Mỗi Ngày Nhìn Lại

Lượt đọc: 216 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày thứ 5998

❊ ❊ ❊

Có cái gì đó sai ngay từ phút giây tôi thức dậy sớm hôm sau. Có mùi nghiện ngập.

Thậm chí trời còn chưa sáng hẳn. Thể xác này đã ngủ từ trưa qua. Bởi cái thể xác này đã hưng phấn quá đà. Giờ nó lại muốn hưng phấn lần nữa. Ngay lúc này.

Tôi đã từng nhập vào một tay nghiện hút trước đây. Thức dậy mà vẫn còn say lử từ đêm hôm trước. Nhưng lần này còn tệ hơn thế. Cực kỳ tệ hơn.

Hôm nay tôi không có tiết học nào. Tôi không có bố mẹ gọi dậy. Tôi ở một mình, trong một căn phòng bẩn thỉu, nằm ườn trên miếng nệm nhơ nhếch trông như trộm của một đứa trẻ nào đó. Tôi nghe thấy cả mấy người khác đang la ó trong căn phòng bên cạnh.

Sẽ đến một lúc mà thể xác tiếm quyền điều khiển đời sống. Sẽ đến một lúc mà sự thôi thúc của xác thịt, sự mong cầu của bản năng sai khiến cuộc đời này. Bạn chẳng hề hay biết rằng bạn đã trao chiếc chìa vạn năng cho thân xác. Và rồi nó nắm quyền. Bạn khiến đống dây nhợ rối tung lên và rồi nó kiểm soát ngược lại bạn, thế đấy.

Tôi chỉ nhìn thoáng qua điều này trước đây. Giờ thì tôi thật sự cảm nhận được. Tôi có thể nhận ra trí óc mình đang vật lộn với thể xác ngay lúc này. Nhưng chẳng dễ gì. Tôi không hề thấy dễ chịu. Tôi cần bám chặt vào ký ức của nó. Tôi cần bám chặt vào thứ ý thức rằng tôi chỉ ở đây trong một ngày, và tôi phải vượt qua cho được.

Tôi cố quay lại giấc ngủ, nhưng thể xác lại không chịu. Cái thể xác đang tỉnh táo lúc này đây, và nó biết chính xác điều nó muốn là gì.

Tôi biết tôi cần phải làm gì, kể cả khi tôi không thật sự hiểu điều gì đang diễn ra. Kể cả khi tôi chưa từng trong hoàn cảnh này trước đây, tôi vẫn từng ở trong một hoàn cảnh mà chính tôi chống lại thể xác mình. Tôi đã ốm, ốm kịch liệt, và điều duy nhất để làm là cung cấp năng lượng để qua hết một ngày. Lúc đầu tôi nghĩ sẽ có cái gì đó mà tôi có thể làm được trong mỗi một ngày để khiến mọi thứ tốt hơn. Nhưng tôi sớm nhận ra giới hạn của bản thân. Thân xác không thể được thay đổi trong vòng một ngày, đặc biệt là khi cái trí não của chủ nhân nó đã bị lung lạc từ lâu.

Tôi không muốn rời khỏi căn phòng. Nếu tôi rời khỏi đây, bất cứ gì và bất cứ ai cũng có thể xảy đến. Vô vọng làm sao, tôi nhìn xung quanh tìm thứ gì có thể giúp mình vượt qua. Có một kệ sách xập xệ, và trên đó sự lựa chọn là những cuốn sách bìa dày cũ kĩ. Mấy cái đấy sẽ giúp được mình, tôi quyết. Tôi mở một cuốn truyện kinh dị đã cũ ra và tập trung vào dòng đầu tiên. Bóng đêm tràn xuống Manassas, Virginia…

Thân xác này không muốn đọc. Nó sống sót dựa vào thứ dây kẽm điện. Cái xác thân ấy đang nói với tôi rằng chỉ có một cách duy nhất giúp nó, cách duy nhất để kết thúc đớn đau, cách duy nhất để cảm thấy khá hơn. Cái thân xác đây sẽ giết tôi mất nếu tôi không chịu nghe lời nó. Thể xác đang kêu gào. Thể xác đòi hỏi với thứ lý lẽ riêng mình.

Tôi đọc câu kế.

Tôi khóa cửa lại.

Tôi đọc sang câu thứ ba.

Cơ thể chống lại tôi. Tay rung lên. Tầm nhìn nhòa nhạt.

Tôi không chắc mình có đủ sức để chống lại nó hay không.

Tôi cần tự thuyết phục mình rằng Rhiannon đang đứng bên kia. Tôi cần tự thuyết phục bản thân đây không phải một đời sống vô định, mặc cho thể xác tôi bảo đúng là như thế.

Cơ thể đã san bằng ký ức để thắng thế trong cuộc tranh cãi này. Chẳng còn gì nhiều nhặn để tôi kết nối. Tôi phải dựa vào ký ức của riêng mình, thứ hoàn toàn tách biệt khỏi nơi này. Tôi phải tồn tại tách biệt khỏi nơi đây.

Tôi đọc câu kế, và rồi câu tiếp nữa. Tôi thậm chí chẳng quan tâm câu chuyện nói gì. Tôi đi qua từng chữ từng từ, chống lại thể xác với từng từ từng chữ.

Điều này lại không hiệu quả. Thể xác khiến tôi cảm thấy muốn tiêu thải và nôn mửa. Đầu tiên là bằng cách thông thường. Sau tôi lại thấy muốn tiêu thải qua đường miệng và nôn mửa qua con đường kia. Mọi vật sứt sẹo đi. Tôi muốn cào cấu các bức tường. Tôi muốn thét lên. Tôi muốn đấm bản thân mình không ngơi nghỉ.

Tôi cần tưởng ra trí óc mình là một khối vật lý, một cái gì có thể kiểm soát cơ thể. Tôi cần tự tưởng tượng rằng trí óc mình đang vật nhào cái xác phàm này xuống.

Tôi đọc câu khác.

Rồi khác nữa.

Có tiếng gõ cửa. Tôi hét lên rằng mình đang đọc.

Họ để tôi yên.

Tôi không có thứ họ cần trong căn phòng này.

Họ lại có thứ tôi đang cần ngoài kia.

Tôi không thể rời khỏi căn phòng này được.

Tôi không thể để thể xác ra khỏi căn phòng.

Tôi hình dung ra em đang bước đi trên sảnh đường. Tôi hình dung em đang ngồi cạnh bên tôi. Tôi hình dung ánh mắt em này bắt gặp ánh mắt tôi đây.

Rồi tôi hình dung ra em đang ngồi trong xe của thằng đó, và tôi dừng lại.

Thể xác này đang lây sang tôi. Lòng tôi nổi giận bừng bừng. Nổi giận khi tôi ở đây. Nổi giận bởi đó là đời sống tôi. Nổi giận vì quá nhiều thứ là bất khả.

Nổi giận với bản thân mình.

Mày có muốn nó dừng lại không hả? Thể xác hỏi.

Tôi phải đẩy mình ra xa khỏi thân xác này hết mức có thể.

Kể cả khi tôi đang bên trong nó.

Tôi cần phải vào nhà tắm. Tôi thật sự cần phải vào nhà tắm.

Cuối cùng tôi đi vào với một lon soda. Tuôn hết sạch.

Nhưng vẫn tốt hơn là rời khỏi căn phòng này.

Nếu tôi rời khỏi căn phòng, tôi không có đủ khả năng để ngăn cái thể xác này khỏi thứ nó muốn.

Tôi đã đọc được chín mươi trang sách. Tôi không thể nhớ được chút gì. Trôi tuột từ chữ qua câu.

Cuộc vật lộn khiến xác thân rã rời.

Tôi đang thắng thế.

***

Thật sai lầm khi nghĩ về cơ thể như một cái ống cái thùng. Nó linh hoạt như bất cứ trí óc nào, như bất kỳ linh hồn nào. Và bạn càng dấn thân sâu vào bên trong nó, đời sống bạn càng khốn khổ thay. Tôi đã từng ở trong cơ thể của những kẻ ăn xin và bị thanh trừng, tham lam và nghiện ngập. Tất cả họ đều nghĩ rằng hành động của mình sẽ khiến cuộc đời này đáng ao ước hơn. Nhưng thể xác luôn chiến thắng họ ở phút cuối.

Tôi chỉ muốn chắc rằng cuộc thắng lợi ấy sẽ không diễn ra khi tôi còn ở bên trong.

Tôi duy trì được đến hoàng hôn. Hai trăm sáu mươi lăm trang đã qua. Tôi run rẩy bên dưới tấm chăn nhơ nhếch. Tôi không rõ đó là do nhiệt độ căn phòng hay do tôi nữa.

Sắp được rồi, tôi tự nhủ.

Chỉ có một cách để thoát khỏi điều này thôi, thân xác bảo tôi.

Lúc này đây, tôi không rõ ý nó là thuốc hay cái chết nữa.

Thể xác có thể thậm chí chẳng quan tâm gì, tại thời điểm này.

Cuối cùng, xác thân ấy cũng muốn ngủ.

Tôi cho phép việc đó diễn ra.

Nguyễn Lan Anh dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.