trong tòa nhà này, nên nhất định phải là cậu thôi.”

Quá dễ - tôi không thể thoát được.

“Xin lỗi?” tôi đáp ít nhiều có chút ngại lời.

“Là cậu, đúng không?”

Tôi khiến George trông bối rối nhất có thể. “Mình có quen cậu không?”

Giờ em bắt đầu tự vấn chính mình. “Ồ, mình xin lỗi. Mình chỉ, ờ, định gặp một người.”

“Cậu ấy trông thế sao?”

“Mình không… biết nữa. Nó, kiểu như, hẹn trên mạng ấy.”

Tôi càu nhàu. “Không phải là bạn nên ở trường sao?”

“Không phải là bạn nên ở trường sao?”

“Mình không thể. Có một cô nàng thật sự rất tuyệt mà mình đang định gặp ở đây.”

Em nhìn tôi giận dữ. “Đồ xấu xa.”

“Xin lỗi, chẳng qua chỉ là…”

“Cậu thật xấu xa…”

Em thật sự rất giận; tôi quả thật chẳng biết làm sao.

Tôi đứng dậy từ chỗ ngồi của mình.

“Rhiannon, mình xin lỗi.”

“Cậu không thể làm thế. Không hay chút nào.” Em thật sự quay khỏi tôi.

“Mình sẽ không bao giờ làm thế nữa. Mình hứa.”

“Mình không thể tin nổi cậu mới vừa làm thế. Nhìn vào mắt mình và nói lại đi. Rằng cậu hứa.”

Tôi nhìn vào mắt em. “Mình hứa.”

Cũng được, nhưng không hẳn. “Mình tin cậu,” em đáp. “Nhưng cậu vẫn còn là một kẻ ngốc nếu cậu không chứng minh được mình.”

***

Chúng tôi đợi đến khi bà thủ thư lơ đễnh, rồi chuồn khỏi cửa. Tôi lo sẽ có vài quy định rằng phải báo cáo về mấy đứa nhóc học tại gia khi chúng nó bỗng nhiên biến mất. Tôi biết mẹ George sẽ quay lại trong hai tiếng nữa, nên chúng tôi không có nhiều thời gian.

Chúng tôi thẳng tiến đến một nhà hàng Trung Hoa trong vùng. Nếu bọn họ nghĩ rằng chúng tôi nên ở trường, họ cũng chỉ giữ suy nghĩ đó trong lòng. Rhiannon kể tôi nghe về một buổi sáng ngoài dự kiến - Steve và Stephanie lại có một tranh cãi khác nữa, nhưng rồi lại làm lành ngay tiết học thứ hai - và tôi kể em nghe về việc ở trong thể xác Vanessa.

“Mình biết rất nhiều cô nàng như thế,” Rhiannon đáp khi tôi nói xong. “Những người nguy hiểm là những người thật sự làm giỏi mấy việc đó.”

“Mình nghi ngờ rằng cô ấy rất giỏi mấy việc đó.”

“Ôi, mình mừng là chưa gặp phải cô ấy.”

Nhưng em không hề đến gặp tôi, tôi nghĩ. Tôi giữ trong lòng không nói ra.

Chúng tôi ghì sát đầu gối mình bên nhau dưới bàn. Tôi nắm lấy tay cô ấy. Chúng tôi chuyện trò như thể không chuyện gì như thế đang xảy ra, như thể chúng tôi không thể cảm nhận được đời sống này đang rung lên những xung lực qua tất thảy những điểm chúng tôi chạm va nhau.

“Mình xin lỗi đã gọi cậu là kẻ xấu xa,” em nói. “Mình chỉ - điều này khó chịu như thế đấy. Và mình chắc rằng mình đã đúng mà.”

“Mình quả là một tên xấu xa. Mình nói mà vẫn nghĩ mọi chuyện là chuyện bình thường.”

“Justin thỉnh thoảng cũng có làm thế. Vờ như mình chẳng hề nói với anh cái điều mà mình vừa mới nói đấy thôi. Hay bịa ra cả câu chuyện thế này, rồi cười ha hả khi mình mắc lừa nữa chứ. Mình ghét thế.”

“Mình xin lỗi.”

“Không, không sao đâu. Ý mình là, anh ấy không phải là người đầu tiên. Mình đoán có gì đó ở mình khiến người khác thích lấy ra làm trò đùa. Và có lẽ mình sẽ làm thế - đánh lừa mọi người - nếu nó từng xảy đến với mình.”

Tôi lấy tất cả các đôi đũa ra khỏi hộp và đặt nó lên bàn.

“Cậu đang làm gì thế?” Rhiannon hỏi.

Tôi dùng đũa để xếp thành hình trái tim lớn nhất có thể. Rồi tôi dùng đến mấy túi Sweet’n Low để lấp đầy. Tôi mượn cả mấy túi từ hai bàn khác khi dùng hết phần mình.

Khi làm xong, tôi chỉ vào trái tim trên bàn.

“Đây,” tôi nói, “chỉ là khoảng một trên chín mươi triệu cảm xúc mà mình dành cho cậu.”

Em bật cười.

“Mình sẽ cố không cười nhạo nó,” em nói.

“Cười nhạo cái gì?” tôi nói. “Cậu nên cười thật tươi.”

“Cái việc cậu dùng đến mấy sự dỗ ngọt giả tạo ấy hả?”

Tôi nhặt lấy một gói Sweet’n Low và thảy sang em.

“Không phải mọi thứ đều là tượng trưng cả đâu!” tôi la lên.

Em nhặt lấy một cây đũa và huơ như huơ kiếm vậy. Tôi cũng nhặt lấy một cái cho mình để phản công.

Chúng tôi cứ làm như thế cho đến khi thức ăn được mang ra. Tôi lơ đãng và thế là em nhắm thẳng vầng ngực tôi một cú đâm ngọt ngào.

“Mình đã bị hạ!” tôi đầu hàng.

“Ai gọi phần gà mộc tu đây?” anh bồi bàn gọi hỏi.

Anh bồi bàn tiếp tục chiều khách hàng khi chúng tôi cười vang và chuyện trò theo cách của riêng mình suốt bữa trưa. Anh ta quả thật chuyên nghiệp, một người phục vụ sẵn lòng rót đầy ly nước của bạn khi nó vơi hết nửa, mà bạn lại chẳng hề hay biết.

Anh chàng chuyển cho chúng tôi những mẩu bánh quy may mắn khi bữa ăn kết thúc. Rhiannon bẻ gọn thành hai nửa, xem xét mảnh giấy bên trong, và cau mày.

“Đây không phải là đự đoán tương lai,” em nói, đưa cho tôi xem.

Bạn có một nụ cười rạng rỡ

“Không. Bạn sẽ có một nụ cười rạng rỡ - mới là một dự đoán,” tôi bảo em.

“Mình sẽ trả nó lại.”

Tôi nhướng cao đôi mày… hay ít nhất tôi cố làm thế. Tôi chắc rằng mình trông như người đang mắc chứng đột quỵ vậy.

“Cậu hay trả lại mấy mẩu bánh quy may mắn thế lắm hả?”

“Không. Đây là lần đầu tiên. Ý mình là, đây là một nhà hàng Trung Hoa mà.”

“Sai sót kỹ thuật.”

“Chính xác.”

Rhiannon vẫy gọi anh bồi, giải thích trường hợp không hay của mình, và nhận được một cái gật đầu. Khi quay trở lại bàn, anh ấy mang theo cả nửa tá bánh quy may mắn cho em.

“Em chỉ cần một cái thôi,” em bảo anh ta. “Chờ một giây nhé.”

Cả anh bồi và tôi đều chăm chú nhìn Rhiannon bẻ nửa mẩu bánh thứ hai của em. Lần này nhận được một nụ cười thật đẹp.

Em đưa ra cho cả hai chúng tôi xem.

Cuộc phiêu lưu ở ngay đây

“Tuyệt vời, thưa ngài,” tôi bảo anh bồi bàn.

Rhiannon hối thúc tôi mau mở lấy cái của mình. Tôi làm theo, và tìm thấy câu y hệt thế.

Tôi không trả nó lại đâu.

Chúng tôi về lại thư viện sớm khoảng nửa tiếng. Bà thủ thư bắt gặp cả hai bước vào, nhưng chẳng nói năng gì.

“Vậy,” Rhiannon hỏi tôi, “mình nên đọc cái gì tiếp theo đây?”

Tôi chỉ em cuốn Nhiên liệu. Tôi kể em nghe về cuốn Kẻ trộm sách. Tôi dẫn dụ em tìm đến Hủy diệt tất cả xe đi nào và cả Ngày đầu tiên trên trái đất. Tôi nói với em rằng đây là bạn đồng hành với tôi trong suốt những năm qua, là người bạn tri kỷ, những câu chuyện mà tôi luôn có thể quay về dẫu nếu chính tôi có luôn đổi thay.

“Cậu thì sao?” tôi hỏi em. “Cậu nghĩ mình nên đọc gì tiếp theo?”

Em nắm tay tôi và dẫn đến quầy sách trẻ em. Em nhìn quanh trong một giây, rồi thẳng đến kệ trưng bày phía trước. Tôi thấy một cuốn sách màu xanh đặc biệt ở đấy và phát hãi.

“Không! Không lấy cuốn đó đâu nhé!” tôi nói.

Nhưng em không hề đụng đến cuốn sách xanh ấy. Em với lấy Harold và cây bút màu tím.

“Cái gì có thể khiến cậu chống đối cuốn Harold và cây bút màu tím như thế chứ?” em hỏi.

“Mình xin lỗi. Mình nghĩ cậu định lấy Cây táo yêu thương kia.”

Rhiannon nhìn tôi như kẻ dở người. “Mình tuyệt đối CĂM GHÉT cuốn Cây táo yêu thương đấy nhé.”

Tôi nhẹ nhõm vô cùng. “Tạ ơn Chúa. Chắc đó sẽ là sự chấm dứt của chúng ta nếu đó là cuốn sách yêu thích của cậu quá.”

“Đây này - lấy hết tay tôi luôn đi! Lấy cả chân tôi nữa!”

“Lấy đầu của tôi luôn! Lấy vai của tôi đi!”

“Bởi vì đó là tình yêu!”

“Thằng nhóc đó, giống như là, kẻ ngớ ngẩn nhất thế kỷ này ấy,” tôi nói, thư thái bởi Rhiannon sẽ hiểu được ý tôi là sao.

“Kẻ ngớ ngẩn nhất trong lịch sử văn học,” Rhiannon đánh bạo nói. Em đặt cuốn Harold và cây bút màu tím xuống và lại gần tôi.

“Tình yêu là không bao giờ phải đánh mất chính mình,” tôi nói với em, tìm đến một nụ hôn.

“Chính xác,” em thầm thì, và đôi môi em đặt lên môi tôi.

Đó là một cái hôn trong sáng. Chúng tôi đâu có định âu yếm ngay trên cái ghế hơi đặt trong phòng trẻ em. Nhưng nó không ngăn được hiệu ứng đóng băng khi mẹ George gọi to tên cậu, kinh hoàng và giận dữ.

“Cô nghĩ cô đang làm gì hả?” bà hét lên. Tôi cứ ngỡ bà đang nói đến mình, nhưng khi đến gần chúng tôi, bà nhảy bổ ngay vào Rhiannon. “Tôi không biết bố mẹ cô là ai, nhưng tôi không nuôi nấng con trai mình để nó đi hú hí với bọn hư hỏng.”

“Mẹ!” tôi la lên. “Để cô ấy yên.”

“Vào xe ngay, George. Ngay bây giờ.”

Tôi biết mình chỉ đang khiến mọi chuyện tồi tệ hơn cho George, nhưng tôi mặc kệ. Tôi không để lại Rhiannon một mình với bà ấy đâu.

“Bình tĩnh nào mẹ,” tôi nói với bà, giữ giọng không quá vô lễ. Rồi tôi xoay sang Rhiannon và bảo em rằng tôi sẽ sớm liên lạc lại với em thôi.

“Chắc chắn con không thể!” mẹ George tuyên bố. Tôi lấy làm nhẹ nhõm với sự thật rằng mình chỉ chịu sự quản thúc của bà trong chừng tám giờ nữa.

Rhiannon gửi tôi một nụ hôn tạm biệt và thầm thì rằng em định sẽ tìm cách trốn đi vào cuối tuần. Mẹ George phải túm lấy tai cậu ta và đẩy đi. Tôi bật cười, và điều đó chỉ càng khiến mọi chuyện tệ hại hơn.

Giống như nàng Lọ Lem phiên bản ngược vậy. Tôi nhảy với chàng hoàng tử, và giờ về nhà, cọ rửa các buồng vệ sinh. Đó là hình phạt dành cho tôi - từng buồng vệ sinh một, từng cái bồn cầu, từng túi rác. Nó đã đủ tệ lắm rồi, nhưng cứ từng phút trôi qua, mẹ George dừng tôi lại để thuyết giáo về “tội lỗi của xác thịt”. Tôi thầm cầu mong cho George không bị những phương pháp dọa nạt của bà ấy đồng hóa. Tôi muốn cãi lại, nói với bà rằng “tội lỗi của xác thịt” chỉ là một cơ chế kiểm soát - nếu giết chết mơ ước của một người, thì có thể điều khiển được cuộc đời của người ấy. Tôi không thể nói rõ đã bao lần thứ công cụ này được dùng để chống lại tôi, với nhiều hình thức khác nhau. Nhưng tôi thấy chẳng có thứ tội lỗi nào lại chìm đắm trong một nụ hôn cả. Tôi chỉ thấy tội lỗi nằm trong sự chỉ trích quá đà.

Tôi không nói những suy nghĩ đó với mẹ của George. Nếu bà là một bà mẹ toàn thời gian của tôi, tôi sẽ làm ngay. Nếu tôi là kẻ phải gánh chịu hậu quả sau đó, tôi sẽ làm thế. Nhưng tôi không thể làm vậy với George. Tôi đã khiến đời sống cậu rối tung như thế rồi. Dù mong rằng điều tôi làm sẽ khiến cậu thấy tốt hơn, nhưng có lẽ lại thành tệ hại hơn.

Cơ hội gửi thư cho Rhiannon thì càng không cần phải hỏi nữa. Cứ đợi đến ngày mai vậy.

Sau khi cọ rửa các buồng vệ sinh sạch sẽ, sau khi bố George đã lại cân nhắc đưa ra thêm một bài diễn thuyết của riêng ông, mà dường như được hỗ trợ đắc lực bởi vợ mình, tôi lên giường sớm, tận hưởng sự tĩnh lặng của căn phòng. Nếu lúc tôi trở thành Rhiannon là bằng chứng, tôi có thể dựng nên những ký ức khác mà để lại cho George. Thế là tôi nằm đó trên giường, tạo nên một phiên bản khác của sự thật. Cậu ấy sẽ nhớ việc đi đến thư viện, và cậu sẽ nhớ việc gặp gỡ một cô gái. Cô ấy mới đến vùng này, ghé qua thư viện khi mẹ cô thăm lại trường cao đẳng ngày xưa bà học. Cô nàng hỏi cậu đang đọc gì thế, và màn đối thoại bắt đầu. Họ cùng nhau đến một nhà hàng Trung Hoa và vui vẻ bên nhau. Cậu thật sự rất thích cô ấy. Cô ấy thật sự rất mến cậu. Họ trở về thư viện, và có cuộc nói chuyện tương tự về cuốn Cây táo yêu thương, và tiến đến một nụ hôn. Đó là khi mẹ cậu trở lại. Đó là điều mà mẹ cậu đã cố ngăn cản. Một thứ ngoài mong đợi, nhưng cũng là một thứ rất tuyệt vời.

Cô gái biến mất. Họ chưa bao giờ từng nói với nhau về tên mình. Cậu không có ý niệm gì về nơi cô sống. Tất cả điều ấy xảy ra trong thoáng chốc, và rồi lại tan biến nhanh vào mây khói.

Tôi cũng để lại cho cậu cả nỗi khát khao. Có thể điều đó là tàn nhẫn, nhưng tôi mong rằng cậu sẽ dùng nó để thoát khỏi ngôi nhà bé nhỏ, bé nhỏ vô cùng này.

[1] Jefferson Finis Davis (3/6/1808 - 6/12/1889) là chính khách Hoa Kỳ với cương vị Tổng thống của chính phủ Liên minh miền Nam trong thời kỳ Nội chiến Hoa Kỳ (1861-1865).

[2] Trận Gettysburg là trận chiến đẫm máu nhất và được xem là chiến thắng lớn lao nhất của Liên bang miền Bắc trong Nội chiến Hoa Kỳ.

[3] Abraham Lincoln (12/2/1809 - 15/4/1865), người giải phóng vĩ đại, là Tổng thống thứ 16 của Hoa Kỳ từ tháng 3 năm 1861 cho đến khi bị ám sát vào tháng 4 năm 1865.

[4] Zachary Taylor (24/11/1784 - 9/7/1850) là một vị tướng quân sự và là Tổng thống thứ 12 của Hoa Kỳ.

Nguyễn Lan Anh dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.