Mỗi Ngày Nhìn Lại

Lượt đọc: 354 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày thứ 6025

❊ ❊ ❊

Buổi sáng hôm sau thật vất vả để tôi nâng đầu khỏi gối, để nhấc tay mình từ hai bên, để lê cả thân xác mình khỏi giường.

Đó là bởi tôi phải nặng đến ít nhất một trăm ba mươi kí.

Tôi đã từng quá khổ trước đây rồi, nhưng tôi không nghĩ rằng mình từng quá khổ đến cả mức này. Cứ như hàng bị thịt đã được tống vào tứ chi tôi, vào cơ thể tôi vậy. Tôi cần rất nhiều nỗ lực để làm bất cứ gì. Bởi đó không phải là sức nặng cơ bắp. Tôi đâu phải một chàng hậu vệ. Không, tôi béo.

Một khối mỡ nặng nề, khó lòng mà di chuyển.

Khi cuối cùng tôi cũng chịu đưa mắt nhìn quanh và nhìn vào bên trong, tôi không lấy gì làm thích thú trước những gì mình thấy. Finn Taylor đã thoái lui khỏi phần đông trên thế giới này; kích cỡ hiện tại của cậu là do sự biếng nhác và cẩu thả mà ra, một sự bất cẩn ắt sẽ cấu thành bệnh lý nếu được xem xét tỉ mẩn. Tôi chắc mẩm nếu kết nối đủ sâu xa thì có thể sẽ tìm thấy vài nguyên do nhân tính nào đó, nhưng rốt cuộc tất thảy những gì hiện ra bên ngoài chỉ là một lượng cảm xúc tương đương với cái ợ hơi thôi đấy.

Tôi ì ạch vào buồng tắm, gỡ lấy trái banh xơ lông bằng với kích cỡ của một cú mèo cào ra khỏi rốn Finn. Tôi phải vất vả mới hoàn thành được bất cứ việc gì. Ắt từng phải có lúc mọi thứ trở nên quá kiệt quệ khi làm gì đó chứ, chỉ là Finn đang rơi vào trường hợp đấy.

Trong vòng năm phút lê bước khỏi vòi nước, người tôi nhễ nhại cả mồ hôi.

Tôi không muốn Rhiannon trông thấy tôi như thế này. Nhưng tôi cần phải gặp em - tôi không thể vắng em hai ngày liên tiếp thế được, khi mọi thứ giữa hai đứa còn đang bấp bênh.

Tôi cảnh báo em trước. Tôi viết trong thư rằng hôm nay mình sẽ rất khổng lồ. Nhưng tôi vẫn muốn gặp em sau giờ học. Hôm nay tôi ở gần Hiệu sách Cỏ Ba Lá, nên tôi đề xuất rằng đấy sẽ là địa điểm gặp gỡ.

Tôi nguyện cầu em sẽ đến.

Không có gì trong ký ức của Finn khiến tôi tin rằng cậu sẽ phiền não nếu bỏ lỡ một ngày ở trường, nhưng tôi sẽ đi dù thế nào đi nữa. Tôi sẽ để lại mấy buổi vắng đó cho cái lúc cậu thật sự ý thức được chúng.

Bởi cái kích cỡ này, so với trước tôi phải vất vả lắm mới tập trung được. Kể cả những điều nhỏ nhặt - như ngón chân tôi đặt trên bàn đạp ga, khoảng trống quanh tôi cần chừa lại khi ngang qua các sảnh - cũng yêu cầu một sự chú trọng đáng kể.

Và đây là những ánh nhìn tôi nhận được - một nỗi kinh tởm không giấu giếm. Không chỉ từ những học sinh khác. Mà còn từ cả giáo viên. Rồi cả những người xa lạ. Sự phán xét được thỏa sức tung hoành. Thật buồn khi họ được quyền phản ứng lại chính thứ mà Finn cho phép bản thân cậu trở thành. Nhưng ở đây còn một điều khác ban sơ hơn, một thứ khác mang tính cảnh giác hơn trong nỗi kinh tởm của họ. Họ sợ sẽ trở nên giống như tôi.

Hôm nay tôi mặc đồ đen, bởi thường nghe bảo rằng làm thế sẽ giúp mình trông thon thả hơn. Nhưng thay vào đó tôi lại hóa thành cả một khối cầu đen thui trôi dạt ngang qua lối này.

Khoảng lặng duy nhất là vào bữa trưa, khi mà Finn được ở cạnh hai người bạn thân nhất của cậu, Ralph và Dylan. Họ chơi thân với nhau từ năm lớp ba cơ. Họ trêu Finn về kích cỡ của cậu, nhưng rõ ràng là họ không thật sự quan tâm mấy. Nếu cậu gọn gàng hơn, họ vẫn trêu đùa cậu đấy thôi.

Tôi cảm thấy mình có thể thư thái khi bên họ.

Tôi về nhà sau giờ học để tắm táp và thay quần áo. Lúc lau khô người, tôi chợt băn khoăn liệu mình có thể cấy vào bộ não Finn một thứ ký ức thật kinh hoàng, một thứ thật hãi hùng để cậu dừng việc ăn nhiều như thế lại không. Rồi tôi lại hãi sợ chính mình với thứ suy nghĩ như thế. Tôi nhắc nhở bản thân rằng trách nhiệm của mình không phải để bảo Finn làm cái này cái kia.

Tôi lấy bộ áo quần đẹp nhất Finn có - một cái áo cài kín cổ kích thước XXXL và quần jeans kích thước 46 - cho cuộc gặp gỡ vớ Rhiannon. Thậm chí tôi thử mang cả cravat, nhưng cứ trông nực cười thế nào ấy, như nó đang trượt ra khỏi bụng tôi vậy.

Mấy cái ghế ở hiệu sách chông chênh lọt thỏm bên dưới tôi hết cả. Tôi đành đi dạo vòng quanh các dãy kệ, nhưng lối đi hẹp đến mức tôi cứ hất ngã hết chúng. Cuối cùng, tôi đành chờ em ở bên ngoài phía trước cửa hiệu vậy.

Em bắt gặp tôi ngay lập tức; không có vẻ gì là em sẽ bỏ qua tôi được. Sự nhận ra hiện diện trong đáy mắt em, nhưng chẳng phải là một ánh mắt đặc biệt hạnh phúc gì.

“Chào,” tôi nói.

“Ừ, chào.”

Chúng tôi chỉ biết đứng đó.

“Có chuyện gì thế?” tôi hỏi.

“Chỉ đang tiếp nhận tất cả về cậu, mình nghĩ thế.”

“Đừng nhìn vào vẻ bề ngoài. Hãy nhìn vào cái ở bên trong.”

“Cậu nói nghe thì dễ lắm. Mình không bao giờ thay đổi, có phải không?”

Có và không, tôi nghĩ. Cơ thể em vẫn thế. Nhưng có nhiều khi, tôi cảm tưởng như mình đang gặp gỡ một Rhiannon hơi khác. Như thể từng thứ tâm trạng biểu trưng cho một loại biến đổi vậy.

“Đi thôi,” tôi nói.

“Đi đâu?”

“Chà, chúng ta đã từng lên núi, xuống biển, xuyên rừng. Nên mình nghĩ lần này chúng ta thử… ăn tối và xem phim nhé.”

Một nụ cười đáp lại.

“Nghe như một cuộc hẹn ấy, đáng nghi quá,” em bảo.

“Mình sẽ tặng hoa cho cậu nếu cậu thích.”

“Đi thôi,” em thách thức. “Tặng hoa cho mình.”

Rhiannon là cô gái duy nhất trong rạp được ngồi kế hẳn một tá hoa. Em cũng là người duy nhất có bạn đồng hành ngồi lấn lướt cả ghế cậu và ghế em. Tôi cố làm dịu cơn khó xử bằng cách vòng tay quanh em. Nhưng rồi tôi bắt đầu nhận thức được mồ hôi mình, về cái cánh tay đầy ụ thịt choán hết cả sau cổ em. Tôi cũng để ý đến cả hơi thở mình, nghe cứ khùng khục thế nào ấy, nếu tôi hít thở mạnh quá. Sau khi màn chiếu dạo kết thúc, tôi lùi lại ghế ngồi mình. Nhưng khi tôi rụt tay về giữa tôi và em, em giữ lấy nó. Chúng tôi ngồi như thế cho đến ít nhất mười phút sau, đến khi em vờ như mình lên cơn ngứa ngáy, và không hề đưa tay ra cho tôi nắm nữa.

***

Tôi đã chọn được một nơi thú vị cho bữa tối, nhưng như thế lại không hề đảm bảo rằng hai đứa sẽ có một bữa tối thú vị.

Em cứ nhìn tôi mãi - nhìn Finn ấy.

“Chuyện gì thế?” cuối cùng tôi hỏi.

“Chỉ là… mình không thể nhìn thấy nội tâm cậu được nữa. Thường thì mình có thể mà. Sự lấp lánh trong đôi mắt cậu. Nhưng tối nay thì không.”

Theo một cách nào đó, đây là lời tâng bốc. Nhưng cái cách em nói ra ấy, lại khiến tôi buồn.

“Mình hứa là mình vẫn ở đây thôi.”

“Mình biết. Nhưng mình không thể. Mình chỉ không cảm thấy gì. Khi mình nhìn thấy cậu như vậy. Mình không cảm thấy. Mình không thể cảm thấy.”

“Không sao. Nguyên nhân cậu không nhìn thấy là bởi anh ấy quá khác mình. Cậu không cảm thấy là bởi mình không giống thế này. Cho nên theo một cách hiểu, nó vẫn ổn định.”

“Mình đoán thế,” em đáp, xiên vài mẩu măng tây.

Nghe như em chẳng bị thuyết phục gì cả. Và tôi cảm giác như mình sắp lạc lối đến nơi nếu chúng tôi bước vào màn thuyết phục lấy nhau.

Chẳng giống một cuộc hò hẹn yêu đương chút nào. Ngay đến tình bạn cũng không giống. Cảm giác như thể một thứ gì vừa mới rơi khỏi dây thăng bằng nhưng vẫn chưa chạm đất.

Xe chúng tôi vẫn đỗ ở hiệu sách, thế là hai đứa quay về đó. Thay vì nâng niu bó hoa trên tay, em lại để nó đung đưa bên hông mình, như thể bất cứ lúc nào em cũng có thể huơ nó như huơ vợt vậy.

“Có chuyện gì thế?” tôi hỏi em.

“Một buổi tối hơi tệ nhỉ, mình nghĩ thế.” Em đưa đóa hoa lên mũi và ngửi chúng. “Chúng ta được phép có một buổi tối hơi tệ mà, đúng không? Đặc biệt là khi nghĩ về…”

“Phải đấy. Đặc biệt là khi nghĩ như thế.”

Nếu tôi ở trong một thể xác khác, đây sẽ là lúc mà tôi nhoài người đến và hôn em. Nếu tôi ở trong một xác thân khác, nụ hôn ấy có thể chuyển biến sự tệ hại này thành điều tốt đẹp. Nếu tôi ở trong một thân xác khác, em sẽ nhìn thấy được tâm hồn tôi. Em sẽ trông thấy được những gì em muốn.

Nhưng giờ nó mới rầy rà làm sao.

Em đưa đóa hoa lên ngang mũi tôi. Tôi hít vào hương thơm ấy.

“Cảm ơn đã tặng hoa cho mình,” em nói.

Đó là lời tạm biệt mà hai đứa dành cho nhau.

Nguyễn Lan Anh dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.