Mỗi Ngày Nhìn Lại

Lượt đọc: 355 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày thứ 6016

❊ ❊ ❊

A,

Mình nghĩ là mình nhớ hết mọi chuyện đấy. Hôm nay cậu ở đâu vậy?

Thay vì viết một bức thư dài, mình muốn nói chuyện.

R

Tôi đang cách em hai giờ lái xe khi đọc thấy bức thư này, trong thể xác của chàng trai tên là Dylan Cooper. Cậu chàng là một tên nghiện thiết kế, và phòng cậu là cả một khu vườn các sản phẩm hãng Táo Cắn Dở. Tôi kết nối đến cậu đủ để biết rằng khi cậu thật sự, thật sự rất thích một cô gái, cậu tạo ra cả một phông chữ và đặt nó theo tên cô ấy.

Tôi hồi âm cho Rhiannon và nói em nghe nơi mình ở hiện tại. Em phản hồi ngay lập tức - em ắt đang ngồi đợi bên máy tính - và hỏi rằng có thể gặp nhau sau giờ học được không. Chúng tôi bèn sắp xếp một cuộc hẹn tại Hiệu sách Cỏ Ba Lá.

Dylan là kẻ đào hoa. Cậu ấy cũng, từ những gì tôi có thể thấy, say nắng đến ba cô gái khác nhau cùng một lúc. Tôi dành cả ngày để cố tránh cho cậu không gần gũi với bất cứ ai trong số họ. Rồi cậu sẽ cần phải tìm cho ra phông chữ nào mình mới thật sự ưa thích.

Tôi đến hiệu sách sớm nửa tiếng, nhưng lại quá lo lắng không thể đọc được gì ngoại trừ việc ngó nghiêng mấy gương mặt xung quanh mình.

Em bước vào, vẫn còn sớm chán. Tôi không cần đứng lên hay vẫy tay nữa. Em cứ thế nhìn quanh căn phòng, thấy tôi vì cảm nhận được cái cách tôi nhìn em, và thế là em biết thôi.

“Chào,” em nói.

“Chào,” tôi đáp lời.

“Cảm giác như thể buổi sáng hôm sau vậy,” em nói với tôi.

“Mình biết,” tôi đáp.

Em mang cà phê đến cho cả hai, và chúng tôi ngồi đó tại bàn với tách cà phê trong tay.

Tôi nhìn thấy vài thứ tôi đã để ý thấy hôm trước - vết chàm, lấm tấm vài nốt nhỏ trên trán em. Nhưng nó chẳng là gì với tôi như cả bức tranh toàn vẹn này.

Em trông chẳng ngạc nhiên gì. Em hầu như không tức giận gì. Nếu có, trông em thật thư thái với những gì đã xảy ra. Khi cơn sợ hãi qua đi, bạn luôn mong rằng có một sự thấu hiểu bên dưới.

Và với Rhiannon, trông như thể sự thấu hiểu ấy đã hiện diện ngay trên bề mặt rồi. Một mẩu nghi ngại nhỏ nhoi cũng đã được cuốn trôi đi.

“Mình thức dậy và biết rằng có gì đó khác lắm,” em kể tôi nghe. “Thậm chí trước cả khi đọc bức thư của cậu. Nó không phải một sự mất phương hướng thông thường. Nhưng mình không cảm thấy như mình đã để lỡ một ngày đâu. Giống như là mình thức dậy và một thứ gì đó được… thêm vào. Rồi mình nhìn thấy bức thư của cậu và bắt đầu đọc, và ngay lập tức mình biết rằng đó là thật. Điều đó đã thực sự xảy ra. Mình đã ngừng đọc khi cậu bảo mình ngừng lại, và cố nhớ cho ra tất thảy về ngày hôm qua. Tất cả đều ở cả đó. Không phải những thứ mình vẫn thường quên khuấy đi, như thức dậy hay đánh răng ấy. Mà là việc leo núi. Ăn trưa với Justin. Ăn tối với gia đình. Kể cả tự viết một bức thư nữa - mình lưu ký ức của những điều ấy. Nó đáng lẽ không có nghĩa lý gì cả - làm sao mình có thể tự viết cho bản thân một lá thư vào buổi sáng hôm sau được chứ? Nhưng trong tâm trí mình, đều là có ý nghĩa hết.”

“Cậu có cảm thấy mình ở đó không? Trong ký ức cậu ấy.”

Em lắc đầu. “Không theo cái cách cậu nghĩ đâu. Mình không thấy cậu kiểm soát điều gì, hay cả cơ thể mình, hay bất cứ gì khác. Mình cảm thấy như cậu đang ở bên mình vậy. Như là, mình có thể cảm nhận được sự hiện diện của cậu, nhưng bên ngoài cơ thể mình.”

Em dừng. Bắt đầu trở lại. “Thật điên rồ làm sao khi chúng ta có cuộc trò chuyện thế này.”

Nhưng tôi muốn biết nhiều hơn.

“Mình muốn cậu ghi nhớ mọi thứ,” tôi bảo em. “Và nghe như là tâm trí cậu luôn đồng hành cùng nó vậy. Hay có lẽ chính nó cũng muốn cậu nhớ ghi mọi thứ chăng.”

“Mình không biết nữa. Mình chỉ mừng vì mình đã làm thế.”

Chúng tôi lại chuyện trò nhiều hơn về ngày hôm ấy, nhiều hơn về mức độ kỳ lạ của nó. Cuối cùng, em nói, “Cảm ơn cậu vì đã không làm rối tung đời sống mình lên. Và vì đã giữ nguyên áo quần của mình. Trừ khi, dĩ nhiên là, cậu không hề muốn mình nhớ ra cậu đã thập thò lén lút chứ nhỉ.”

“Không thập thò cũng chẳng lén lút gì hết.”

“Mình tin cậu. Ngạc nhiên là, mình tin cậu ở mọi thứ.”

Tôi có thể thấy rằng còn một điều gì khác em muốn nói ra.

“Gì thế?” tôi hỏi.

“Chỉ là - cậu có cảm thấy là bây giờ cậu đã hiểu mình hơn không? Bởi điều kỳ quặc là… mình cảm thấy rằng mình hiểu cậu hơn. Bởi những điều cậu đã làm, và những điều cậu không làm. Không kỳ lạ sao? Mình đáng lẽ sẽ cho rằng cậu đã khám phá ra nhiều thứ ở mình hơn… nhưng mình không chắc về điều đó lắm.”

“Mình đã gặp bố mẹ cậu,” tôi nói.

“Và ấn tượng của cậu thế nào?”

“Mình nghĩ hai người họ đều quan tâm đến cậu, theo cách riêng của họ.”

Em cười lớn. “Nói hay lắm.”

“Thì, thật vui khi được gặp họ.”

“Mình chắc chắn sẽ rất nhớ cái lúc cậu thật sự gặp bố mẹ. ‘Mẹ và bố ơi, đây là A. Bố mẹ nghĩ rằng mình mới gặp cậu ấy lần đầu tiên, nhưng thật ra, bố mẹ đã gặp cậu ấy rồi, khi cậu ở trong thể xác của con này’.”

“Mình chắc chắn rằng chuyện sẽ diễn ra tốt đẹp thôi.”

Tất nhiên, cả hai chúng tôi đều biết nó sẽ không dễ dàng chút nào. Tôi không thể nào có thể gặp được bố mẹ em. Bằng chính bản thân tôi, bằng xương bằng thịt.

Tôi không nói nó ra, và em cũng thế. Tôi thậm chí không biết được liệu em có đang nghĩ về nó trong cái khoảng lặng tiếp sau đấy không. Nhưng tôi thì có.

“Nó sẽ không thể nào xảy ra lần nữa, đúng không?” cuối cùng em cất tiếng hỏi. “Cậu không bao giờ là cùng một người hai lần.”

“Chính xác. Sẽ không xảy ra.”

“Không có ý gì đâu, nhưng mình thấy nhẹ nhõm khi không phải đi ngủ mà vẫn băn khoăn liệu rồi mình có thức dậy mà bị cậu kiểm soát hay không. Mình đoán mình có thể xoay xở tốt trong một lần. Nhưng đừng biến nó thành thói quen.”

“Mình hứa - mình muốn tạo ra thói quen có cậu cạnh bên mỗi ngày, nhưng không phải theo cách đó.”

Và vấn đề ngay đó: tôi phải xác định cho rõ chuỗi ngày tiếp theo chúng tôi là gì của nhau. Quá khứ bước qua để hưởng thụ hiện tại cùng nhau, nhưng giờ tôi đẩy nó đi xa hơn và chúng tôi tìm ra một ngày mai cho mình.

“Cậu đã nhìn thấy đời sống mình,” em nói. “Cho mình biết một cách nào đó để mọi chuyện giữa chúng ta được suôn sẻ đi.”

“Chúng ta sẽ tìm ra cách,” tôi bảo em.

“Đó không phải câu trả lời. Đấy là một niềm hy vọng.”

“Hy vọng đã đưa chúng ta tới đây. Chứ không phải những câu trả lời.”

Em trao tôi một ánh cười rạng rỡ. “Ý hay.” Em nhấp một ngụm cà phê, và tôi có thể thấy được một câu hỏi khác đang đến. “Mình biết hơi kỳ, nhưng mà… mình không ngừng thắc mắc. Cậu không thật sự là nam hay nữ hả? Ý mình là, khi cậu ở trong cơ thể mình, cậu có cảm thấy… thoải mái hơn khi cậu ở trong thể xác của một người con trai không?”

Với tôi nó khá là thú vị khi đó là điều khiến em trăn trở.

“Mình chỉ là mình,” tôi bảo em. “Mình luôn thấy thoải mái và mình không bao giờ thấy thoải mái được. Đó là cái cách mà nó phải như thế.”

“Và khi cậu hôn ai đó?”

“Cũng thế thôi.”

“Và trong khi thân mật?”

“Có phải Dylan đang đỏ mặt không?” Tôi hỏi. “Ngay lúc này, có phải cậu ấy đang đỏ mặt lên không?”

“Có,” Rhiannon đáp.

“Tốt. Bởi mình biết mình cũng thế.”

“Cậu chưa bao giờ làm?”

“Sẽ không hay lắm nếu mình...”

“Chưa bao giờ!”

“Mình mừng là cậu lấy đó làm thích thú đấy.”

“Xin lỗi.”

“Từng có một cô gái.”

“Thật à?”

“Phải đấy. Hôm qua. Khi mình trong cơ thể cậu. Cậu không nhớ à? Mình nghĩ có thể cậu sẽ khiến cô gái ấy mang bầu mất.”

“Chẳng hài hước gì cả!” em nói. Nhưng em cười vang.

“Trong mắt mình chỉ có cậu,” tôi nói.

Chỉ sáu chữ, và cả cuộc chuyện trò trở nên nghiêm trang lần nữa. Tôi có thể nhận thấy nó như một bước dịch trong thinh không, như khi một đám mây vắt ngang mặt trời vậy. Tiếng cười ngưng lại, và chúng tôi ngồi đấy trong khoảnh khắc sau khi điều ấy đã phai phôi dần.

“A”, em bắt đầu. Nhưng tôi không muốn nghe thấy nó. Tôi không muốn nghe thấy Justin hay những sự bất khả hay bất kỳ lý do gì mà chúng tôi không thể ở bên nhau.

“Không phải bây giờ,” tôi nói. “Hãy giữ yên trong một nốt nhạc tuyệt đẹp.”

“Được rồi,” em bảo. “Mình làm được điều đó.”

Em hỏi tôi nhiều thứ mà tôi đã để ý đến khi còn trong cơ thể em, và tôi kể em nghe về vết chàm, về những con người khác nhau mà tôi để ý đến trong lớp học, về nỗi lắng lo của bố mẹ em. Tôi chia sẻ kỷ niệm về Rebecca, nhưng không hề nói về sự quan sát của mình với Justin, bởi em thừa biết những điều đó, dù rằng em có chịu thừa nhận chúng với tôi hay với chính em hay không. Và tôi cũng không đề cập đến mấy nếp nhăn nhỏ xíu quanh bờ mắt em hay vài nốt mụn, bởi tôi biết chúng sẽ khiến em phiền lòng, kể cả khi chúng nói lên rằng em mang một nét đẹp chân thật.

Cả hai chúng tôi đều phải trở về nhà cho giờ cơm tối, nhưng cách duy nhất tôi sẵn lòng để em rời đi là nhận lấy từ em một lời hứa hẹn rằng chúng tôi sẽ sớm dành thời giờ cho nhau và bên nhau. Ngày mai. Hay nếu không là ngày mai, thì là ngày hôm sau.

“Sao mình có thể nói không chứ?” em nói. “Mình rất háo hức chờ xem cậu sẽ là ai tiếp theo đây.”

Tôi biết đó là một lời nói đùa, nhưng tôi phải nói em nghe, “Mình sẽ luôn là A.”

Em đứng dậy và hôn lên trán tôi.

“Mình biết,” em đáp. “Đó là lý do vì sao mình muốn nhìn thấy cậu.”

Chúng tôi rời nhau trong một nốt nhạc tuyệt đẹp.

Nguyễn Lan Anh dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.