Mỗi Ngày Nhìn Lại

Lượt đọc: 117 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày thứ 5997

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau khởi động theo một cách gần như rùng rợn.

Tôi dậy sớm - sáu giờ sáng.

Tôi thức dậy trong thể xác của một cô gái.

Một cô gái với chiếc xe. Và tờ giấy phép.

Trong thành phố cách Rhiannon chỉ một giờ lái xe.

Tôi xin Amy Tran lượng thứ khi lái xe ra khỏi nhà cô bạn, nửa tiếng sau khi tỉnh dậy. Thứ tôi đang làm, không nghi ngờ gì nữa, một phiên bản lạ lùng của việc bắt cóc.

Tôi cật lực nghi ngại liệu Amy Tran có bỏ qua hay không. Mặc vội áo quần, sự lựa chọn là đen, đen, hay… đen. Không giống kiểu gothic - không có cái thứ màu đen nào mang dáng dấp của bộ găng tay vòng vèo gì cả - mà giống kiểu của một nhóm rock ‘n’ roll hơn. Bộ hòa âm trên xe cô gái bật nhạc Janis Joplin và Brian Eno kế tiếp nhau, và theo một cách nào đó nghe cũng hợp đấy chứ.

Tôi không thể trông cậy vào trí nhớ của Amy được - chúng tôi đang đến một nơi mà cô chưa từng ghé qua. Thế là tôi đành tra bản đồ Google ngay sau khi tắm, gõ địa chỉ trường Rhiannon và nhìn nó hiện ra ngay trước mắt mình. Dễ thôi mà. Tôi in nó ra, rồi xóa lịch sử duyệt web.

Tôi đã quá rành rẽ việc xóa lịch sử trình duyệt rồi.

Tôi biết mình không nên thế này. Tôi biết mình chỉ đang cố khiến lòng rỉ máu chứ nào đâu chữa lành cho nó. Tôi biết làm sao mình có được một tương lai nào với Rhiannon.

Tất cả những gì tôi đang làm lúc này là cố khơi ngày cũ thành một ngày nữa thôi.

Người bình thường không cần phải quyết định cái gì đáng để khắc ghi. Bạn sẽ được ban cho một hệ thống cấp bậc, những người sẽ gắn bó cố định trong đời, sự thúc đẩy của việc lặp lại, của việc dự báo, sự đeo bám dai dẳng của một quá khứ không hồi kết. Nhưng tôi thì phải quyết định tầm quan trọng của từng và mỗi ký ức. Tôi chỉ khắc ghi được vài con người, và để làm được thế, tôi cần phải nắm giữ cho chắc, bởi sự tái diễn duy nhất mà tôi có - cách duy nhất để tôi lại được nhìn thấy họ - là tôi có gợi nhắc về họ trong tâm trí mình hay không mà thôi.

Tôi phải chọn thứ cần khắc ghi, và tôi đang chọn Rhiannon. Cứ thế và cứ lặp lại thế, tôi đang chọn em, tôi đang gợi nhắc về em, bởi chỉ cần để một phút chốc vụt trôi là em có thể biến tan mãi mãi.

Bài hát mà chúng tôi từng cùng nghe bên trong xe của Justin chợt vang đến bên tai - Và nếu anh chỉ có thế, nhất định sẽ bàn với Chúa trời…

Tôi cảm giác như vũ trụ này đang nói với tôi điều gì. Và chẳng quan trọng là nó đúng hay chăng. Quan trọng là tôi cảm nhận được, và tin thế.

Nỗi lớn lao trào dâng trong tôi.

Vũ trụ này cũng như gật gù theo điệu nhạc kia.

***

Tôi cố giữ lấy một vài thứ cơ bản, những ký ức thường nhật nhất có thể. Những sự thật và con số, chắc rồi. Vài cuốn sách tôi từng đọc hay vài thông tin tôi cần biết. Như luật đá bóng chẳng hạn. Nội dung Romeo và Juliet. Số điện thoại cần gọi trong trường hợp khẩn cấp. Tôi ghi nhớ những thứ đó.

Nhưng còn về hàng vạn thứ ký ức thường nhật thì sao, hàng vạn thứ cần nhớ thường nhật, của mỗi con người cộng dồn lại? Nơi bạn cất chìa khóa nhà. Sinh nhật mẹ. Tên chú cún đầu tiên bạn có. Tên chú cún hiện tại bạn nuôi. Mã khóa tủ đồ. Vị trí của ngăn kéo đựng mấy dụng cụ ăn uống bằng bạc. Số hiệu kênh của đài MTV. Họ của đứa bạn thân.

Đó là những thứ tôi không cần giữ làm gì. Và, thời gian trôi, não tôi sẽ tự nó làm mới lại thôi, nên tất cả mớ thông tin này được rũ sạch ngay khi buổi sáng hôm sau ghé chào.

Đó là lý do điều này lại phi thường - nhưng không bất thường - khi tôi ghi nhớ chính xác vị trí tủ đồ của Rhiannon.

Lời bào chữa của tôi thế này: nếu ai đó hỏi, thì tôi chỉ đang xem qua trường lớp vì có thể bố mẹ sẽ chuyển đến đây sống.

Tôi không nhớ mấy bãi đỗ xe có phải đã được đặt trước hay chưa, nên phòng trường hợp ấy, tôi đỗ xe cách xa trường. Rồi đơn giản là bước vào thôi. Tôi chỉ là một cô gái nào đó ngẫu nhiên đi lại trên sân - sinh viên năm nhất sẽ ngỡ tôi là “ma cũ” còn phe kia thì nghĩ theo hướng ngược lại. Tôi có cặp của Amy đây - một chiếc cặp đen với mấy chi tiết hoạt hình Nhật, đầy ứ sách mà sẽ không dùng được ở nơi này. Trông tôi giống như có một nơi để hướng đến. Và đúng là thế mà.

Nếu vũ trụ muốn điều này xảy ra, em sẽ ở đó ngay tủ đồ của mình.

Tôi tự nói với bản thân thế, và em đang ở ngay đó. Ngay đó trước mặt tôi. Đôi khi trí nhớ vui đùa với bạn đấy. Đôi khi vẻ đẹp tốt nhất là để xa nhìn thôi. Nhưng kể cả có là từ đây, cách nhau ba mươi bước, tôi biết rằng hình dung thật sự của em vẫn khít liền với ký ức tôi.

Cách nhau hai mươi bước.

Kể cả đương giữa đám đông nhốn nháo vây quanh, vẫn có gì trong em soi sáng bước chân tôi.

Mười.

Em đang cố lê bước qua thêm một ngày, và đó chẳng phải một nhiệm vụ dễ dàng gì.

Năm.

Tôi có thể cứ đứng ngay đây và em sẽ chẳng có ý niệm gì về tôi. Tôi có thể cứ đứng ngay đây và nhìn em và chỉ như thế thôi. Tôi có thể thấy nỗi buồn lưu lại về nơi này. Và đó đâu phải một nỗi niềm đẹp đẽ gì - nỗi buồn bã đẹp đẽ thường là một huyền thoại. Nỗi buồn ấy hóa chúng tôi thành đất sét, chứ nào phải gốm hoa. Trông em phiền muộn biết bao.

“Chào bạn,” tôi nói, giọng nghe nhỏ nhẹ với một người lạ chốn này.

Ban đầu em không hiểu là tôi đang nói với em.

Rồi em chợt nhận ra.

“Chào bạn,” em đáp lời.

Hầu hết mọi người, mà tôi để ý thấy, đều vô thức cực đoan với kẻ lạ. Họ tưởng rằng mọi sự tiếp cận là để tấn công, mỗi câu hỏi sẽ bị cắt ngang đường đột. Nhưng Rhiannon không thế. Em chẳng hề biết tôi là ai, nhưng em sẽ không làm như thế với tôi. Em sẽ không tự suy ra điều tệ hại nhất.

“Đừng lo - bạn không biết mình đâu,” tôi nói nhanh. “Chỉ là - đây là ngày đầu mình đến đây. Mình đang xem xem trường trông thế nào ấy mà. Và mình thật sự rất là thích cái váy và cặp của bạn. Nên mình nghĩ, bạn biết đấy, mình đã thử đến bắt chuyện với bạn xem sao. Bởi vì, thành thật mà nói, ở nơi này mình hoàn toàn đơn độc.”

Lần nữa, vài người sẽ kinh hãi trước những lời này. Nhưng Rhiannon không thế. Em chìa tay, tự giới thiệu mình khi chúng tôi bắt tay nhau, và hỏi tôi sao chẳng có ai giúp tôi khám phá nơi này.

“Mình không biết nữa,” tôi đáp.

“Được thôi, sao mình không đưa bạn đến văn phòng nhỉ? Mình chắc họ sẽ giải quyết được chuyện này thôi.”

Tôi phát kinh. “Đừng!” tôi bất ngờ thốt lên. Rồi tôi cố biện minh cho mình, và kéo dài thời gian bên em. “Chỉ là… mình chưa phải học sinh chính thức. Thật ra, thậm chí bố mẹ cũng không biết được chuyện mình đang làm. Họ chỉ bảo rằng gia đình đang tính chuyển đến đây mà thôi, và mình… mình muốn khám phá xem liệu nó có gì khiến mình kinh ngạc không.”

Rhiannon gật. “Có lý đấy. Vậy là bạn trốn học để xem xét trường mới à?”

“Chính xác.”

“Bạn năm mấy rồi?”

“Năm đầu thôi.”

“Mình cũng thế. Để xem chúng ta có thể làm gì nào. Bạn có muốn đi loanh quanh cùng mình hôm nay không?”

“Mình muốn vô cùng luôn ấy.”

Tôi biết em chỉ đang tỏ ra thân thiện. Vô lý thay, tôi còn mong mỏi một sự nhận biết mình. Tôi muốn em đủ khả năng để nhận ra cái gì ở đằng sau cơ thể này, để nhìn thấy tôi bên trong đây, để biết được rằng đây chính là cái người mà em đã tiêu pha cả buổi trưa hôm ấy trên bãi biển cùng nhau.

Tôi theo sau em. Dọc đường đi, em giới thiệu tôi với vài người bạn em có, và tôi thấy nhẹ nhõm khi gặp gỡ từng người họ, nhẹ nhõm khi biết em còn nhiều người trong đời hơn là chỉ mỗi Justin. Cái cách em lôi kéo tôi, cái cách em dẫn dắt con người xa lạ hoàn toàn này và khiến cô ấy cảm nhận được một phần của thế gian, khiến tôi quan tâm em thậm chí còn nhiều hơn lúc trước. Còn một điều khác ngoài sự đáng yêu khi bạn được tiếp xúc với cậu chàng mình thích; một cái gì khác hơn khi bạn cư xử cùng một cách với cô gái bạn chẳng biết. Tôi không còn nghĩ rằng em chỉ cố tỏ ra thân thiện nữa. Em tử tế. Biểu hiệu của một đức tính hơn là chỉ một sự thân thiện. Tử tế sẽ cho thấy được con người bạn như thế nào, trong khi thân thiện chỉ đơn thuần là cái cách bạn muốn mình trông ra sao.

Justin xuất hiện trong khoảng giữa tiết hai và ba. Chúng tôi đi ngang cậu ta trong đại sảnh - cậu gần như không để tâm đến Rhiannon và hoàn toàn lơ tôi đi. Cậu ấy không ngừng sải bước, chỉ gật đầu chào em. Em thấy buồn - tôi có thể thấy thế - nhưng chẳng nói với tôi điều gì.

Thời gian chúng tôi vào học lớp Toán, tiết bốn, ngày hôm nay hóa thành một thực thể thấm thía nỗi đau. Tôi ngay đây cạnh bên em, nhưng không thể làm được gì. Khi giáo viên bắt chúng tôi học mớ lý thuyết, tôi cần phải giữ im lặng. Tôi viết cho em một mẩu nháp, như một cái cớ để chạm vào vai, để đưa em vài câu tôi viết. Nhưng đó chỉ là những niềm vụn vặt. Chỉ là mấy lời của một kẻ xa lạ mà thôi.

Tôi muốn biết rằng liệu mình có khiến em đổi thay. Tôi muốn biết rằng ngày đó có khiến em thay đổi, dẫu chỉ trong một ngày.

Tôi muốn em nhìn thấy tôi, dẫu tôi biết em không thể.

Cậu ta tham gia bữa trưa cùng chúng tôi.

Được gặp lại Rhiannon đã lạ lùng, và sự hình dung về em trong tâm trí hóa thật, nhưng càng lạ lùng hơn khi ngồi đó đối diện với thằng con trai ngu ngốc mà bạn từng cư ngụ bên trong chỉ mới ba ngày trước thôi. Ảnh phản chiếu không thể đoán định được cảm giác lúc này. Cậu ta hấp dẫn hơn tôi nghĩ, nhưng cũng xấu xí hơn. Những đặc điểm của cậu hấp dẫn đấy, nhưng những điều cậu làm với chúng chẳng hay ho gì. Cậu mang cái nhìn trịch thượng dành cho những kẻ không giấu giếm được cảm giác thua thiệt trong mình. Ánh mắt cậu ngập đầy cơn giận, dáng vẻ cậu thuộc về kẻ liều lĩnh phòng vệ.

Tôi phải làm sao đó để cậu không nhận ra gì.

Rhiannon giải thích cho cậu ta tôi là ai, và từ đâu tới. Cậu ta tỏ rõ rằng không thể ít để tâm hơn được nữa. Cậu ta bảo rằng đã để quên ví tiền ở nhà, nên em đi mua đồ ăn cho cậu ta. Khi em trở lại bàn với thức ăn, cậu nói cảm ơn, và tôi gần như thất vọng khi nghe thấy điều đó. Vì tôi chắc rằng một tiếng cảm ơn dù đơn lẻ sẽ vẫn ở lâu trong tâm trí em.

Tôi muốn biết về ba ngày trước, về những gì cậu ta còn nhớ.

“Biển cách đây bao xa thế?” tôi hỏi Rhiannon.

“Buồn cười ở chỗ là cậu lại hỏi điều đó,” em bảo tôi. “Chúng mình vừa mới ở đấy ngày hôm kia thôi. Đi khoảng một giờ hay sao ấy.”

Tôi nhìn cậu ta, tìm lại lần nữa bất cứ sự phát giác nào. Nhưng cậu ta vẫn ăn không ngừng.

“Anh chơi có vui không?” tôi hỏi.

Em trả lời. “Thú vị lắm.”

Vẫn không hồi đáp từ người đó.

Tôi cố hỏi. “Anh lái xe à?”

Cậu ta nhìn tôi như thể tôi đang hỏi những thứ cực kỳ ngu xuẩn, mà tôi thì cố tỏ ra vậy mà.

“Vâng, tôi lái” là tất cả những gì anh quăng cho tôi.

“Chúng mình quả đã có một thời gian tuyệt vời,” Rhiannon tiếp tục. Và điều đó khiến em vui sướng - kỷ niệm ấy khiến em hạnh phúc. Mà với tôi thì lại là buồn bã.

Tôi không nên đến đây. Tôi không nên cố gắng thế này. Tôi nên đi thôi.

Nhưng không thể. Tôi đang ở bên em. Tôi gắng gượng rằng đây mới là điều quan trọng.

Tôi sẽ theo tới cùng.

Tôi đâu có muốn yêu em. Tôi nào muốn yêu làm gì.

Con người xem tính liên tục của ái tình là điều dĩ nhiên, như cách họ xem tính liên tục của thể xác mình vậy. Họ không nhận ra rằng điều tuyệt vời nhất của tình ái chính là sự hiện diện thường xuyên của nó. Một khi thiết lập được điều này, nó sẽ trở thành một nền tảng mới nữa cho đời sống. Nhưng nếu không có được sự hiện diện thường xuyên kia, bạn chỉ có duy một thứ hỗ trợ bạn thôi, luôn là như thế.

Em đang ngồi đây kế bên tôi. Tôi muốn chạm ngón tay mình dọc cánh tay em. Tôi muốn hôn lên cổ em. Tôi muốn thầm thì sự thật vào đôi tai em.

Nhưng thay vì thế tôi chỉ ngắm nhìn lúc em ghép đôi các động từ. Tôi lắng nghe như thể bầu không khí này được lấp đầy bởi thứ ngoại ngữ nào, được bật thốt một cách lung tung rộn rã. Tôi cố phác họa em trên cuốn vở, nhưng tôi không phải họa sĩ, và tất cả những gì phác ra đều sai hình sai nét cả. Tôi chẳng thể bám víu vào đâu ngoại trừ chính em.

Tiếng chuông cuối cùng vang lên. Em hỏi tôi đỗ xe nơi nào, và tôi biết thế là thôi, là chấm dứt cả rồi. Em đang viết cho tôi địa chỉ thư điện tử của em trên một mẩu giấy. Là tạm biệt đấy. Từ những gì tôi biết, bố mẹ Amy Tran đã gọi cảnh sát. Từ những gì tôi biết, một cuộc truy quét đang diễn ra, từ một giờ trước. Quả là tôi nhẫn tâm lắm, nhưng tôi không quan tâm nữa. Tôi muốn Rhiannon gọi tôi đi xem phim, mời tôi về nhà em ấy, gợi ý rằng chúng tôi nên lái xe ra bãi biển. Nhưng rồi Justin xuất hiện. Thật thiếu kiên nhẫn. Tôi không biết họ định thế nào, nhưng tôi có một linh cảm xấu. Cậu ta sẽ không đòi hỏi nếu thiếu yếu tố tình dục kia.

“Đi ra xe cùng mình nhé?” Tôi hỏi.

Cô nhìn Justin như để xin phép.

“Anh đi lấy xe,” cậu ta đáp.

Chúng tôi chỉ còn khoảng thời gian ở bãi xe để được ở với nhau. Tôi biết tôi cần một cái gì từ em, nhưng tôi không chắc đó là gì.

“Nói mình nghe một thứ về bạn mà chưa ai từng biết đi,” tôi bảo.

Em nhìn tôi lạ lùng. “Sao?”

“Đó là điều mà mình hay hỏi người khác - nói mình nghe một thứ về bạn mà chưa ai từng biết đi. Không cần thứ gì lớn lao đâu. Một thứ gì đó thôi.”

Giờ thì em hiểu, tôi cho rằng em thích tính thách thức từ câu hỏi, và tôi thậm chí thích em hơn vì đã thích điều đó.

“Được thôi,” em đáp. “Năm lên mười, mình cố xỏ tai với một cái kim khâu. Mình làm được một nửa, và rồi ngất đi. Không có ai ở nhà cả, nên không ai phát hiện ra chuyện đó. Mình cứ thế tỉnh dậy thôi, với cây kim cắm một nửa trong tai, máu rỏ đầy áo. Mình rút kim ra, lau sạch, và không bao giờ thử lại lần nào nữa. Cho đến khi mười bốn mình cùng mẹ đến trung tâm mua sắm và lần này xỏ tai thật luôn. Bà không có ý kiến gì. Còn bạn thì sao?”

Có quá nhiều cuộc đời để lựa chọn, mặc dù tôi chẳng nhớ gì sất.

Tôi cũng chẳng nhớ Amy Tran có xỏ tai hay không, nên là sẽ không có một cái kỷ niệm xỏ-tai nào nữa.

“Mình trộm cuốn Mãi Mãi[1] của Judy Blume của em gái,” tôi nói. “Mình tưởng nếu nó được viết bởi tác giả cuốn Siêu tầm phào[2], nó ắt sẽ hay lắm đây. Ôi, mình sớm hiểu ra tại sao em ấy lại giấu nó bên dưới giường. Mình không chắc mình hiểu được hết, nhưng mình nghĩ thật không công bằng khi con trai thì đặt tên cho, ừm, thú nuôi của nó còn con gái lại không đặt tên cho thú nuôi của mình. Thế là mình quyết định đặt tên cho nó.”

Rhiannon cười ngất. “Tên nó là gì thế?”

“Helena. Mình giới thiệu mọi người với nó ngay tối đó. Mọi thứ diễn ra suôn sẻ lắm.”

Chúng tôi đã ở ngay xe tôi rồi. Rhiannon không biết xe tôi, nhưng nó là chiếc xa nhất, chúng tôi không thể cứ bước tiếp được nữa.

“Thật tuyệt khi được quen biết bạn,” em nói. “Hy vọng là, mình sẽ được gặp lại bạn năm sau nhé.”

“Được chứ,” tôi đáp, “thật tuyệt khi được quen biết bạn.”

Tôi cảm ơn em với năm cách khác nhau. Rồi Justin lái xe đến và hú còi.

Thời gian của chúng tôi đã hết.

Bố mẹ Amy Tran không hề gọi cảnh sát. Thậm chí họ còn chưa về nhà. Tôi kiểm tra hộp thư thoại, nhưng nhà trường chưa liên hệ đến.

Đó là điều may mắn duy nhất xảy ra trong ngày hôm nay.

[1] Cuốn sách viết về đề tài tình dục ở tuổi teen, thường là mục tiêu kiểm duyệt.

[2] Cuốn sách viết cho trẻ em.

Nguyễn Lan Anh dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.