Tất cả những gì tôi nhận được là một ngày mới nữa.
Khi thiếp đi, tôi chợt nảy ra một ý tưởng. Nhưng khi thức dậy, tôi nhận ra ý tưởng đó chẳng hề thực tế.
Hôm nay tôi là một chàng trai. Skylar Smith. Một cầu thủ, nhưng không thuộc hạng siêu sao. Căn phòng ngăn nắp, không có vẻ bị tác động từ người khác. Trong phòng có cả bảng điều khiển băng trò chơi nữa. Sẵn sàng dậy rồi. Bố mẹ vẫn đang ngủ. Cậu ta sống trong khu phố cách Rhiannon bốn giờ đi xe.
Thật chả gần chút nào cả.
Một ngày yên ổn, như mọi khi thôi. Điều duy nhất cần phải lo âu là liệu tôi có kết nối với thân thể này đủ nhanh hay không.
Lúc tập luyện thể thao mới là vất vả nhất. Huấn luyện viên không ngừng gọi một mớ tên, và tôi phải kết nối như điên mới biết được từng cái tên đó là ai. Không phải ngày thực hành tốt nhất của Skylar rồi, nhưng chắc cậu không xấu hổ mấy đâu nhỉ.
Tôi biết chơi hầu hết các môn thể thao, nhưng tôi cũng biết khả năng mình đến đâu. Tôi biết được điều đó một cách khó nhọc vào năm lên mười một. Tôi thức dậy trong thể xác của một thằng nhóc nọ đang có một chuyến đi trượt tuyết. Tôi nghĩ rằng, này, trượt tuyết trông lúc nào cũng thú vị. Nên chắc là mình phải thử thôi. Học cách chơi ngay lúc ấy luôn. Nó có thể khó đến mức nào chứ?
Thằng nhóc mới tốt nghiệp một khóa trượt dốc cơ bản, và tôi thậm chí còn chẳng biết có tồn tại một thứ gọi là dốc cơ bản luôn đấy. Tôi cứ nghĩ trượt tuyết thì cũng chỉ như đi xe trượt thôi chứ - một con dốc phù hợp với tất cả.
Tôi làm cậu bé gãy chân tận ba chỗ.
Vết thương khá là nặng. Và thành thực mà nói tôi cứ tự hỏi rằng, vào cái lúc thức dậy sáng hôm sau, liệu tôi sẽ vẫn cảm nhận được nỗi đau của cái chân gãy ấy hay không, mặc dù tôi đã chuyển qua một cơ thể mới rồi. Nhưng thay cho nỗi đau, tôi lại cảm nhận được một thứ khác cũng tệ nhường đó - nỗi xấu hổ, gánh nặng của việc sống trong thứ tội lỗi khốn nạn kia. Cứ như là tôi đã lái xe đâm phải cậu ấy, thâm tâm tôi đầy ắp sự thật rằng một người xa lạ phải nằm viện vì tôi.
Nếu cậu ấy chết… tôi tự hỏi mình có chết theo luôn không. Không cách nào biết được. Tất cả những gì tôi biết là theo một cách nào đó, dù sao thì cũng thế cả thôi. Dù tôi có chết đi hay chỉ thức dậy vào sáng hôm sau như thể chẳng có gì xảy ra, cái tin dữ ấy vẫn sẽ làm tôi chết mòn.
Nên tôi phải cẩn trọng. Bóng đá, bóng chày, hockey sân cỏ, bóng bầu dục, bơi lội, chạy đua - mấy thứ đó thì bình thường thôi. Nhưng tôi cũng từng thức dậy trong thân xác của một cầu thủ hockey sân băng, một kiếm thủ, một chuyên gia xiếc ngựa, và lần khác, gần đây, một chuyên viên thể dục.
Tôi thoái thác trong những lần đó.
Nếu có một thứ tôi giỏi, thì đó là trò chơi điện tử. Thì đó cũng chỉ là một thú vui phổ biến, như là vô tuyến hay mạng vậy. Dù ở đâu thì tôi vẫn thường phải kết nối đến những điều này, và mấy trò chơi điện tử đặc biệt giúp tôi tĩnh tâm hơn.
Sau buổi tập dượt đá bóng, đám bạn của Skylar ghé qua để chơi trò Thế giới tàu chiến. Chúng tôi tán dóc về trường lớp và về các cô nàng (ngoại trừ Chris và David, bạn cậu, thì nói về các cậu chàng). Đây là thứ mà tôi phát hiện ra, là cách hay nhất để tiêu pha thời giờ, bởi nó không thật sự là tiêu phí chút nào - được đám bạn vây quanh, chuyện trò về những thứ linh tinh và đôi lúc là cuộc tâm tình thật sự, với bánh trái vặt vãnh xung quanh và một thứ gì đó phát trên màn hình.
Tôi thậm chí còn có thể tự hưởng thụ với chính mình, nếu tôi có thể giải thoát bản thân mình khỏi cái nơi tôi khát khao được đến.