Mỗi Ngày Nhìn Lại

Lượt đọc: 128 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày thứ 6008

❊ ❊ ❊

Tôi chồm đến máy tính ngay khi thức giấc vào sáng hôm sau. Nhưng không có thư nào từ Rhiannon. Tôi gửi em một lời xin lỗi khác. Tôi gửi em thêm nhiều lời cảm ơn. Đôi lúc khi bạn nhấn phím gửi, bạn có thể tưởng tượng được tin nhắn ấy sẽ đến thẳng trái tim người nhận. Nhưng những lúc khác, như lúc này đây, cảm giác như thể bao câu chữ đều trôi tuột xuống một cái giếng tối tăm.

Tôi quay sang những trang mạng xã hội, tìm thêm những tin khác. Tôi thấy Austin và Hugo vẫn để tình trạng mối quan hệ là hẹn hò - một dấu hiệu tốt. Trang của Kelsea thì để chế độ riêng tư. Nên ở đây tôi có được minh chứng của một thứ mình đã nỗ lực để cứu vãn, và của thứ khác mà sự cứu vớt là khả thi.

Tôi tự nhủ lòng như thế nghĩa là không phải mọi sự đều tệ hại.

Sau đó đến Nathan. Bản tin về cậu ấy vẫn tiếp tục. Đức cha Poole đang nhận được ngày càng nhiều tuyên thệ, và các trang mới đang cập nhật nhanh chóng. Kể cả trang Onion cũng bước vào cuộc chơi, với tiêu đề: WILLIAM CARLOS WILLIAMS ĐẾN ĐỨC CHA POOLE: “BỌN QUỶ DỮ KHIẾN TÔI ĂN MẶN”. Nếu những kẻ khôn đang giễu nhại nó, đó là một dấu hiệu chắc nịch rằng những kẻ kém khôn hơn đang tin sái cổ.

Nhưng tôi có thể làm gì đây? Nathan muốn có bằng chứng cho cậu, nhưng tôi không chắc mình có gì để đưa ra. Tôi chỉ có lời nói, và đó là thể loại bằng chứng gì đây chứ?

Hôm nay tôi là anh chàng tên AJ. Cậu ấy mắc chứng đái tháo đường, để giờ đây tôi lại có thêm bao nỗi lo chất chồng bên trên những nỗi niềm thường nhật. Tôi từng bị đái tháo đường vài lần trước đây, và lần đầu tiên là mệt mỏi nhất. Không phải vì tiểu đường không thể kiểm soát được, mà bởi tôi phải lệ thuộc vào ký ức của thể xác đó để biết được điều gì cần chú ý, và làm sao để kiểm soát được. Rốt cuộc tôi vờ như mình chẳng khỏe, chỉ để mẹ sẽ phải ở nhà và coi sóc sức khỏe cùng với tôi. Giờ đây tôi cảm thấy rằng mình có thể kiểm soát được rồi, nhưng lại trở nên vô cùng chú trọng đến những gì thân xác nói với mình, gấp nhiều lần mọi khi.

AJ có toàn những thói kỳ quặc đến mức dường như trông chúng chẳng còn kỳ quặc chút nào trong mắt cậu. Cậu chàng thuộc giới mộ điệu thể thao - cậu chơi đá bóng cho đội hình JV, nhưng tình yêu đích thực của cậu là bóng chày. Đầu óc cậu ngập tràn các thống kê, dữ kiện và con số được quy đổi ra hàng ngàn sự kết hợp và so sánh khác nhau. Trong lúc đấy, phòng cậu nhìn như một thánh đường dành cho ban nhạc the Beatles, và có vẻ như cho đến lúc này thì niềm yêu thích của cậu là dành cho George. Không khó để xác định được cậu sẽ mặc gì hôm nay, bởi toàn bộ tủ đồ cậu đều quy về jeans xanh và những biến thể khác nhau của cùng một thể loại áo lỗi thời và chán ngắt. Và còn đến hàng mũ bóng chày nhiều hơn mức tôi có thể tưởng tượng ra bất cứ ai có thể cần đến, nhưng tôi cũng biết rằng cậu chẳng được phép mang mấy cái đấy đến trường đâu.

Quả là một sự nhẹ nhõm, theo nhiều cách, khi được là một anh chàng không ngại đi xe buýt đến trường, có đám bạn đang đợi khi cậu bước lên xe, không phải giải quyết bất cứ gì rắc rối hơn là việc cậu đã ăn sáng rồi mà vẫn thấy đói.

Một ngày bình thường, và tôi cố để tâm trí mình lơ đãng.

Nhưng ngay giữa tiết ba và bốn, tôi bị kéo ngược trở lại. Bởi ngay phía sảnh đường là Nathan Daldry.

Lúc đầu tôi nghĩ có lẽ mình nhầm thôi. Có biết bao đứa nhóc trông giống Nathan. Nhưng rồi tôi trông thấy cái cách mà những đứa nhóc khác trong sảnh phản ứng với cậu, như thể cậu ta đang làm trò hề vậy. Cậu cố tỏ ra mình chẳng quan tâm gì đến các tràng cười đó, mấy trò giễu kia, những lời nhạo báng này. Nhưng cậu không thể che giấu được cái cảm giác bất an trong lòng.

Tôi nghĩ: Cậu đáng với mấy thứ này lắm. Cậu đâu có cần phải nói gì. Cậu có thể cứ để nó trôi tuột đi thôi mà.

Và tôi nghĩ: Đó là lỗi của mình. Mình mới là người đã làm thế với cậu ấy.

Tôi kết nối đến AJ và phát hiện ra rằng cậu chàng và Nathan từng là bạn tốt với nhau hồi tiểu học, và hiện vẫn thân thiện với nhau. Vậy nên cũng phải thôi khi cậu ấy đi ngang, tôi buông tiếng chào. Và thế là cậu chào đáp lại.

Tôi ngồi ăn trưa với đám bạn. Vài đứa hỏi về trận đấu tối qua, và tôi chỉ đáp qua loa, kết nối suốt cả thời gian ấy.

Tôi thoáng thấy Nathan ngồi riêng một mình, ăn riêng một mình. Tôi không hề nhớ cậu thiếu bạn, chỉ hơi nhàm chán. Nhưng hiện tại thì trông như cậu không có bạn rồi.

“Mình định sẽ đến trò chuyện với Nathan xem sao,” tôi nói với đám bạn.

Một trong số họ than vãn, “Thật đấy hả? Mình phát bệnh với cậu ta.”

“Mình nghe nói lúc này cậu ta đang mở mấy buổi tọa đàm luôn ấy chứ,” một người khác đế thêm.

“Cậu nên cho rằng bọn quỷ dữ có nhiều việc quan trọng cần phải làm hơn là lái một chiếc Subaru cho màn du ngoạn vào một đêm thứ bảy.”

“Nghiêm túc đấy.”

Tôi nhấc cái khay lên trước khi cuộc đối thoại có thể đi xa hơn nữa, và bảo họ rằng sẽ gặp nhau sau.

Nathan nhìn thấy tôi bước đến, nhưng vẫn có vẻ kinh ngạc khi tôi ngồi xuống cạnh cậu.

“Cậu có phiền không?” tôi hỏi.

“Không,” cậu nói. “Không đâu.”

Tôi không biết mình đang làm gì nữa. Tôi nghĩ đến bức thư cuối cùng của cậu - CHỨNG MINH ĐI - và nửa trông chờ cho những con chữ ấy sẽ vụt ngang ánh mắt cậu, để ở đó có vài thách thức mà tôi sẽ phải đương đầu. Tôi chính là minh chứng đây. Tôi đang ở ngay trước mắt cậu đây. Nhưng cậu ấy không hề biết được điều đó.

“Thế cậu sao rồi?” tôi hỏi, lấy một miếng cá, cố hành xử như đây chỉ là một màn giao tiếp bình thường giờ trưa giữa những người bạn với nhau.

“Ổn thôi, mình đoán thế.” Tôi nhận được một linh cảm rằng với tất thảy những sự chú ý mọi người dành cho cậu, không nhiều người từng hỏi thăm rằng cậu sao rồi.

“Thế có gì mới không?”

Cậu ấy liếc nhìn qua vai tôi. “Bạn của cậu đang nhìn chúng ta đấy.”

Tôi quay sang, và mọi người từ cái bàn ban nãy bỗng chợt quay nhìn đâu đó ngoại trừ ở đây.

“Sao cũng được,” tôi nói. “Đừng để ý đến họ. Bất cứ ai trong họ.”

“Mình không đâu. Họ không hiểu gì.”

“Mình hiểu mà. Ý mình là, mình hiểu rằng họ không hiểu gì.”

“Mình biết.”

“Thật quá choáng ngợp, dẫu vậy, khi mọi người đều quá hứng thú đến thế. Và tất thảy những bài viết và ba thứ linh tinh. Và đức cha kia nữa.”

Tôi băn khoăn không biết mình có đẩy đi quá xa chăng. Nhưng Nathan trông vui mừng khi được nói ra. AJ là một chàng trai tốt.

“Ừ đấy, ngài ấy thật sự rất hiểu. Ngài biết mọi người sẽ chê bai mình nhiều. Nhưng ngài bảo mình cần phải mạnh mẽ hơn. Ý mình là, việc bị mọi người cười nhạo như thế chẳng bõ bèn so với việc sống sót qua một sự chiếm đoạt như thế.”

Sống sót qua một sự chiếm đoạt như thế. Tôi chưa khi nào nghĩ về những gì mình làm trong hoàn cảnh ấy. Tôi chưa khi nào nghĩ về sự hiện diện của mình lại hóa thành cái gì đấy khiến một người nào phải cố sống sót mà vượt qua.

Nathan thấy tôi đương suy nghĩ. “Sao thế?” cậu hỏi.

“Mình chỉ tò mò - cậu nhớ được những gì từ ngày hôm đó?”

Lúc này một nỗi nghi ngại len lỏi vào nét biểu cảm của cậu.

“Sao cậu hỏi vậy?”

“Tò mò thôi, mình đoán vậy. Mình không nghi ngờ cậu. Không hề. Mình chỉ thấy như, trong tất cả những gì mình từng đọc thấy và tất cả những gì mọi người từng nói, mình không thật sự nghe được từ phía cậu. Tất cả đó chỉ là qua một người thứ hai và thứ ba và có lẽ bảy hay tám gì đó, nên mình nghĩ mình nên đến và tự hỏi lấy cậu thì hơn.”

Tôi biết mình đang ở ngay trong vùng nguy hiểm. Tôi không thể làm cho AJ quá giống một người bạn tâm tình được, bởi mai đây thôi cậu sẽ chẳng nhớ bất cứ gì từng được thốt ra, và như thế có thể khiến Nathan nghi ngờ. Nhưng cùng lúc đó, tôi muốn biết những gì cậu ấy còn nhớ.

Nathan muốn được nói ra. Tôi có thể thấy được điều đó. Cậu ấy biết mình đã hoàn toàn dấn bước trên một lộ trình riêng. Và trong khi cậu sẽ chẳng đời nào thoái lui, cậu cũng có chút gì nuối tiếc. Tôi không nghĩ cậu từng có ý cho điều đó áp đảo đời sống mình.

“Một ngày khá bình thường,” cậu kể tôi nghe. “Không có gì bất thường cả. Mình ở nhà với bố mẹ. Làm mấy việc nhà, kiểu như thế. Và rồi - mình không biết nữa. Một cái gì chắc đã xảy ra. Bởi vì mình bịa ra cả một câu chuyện thế này về trường học âm nhạc và mượn xe họ cho buổi tối. Mình không nhớ gì về cái phần âm nhạc cả - sau này họ mới nói với mình. Nhưng mình lại ở đấy, lái xe lòng vòng suốt. Và mình có mấy thứ… thôi thúc đó. Như thể mình bị kéo đi đến một nơi nào đó vậy.”

Cậu dừng lại.

“Đi đâu?” tôi hỏi.

Cậu ta lắc đầu. “Mình không biết. Đó là phần kỳ quặc nhất. Trí nhớ mình trong một vài giờ đồng hồ hoàn toàn trống rỗng. Mình có linh cảm không thể kiểm soát nổi mà để thân xác mình như thế đấy, nhưng chỉ thế thôi. Mình thoáng nhớ qua một bữa tiệc, nhưng không có ý niệm gì về nơi chốn, hay còn ai nữa ở đó chăng. Rồi bất chợt mình được cảnh sát đánh thức. Và mình chẳng hề nhấp một ngụm nào. Mình chưa từng dùng thuốc nữa. Họ kiểm tra mấy cái đó luôn mà, cậu biết đấy.”

“Lỡ như cậu lên cơn tai biến thì sao?”

“Sao mình lại phải mượn bố mẹ chiếc xe để rồi bị lên cơn tai biến chứ? Không đâu, phải có một cái gì khác đã khống chế. Đức cha nói mình ắt phải chống chọi với lũ quỷ ghê gớm lắm. Như Jacob ấy. Mình ắt phải biết rằng thân xác mình đã được sử dụng cho một cái gì đó ma quái, và mình chống lại điều đó. Và rồi, khi mình chiến thắng, quỷ dữ bỏ mình lại bên lề đường như thế.”

Cậu ta tin thế. Cậu ta quả thực tin thế.

Và tôi không thể nói với cậu rằng điều đó không đúng. Tôi không thể nói với cậu chuyện gì đã thực sự xảy ra. Bởi nếu tôi làm thế, AJ sẽ gặp nguy hiểm. Tôi sẽ rơi vào hiểm nguy.

“Không phải là quỷ dữ đâu,” tôi nói.

Nathan trở nên sừng sộ. “Mình cứ biết là thế, được chứ? Và mình không phải người duy nhất đâu. Còn rất nhiều người ngoài kia từng trải qua điều tương tự. Mình đã từng nói chuyện với họ. Đáng sợ làm sao khi giữa bọn mình có nhiều thứ tương đồng đến vậy.”

“Cậu có sợ nó sẽ xảy đến nữa không?”

“Không. Lần này mình chuẩn bị cả rồi. Nếu quỷ dữ ở đâu đó gần mình, mình biết phải làm thế nào.”

Tôi ngồi ngay đó đối diện cậu và lắng nghe.

Cậu không hề nhận ra tôi.

Mình không phải quỷ dữ.

Suy nghĩ đó cứ vang lên trong tâm trí tôi suốt phần còn lại của ngày.

Mình không phải quỷ dữ, nhưng mình có thể trở thành lắm chứ.

Nhìn ngắm sự việc từ đằng xa, xem xét nó từ góc nhìn như của Nathan, tôi có thể thấy mức độ đáng sợ của nó. Bởi cái gì sẽ ngăn cản tôi phá hoại đây? Tôi sẽ bị trừng phạt ra sao nếu tôi cầm lấy cây bút chì trong tay mình và đâm cô bạn gái ngồi bên cạnh trong giờ Hóa đây? Hay tệ hơn cả thế. Tôi có thể dễ dàng trốn thoát với một tội trạng hoàn hảo. Cái thể xác dính líu đến tội mưu sát sẽ chẳng thể nào thoát được, nhưng cái người thật sự mưu sát sẽ luôn tự do. Sao tôi chưa bao giờ nghĩ đến điều này từ trước?

Tôi có khả năng trở thành quỷ dữ lắm chứ.

Nhưng rồi tôi nghĩ, Dừng ngay. Tôi nghĩ, Không. Bởi vì, thật đấy, điều đó có khiến tôi khác biệt chút nào với những người còn lại không? Phải, tôi có thể trốn thoát, nhưng chắc chắn rằng tất thảy chúng ta đều có khả năng dính líu đến những việc phi pháp. Chúng ta chọn không làm. Từng mỗi ngày qua, chúng ta chọn không làm. Tôi không khác gì.

Tôi không phải quỷ dữ.

***

Vẫn không có lời nào từ Rhiannon. Liệu rằng sự lặng im của em là đến từ nỗi bối rối hay từ mong muốn được thoát khỏi tôi, tôi không tài nào biết được.

Tôi viết cho em, giản đơn rằng:

Mình cần phải gặp cậu lần nữa.

A

Nguyễn Lan Anh dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.