Hôm nay tôi cách em bốn giờ lái xe.
Tôi là một cô nàng tên Chevelle, và tôi không thể chịu nổi cái ý tưởng phải đến trường lúc này. Nên tôi đành giả ốm, xin phép được ở nhà. Tôi gắng đọc cái này cái kia, chơi mấy trò điện tử, lướt mạng, làm mọi thứ từng làm qua chỉ để lấp đầy thời gian ấy.
Không gì trong số chúng hiệu quả. Ngày hôm nay dài bất tận.
Tôi không ngừng kiểm tra email.
Không có thư từ em.
Không có gì cả.
Không có gì.