Mỗi Ngày Nhìn Lại

Lượt đọc: 141 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày thứ 6022

❊ ❊ ❊

Kế hoạch của tôi là dậy sớm - khoảng sáu giờ - và viết thư cho Rhiannon với đầy đủ lời bày giãi. Tôi ngờ rằng em đã từ bỏ tôi sau những gì xảy ra.

Nhưng kế hoạch phá sản khi tôi bị lay dậy trước năm giờ.

“Michael, đến giờ dậy rồi.”

Đó là mẹ tôi - mẹ Michael - và không như mẹ Dana, chỉ có mỗi sự hối lỗi trong giọng bà.

Tôi ngỡ đã đến giờ tập bơi, hay một cái gì đó chúng tôi phải làm trước khi đến trường. Nhưng khi tôi rời khỏi giường, chân tôi đụng phải một cái va li.

Tôi nghe thấy mẹ trong một căn phòng khác, đang đánh thức mấy đứa em gái.

“Đến lúc đi Hawaii rồi!” bà nói phấn khởi.

Hawaii.

Tôi kết nối và biết được rằng, phải, chúng tôi đang chuẩn bị đến Hawaii sáng nay. Chị Michael sắp tổ chức đám cưới ở đấy. Và gia đình Michael quyết định đến đó cho kỳ nghỉ kéo dài suốt một tuần.

Chỉ với tôi thì nó không phải là một tuần. Bởi để được trở lại, tôi phải thức dậy trong một thể xác mười sáu tuổi đang trở về nhà để đến được Maryland ngày hôm đó. Có thể phải mất đến hàng tuần. Hàng tháng.

Hoặc có thể chẳng bao giờ.

“Xe sẽ đến trong bốn mươi lăm phút nữa nhé!” bố của Michael gọi to.

Không đời nào tôi chịu rời đi đâu.

Tủ quần áo của Michael hầu hết là gồm áo thun của các ban nhạc rock mạnh mẽ. Tôi vớ đại một cái, với quần jeans.

“Em sắp sửa gọi người của An ninh Nội vụ khám xét khắp người anh rồi đó nha,” một trong mấy đứa em nói khi tôi đi ngang họ trên hành lang.

Tôi vẫn đang cố tìm ra cách giải quyết.

Michael không có giấy phép lái xe, và tôi không nghĩ sẽ có ích gì nếu tôi thó mất chiếc xe của bố mẹ. Đám cưới của chị cậu đến thứ sáu mới diễn ra, nên ít nhất tôi cũng không khiến cho sự vắng mặt của cậu thành ra rủi ro quá. Nhưng tôi đang đùa với ai đây chứ? Kể cả nếu cái đám cưới ấy có diễn ra tối nay đi chăng nữa, tôi cũng sẽ không leo lên cái máy bay đó đâu.

Tôi biết mình đang đẩy Michael vào một mớ rắc rối to kềnh. Tôi không tiếc lời xin cậu tha thứ khi để lại một mẩu giấy trên bàn bếp.

Con không thể đi trong hôm nay được. Con xin lỗi mọi người rất nhiều. Con sẽ trở lại vào đêm nay. Hãy đi mà không có con. Con sẽ đến đó trong thứ năm bằng một cách nào đó.

Trong khi những người khác đang trên lầu, tôi bước ra khỏi nhà qua cửa hậu.

***

Tôi có thể gọi một chiếc taxi, nhưng sợ rằng bố mẹ cậu sẽ gọi đến những hãng taxi địa phương để tra xem họ có nhận chở bất kỳ cậu nhóc vị thành niên nghiện rock nào gần đây không. Tôi cách Rhiannon ít nhất hai giờ lái xe. Tôi bắt chiếc xe buýt gần nhất có thể, và hỏi tài xế cách tốt nhất để đến khu vực em sống. Ông ta bật cười và nói, “Đi xe hơi ấy.” Tôi trả lời ông rằng đó không phải là sự lựa chọn của tôi lúc này, và đáp lại ông bảo rằng có lẽ tôi sẽ cần phải đến Baltimore và rồi vòng lại lần nữa.

Nó sẽ tốn đến tận bảy tiếng.

Giờ học vẫn chưa kết thúc khi tôi đến đó, cuốc bộ chừng một dặm từ trung tâm thành phố. Lại lần nữa, không ai ngăn cản tôi, kể cả khi tôi là một cậu chàng to lớn, tóc tai rậm rạp, nhễ nhại mồ hôi trong cái áo của ban nhạc Metallica hối hả bước đi.

Tôi cố nhớ cho ra thời khóa biểu của Rhiannon lúc mình trú ngụ trong tâm trí em, và có một sự tái hiện đầy mơ hồ rằng tiết học này là thể dục. Tôi kiểm tra phòng thể dục và nhận thấy là nó trống trơn. Điểm dừng ngoài trời kế tiếp là các sân bóng, nằm phía sau trường. Khi ra đến ngoài đó, tôi thấy cả một trận đấu bóng mềm đang diễn ra. Rhiannon ở vị trí phòng thủ thứ ba.

Em thoáng thấy tôi. Tôi đưa tay vẫy. Chẳng rõ em có nhận ra tôi đây chăng. Tôi cảm thấy mình đã quá phô trương, để lộ mình trong tầm nhìn của giáo viên. Nên đành lùi ra sau, ngay cửa. Một tên trò lười khác lẻn ra đốt thuốc.

Rhiannon bước đến chỗ một trong các giáo viên và nói gì đó. Người này trông cảm thông, và gọi một trò khác lên thế ở vị trí phòng thủ thứ ba. Rhiannon bắt đầu tiến về phía trường. Tôi bước lại vào trong, và chờ em đến phòng thể dục vắng người.

“Chào,” tôi nói ngay khi em vào trong.

“Cậu đã ở chỗ quái quỷ nào thế?” em đáp.

Tôi chưa khi nào nhìn thấy em tức giận như vậy. Đó là một loại giận dữ khi bạn cảm thấy bị phản bội bởi không chỉ một con người, mà là cả vũ trụ này.

“Mình đã bị nhốt trong phòng,” tôi bảo em. “Rất kinh khủng. Đến cả một cái máy tính còn không có đó.”

“Mình đã đợi cậu,” em đáp lời. “Mình thức dậy. Dọn giường. Ăn sáng. Và rồi mình đợi. Sóng di động chập chờn lúc không lúc có, nên mình cho rằng điều đó là bất khả kháng. Mình bắt đầu đọc những số cũ của tạp chí Đồng xanh và Suối chảy, bởi vì đó là thứ duy nhất để đọc ở đó. Rồi mình nghe thấy tiếng bước chân. Mình đã rất phấn khích. Khi nghe thấy ai đó ở ngoài cửa, mình chạy thẳng tới.

“Ồ, ra đó không phải là cậu. Mà là một người đàn ông tám mươi tuổi cơ đấy. Và ông ta còn xách cả một con hươu chết theo cùng. Mình không biết ai mới nên bất ngờ đây. Mình chỉ còn biết la lên khi trông thấy ông ta. Còn ông ta gần như lên cơn đau tim. Mình chưa cởi hết áo quần đâu, nhưng cũng gần thế. Mình xấu hổ về bản thân. Ông ấy thậm chí còn chẳng thấy điều đó có chút gì ngọt ngào cả. Mà còn bảo mình đã đột nhập vào. Mình nói rằng Artie là chú mình, nhưng ông ấy không hề tin. Mình nghĩ có lẽ điều duy nhất giúp cứu mạng mình chính là việc chú Artie và mình có cùng cái họ. Mình ở đấy với nguyên bộ đồ lót, đưa ông ta xem thẻ chứng minh. Tay ông ta vấy đầy máu. Và ông bảo những người khác cũng đang đến. Ông chỉ tưởng rằng xe mình là của một trong số họ.

“Vấn đề là - mình vẫn cứ đinh ninh là cậu sẽ đến. Nên mình không thể rời đi được. Mình mặc quần áo, ngồi đó khi bọn họ đến và moi ruột chú hươu đáng thương kia. Mình chờ đó cho đến khi họ đi cả rồi. Mình chờ cho đến khi bóng đêm nuốt chửng lối về. Cả căn lều nồng nặc mùi máu. Nhưng mình vẫn ở đấy. Và cậu không bao giờ đến.”

Tôi kể em nghe về Dana. Rồi tôi lại kể em nghe về Michael, và cuộc trốn thoát khỏi nhà cậu.

Điều ấy cũng có chút tác động. Nhưng không đủ.

“Chuyện của chúng ta nên làm thế nào đây?” em hỏi tôi. “Làm thế nào?”

Tôi muốn một câu trả lời. Tôi muốn tìm ra một câu trả lời trong tôi.

“Lại đây nào,” tôi nói. Và tôi ôm em trong vòng tay mình, bởi đó là đáp án duy nhất mà tôi có thể trao.

Chúng tôi cứ đứng thế trong một phút, từng người đều chẳng rõ chuyện gì sẽ xảy đến tiếp theo. Khi cánh cửa dẫn đến phòng thể dục mở ra, chúng tôi rời nhau. Nhưng quá muộn. Tôi ngỡ rằng đó là một trong các giáo viên thể dục, hay một cô học trò nào khác. Nhưng thậm chí cánh cửa ấy cũng không hề mở ra. Thứ mở ra là cánh cửa từ phía trường học, và Justin mới chính là người bước vào.

“Cái quái gì thế này?” cậu ta nói. “Cái. Quái. Gì. Đây?”

Rhiannon gắng giải thích. “Justin” em mở lời. Nhưng cậu gạt đi.

“Lindsay nhắn anh rằng em không được khỏe. Thế nên anh định đến xem em có ổn không. Ồ, anh đoán là em thật sự rất ổn đấy nhỉ. Đừng để bị anh cắt ngang nhé.”

“Dừng lại đi,” Rhiannon nói.

“Dừng lại cái gì hả đồ lẳng lơ?” cậu ta hỏi. Bấy giờ đã sẵn sàng trút giận lên chúng tôi.

“Justin,” tôi nói.

Cậu quay sang. “Mày thậm chí không có quyền để nói đâu, người anh em.”

Tôi định nói một điều gì đó khác, nhưng cậu ta đã sẵn sàng nện tôi một trận ra trò. Nắm đấm đầu tiên cậu hạ ngay sống mũi tôi. Tôi ngã lăn ra sàn.

Rhiannon hét lên và chạy đến đỡ tôi đứng dậy. Justin kéo tay em.

“Tôi vẫn biết cô là đồ dâm đãng,” Justin nói.

“Dừng lại!” Rhiannon bật khóc.

Justin thả em ra và quay lại phía tôi. Cậu ta bắt đầu đấm đá cơ thể này túi bụi.

“Bạn trai mới của cô hả?” Justin la lên. “Mày yêu nó hả?”

“Tôi không yêu anh ta!” Rhiannon la ngược trở lại. “Nhưng tôi cũng không yêu anh.”

Ở cú đá tiếp theo, tôi túm lấy chân và quật ngã cậu ta. Cậu ta đổ ập xuống sàn tập. Tôi nghĩ điều này sẽ ngưng được trận chiến ở đây, nhưng cậu ta bật nhanh trở lại trên đôi chân mình và thụi vào cằm tôi. Răng tôi va đánh cộp vào nhau.

Đến thời điểm này, vài tiếng huýt gió ắt phải nổi lên, bởi trong vòng ba mươi giây, các cô nàng từ trận bóng mềm bắt đầu đổ về phòng tập. Khi nhìn thấy cảnh đánh nhau kinh hoàng này, họ chậc lưỡi và xuýt xoa. Một cô gái chạy đến bên Rhiannon để đảm bảo rằng em vẫn ổn.

Justin đứng dậy và tấn công tôi lần nữa, để khiến mọi người có thể thấy được tất cả. Nó chỉ vừa sượt qua tôi, và tôi lấy đà của hành động né tránh cú đấm mà đứng dậy. Tôi muốn đánh cậu ta, hành hạ cậu ta, nhưng tôi quả chẳng biết phải làm sao cả.

Thêm nữa, tôi phải rời khỏi đây. Sẽ dễ tra ra được tôi không phải học sinh trường này. Và kể cả tôi rõ ràng là kẻ thua cuộc trong trận chiến, họ vẫn có thể gọi cảnh sát đến bắt tôi vì tội đột nhập và gây náo loạn.

Tôi lảo đảo bước về phía Rhiannon. Bạn em đứng ra chắn, nhưng Rhiannon ra hiệu cho cô ấy lùi lại.

“Mình phải đi,” tôi bảo em. “Gặp mình ở hiệu Starbucks chúng ta gặp lần đầu. Khi cậu có thể.”

Tôi cảm thấy một bàn tay đặt trên vai mình. Justin, đang xoay tôi lại. Cậu ta sẽ không đánh khi tôi đang quay lưng.

Tôi biết mình nên đối mặt với cậu ta. Đánh cậu ta nếu tôi có thể. Nhưng thay vào đó tôi cố thoát khỏi sự kìm kẹp của cậu ta và chạy. Cậu ta sẽ không đuổi theo tôi đâu. Mà sẽ đứng đấy tận hưởng cái chiến tích được thấy tôi chạy trốn.

Tôi đâu có định bỏ mặc Rhiannon ở đó với những giọt nước mắt của em, nhưng chính xác thì đó là những gì tôi đã làm.

Tôi quay lại trạm xe buýt, rồi dùng một buồng điện thoại công cộng gần đó để gọi một chiếc taxi. Gần năm mươi đô, rồi tôi ở Starbucks. Nếu trước đó tôi là một cậu chàng to lớn, tóc tai rậm rạp, nhễ nhại mồ hôi trong cái áo Metallica, thì giờ đây tôi là một cậu chàng to lớn, tóc tai rậm rạp, nhễ nhại mồ hôi trong cái áo Metallica và bị đánh hạ, bầm giập, người đầy máu me. Tôi gọi một phần cà phê đen cỡ lớn và để lại hai mươi đô trong lọ tiền. Bấy giờ họ mới để tôi ở lại bao lâu tùy ý, mặc cho trông tôi đáng sợ thế nào.

Tôi rửa ráy sạch sẽ trong nhà vệ sinh. Rồi ngồi xuống đợi chờ.

Và đợi.

Và đợi.

Sáu giờ hơn em mới đến.

Em không xin lỗi. Em không giải thích gì rằng tại sao em lại đến trễ thế. Em thậm chí không bước đến bên tôi ngay lập tức. Em dừng bên quầy và gọi một phần cà phê.

“Mình thực sự cần thứ này,” em nói khi ngồi xuống. Tôi biết là em đang nói về cà phê kia, không phải thứ gì khác nữa.

Tôi đang uống đến ly cà phê thứ tư và bánh nướng đợt hai.

“Cảm ơn vì đã tới,” tôi bảo em. Nghe trịnh trọng làm sao.

“Mình đã nghĩ về chuyện không tới,” em nói. “Nhưng mình đã không cân nhắc nghiêm túc chuyện đó.” Em nhìn lên gương mặt tôi, nhìn vào những vết bầm trên người tôi. “Cậu ổn chứ?”

“Mình vẫn ổn.”

“Cho mình biết tên cậu hôm nay là gì?”

“Michael.”

Em nhìn tôi lại một lần. “Tội nghiệp Michael.”

“Đây không phải là cách mà mình hình dung ra cậu sẽ nghĩ về một ngày của cậu.”

“Mình cũng cho rằng như vậy.”

Tôi cảm thấy từng người trong hai đứa tôi đang đứng cách xa hàng trăm mét đến vấn đề thực sự. Tôi cần phải đưa chúng tôi gần lại hơn.

“Kết thúc rồi à? Với hai người các cậu?”

“Ừ. Cho nên mình đoán cậu đã có cái cậu muốn.”

“Thật tệ,” tôi đáp. “Không phải cậu cũng muốn điều ấy sao?”

“Phải. Nhưng không như thế này. Không phải trước mặt mọi người như thế.”

Tôi vươn đến chạm vào gương mặt em, nhưng em rụt lại. Tôi hạ tay mình xuống.

“Cậu đã thoát khỏi cậu ta,” tôi bảo em.

Em lắc đầu. Tôi lại vừa nói một điều gì sai.

“Mình đã quên cậu biết về những chuyện đó ít như thế nào,” em nói. “Mình đã quên cậu thiếu kinh nghiệm. Mình không thoát khỏi anh ấy, A. Chỉ bởi vì cậu cắt đứt với một ai, nó không có nghĩa cậu thoát khỏi anh ấy hay cô ấy. Mình vẫn gắn kết với Justin theo cả trăm cách khác nhau. Chúng mình không hẹn hò nữa. Mình sẽ phải mất nhiều năm để thoát khỏi anh ấy.”

Nhưng ít nhất là em cũng đã bắt đầu thế rồi, tôi những muốn nói. Ít nhất em đã cắt bớt một sợi dây buộc ràng rồi đấy thôi. Tôi vẫn tiếp tục im lặng. Có thể đó là thứ em hẳn đã biết, nhưng không phải điều em muốn nghe.

“Mình có nên đi Hawaii không?” tôi hỏi.

Em trở lại dịu dàng với tôi. Quả là một câu hỏi vô nghĩa nhường nào, nhưng em hiểu ý tôi mà.

“Không, cậu không nên làm thế. Mình muốn cậu ở đây.”

“Với cậu?”

“Với mình. Khi cậu có thể.”

Tôi muốn hứa với em nhiều hơn cả thế, nhưng tôi biết mình không thể.

Cả hai chúng tôi ở trên sự chênh vênh. Không tròng trành, nhưng bất động.

Chúng tôi dùng điện thoại của em để tra xem chuyến bay địa phương đến Hawaii, và khi hai đứa chắc rằng không cách nào gia đình Michael có thể bắt cậu lên máy bay, Rhiannon chở tôi về nhà.

“Kể mình nghe về cô gái cậu đã trở thành ngày hôm qua đi,” em hỏi.

Thế là tôi bắt đầu kể. Và khi tôi kết thúc, và khi một nỗi buồn bã bao trùm lấy chiếc xe, tôi quyết định kể em nghe về những ngày khác, những đời sống khác nữa. Hạnh phúc hơn. Tôi sẻ chia với em những kỷ niệm được ru vào giấc ngủ, những ký ức được gặp gỡ với chú voi trong vườn bách thú và gánh xiếc, của nụ hôn đầu và suýt đầu trong tủ quần áo phòng nghỉ và những đêm ngủ tại nhà bạn ở Boy Scout và những bộ phim kinh dị. Đó là cách để tôi nói với em rằng dẫu cho tôi chưa từng trải qua nhiều thứ như thế, tôi vẫn cố gắng để có được một đời sống thật sự.

Chúng tôi càng lúc càng về đến gần nhà Michael hơn.

“Mình muốn gặp cậu ngày mai,” tôi nói.

“Mình cũng muốn gặp cậu,” em đáp. “Nhưng mình nghĩ hai ta đều hiểu đây không phải là vấn đề muốn hay không.”

“Vậy thì, mình sẽ luôn hy vọng,” tôi bảo em.

“Và mình cũng hy vọng.”

***

Tôi muốn hôn chúc em ngủ ngon, chứ nào phải để rời xa. Nhưng khi chúng tôi đến nơi, em chẳng tỏ vẻ gì là muốn hôn tôi cả. Tôi không muốn thúc ép và chủ động. Và tôi cũng chẳng muốn hỏi em, vì sợ bị từ chối.

Thế nên hai đứa đành chia tay khi tôi cảm ơn em về chuyến xe, và rất nhiều thứ khác chưa được bày tỏ.

Tôi không vào thẳng trong nhà mà đi loanh quanh tiêu tốn thêm một mớ thì giờ. Đã mười giờ ngay khi tôi đứng ngoài cửa. Tôi kết nối đến Michael để tìm ra nơi cất giấu chìa khóa dự phòng, nhưng ngay cái lúc tìm ra nó, cánh cửa bật mở và bố Michael đứng ngay đó.

Ban đầu ông chẳng nói một lời. Tôi đứng đó dưới ánh đèn, và ông nhìn tôi đau đáu.

“Bố muốn đánh con bật máu đấy,” ông nói, “nhưng có vẻ như ai đó vừa làm chuyện ấy trước rồi.”

Mẹ và các em tôi đã bay đến Hawaii. Bố ở lại để chờ tôi.

Để xin lỗi, tôi phải đưa ra cho ông một lời giải thích hợp lý. Tôi đành tạo ra một câu chuyện đáng cảm thông nhất có thể theo cảm nhận mình - có một buổi hòa nhạc tôi phải tham gia, và chỉ là tôi không có thời gian để thông báo với ông sớm hơn. Tôi thấy tệ hại khi làm rối tung đời sống Michael lên, và nỗi tệ hại ấy ắt phải đến từ khi tôi nói, bởi bố Michael chẳng hề hung hãn nhiều như cái quyền ông ấy đáng được có. Tôi chẳng còn đường lui: phí đổi vé sẽ bị khấu trừ vào chi tiêu của tôi trong năm sau, và khi chúng tôi đến Hawaii, có thể tôi sẽ bị trói buộc vào làm những thứ thậm chí chẳng liên quan gì đến một cái đám cưới. Tôi sẽ nuối tiếc điều này suốt phần đời còn lại của mình. Đặc ân cứu vớt duy nhất đó là vẫn còn sót lại vài chiếc vé cho ngày hôm sau.

Đêm ấy tôi tạo ra cả một ký ức về buổi hòa nhạc tuyệt vời nhất mà Michael từng đến. Đó là thứ duy nhất tôi có thể nghĩ ra mà tặng cậu để khiến bất cứ gì trong đó xứng đáng cho tất cả những điều này.

Nguyễn Lan Anh dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.