Sáng hôm sau tôi thức dậy với cái mắt cá bị rạn. May thay, tôi phải chịu đựng nó trong một thời gian rồi và cặp nạng dựng kế bên giường tôi thôi. Đó là một thứ gì đó khiến tôi cảm thấy được hàn gắn.
Tôi không kiềm lòng được - tôi kiểm tra hộp thư mình. Nhưng chẳng một lời từ Rhiannon. Tôi thấy cô đơn. Hoàn toàn đơn độc. Rồi tôi nhận ra vẫn còn một người trên thế gian này lờ mờ biết được tôi là ai. Tôi kiểm tra xem liệu gần đây cậu có còn gửi gì cho tôi chăng.
Và quả thực cậu ta có. Lúc này có đến hai mươi bức thư chưa đọc từ Nathan, từng cái sau lại càng tuyệt vọng hơn cái trước, kết thúc bằng:
Tất cả những gì ta cần là một lời giải thích. Ta sẽ để ngươi yên ngay sau đó thôi. Ta chỉ muốn biết sự thật.
Tôi trả lời cậu.
Được thôi. Chúng ta nên gặp nhau ở đâu đây?
***
Bởi vì chân còn đau, Kasey chưa thể tự lái xe được. Và bởi cái cuộc lẻn đi đêm hôm rỗng toạc trong tâm trí cậu ngày nào vẫn để lại nhiều rắc rối, Nathan cũng không được phép lái xe. Nên bố mẹ đành chở hai đứa đi. Dẫu cho tôi không nói rõ đấy là gì, bố mẹ cứ tưởng như con gái mình đang hò hẹn vậy.
Vướng mắc xảy ra khi Nathan cứ luôn đinh ninh rằng tôi là một thằng nhóc tên Andrew, bởi đó là người tôi tự giới thiệu với cậu. Nhưng nếu tôi định nói ra sự thật, việc trở thành Kasey thế này sẽ giúp tôi minh họa rõ hơn vấn đề của mình.
Chúng tôi hẹn gặp tại một nhà hàng Mexico gần nơi cậu ấy sống. Tôi muốn một chốn đông người, nhưng cũng là nơi không khiến bố mẹ phải đưa rước mà nhướn mày kinh ngạc. Tôi thấy cậu bước vào, và cậu gần như cũng ăn vận cho một buổi hẹn hò thật vậy - kể cả nếu dáng vóc ấy không thuộc dạng dân mê thể thao, thì cậu vẫn sửa soạn cho ra một vẻ ngoài bảnh bao nhất có thể. Tôi giơ một bên nạng lên và vẫy cậu; cậu ta biết tôi phải dùng đến nạng, chỉ là không biết giờ tôi đang là một cô gái. Tôi tin mình nên để dành điều đó khi giáp mặt nhau.
Trông cậu bối rối tợn khi bước về phía tôi.
“Nathan,” tôi nói khi cậu đến bên. “Mời ngồi.”
“Cậu là… Andrew?”
“Mình có thể giải thích. Ngồi xuống đi.”
Cảm nhận được sự căng thẳng, người phục vụ lật đật bước đến và đối đãi chúng tôi với những sự ưu ái. Ly nước được rót đầy. Chúng tôi gọi nước. Rồi buộc phải nói chuyện rõ ràng với nhau.
“Cậu là một cô gái mà,” cậu nói.
Tôi muốn bật cười. Cậu ta sẽ càng hốt hoảng tợn với ý nghĩ rằng cơ thể mình bị chiếm đoạt bởi một cô nàng, chứ không phải một chàng trai. Như thể điều ấy thật sự hệ trọng vậy.
“Đôi khi thôi,” tôi nói. Càng khiến cậu rối bời.
“Cậu là ai?” cậu ta hỏi.
“Mình sẽ kể bạn nghe,” tôi đáp lời. “Mình hứa. Nhưng gọi đồ trước đã.”
***
Tôi không thật sự tin tưởng cậu, nhưng tôi bảo cậu rằng mình có, như là một cách để khơi dậy niềm tin từ phía cậu. Tôi vẫn đương gánh lấy nhiều rủi ro, nhưng lại không thể nghĩ ra một cách nào khác để trả lại bình yên cho tâm hồn cậu.
“Chỉ có một người khác nữa biết về chuyện này,” tôi bắt đầu. Và rồi tôi kể cậu nghe mình là ai. Tôi kể với cậu cơ chế đó hoạt động ra sao. Tôi nhắc lại lần nữa chuyện gì đã xảy ra trong cái hôm tôi cư ngụ ở cơ thể cậu. Tôi nói về cái cách tôi tin rằng chuyện này sẽ không xảy ra lần nữa đâu.
Tôi biết rằng, không như Rhiannon, cậu ấy sẽ chẳng hề nghi ngờ tôi. Bởi cậu cảm thấy lời giải thích tôi mang đến là thích đáng. Nó vừa khít với trải nghiệm của chính cậu. Nó là thứ cậu hằng nghi ngại. Bởi theo một cách nào đó, tôi đã gây cho cậu lối ghi nhớ đó. Tôi không rõ do đâu nữa, nhưng khi tâm trí tôi và cậu tự bịa ra câu chuyện khác để khỏa lấp, hai đứa tự để lại một khoảng trống ở đấy. Bây giờ tôi đang giúp cậu lấp đầy nó lại.
Khi tôi kể xong, Nathan chẳng biết phải nói gì thêm.
“Vậy là… ôi… mình đoán… thế, giống như là, ngày mai ấy, cậu không còn là cô gái này nữa sao?”
“Không.”
“Và cô ấy sẽ…?”
“Cô bạn sẽ có một loại ký ức khác về ngày hôm nay. Có lẽ là cô gái gặp một chàng trai cho một cuộc hẹn, nhưng rồi nó không đi đến đâu cả. Cô bạn sẽ không nhớ đó là cậu đâu. Chỉ là một ý tưởng mông lung như thế về một chàng trai, nên nếu hôm sau bố mẹ có hỏi cô chuyện hôm nay thế nào, cô bạn sẽ không ngạc nhiên trước câu hỏi đâu. Cô sẽ chẳng bao giờ biết rằng mình chưa từng thực sự ở đây.”
“Vậy sao mình lại biết?”
“Có lẽ bởi mình đã rời đi quá vội. Có lẽ mình chẳng thiết lập nền tảng cho một bộ nhớ đúng đắn lúc đó. Hay có lẽ mình muốn cậu tìm ra mình chăng, theo một cách nào đó. Mình không biết nữa.”
Thức ăn của hai đứa, được mang ra khi tôi còn đang nói, vẫn y nguyên trên bàn hầu như chưa ai động đến.
“Chuyện này li kì quá nhỉ,” Nathan nói.
“Cậu không thể nói với ai đâu đấy,” tôi nhắc nhở. “Mình tin cậu.”
“Mình biết, mình biết mà.” Cậu ta gật qua quýt, và bắt đầu ăn. “Đây là chuyện giữa cậu với mình thôi.”
Cuối bữa ăn, Nathan bảo tôi rằng thật sự rất giúp ích khi được trò chuyện với tôi và biết được sự thật. Cậu cũng đề nghị được gặp gỡ cho ngày hôm sau, chỉ để cậu được tự trông thấy cuộc chuyển đổi. Tôi đáp rằng mình không dám đảm bảo gì, nhưng sẽ cố gắng.
Bố mẹ đến đón chúng tôi. Trên đường về nhà, mẹ Kasey hỏi buổi hẹn thế nào.
“Dạ tốt… con nghĩ thế,” tôi nói với bà.
Đó là thứ duy nhất đáng tin mà tôi kể bà nghe suốt chuyến xe ấy.