Mỗi Ngày Nhìn Lại

Lượt đọc: 360 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày thứ 6007

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau tôi thức dậy trong thân xác của Beyoncé.

Không phải một Beyoncé thật. Nhưng là một thân thể giống cô ấy một cách đáng kinh ngạc. Tất thảy những đường cong hòa hợp một cách tuyệt diệu.

Tôi mở mắt trông ra chỉ thấy lờ nhờ. Tôi với lấy kính ở cái bàn kế cạnh, nhưng không có ở đó. Thế là tôi đành bước xiêu bước vẹo vào trong nhà tắm và gắn đôi kính áp tròng vào.

Rồi tôi soi gương.

Tôi không xinh. Không đẹp.

Mà là hoàn mỹ từ đầu đến chân.

Tôi luôn vui khi mình chỉ trông hấp dẫn vừa đủ. Nghĩa là: những người khác sẽ không thấy rằng tôi không hấp dẫn. Nghĩa là: tôi tạo ra một ấn tượng khả quan. Nghĩa là: đời sống tôi không bị định nghĩa qua sự hấp dẫn, bởi tự thân nó mang đến những mối hiểm họa cả những món quà.

Đời sống của Ashley Ashton lại bị định nghĩa qua nhan sắc của bạn ấy. Vẻ đẹp có thể đến một cách tự nhiên, nhưng không phải vô tình mà trở nên đẹp đẽ rạng ngời như thế. Một loạt những nỗ lực thúc đẩy đã được bổ trợ vào để tạo nên gương mặt này, thân thể này. Ắt hẳn phải có một chế độ dinh dưỡng toàn diện dành cho buổi sáng mà tôi cần phải trải qua trước khi khởi động ngày mới.

Tôi không muốn làm thế một chút nào, dẫu vậy. Với những cô nàng như Ashley, tôi chỉ muốn lay cho họ tỉnh táo hơn, và nói với họ rằng mặc cho họ đã chiến đấu kham khổ thế nào, cái vẻ ngoài vị thành niên này sẽ không tồn tại mãi, và vẫn còn rất nhiều cơ sở vững bền để dựng xây đời sống bạn dựa trên đó hơn là dựa vào nhan sắc bạn trông ra sao. Nhưng không tài nào tôi có thể truyền đi thông điệp ấy. Hành động phản đối duy nhất mà tôi có thể làm là không chỉnh trang gì cho đôi mày của cô gái mà thôi.

Tôi kết nối để biết mình đang ở đâu, và phát hiện rằng chỉ cách Rhiannon chừng mười lăm phút lái xe.

Một tín hiệu khả quan.

Tôi đăng nhập vào tài khoản và nhận được một tin nhắn từ em.

A,

Hôm nay mình rỗi và mình có xe. Mình đã nói với mẹ là mình có một vài việc vặt cần làm.

Có muốn là một trong số chúng không?

R

Tôi nói với em rằng có. Cả triệu lần có.

Bố mẹ Ashley đã ra ngoài nhân dịp cuối tuần. Anh trai cô ấy, Clayton, quán xuyến mọi việc. Tôi lo sẽ bị anh ấy làm khó dễ, nhưng anh có việc riêng cần giải quyết, vì anh không ngừng nhắc tôi thế. Tôi nói với anh rằng mình sẽ không ngáng đường anh đâu.

“Em định ra ngoài trong bộ dạng như thế ấy hả?” anh hỏi.

Thông thường, khi một người anh trai hỏi như thế, đa phần là cái váy quá ngắn, hay quá nhiều khe ngực đang được phô bày. Nhưng trong trường hợp này, tôi nghĩ anh đang ám chỉ rằng tôi đang ăn vận như một cô Ashley ở nhà, không phải một cô Ashley sẽ đi dạo phố.

Tôi không thật sự để tâm, nhưng tôi phải tôn trọng một thực tế rằng Ashley sẽ để tâm đấy chứ - có lẽ là rất nhiều. Nên tôi quay vào và thay đồ, và thậm chí trang điểm thêm. Tôi thấy thích thú trước đời sống mà Ashley buộc phải dẫn dắt, quả là một cuộc đấu loại hấp dẫn. Như thể quá thấp hay quá cao, đều sẽ thay đổi toàn bộ góc nhìn của bạn với thế giới. Nếu có ai đó nhìn bạn khác đi, bạn cũng sẽ nhìn họ khác đi.

Ngay cả anh trai cũng chiều cô theo cái cách mà tôi dám cá anh sẽ không thế nếu cô có một dung mạo bình thường. Anh không hề nháy mắt khi tôi bảo anh mình định sẽ ra ngoài cả ngày với nhỏ bạn Rhiannon.

Nếu vẻ đẹp bạn không có gì để nghi ngại, vậy nhiều thứ khác cũng có thể như vậy.

Ngay khi tôi vào trong xe, Rhiannon phá lên cười.

“Cậu đang đùa với mình hả?” em nói.

“Sao cơ?” tôi đáp. Rồi chợt hiểu ra.

“Sao cơ?” em giễu tôi. Tôi hạnh phúc khi thấy em thoải mái để bên tôi như thế, nhưng tôi vẫn đang bị em giễu.

“Cậu phải hiểu là - cậu là người đầu tiên biết mình qua nhiều bộ dạng khác nhau như thế. Mình không quen lắm. Mình không biết được cậu sẽ phản ứng ra sao đâu.”

Điều này khiến em nghiêm túc hơn một chút.

“Mình xin lỗi. Chỉ là cậu giờ trở thành một cô nàng da màu siêu nóng bỏng. Rất khó để mình có được một hình dung rõ ràng về cậu. Mình vẫn đang cố thay đổi đây.”

“Cứ hình dung ra mình bằng bất cứ cách nào cậu muốn. Bởi vì sự khác biệt sẽ chân thực hơn bất kỳ cơ thể nào cậu từng biết mình ở trong.”

“Mình nghĩ trí tưởng tượng của mình cần thêm chút ít thời gian nữa để theo kịp với hoàn cảnh hiện tại, được chứ?”

“Được rồi. Bây giờ đi đâu?”

“Vì bọn mình đã xuống biển rồi, mình nghĩ hôm nay chúng ta sẽ lên rừng.”

Thế là chúng tôi rời khỏi, về phía rừng.

Lần này không như lần trước nữa. Đài radio đang phát, nhưng chúng tôi không còn bắt nhịp cất lời. Chúng tôi chia sẻ suy nghĩ riêng biệt trong cùng một khoảng không gian.

Tôi muốn nắm tay em, nhưng cảm thấy làm điều đó cũng chẳng mang lại điều gì đặc biệt. Tôi biết em không định với lấy tay tôi, trừ phi thực sự vì tôi cần thế. Đây là rắc rối của việc trở nên quá xinh đẹp - nó có thể khiến bạn trở nên không thể chạm tới. Và đó cũng là rắc rối của việc ở trong một thân xác mới từng ngày - quá trình của quá khứ ngay đó, nhưng không hề hữu hình. Nó phải khác với lần trước, bởi tôi đã khác đi rồi.

Chúng tôi chuyện trò một chút về Kelsea; Rhiannon đã gọi đến nhà cô bạn lần thứ hai vào hôm qua, chỉ để biết những gì đã xảy ra. Bố Kelsea bắt máy, và khi Rhiannon tự giới thiệu là một người bạn, ông nói rằng Kelsea vắng mặt vì có vài việc cần giải quyết, và chỉ thế thôi, cả tôi và Rhiannon quyết định sẽ xem đó như một dấu hiệu tốt vậy.

Chúng tôi trò chuyện thêm, nhưng không liên quan đến những vấn đề rắc rối nữa. Tôi muốn dẹp bỏ mọi niềm khó xử, để được Rhiannon đối xử như bạn trai hay bạn gái em thêm một lần. Nhưng tôi không thể.

Chúng tôi đến công viên và định hướng mình sẽ tránh khỏi đám đông cũng đi chơi cuối tuần. Rhiannon tìm ra cho chúng tôi một khu vực cắm trại tách biệt, và khiến tôi kinh ngạc khi mang ra một bữa tiệc thịnh soạn từ chiếc xe.

Tôi nhìn em lấy mọi thứ dần ra khỏi giỏ thức ăn. Là phô mai. Là bánh mì nướng kiểu Pháp, sốt Hummus. Rồi ô liu. Xa lát. Cả khoai chiên. Và sốt salsa.

“Cậu ăn chay à?” tôi hỏi, dựa vào mấy chứng cớ đang được bày biện trước mặt.

Em gật.

“Sao thế?”

“Bởi vì mình nghe nói có một tiểu thuyết nói rằng khi chúng ta chết, mỗi con thú ta từng ăn sẽ có cơ hội được ăn ngược lại ta. Nên nếu cậu thuộc giống loài ăn thịt và hãy cứ tính tổng của tất thảy mấy con vật cậu từng ăn lại đi - ôi, cả một thời gian lâu lắc bên dưới địa ngục đấy nhé, bị nhai nghiền.”

“Thật sao?”

Em cười to. “Không. Chỉ là mình phát ngấy với câu hỏi thôi. Ý mình là, mình ăn chay là bởi mình nghĩ thấy không đúng chút nào nếu cứ ăn thịt những sinh vật hữu tri ấy. Và còn gây hại cho môi trường nữa chứ.”

“Nghe cũng được đấy chứ.” Tôi không tiết lộ với em đã bao nhiêu lần tôi sơ ý ăn thịt khi đang trú ngụ trong một cơ thể ăn chay. Chỉ là một thứ tôi quên kiểm tra thôi mà. Thường thì phản ứng của mấy người bạn sẽ báo động tôi. Tôi từng khiến một người ăn chay thật sự, thật sự phát bệnh tại McDonald’s luôn ấy.

Sau bữa trưa, chúng tôi lại tán gẫu cùng nhau. Cho đến khi chúng tôi thu dọn mớ thức ăn còn thừa tí chút và bước đi giữa mấy hàng cây thì những con chữ chân thành mới được thốt ra.

“Mình muốn biết cậu muốn gì,” em nói.

“Mình muốn chúng ta được ở bên nhau.” Tôi thốt ra trước khi kịp nghĩ suy gì. Em bước tiếp. Tôi tiếp bước theo sau.

“Nhưng chúng ta không thể ở bên nhau. Cậu nhận ra điều đó mà, đúng không?”

“Không. Mình không thấy vậy.”

Lúc này em ngừng bước. Đặt bàn tay lên vai tôi.

“Cậu cần phải nhận ra điều đó. Mình có thể quan tâm cậu. Cậu có thể quan tâm mình. Nhưng chúng ta không thể bên nhau.”

Nực cười làm sao, nhưng tôi vẫn hỏi, “Tại sao?”

“Tại sao ư? Bởi vì một buổi sáng cậu có thể sẽ thức dậy ở đầu kia đất nước. Bởi vì mình cảm thấy như đang gặp gỡ một con người khác mỗi lần mình nhìn thấy cậu. Bởi vì cậu không thể ở đó vì mình. Bởi vì mình không hề nghĩ rằng mình có thể vẫn thích cậu dù thế nào đi nữa. Không phải như thế này.”

“Tại sao cậu không thể thích mình như thế này được?”

“Quá sức mình. Cậu quá hoàn hảo. Mình không thể tưởng tượng nổi việc ở bên cạnh một người như… cậu.”

“Nhưng đừng nhìn cô ấy - nhìn mình đây.”

“Mình không thể nhìn qua cô ấy luôn, cậu hiểu chứ? Và còn cả Justin nữa. Mình phải nghĩ cho Justin.”

“Không, cậu không cần phải thế.”

“Cậu không biết đâu. Cậu sống ở trong Justin được bao lâu? Mười bốn tiếng? Hay mười lăm? Cậu có thực sự hiểu được mọi điều về anh ấy trong khi cậu ở đó không? Và mọi thứ về tớ nữa?”

“Cậu thích cậu ta vì cậu ta mất phương hướng. Tin tớ đi, tớ đã từng thấy điều này xảy ra rồi. Nhưng cậu có biết điều gì xảy ra cho những cô gái yêu chàng trai mất phương hướng chưa? Họ có xu hướng mất phương hướng. Không có ngoại lệ.”

“Cậu không hiểu mình …”

“Nhưng mình biết nó diễn ra như thế nào! Mình biết cậu ta thích gì. Cậu ta không hề quan tâm đến cậu nhiều như cậu quan tâm cậu ta đâu. Cậu ta không hề quan tâm đến cậu nhiều như mình quan tâm cậu.”

“Dừng lại! Dừng lại đi.”

Nhưng tôi không thể. “Cậu nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra khi cậu ta gặp mình trong thân xác này? Sẽ thế nào nếu ba chúng ta đi cùng với nhau? Cậu nghĩ cậu ta sẽ chú ý đến cậu bao nhiêu hả? Bởi vì cậu ta không hề quan tâm đến việc cậu là ai. Mình tin rằng cậu hấp dẫn hơn Ashley đến hàng ngàn lần. Nhưng cậu có thật sự nghĩ rằng cậu ta có thể giữ yên bàn tay ngay khi có cơ hội không?”

“Anh ấy không như thế.”

“Cậu có chắc không? Cậu có thật sự chắc chắn không?”

“Tốt thôi,” Rhiannon đáp. “Để mình gọi anh ấy.”

Mặc cho sự phản đối ngay tức thì của tôi, em nhấn số và, khi cậu chàng bắt máy, em nói rằng em có một người bạn muốn gặp anh. Có lẽ chúng tôi sẽ cùng nhau dùng bữa tối. Cậu ta đồng ý, chỉ khi Rhiannon bảo rằng em sẽ trả tiền.

Khi em cúp máy, chúng tôi cứ đứng ngây ra đó.

“Hài lòng chưa?” em hỏi.

“Mình không biết nữa,” tôi thú thật với em.

“Mình cũng thế.”

“Khi nào chúng ta gặp cậu ấy?”

“Sáu giờ.”

“Được rồi,” tôi đáp. “Tạm thời, mình muốn kể cậu nghe mọi thứ, và mình cũng muốn cậu kể mình nghe mọi thứ để đáp lại.”

Quả là dễ chịu hơn nhiều khi chúng tôi cùng nhau nói về những thứ có thật. Chúng tôi không phải tự nhắc nhớ chính mình vấn đề là gì, bởi chúng tôi đã ở ngay đó.

Em hỏi về lần đầu tôi hiểu chuyện gì đang diễn ra với bản thân.

“Có lẽ lúc đó mình lên bốn hay năm. Một cách rõ ràng, mình biết trước khi sự thay đổi diễn ra, có một người bố và mẹ khác mỗi ngày. Hay là bà hay chị vú nuôi hay bất kỳ ai. Luôn có một người nào đó săn sóc cho mình, và mình mặc định rằng đó chính là cách sống - một đời sống mới mỗi sớm mai. Nếu mình làm sai cái gì đó - một cái tên, một nơi chốn, một điều luật - mọi người sẽ chỉnh lại cho đúng. Chưa khi nào là một sự xáo trộn gì quá lớn lao. Mình chưa từng nghĩ về bản thân mình như là một cậu bé hay cô bé - chưa từng luôn ấy. Mình chỉ nghĩ về bản thân mình như một cô bé hay cậu bé trong một ngày. Giống như những bộ quần áo khác nhau vậy thôi.

“Thứ khiến mình phát hiện ra cái sai sai ở đây là khái niệm ngày mai. Bởi vì sau một thời gian dài, mình bắt đầu để ý rằng - mọi người không ngừng nói về làm cái gì đó vào ngày mai. Cùng với nhau. Và nếu mình tranh cãi, mình sẽ nhận được một cái nhìn lạ lùng. Với mọi người khác, dường như luôn có một ngày mai cùng với nhau. Nhưng không phải là với mình. Mình sẽ nói, ‘Bạn không có ở đó đâu’, và họ nói, ‘Tất nhiên là tôi sẽ có ở đó rồi’. Và rồi mình thức giấc, và họ không có đó. Và bố mẹ mới của mình sẽ chẳng hiểu vì sao mình lại buồn bã đến thế.

“Chỉ có hai khả năng - có cái gì đó sai sai với những người khác, hoặc cái sai đó là với mình. Bởi hoặc là họ cố lừa chính họ nghĩ rằng sẽ có một ngày mai cùng với nhau, hoặc mình là người duy nhất đang rời đi.”

Rhiannon hỏi, “Cậu có cố níu kéo không?”

Tôi bảo em, “Mình chắc chắn là có. Nhưng giờ mình không nhớ được. Mình nhớ đã khóc lóc và phản đối - mình từng nói với cậu rồi đó. Nhưng mấy thứ còn lại? Mình không chắc lắm. Ý mình là, cậu có nhớ gì nhiều khi cậu mới năm tuổi không?”

Em lắc đầu. “Không hẳn. Mình nhớ lúc mẹ dẫn mình và chị gái đến tiệm giày để mua đôi mới trước khi lớp mẫu giáo khai giảng. Mình nhớ đã học được rằng đèn xanh nghĩa là đi và đỏ là dừng. Mình nhớ đã tô màu chúng, và cô giáo hơi bối rối khi phải giải thích đèn vàng là thế nào. Mình nghĩ cô bảo chúng mình cứ xem nó như đèn đỏ là được.”

“Mình học các chữ cái rất nhanh,” tôi kể em nghe. “Mình nhớ các giáo viên đã ngạc nhiên thế nào khi mình rành thế. Giờ mình tưởng tượng ra họ cũng sẽ ngạc nhiên vào ngày hôm sau, khi mình quên tất tần tật.”

“Một cậu nhóc năm tuổi có lẽ không để ý đến việc nghỉ một ngày đâu.”

“Có lẽ thế. Mình không biết nữa.”

“Mình không ngừng hỏi Justin về chuyện đó, cậu biết đấy. Cái ngày cậu là anh ấy. Và ký ức giả của anh rõ ràng đến đáng kinh ngạc. Anh không bất đồng gì khi mình nói chúng ta từng đến bãi biển, nhưng anh cũng không thật sự ghi nhớ gì.”

“James, cặp song sinh, cũng thế. Cậu ấy không để ý xem có bất cứ gì sai. Nhưng khi mình hỏi cậu chàng về việc gặp gỡ cậu ở quán cà phê, cậu ấy chẳng nhớ gì cả. Cậu ấy chỉ nhớ rằng mình có ở Starbucks - tâm trí cậu ấy nhớ chuyện đó. Nhưng không phải những gì thật sự diễn ra.”

“Có lẽ họ nhớ những gì mà cậu muốn họ nhớ.”

“Mình đã từng nghĩ qua việc đó. Mình ước gì mình biết chắc được.”

Chúng tôi đi xa hơn. Khoanh tròn một cái cây với những ngón tay mình.

“Còn chuyện tình cảm thì sao?” em hỏi. “Cậu đã bao giờ yêu chưa?”

“Mình không chắc khi cậu gọi nó là tình yêu,” tôi nói. “Mình từng có tình cảm với người khác, chắc chắn rồi. Và có những ngày mình phải ra đi trong rất nhiều tiếc nuối. Thậm chí có đến một hay hai người mình cố kiếm tìm, nhưng chẳng được gì. Gần nhất là anh chàng Brennan.”

“Kể mình nghe về anh ấy đi.”

“Khoảng chừng một năm trước. Mình đang làm việc tại một rạp chiếu phim, và anh ấy cũng ở đấy, thăm mấy người họ hàng, và khi anh đến mua bắp rang, chúng mình có cưa cẩm nhau một chút, và cứ như thế… bọn mình bắt đầu nói chuyện nhiều hơn. Đó là một rạp phim nhỏ, một màn hình, và khi bộ phim được trình chiếu, công việc của mình khá nhàn rỗi. Mình nghĩ anh đã bỏ lỡ nửa còn lại của bộ phim, bởi anh quay trở ra sớm và bắt đầu trò chuyện với mình nhiều hơn. Mình trở thành người kể cho anh nghe bộ phim thế nào, để anh có thể vờ như đã dành thời gian cho việc xem phim rồi. Cuối buổi, anh hỏi xin địa chỉ email của mình, và mình tạo một cái.”

“Như cậu đã làm với mình.”

“Chính xác như mình đã làm với cậu. Và anh gửi thư cho mình ngay tối đó, và hôm sau thì anh phải về nhà ở Main, và như thế lại lý tưởng làm sao, bởi phần còn lại của mối quan hệ này chỉ diễn ra trên mạng. Lúc trước mình đã mang bảng tên, nên mình phải cho anh một cái tên họ, mình tạo ra một cái, và sau đó tạo ra một lý lịch ảo sử dụng những hình ảnh từ chính cái lý lịch của anh chàng thật. Mình nghĩ tên của cậu ấy là Ian.”

“Ồ - vậy lúc đó cậu là con trai hả?”

“Ừ,” tôi nói. “Có vấn đề gì sao?”

“Không,” em bảo tôi. “Mình đoán là không.” Nhưng tôi có thể nói rằng có đấy. Một chút. Lại lần nữa, hình dung của em cần có sự điều chỉnh.

“Thế là chúng mình gửi thư cho nhau gần như mỗi ngày. Thậm chí còn trò chuyện qua mạng nữa. Và trong khi mình không thể kể với anh chuyện gì thật sự diễn ra - mình gửi thư cho anh từ những nơi vô cùng kỳ quặc - mình vẫn cảm thấy như mình có một thứ gì đó trên thế giới này vĩnh hằng thuộc về mình vậy, và đó là một cảm giác khá mới mẻ. Vấn đề duy nhất là, anh ấy muốn hơn thế. Nhiều hình hơn. Rồi anh muốn cả Skype. Sau đó, sau khoảng một tháng của những cuộc trò chuyện nhiều kinh khủng khiếp ấy, anh bắt đầu đề cập đến chuyến ghé thăm tiếp theo. Dì và cậu anh đã mời anh trở lại, và mùa hè thì đang đến nữa.”

“Chà.”

“Phải đấy. Mình chẳng thể tìm ra cách giải quyết nào. Và mình càng cố lảng tránh, anh lại càng để ý. Tất thảy những đoạn hội thoại bắt đầu xoay quanh chúng mình với nhau. Thỉnh thoảng, chúng mình cứ nói lòng vòng đâu đâu, nhưng anh luôn lôi trở lại việc ấy. Thế nên mình đành kết thúc thôi. Bởi vì sẽ chẳng có một ngày mai nào dành cho chúng mình.”

“Sao cậu không nói với anh ấy sự thật?”

“Bởi vì mình không nghĩ anh có thể chịu đựng được nó. Bởi vì mình không đủ tin anh, mình đoán thế.”

“Vậy nên cậu chấm dứt.”

“Mình nói với anh ấy rằng mình đã gặp một người khác. Mình mượn mấy tấm hình từ cái người mình từng trú ngụ bên trong thời điểm ấy. Mình thay đổi tình trạng mối quan hệ trên tài khoản giả. Brennan không bao giờ còn muốn nói chuyện với mình nữa.”

“Tội nghiệp anh chàng.”

“Mình biết. Sau đó, mình tự hứa với bản thân sẽ không bao giờ dính vào bất kỳ một mối quan hệ ảo nào nữa. Bởi mục đích của một thứ ảo là gì nếu nó không dẫn đến việc trở thành thật? Và mình không bao giờ có thể trao cho bất cứ ai một cái gì thật được. Mình chỉ có thể trao cho họ một ảo tượng mà thôi.”

“Giống như giả mạo bạn trai người ta,” Rhiannon đáp.

“Thế đấy. Nhưng cậu cần phải hiểu rằng - cậu là ngoại lệ. Và mình không hề muốn điều đó dựa trên một ảo tượng nào. Đó là lý do tại sao cậu là người đầu tiên mình từng bộc bạch về chính mình.”

“Điều buồn cười là, cậu bảo thật không bình thường khi cậu chỉ mới làm như thế có một lần. Nhưng mình dám cá là hàng đống người sống qua cuộc đời họ mà chưa từng nói ra một sự thật nào. Và họ thức giấc trong cùng một cơ thể và cùng một đời sống mỗi một sớm mai.”

“Sao thế? Cậu không nói với mình cái gì cơ?”

Rhiannon nhìn vào mắt tôi. “Nếu mình không nói với cậu một điều gì, thì là có lý do cả thôi. Chỉ bởi vì cậu tin mình, không có nghĩa rằng mình sẽ tự động tin tưởng cậu. Niềm tin không hiện hữu như thế.”

“Có lý.”

“Mình biết là thế. Nhưng như thế đủ rồi. Kể mình nghe về - mình không biết nữa - lớp ba đi.”

Cuộc trò chuyện tiếp tục. Em hiểu ra lý do tôi giờ phải kết nối đến những thông tin về dị ứng thực phẩm trước khi ăn gì (sau khi gần như bị giết chết bởi một quả dâu tây năm lên chín), tôi thì hiểu được căn nguyên nỗi sợ thỏ của em (một giống sinh vật độc ác tên Swizzle thích trốn khỏi chuồng của nó và đến ngủ trên mặt người khác). Em hiểu về người mẹ tuyệt vời nhất mà tôi từng có (có liên quan đến một công viên nước), và tôi hiểu về những biến động của việc sống với cùng một người mẹ trong suốt cả cuộc đời, về việc không một ai có thể khiến bạn tức tối hơn thế, nhưng cũng không thể yêu một ai nhiều hơn vậy nữa. Em hiểu được rằng không phải lúc nào tôi cũng ở Maryland, nhưng tôi phải đi cả chặng dài đằng đẵng nếu cái thể xác tôi trú ngụ bên trong cũng đi cả chặng đường dài. Tôi biết rằng em chưa từng đi máy bay bao giờ.

Em vẫn giữ một khoảng cách xác định giữa chúng tôi - sẽ không ai tựa vai ai hay ai nắm tay ai ngay lúc này. Nhưng nếu thể xác của chúng tôi cách xa nhau thế, thì những lời những chữ của chúng tôi lại không vậy. Tôi không quan tâm đến điều đó nữa.

Chúng tôi trở lại xe và ăn qua loa phần còn lại của bữa trưa. Rồi chúng tôi lại đi dạo xung quanh và chuyện trò thêm nữa. Tôi kinh ngạc trước khả năng ghi nhớ đến từng ấy đời sống mà kể cho Rhiannon nghe, và em cũng thích thú bởi một đời sống của em cũng chứa đựng nhiều câu chuyện như hàng loạt đời sống tôi từng qua. Bởi vì sự hiện diện rất đỗi bình thường của em bỗng trở nên rất xa lạ, rất huyền bí với tôi, vậy là điều đó cũng bắt đầu thú vị đối với em.

Tôi có thể cứ thế này đến nửa đêm cũng được. Nhưng vào năm giờ mười lăm, Rhiannon nhìn điện thoại và nói, “Chúng ta nên đi thôi. Justin sẽ chờ chúng ta mất.”

Một cách nào đó, tôi đã cố gắng quên đi điều này.

Đoạn kết nên bị bỏ qua thì hơn. Nghiêm túc mà nói tôi là một cô nàng hấp dẫn. Kiểu mà Justin, một anh chàng phong tình, sẽ thích.

Tôi hy vọng rằng giả thiết của Rhiannon đúng, và rằng Ashley sẽ chỉ nhớ những gì tôi muốn cô ấy nhớ, hay những gì mà tâm trí cô bạn muốn nhớ. Không phải tôi muốn đẩy mọi thứ đi xa nhường ấy - tất thảy những gì tôi muốn là một xác nhận từ sự sẵn lòng của Justin, không phải một mối giao tiếp thực sự.

Rhiannon chọn một nhà hàng hải sản ở quốc lộ. Y như rằng, tôi xác nhận được là Ashley không hề dị ứng với hải sản. Thực chất, Ashley tự đánh lừa bản thân tin rằng cô bạn “dị ứng” với hàng tá thứ, như là một cách để thắt chặt việc giảm cân vậy. Nhưng mấy loài có vỏ kia chưa bao giờ lọt vào cái danh mục cần theo dõi đó.

Khi cô gái bước vào căn phòng, bao ánh mắt đổ dồn vào cô ấy. Phần lớn trong số họ thuộc nhóm đàn ông hơn cô gái đến tận ba mươi tuổi. Tôi chắc cô bạn đã quá quen rồi, nhưng nó lại khiến tôi khốn đốn.

Mặc dầu Rhiannon từng lo rằng Justin sẽ phải chờ chúng tôi, cậu ta rốt cuộc lại đến sau chúng tôi cả mười phút. Nét mặt cậu khi lần đầu trông thấy tôi thật không gì sánh nổi - khi Rhiannon bảo rằng em có một người bạn muốn giới thiệu, Ashley không phải hình mẫu mà cậu đã phác ra. Cậu chỉ mím môi chào Rhiannon, nhưng lại há hốc cả mồm ra khi chào tôi.

Chúng tôi ngồi xuống ghế. Lúc đầu tôi quá chú trọng vào phản ứng của Justin mà không để ý đến Rhiannon ra sao. Em thu mình lại, chợt như tĩnh lặng, bỗng dưng nhút nhát. Tôi không thể chỉ ra liệu đó là do sự có mặt của Justin, hay cả sự có mặt của Justin và tôi khiến em như thế.

Chúng tôi đã quá vui trong một ngày của riêng mình mà không thật sự chuẩn bị cho điều này. Nên khi Justin bắt đầu hỏi những câu quá rõ ràng - làm sao mà Rhiannon và tôi quen biết nhau, và làm sao mà cậu ta chưa từng nghe thấy tôi trước đây - tôi đành thay em tiếp lời. Với Rhiannon, bịa đặt là một hành động đòi hỏi nhiều công sức, trong khi nói dối với tôi đã là một phần cần thiết của bản năng rồi.

Tôi bảo cậu rằng mẹ tôi và mẹ Rhiannon là bạn thân hồi trung học. Giờ tôi đang sống ở Los Angeles (sao không chứ?), đang thử vai cho một chương trình giải trí truyền hình (bởi tôi có thể mà). Mẹ và tôi đang tham quan East Coast trong một tuần, và bà muốn ghé thăm một người bạn cũ. Rhiannon và tôi cũng thỉnh thoảng trông thấy nhau trong suốt mấy năm, nhưng đây là lần đầu tiên gặp nhau sau một quãng thời gian dài đến vậy.

Trông Justin cứ như bám lấy từng lời tôi nói ấy, nhưng cậu chẳng nghe gì sất. Tôi “vô tình” va phải chân cậu dưới bàn. Cậu vờ như không để ý. Rhiannon cũng giả vờ không thấy.

Tôi thành kẻ mặt dày, nhưng cũng cẩn trọng với tính dạn dày của mình. Tôi chạm tay Rhiannon mỗi khi đề cập đến một vấn đề gì đấy, nên chẳng có gì bất thường khi tôi làm thế với Justin cả. Tôi nói đến một ngôi sao Hollywood mình từng hôn tại một bữa tiệc, nhưng làm rõ rằng cũng chẳng phải gì to tát.

Tôi muốn Justin đẩy đưa ngược lại, nhưng trông cậu chẳng có tí khả năng gì. Đặc biệt là khi thức ăn đang biện bày trước mắt. Thế là thứ tự của sự chú ý như sau: thức ăn, rồi Ashley, rồi mới Rhiannon. Tôi rưới sốt tartar lên bánh cua, và tưởng tượng ra Ashley đang la mắng tôi về hành động ấy.

Ăn xong, cậu ta để ý tôi. Rhiannon có sực tỉnh chút ít và cố mô phỏng những cử chỉ của tôi, đầu tiên bằng việc nắm lấy tay cậu. Cậu không dịch ra xa, nhưng cũng không đặt hoàn toàn tâm ý của mình vào; cậu hành xử như em đang khiến cậu khó chịu vậy. Tôi cho rằng đó là một tín hiệu tốt.

Cuối cùng, Rhiannon nói rằng mình cần đi vệ sinh. Đây là thời cơ để tôi có thể khiến cậu ta làm một chuyện không thể chấp nhận được, khiến em nhìn rõ hơn bản chất cậu.

Tôi bắt đầu bằng việc chạm va chân. Lần này, khi Rhiannon đi khỏi, cậu không hề dịch chân ra.

“Chào đằng ấy,” tôi nói.

“Chào,” cậu đáp lời. Và cười.

“Anh sẽ làm gì sau chuyện này?” tôi hỏi.

“Sau bữa tối hả?”

“Ừ, sau bữa tối.”

“Tôi không biết nữa.”

“Có lẽ chúng ta nên làm gì đó,” tôi gợi ý.

“Ừ. Chắc chắn rồi.”

“Có lẽ chỉ hai chúng ta thôi.”

Tính toong. Cuối cùng cậu cũng hiểu ra.

Tôi làm tới. Chạm lấy bàn tay. Nói, “Em nghĩ sẽ thú vị lắm đấy.”

Tôi cần cậu ấy ngã vào tôi. Tôi cần cậu thừa nhận những gì cậu muốn. Tôi cần cậu dấn một bước xa hơn. Tất cả những gì cậu cần làm là nói ra lời đồng ý.

Cậu nhìn xung quanh, để xem Rhiannon có gần đấy, và để xem những người khác trong căn phòng có đang quan sát diễn biến câu chuyện hay không.

“Ồ,” cậu nói.

“Được mà,” tôi bảo cậu. “Em thật sự thích anh đấy.”

Cậu ngồi lại. Lắc đầu. “Ờ… không.”

Tôi đã quá đường đột. Cậu ta cần đó là ý định của cậu.

“Sao không?” tôi hỏi.

Cậu nhìn tôi như thể nhìn một đứa hoàn toàn ngơ ngáo.

“Sao không à?” cậu nói. “Còn Rhiannon thì sao?”

Tôi cố nghĩ ra một lời đáp lại, nhưng chẳng được gì sất. Và kể cả thế cũng không vấn đề gì, bởi đúng lúc đó, Rhiannon trở lại bàn.

“Mình không muốn thế này,” em nói. “Dừng đi thôi.”

Justin, quả là một kẻ ngốc, nghĩ rằng em đang mắng cậu ta.

“Anh không làm gì cả!” cậu chống chế, dứt khoát dịch chân về phía kia của khoảng trống. “Bạn em hơi quá một chút.”

“Tôi không muốn điều này,” em lặp lại.

“Được rồi,” tôi đáp. “Mình xin lỗi.”

“Cô nên thế!” Justin la làng. “Chúa ơi, tôi không biết người ta làm gì ở California[1] nhưng ở đây cô đừng làm như thế.” Cậu ta đứng dậy…

“Anh về đây,” cậu nói. Rồi, như để minh chứng cho điều gì, cậu ta hôn Rhiannon ngay trước mắt tôi. “Cảm ơn em yêu,” cậu nói. “Hẹn em ngày mai.”

Cậu ta chẳng buồn tạm biệt tôi.

Rhiannon và tôi ngồi lại xuống ghế.

“Mình xin lỗi,” tôi bảo em lần nữa.

“Không, đó là lỗi của mình. Mình nên biết trước.”

Tôi chờ nghe thấy mình đã nói cậu rồi… thì nó được thốt ra.

“Mình đã nói cậu rằng cậu không hiểu đâu. Cậu không thể hiểu được bọn mình,” em nói.

Hóa đơn được mang ra. Tôi cố trả, nhưng em gạt đi.

“Đó đâu có phải tiền của cậu,” em nói. Và nghe đau lòng như bất cứ điều gì khác.

Tôi biết em muốn đêm nay kết thúc cho xong. Tôi biết em muốn cho tôi về nhà, chỉ để em có thể gọi Justin và xin lỗi, và khiến mọi chuyện với cậu ấy tốt đẹp trở lại.

[1] Los Angeles là thành phố đông dân nhất ở bang California.

Nguyễn Lan Anh dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.